Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Cuộc nói chuyện kết thúc trong không khí không mấy nhẹ nhàng, khuôn mặt tất cả mọi người đều rất nặng nề, mặc dù có những kẻ không cùng chung nỗi lo lắng với nhau.


Chẳng mấy chốc đã đến tối, Kỳ Ân chuẩn bị bày thức ăn ra bàn, cô căn dặn một người hầu lên lầu gọi Âu Dương Thiên Thiên xuống dùng bữa.


Elena đương nhiên cảm thấy khó chịu, cô ta nhiều lần lên tiếng phản đối, những rốt cuộc lại bị 1 câu nói của Âu Dương Vô Thần đánh dập lại:


"Stefan, từ giờ đến ngày mai, em gái cậu còn nói một câu nào nữa, tôi liền cho vứt cả 3 người ra ngoài cổng"


Andrew: "...."


Ủa rồi chứ Elena nói thì liên quan gì tới anh? Muốn ném anh ra đường như ném chó là sao?


Cái tên giận cá chém cả đàn này. Thật biết hăm dọa người khác mà!


Tâm trạng của Stefan vốn đang tệ, nghe câu nói của Âu Dương Vô Thần thì càng tệ hơn, ánh mắt anh liếc sang nhìn Elena như muốn hăm dọa cô, dám lén phén mở miệng là anh chặt đứt đuôi cô liền, làm Elena bặm môi tức giận.


Nhưng mà... quả thật suốt cả buổi tối hôm đó, Elena không hề dám mở miệng nói câu nào nữa!


Âu Dương Thiên Thiên ngồi vào bàn ăn, cô liếc mắt đảo quanh một chút, thấy ai nấy đều tâm trạng cực kì, liền không biết chuyện gì đang xảy ra.


"...."


Ăn thôi mà, cũng không cần làm mặt căng như vậy!


Không nhìn nhau có mấy tiếng thôi mà đã thành thế này rồi. Đám người nói chuyện hay chặt chém nhau đây? Dọa chết cô rồi!


Âu Dương Vô Thần vừa ngồi vào chỗ, Kỳ Ân lập tức cho người dọn thức ăn lên.


Elena vừa nhìn Âu Dương Thiên Thiên vừa ăn miếng bít tết trong dĩa, ánh mắt như nảy lửa, tay cô ta cầm dao cố tình tạo ra những tiếng động "ken két", khiến Âu Dương Thiên Thiên muốn cạn lời.


"...."


Âu Dương Vô Thần, anh nói cái gì mà mới vài tiếng sau cô ta đã nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy? Ánh mắt chỉ hận không thể nhào lên cắn tôi thôi?


Thứ biến thái nhà anh rốt cuộc nói có ra hồn ra vía không đấy!


"kétttttttt" - Thêm một tiếng kéo dài nữa phát ra.


Âu Dương Thiên Thiên bặm môi, cô chớp chớp mắt nhìn Elena, vài giây sau liền dùng dao miết nhẹ lên dĩa, tạo ra tiếng y hệt.


"kétttttttttt"


Bộ tưởng mình cô biết hù thôi hả? Tôi cũng biết hù đó!


Ba người đàn ông ngồi trên bàn: "..."


Cứ như đang ăn với lũ con nít vậy!


Âu Dương Vô Thần liếc mắt, anh nhìn sang Âu Dương Thiên Thiên, lên tiếng:


- Âu Dương Thiên Thiên, cô về lại Âu Dương gia đi!


Gần như là ngay lập tức, cô quay sang nhìn người đàn ông vừa phát ra tiếng nói, đáp:


- Hả? Tại sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...