Trọng Sinh Chi Quy Linh


Quân Ly Xuân dùng ánh mắt miêu tả khuôn mặt Lăng Kì Ương cùng mấy động tác rất nhỏ, mãi đến khi toàn bộ khắc sâu vào trong đầu, mới giơ tay kéo Lăng Kì Ương, đi đến bên cạnh bàn. Tự mình rót hai chén lễ rượu hợp cẩn, đưa một ly cho Lăng Kì Ương.


Quân Ly Xuân nói: “Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì, cũng biết ngươi đang lo lắng cái gì. Trước đây ta không chịu lấy ngươi, hiện tại lại thỉnh Phụ hoàng tứ hôn, đều tự có đạo lý. Ta hiện tại cũng không nhiều lời, cho dù nói ngươi cũng chưa chắc sẽ tin, cứ để xem về sau, Lâu ngày sẽ thấy tâm lời này vẫn có đạo lý.”


Lăng Kì Ương trầm mặc cân nhắc lời Quân Ly Xuân, Quân Ly Xuân lại tiến lên nửa bước, dựa vào hắn càng gần hơn, “Nếu ta hôm nay nhất định phải thành hôn, người đó không phải ngươi thì không thể.”


Lăng Kì Ương giương mắt nhìn về phía y, ánh mắt Quân Ly Xuân thâm thúy mà kiên định. Không thể nói rõ vì sao, cho dù người này từng làm cho hắn thương tâm, nhưng lời nói hôm nay hắn lại tin. Quân Ly Xuân không lý gì phải nói dối, cũng không cần phải nói những lời khen tặng trái lương tâm.


Bưng ly rượu cánh tay quấn lấy tay Quân Ly Xuân, hai người uống cạn. Quân Ly Xuân buông ly, ôm lấy Lăng Kì Ương, đặt lên trên giường.


Sa mạn giường hạ xuống, áo mũ rời rạc. Quân Ly Xuân chân thành hôn hoa văn lá sen tượng trưng cho Khanh tử trên vai Lăng Kì Ương, thấp giọng nói: “Đừng sợ......”


Lăng Kì Ương chưa trải việc đời hết sức thành thật đặt mình ở trước mắt Quân Ly Xuân, mặt đỏ đến mức giống như muốn xuất huyết đến nơi, thân thể bởi vì khẩn trương mà có chút cứng ngắc ở trong tay Quân Ly Xuân càng ngày càng nóng, tiếng thở rên cũng không nhịn được tràn khỏi khóe miệng.


Quân Ly Xuân hôn chậm rãi xuống phía dưới, khi nặng khi nhẹ chơi đùa khỏa thù du trước ngực Lăng Kì Ương. Tuy nói đời trước bên cạnh y người không ít, nhưng đời này y còn chưa kịp phong lưu. Y không muốn dùng phương thức mình đối đãi người khác để đối xử với Lăng Kì Ương, sợ mảy may thương tổn hắn. Dù sao một đời này, Lăng Kì Ương với y mà nói quá mức đặc biệt, đặc biệt đến làm cho y cam tâm tình nguyện thật cẩn thận, lúc nào cũng quý trọng.


“Ưm......” Lăng Kì Ương thở gấp mặc y đùa nghịch, hai chân tách ra hơi hơi run rẩy.


Quân Ly Xuân dùng hương cao đặc chế, cẩn thận thăm dò nội bộ chặt chẽ nóng rực kia, tựa như mỗi một lần đều có thể khiến cho Lăng Kì Ương phản ứng. Đối với sự mẫn cảm của hắn, Quân Ly Xuân vô cùng yêu thích. Làn da trắng nõn hiện rõ dấu ấn của riêng y, Quân Ly Xuân cũng thấy phá lệ thỏa mãn.


Khẽ cắn môi Lăng Kì Ương, Quân Ly Xuân phóng thấp thân thể, đem chính mình đưa vào nơi u mật kia.


“Ưm a......” Ngón tay Lăng Kì Ương theobản năng bắt lấy cánh tay Quân Ly Xuân để phân tán loại sưng đau đớn này.


“Ngoan, rất nhanh sẽ ổn......” Quân Ly Xuân tinh tế hôn môi hắn, ngón tay tiếp tục trêu chọc đùa bỡn ở trên người hắn. Mãi đến khi ngón tay Lăng Kì Ương chậm rãi thả lỏng, Quân Ly Xuân mới bắt đầu tiết tấu của mình.


Cảm giác trước nay chưa từng có làm cho Lăng Kì Ương trôi dạt dưới thân Quân Ly Xuân, không thể khống chế tiếng thở rên, trầm luân không giới hạn.


