Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Âu Dương Thiên Thiên vẫn tiếp tục gặm bắp tay của Âu Dương Vô Thần, nghe lời của anh phát ra, trong cơn tức giận, cô lên tiếng:


- Xì... tưởng cái gì, cũng không phải là chưa từng hôn. Nè, hôn đi, hôn đi, tôi mới thách anh hôn đấy!


Âu Dương Thiên Thiên trưng ra bộ mặt đáng đánh đòn, tựa như thật sự nghĩ người đàn ông trước mặt mình sẽ không dám làm, xong rồi, cô quay mặt qua, tiếp tục gặm cắn bắp tay của anh.


Âu Dương Vô Thần mím môi, ánh mắt anh hơi đen lại, vô tình lóe lên tia sáng nhàn nhạt, chiếu trực tiếp vào cô gái phía dưới.


- Âu Dương Thiên Thiên........ là cô nói đấy!


Dứt lời, không kịp để người con gái nào đó suy nghĩ, tay của người đàn ông đưa lên, nhanh chóng bắt lấy chiếc cằm của Âu Dương Thiên Thiên, ép cô quay sang đối diện với mình.


Âu Dương Vô Thần cúi người thấp xuống, anh nhắm môi cô, hạ miệng mình xuống, một đường ngậm lấy.


Âu Dương Thiên Thiên đang tức giận, trước hành động của anh, cô mở to mắt, hết sức kinh ngạc với chuyện đang xảy ra.


Thân thể cô cứng ngắc, máu huyết trong người như ngưng đọng hết lại, tim cũng hệt như ngừng đập.


"...."


Cái.... cái gì vậy?


Âu Dương Vô Thần... anh... anh ta....


Người đàn ông há miệng, rồi ngậm môi Âu Dương Thiên Thiên thêm một lần nữa. Sự di chuyển của anh làm cô hoảng hốt, đồng thời cũng lấy lại lí trí để phản kháng:


- Ưm.... ưm.... ưmmm


Tiếng gào thét nhỏ nhắn vang lên, cùng với đó là sự chống cự yếu ớt. Hai chân Âu Dương Thiên Thiên đạp đạp, hai tay của cô đang bị nắm giữ cũng ra sức vùng vẫy, cứ như muốn thoát khỏi nụ hôn của người đàn ông.


Âu Dương Vô Thần siết chặt môi cô, anh mặc kệ sự phản kháng đó, tiếp tục dùng sức. Sau khi hôn nhẹ lên môi Âu Dương Thiên Thiên, anh hơi há miệng, dùng răng cắn vào vành môi cô.


Điều rất.... cứ như là đang trả thù việc cô đã cắn tay anh lúc nãy vậy!


Âu Dương Thiên Thiên bị cắn môi, thân thể cô rùng lên nhè nhẹ, ngay lập tức, cô quay mặt qua lại, sự chống cự ngày càng tăng cao.


Tầm vài giây sau, Âu Dương Vô Thần mới thả môi của Âu Dương Thiên Thiên ra, anh ngẩng đầu, nhìn cô gái mặt đang đỏ bừng, chợt nghe tiếng hét của cô:


- Âu Dương Vô Thần, anh làm cái gì vậy!!!!


Âu Dương Vô Thần mím môi, chớp đôi con ngươi đen láy, chậm rãi đáp:


- Âu Dương Thiên Thiên.... là cô mời gọi tôi hôn cô.


Vừa nói hết câu, lúc này, bên ngoài vang lên tiếng động, Kỳ Ân và đám người hầu chạy lên tầng, bọn họ xông xáo mở cửa, lên tiếng:


- Cậu chủ, có tiếng động phát ra ở đây, có chuyện......


Thế nhưng, lời đó ngay lập tức bị ngưng lại, đám người Kỳ Ân trợn tròn mắt khi nhìn thấy điều đang xảy ra....


Âu Dương Vô Thần và Âu Dương Thiên Thiên đang cùng nằm trên giường. Hơn nữa.... là cậu chủ nằm trên.... tiểu thư nằm dưới....


"....."


AAAAAAAAAAAAAAAAAAA


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...