Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Âu Dương Chấn Đông nghe cô nói, chớp mắt vài cái, rồi mới lên tiếng:


- Ba cũng biết việc con đi du lịch đã là chuyện của nhiều ngày trước, nhưng mà... không hiểu tại sao vết đỏ này không giảm đi như vậy. Thiên Thiên, có phải con đã có chút mạnh tay khi đánh Na Na hay không?


Âu Dương Thiên Thiên nhíu mày, ánh mắt như đang suy nghĩ về ký ức trước đó, khi cô ra tay đánh Âu Dương Na Na.


Ừm~~


3 cái tát.... mạnh không nhỉ?


Ahihi, cô không nhớ rõ lắm lực của mình lúc đó thế nào. Chuyện lâu quá rồi mà!


Âu Dương Thiên Thiên mím môi, nhìn ba mình, đáp:


- Hình như.... đúng là con ra tay mạnh!


"...."


Căn phòng chợt im lặng sau câu trả lời bình thản của cô gái. Không ai nghĩ đến, cô ấy lại có thể thừa nhận không sợ hãi như thế!


Âu Dương Chấn Đông nhíu mày, hỏi:


- Thiên Thiên, vì sao con lại làm như vậy? Na Na rốt cuộc đã chọc giận gì con, mà con lại ra tay mạnh như thế?


Nghe câu hỏi của ông, Âu Dương Thiên Thiên đột nhiên bật cười, cô nhìn về phái 2 mẹ con trước mặt, lên tiếng:


- Vậy ra.... các người chưa nói cho ba tôi biết sự thật sao? Hay là nghĩ rằng.... một cuộc đối chấp 4 người thế này sẽ có lợi hơn?


Ai da, vốn tưởng chuyện đã được giải quyết êm đẹp rồi, không ngờ lại phải nói chuyện thế này, cô đã không muốn làm lớn rồi, vậy mà....


Được rồi, để cô kết thúc nó giúp vậy!


Trước ánh mắt thắc mắc của Âu Dương Chấn Đông, Âu Dương Thiên Thiên chậm rãi nhìn về phía người hầu đứng bên cạnh của Bạc Tuyết Cơ, lạnh giọng hỏi:


- Cô.... đã nói những gì vậy? Không nghe những câu của tôi lọt vào tai sao?


Nữ hầu đó, chính là người hôm ấy đã chạy tới đỡ Âu Dương Na Na. Cũng là người cô đã "nhờ" chuyển lời tới cho Bạc Tuyết Cơ, nói về "tội ác" mà cô ta đã làm với cô.


Người hầu nghe giọng điệu của Âu Dương Thiên Thiên kì quái, có chút hoảng sợ đáp:


- Nhị... nhị tiểu thư, tôi đã nói giống hệt những gì mà cô căn dặn, tất cả... đã truyền đạt lại hết cho Bạc phu nhân rồi!


Nghe lời giải thích của nữ hầu, Âu Dương Thiên Thiên "ồ" lên một tiếng, rồi nói:


- À, vậy ra cô đã nói hết sao? Vậy thì tại sao ba tôi lại không biết chuyện ai đã ra tay đánh trước? Hả?


Chữ cuối cùng, Âu Dương Thiên Thiên có chút lớn tiếng, âm lượng của cô làm người hầu hốt hoảng cúi đầu.


Lúc này, Âu Dương Thiên Thiên liền quay sang nhìn Âu Dương Chấn Đông, đưa tay lên chỉ vào Âu Dương Na Na, rồi chọc chọc tiếp vào mặt mình mấy cái, lên tiếng:


- Ba à, chính Âu Dương Na Na, mới là người đánh con trước đấy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...