Nến đỏ lay động, trướng phù dung ấm áp. Mai đỏ trong bình lẳng lặng nở, làm nổi bật tân phòng đỏ rực, ấm áp tươi đẹp phá lệ.


Sáng sớm ngày kế, Lăng Kì Ương đúng giờ tỉnh lại, tuy rằng thân thể đau nhức làm cho hắn có chút khó chịu, nhưng hôm nay hắn còn phải tiến cung kính trà, trăm triệu lần không được muộn.



Mơ mơ màng màng mở mắt ra, trước hết đập vào góc nhìn chính là gương mặt góc cạnh rõ ràng của Quân Ly Xuân. Quân Ly Xuân đã tỉnh từ sớm, không có đánh thức Lăng Kì Ương, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, đợi người tỉnh lại.


Bởi vì hôm nay còn có việc phải làm, cho nên tối hôm qua Quân Ly Xuân cũng không dám quá phận, làm hai lần liền buông tha hắn. Bất quá, đối với Lăng Kì Ương thơ ngây mà nói, hai lần này cũng đủ vượt sức chịu đựng. Hơn nữa Quân Ly Xuân kiên trì kinh người, quả thực làm cho người ta theo không kịp.


“Tỉnh rồi?” Quân Ly Xuân vuốt lọn tóc rối trên trán Lăng Kì Ương, “Trên người khó chịu không?”


“Hoàn hảo.” Tai Lăng Kì Ương phiếm hồng, mím môi muốn đứng dậy.


Quân Ly Xuân rút cánh tay kê ở dưới gáy Lăng Kì Ương ra, thuận thế nâng người dậy, “Nếu khó chịu, ta giúp ngươi xoa bóp.”


Lăng Kì Ương lắc đầu, nhận y phục Quân Ly Xuân đưa, chậm rãi mặc. Đêm qua Quân Ly Xuân đã giúp hắn tẩy trừ sơ, trên người thực khô mát, cũng không cần tắm rửa lãng phí thời gian nữa.


Chờ hai người mặc y phục thỏa đáng, Mính Lễ chờ ở ngoài cửa mang theo hai tiểu thị bưng đồ rửa mặt đi vào, hành lễ với hai người, một người hầu hạ hai người rửa mặt, một người sửa sang lại giường. Quân Ly Xuân không thích nhiều người vào chủ viện, cho nên hầu hạ y vẫn là Mính Lễ đến làm.


Đưa khăn đã lau mặt cho tiểu thị, Quân Ly Xuân nói với Lăng Kì Ương: “Đây là Lạc Tố, là một Khanh tử, về sau hắn sẽ ở bên chiếu cố ngươi. Ngươi có chuyện gì cứ phân phó hắn làm.”


Lạc Tố là tiểu thị tối hôm qua cùng Lăng Kì Ương ở tân phòng chờ Quân Ly Xuân, tuổi không lớn, nhìn cũng nhu thuận. Ấn tượng của Lăng Kì Ương với hắn không tồi, liền gật đầu.


Lạc Tố cung kính hành đại lễ với Lăng Kì Ương, nhận thức chủ tử. Lăng Kì Ương không quen người ta động một chút là quỳ xuống, liền giúp hắn đứng lên.


Vì cần vào cung trước khi Hoàng Thượng hạ triều, hai người không dùng đồ ăn sáng trong phủ, mà là mang theo hạp điểm tâm ăn ở trên xe ngựa. Xe ngựa chậm lộc cộc chạy trên đường, Lăng Kì Ương ở trong xe ngựa ôm cái lò sưởi tay, nên không cảm thấy lạnh.


Quân Ly Xuân buông chén trà, nói với Lăng Kì Ương: “Ngươi hiện tại đã là Vương phi, đối với hạ nhân không cần tốt quá, miễn cho bọn chúng phóng túng.”


Lăng Kì Ương biết y đang nói chuyện sáng nay hắn đỡ Lạc Tố lên, khẽ cười nói: “Trong phủ có ngươi ở, bọn họ không dám làm càn. Kỳ thật người khác thì không nói, Lạc Tố sẽ đi theo ta, ta cũng không muốn rang buộc hắn. Giữ chút tính tình hoạt bát, làm việc cũng càng cơ linh hơn.”


Quân Ly Xuân nghe vậy, cảm thấy cũng có lý. Kỳ thật địa vị Vương phi ở trong phủ cũng cần xem độ sủng ái của đương gia hoàng tử, nếu là người không được sủng, cho dù là Trắc phi sủng thiếp cũng có thể hơn nàng. Đạo lý này ở trong hoàng cung đã thế, ở trong những nhà phú quý cũng vậy.


“Còn nữa, ngươi cho Lạc Tố đến hầu hạ ta, tất nhiên ngươi cũng đã điều tra qua là tin được. Nếu vậy, ta cũng tin hắn, dung túng hắn vài phần cũng không sao.”



Quân Ly Xuân yếu ớt cười rót đầy chén trà cho Lăng Kì Ương, người sáng suốt thông minh như thế, lúc trước y sao lại không phát hiện? Mà làm y càng vừa lòng chính là Lăng Kì Ương không dùng kính ngữ, như thế thật càng có vẻ thân cận.


Lúc họ tiến cung, Hoàng Thượng còn chưa hạ triều, hai người chờ ở phòng sưởi của Kiền An điện. Đợi khoảng một khắc (15 phút), Hoàng Thượng hạ triều trở về, cùng Hoàng hậu vào chính điện, ngồi ở chính vị.


Hai người vấn an Hoàng Thượng Hoàng hậu, sau đó Quân Ly Xuân đứng dậy. Lăng Kì Ương đi đến trước Hoàng Thượng Hoàng hậu, tiếp nhận tách trà ma ma dâng lên quỳ xuống, dâng hai tay, “Phụ hoàng thỉnh dùng trà.”


Duyên Hi đế nhận tách trà, uống trà. Phía sau người hầu đưa cái hộp trên tay qua, Lăng Kì Ương nhận.


Bởi vì việc sinh sản ở Đại Nghiệp quốc thật sự không dễ dàng, cho nên người hầu trong cung sẽ không bị động đao cắt bỏ bộ phận cơ thể, chỉ dùng một loại dược, làm cho thân thể nam tử cường kiện trong 20 năm không thể giao hợp, đợi dược hiệu hết, liền thả khỏi cung, thành thân sống chết tùy ý, kiểu người này được gọi chung là người hầu. Mà nếu thân hình nhỏ hoặc là gầy yếu, vào cung rồi sẽ căn cứ ý nguyện cá nhân mà dùng dược trở thành Khanh tử, cũng xưng là tiểu thị. Nương nương các cung, cực ít dùng nữ tử làm tì, đa phần là phi tử khi vào cung mang theo người, theo độ tuổi, cũng từ thị nữ trở thành ma ma.


“Hiện giờ Lão Thất cũng thành hôn rồi, đứa nhỏ này tính tình lãnh đạm. Con làm chính phi phải thông cảm, quan tâm nhiều hơn. Nhớ làm phi chi đức, đốc quản cho tốt sự vụ trong phủ, phân kỳ phân ưu. Trẫm vẫn luôn muốn con làm chính phi của lão Thất, hiện giờ thành hôn rồi cũng coi như giải tỏa nổi long. Các con cũng đừng làm cho trẫm thất vọng.” Duyên Hi đế thâm trường nói.


“Vâng, nhi thần ghi nhớ lời Phụ hoàng dạy bảo.” Hai người cùng nói.


Lúc sau, Lăng Kì Ương lại theo quy củ vừa rồi kính trà cho Hoàng hậu, Hoàng hậu cười nói: “Trà của Khanh Nhi mùi thơm ngát phá lệ. Con theo Xuân Nhi gọi Hoàng nương đi. Con tính tình ôn hòa, có con trông chừng Xuân Nhi bản cung liền an tâm. Hy vọng hai người các con mọi sự hòa thuận, tin tưởng tôn trọng lẫn nhau.”


“Vâng, Hoàng nương.”


Hoàng hậu sau đó đưa hòm cho Lăng Kì Ương, Lăng Kì Ương tạ ơn, được ma ma nhẹ đỡ đúng lên, lui về phía sau vài bước cùng Quân Ly Xuân đứng chung một chỗ.


“Hôm qua bận rộn một ngày, chắc hẳn các con cũng không nghỉ ngơi tốt. Lát nữa đến cung Hoàng nương các con nghỉ ngơi, giữa trưa trẫm đi cùng các con dùng bữa.” Hoàng Thượng nói.


“Vâng.” Quân Ly Xuân đáp, “Gần đây Phụ hoàng vào đêm có an chẩm?”


“Ừ. Mặc dù gần đây quốc sự rất nhiều, nhưng đốt trầm nguyệt hương, thật sự cũng ngủ an ổn.” Hoàng Thượng hiển nhiên rất vừa lòng với loại hương này, “Hoàng Quý phi có tâm.”


“Quốc sự mặc dù nặng, nhưng vẫn thỉnh Phụ hoàng chú ý thân thể hơn. Phụ hoàng an khang, mới là quốc chi căn bản.”


Duyên Hi đế cười ha ha, “Người thành thân rồi quả nhiên hiểu chuyện hơn rất nhiều.”



“Thành gia nhờ ân phụ mẫu. Đợi ngày Phụ hoàng không cần dùng trầm nguyệt hương cũng ngủ yên, ban thưởng chỗ hương đó cho nhi thần trợ giấc thì thật tốt.”


“Con đứa nhỏ này, một chút hương liệu trẫm sao lại không cho con?” Nói với người hầu Phúc Thuận bên cạnh: “Cho lão Thất một bao trầm nguyệt hương mang về.”


“Vâng.” Phúc Thuận cười đáp lời đi làm việc.


“Đa tạ Phụ hoàng.”


Từ Kiền An điện đi ra, hai người đi tế linh điện bái tế tổ tông thần minh. Sau đó theo Hoàng hậu đến Nhã Khôn cung.


Tiến vào đại môn tẩm điện, cước bộ Lăng Kì Ương liền dừng một lát, như có như không nhíu mày một chút.


Phát hiện hắn trì bước, Quân Ly Xuân quay đầu hỏi: “Làm sao vậy?”


Lăng Kì Ương kéo khóe miệng, nói: “Hương đốt thật đặc biệt.”


Quân Ly Xuân cười khẽ, cũng không quản bên cạnh có ai nhìn hay không, giơ tay dắt Lăng Kì Ương, đi vào trong điện, “Đây là vân trúc hương Hoàng nương chuyên dụng, mùi nhẹ thanh lịch. Ngươi nếu thích, lát nữa hỏi xin Hoàng nương một chút.”


Lăng Kì Ương không ý kiến cười cười, vào tẩm điện.


“Con tiểu tử này, mới từ chỗ Phụ hoàng con lấy hương, giờ lại đánh chủ ý lên Hoàng nương.” Hoàng hậu giả vờ tức giận trêu đùa.


“Hoàng nương, ngài biết con rất ít dùng hương. Quý phủ cũng không có hương liệu hiếm lạ gì để Kì Ương yêu thích, chỉ có thể đến chỗ ngài đây cầu một chút.” Quân Ly Xuân nói.


“Con cũng có hỏi hỏi Kì Ương rốt cuộc có thích mấy thứ này hay không đâu.” Hoàng hậu vừa sai tiểu thị bên người đến bao hương liệu vừa nói.


“Mặc kệ thích hay không cũng đều là tâm ý của nhi thần. Nếu thích tự nhiên là tốt, nếu không thích nhi thần sẽ tìm thứ hắn thích là được.” Quân Ly Xuân cảm thấy tâm ý cũng rất quan trọng, chẳng sợ không phải thứ Lăng Kì Ương thích, cũng so với căn bản không có tâm vẫn tốt hơn.


Lăng Kì Ương nghe hai người đối thoại, hơi hơi cúi đầu. Hắn phát hiện nửa ngày này mình lo lắng hình như khá ít, càng nhiều chính là cảm giác ngượng ngùng. Cho dù mình là Khanh tử, nhưng rốt cuộc cũng là nam tử. Hắn thích Quân Ly Xuân, cho nên hy vọng y đối xử với mình tử tế, nhưng hắn cũng không hy vọng xa vời nam nhân này sủng ái hắn.


“Con đứa nhỏ này thành thân rồi liền trở nên biết ăn nói.” Ở trong trí nhớ, đứa con này trước kia luôn khinh thường kiểu nói này.


“Những lời này trước kia nhi thần cũng nói, chỉ là không muốn nói, cũng không có đối tượng để nói. Hiện giờ thành thân rồi, nhi thần cũng hy vọng trong nhà mọi sự hòa thuận, cùng Kì Ương tôn trọng lẫn nhau. Đã có đối tượng để nói, nhi thần cũng không keo kiệt.” Quân Ly Xuân mặt không chút thay đổi hiển nhiên rất chân thật.


“Được, được. Ngươi có thể nghĩ như vậy, Hoàng nương an tâm.” Hoàng hậu cười nói.



Lúc ngọ thiện, Duyên Hi đế đến Nhã Khôn cung cùng Hoàng hậu cùng hai người dùng bữa, tịch gian tề nhạc hoà thuận vui vẻ. Quân Ly Xuân sợ Lăng Kì Ương ăn không đủ no, lặng lẽ cho hắn đĩa rau. Lăng Kì Ương mặc dù cảm kích y cẩn thận, nhưng không khỏi xấu hổ. Hoàng Thượng Hoàng hậu nhìn thấy, cũng không nhiều lời, còn nói hai người ăn nhiều chút.


Hai người trở lại Lân Vương phủ đã sắp chạng vạng. Bởi vì giữa trưa ăn thật sự no, buổi chiều lại dùng không ít điểm tâm, hai người cũng không thấy đói, liền ăn đơn giản chút.


Hôm qua mệt mỏi một ngày, buổi tối lại tiêu hao tinh lực, buổi sáng thức dậy quá sớm, đến nỗi Lăng Kì Ương ùng xong bữa chiều liền mệt, rửa mặt rồi liền sớm ngủ. Quân Ly Xuân tuy rằng cũng muốn cùng hắn làm một chút, nhưng thấy hắn thật sự không mở được mắt ra, liền thôi, dù sao cũng còn nhiều thời gian.


Hiến y cảm thấy đáng mừng là, tuy rằng qua một đời đau khổ, nhưng Lăng Kì Ương vẫn không giống như lời trước khi chết, mong muốn không yêu y. Bất luận một đời này y có bình an suông sẻ hay không, chỉ cần người này còn thương y, như vậy đủ rồi. Y nhất định đem hết tất cả cho Lăng Kì Ương cuộc sống yên ổn. Y tự hỏi nhiều ngày, kỳ thật kiếp trước Lăng Kì Ương cũng không phải muốn vinh hoa phú quý gì, chỉ là muốn cùng âu yếm gần nhau, yên ổn cả đời.


Kiếp trước y không cho hắn được, đời này nhất định phải đem hết khả năng, cho hắn tất cả thứ hắn muốn, không được để Lăng Kì Ương có gì tiếc nuối.


Buông trướng bên giường, xốc chăn lên nằm vào. Vì để cùng Lăng Kì Ương thân cận, Quân Ly Xuân sai người đổi hai chăn đơn thành một chăn đôi lớn, vào đông hai người chen trong một chăn, có thể sưởi ấm lẫn nhau.


Lăng Kì Ương mơ mơ màng màng liếc mắt, Quân Ly Xuân nhân cơ hội kéo người vào vai mình, lại chèn kín chăn, hai người liền nặng nề ngủ.


Không biết ngủ bao lâu, Quân Ly Xuân chỉ cảm thấy mình tuy rằng ngủ rất sâu, nhưng không yên ổn, đầu có chút đau. Cảnh trong mơ cũng đủ loại chen vào trong đầu......


Một hồi mơ thấy mình đi tìm Quân Ly Uyên, nghe hắn đang nói với Quân Ly Triệt nói: “...... Nếu thượng vị, chắc chắn không lưu Quân Ly Xuân được......”


Một hồi lại mơ thấy mình nhận được mật tín tư từ Tam ca, nói Phụ hoàng họn Ngũ Hoàng tử làm Thái tử, Lục Hoàng tử bị giam lỏng, mà bản thân Quân Ly Uyên cũng bị trọng thương. Nhận được thư, y khởi binh mưu phản......


Một hồi nữa lại mơ thấy hai quân giằng co, Tam ca để y trốn, kết quả bị gian tế lão Ngũ phái tới bắn bị thương, cuối cùng bị bắt......


Lại một hồi mơ thấy ở trong ngục, y cùng Tam ca kể lại. Ra là ngày ấy Tam ca nói là lão Tứ hoặc lão Ngũ nếu thượng vị, chắc chắn không lưu Quân Ly Xuân Quân. Mà thư riêng của Tam ca trước đó đã mất, hắn phái người đi thông báo cho Quân Ly Xuân, kết quả người còn chưa tới đã xảy ra chuyện.


Lại một hồi mơ thấy Lăng Kì Ương một thân y phục đỏ rực chạy về phía mình, sau đó chỉ nghe một tiếng rên nhẹ......


Quân Ly Xuân mở choàng mắt ra, nặng nề hô hấp, tim đập gia tốc, khiến y cảm thấy đau lòng khó chịu. Quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, phát hiện Lăng Kì Ương cũng mở mắt, đang nhìn y.


“Đánh thức ngươi?” Quân Ly Xuân ngồi dậy, lấy ly nước đầu giường, một ngụm uống cạn.


Lăng Kì Ương lắc đầu.


Bình phục nhịp tim một chút, Quân Ly Xuân giúp hắn chặn góc chăn, cau mày nói: “Đã lâu không có nằm mơ, cảm giác giống vẫn chưa tỉnh lại vậy. May là......” Đều qua cả rồi. Quân Ly Xuân giấu bốn chữ cuối cùng, nói tiếp: “Có thể là gần đây quá mệt mỏi, mới nằm mơ.”


Lăng Kì Ương nhìn y, thật lâu sau, mới chậm rãi mở miệng nói: “Hương.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận