Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Đi đến cửa thành, Tả Thiệu Khanh nhìn thấy Tả Uẩn Dương mang theo người chờ ở đằng kia, bên cạnh còn có hai chiếc kiệu đỉnh đen nhánh đang chờ, không khỏi liếcnhìn Lục Tranh.


Y không tin Nhị thúc xuất hiện ở chỗ này chỉ là trùng hợp.


Lục Tranh ôm y xuống ngựa giao cho Tả Uẩn Dương, lại cẩn thận dặn dò y vài câu, đưa hai chai thuốc cho y: “Nhớ rõ mỗi ngày thoa dược lên.”


Tả Thiệu Khanh đối với dược lý có một chút hiểu biết, nhận ra trong đó có một lọ là kim sang dược ngày hôm nay đã từng dùng, còn có một lọ y ngửi thấy phỏng đoán hẳn là thuốc cao trừ sẹo.


Đồ Lục Tranh lấy ra tuyệt đối sẽ không kém, Tả Thiệu Khanh nói cảm ơn liền nhét vào trong ngực mình, sau đó hướng Tả Uẩn Dương thi lễ: “Làm phiền Nhị thúc chờlâu, thực sự là lỗi của cháu trai.”


Tả Uẩn Dương trước đã hành đại lễ với Lục Tranh, lúc này mới quay qua hướng Tả Thiệu Khanh nháy mắt nói: “Hôm nay hai chú cháu chúng ta đi chùa Hoằng Nguyện ở ngoài thành cầu phúc, mới trở về muộn, đợi lát nữa còn phải đến quý phủ của đại ca quấy rầy một phen.”


Tả Thiệu Khanh biết ông đây là đang kiếm cớ cho mình, hiển nhiên vô cùng cảm kích.


Tả Uẩn Dương lại cùng Lục Tranh nói nhỏ, Tả Thiệu Khanh chỉ nghe được hai ba câu, hình như đang nói về vấn đề sổ sách của Tào bang.


Lục Tranh từ trước đến nay không kiên nhẫn quản lý những việc vặt này: “Việc này giao cho Thiệu Khanh xử lý.” Nói xong ném một tấm mộc bài đen kịt đến trong ngực Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh không phải lần đầu tiên nhìn thấy thứ đồ chơi này, lúc trước cũng là bởi vì tấm mộc bài này mới nhận ra thân phận của Lục Tranh, tự nhiên cũng hiểu thứ này đại biểu cho cái gì.


Y kinh ngạc hỏi: “Cho em sao?”


Lục Tranh gật đầu: “Trước học làm, không hiểu có thể hỏi quản gia.”


Tả Thiệu Khanh nghe vậy đã biết dụng ý của Lục Tranh, nửa vui nửa lo, y cho tới bây giờ chưa từng quản lý gia đình, cũng không biết có thể đảm nhiệm được hay không.


Lục Tranh thay y sửa sang tóc bị gió thổi loạn, sau đó nhảy lên ngựa, ánh mắt thâm thúy liếc nhìn Tả Thiệu Khanh, liền mang theo người vào thành.


Tả Uẩn Dương kinh ngạc mừng rỡ nói: “Chúc mừng Thiệu Khanh, xem ra Lục công gia đối đãi với cháu xác thực là thật tâm.” Nói thật, ông vừa mới bắt đầu không hề có cái nhìn tốt đẹp đối với đoạn tình cảm này của hai người, Lục Tranh là thân phận gì? Muốn người dạng gì không có?


Nhưng căn cứ vào những hành động ngày hôm nay, lại thông báo ông tới đón người, lại đem lệnh bài đại biểu Trấn quốc công cho y, cũng đủ để nói rõ mức độ coi trọng của hắn đối với cháu trai.


Xem ra Tả Thiệu Khanh tương lai nhất định địa vị cao quý, may mà chính mình lúc trước không có cự tuyệt hợp tác với y.

Xem ra Tả Thiệu Khanh tương lai nhất định địa vị cao quý, may mà chính mình lúc trước không có cự tuyệt hợp tác với y.


Tả Thiệu Khanh thu được thứ tốt, hướng Tả Uẩn Dương ngại ngùng cười nói: “Nhị thúc nói đùa, chúng ta nhanh chóng trở về.”


“Không vội không vội, trước gặp một người.” Tả Uẩn Dương hướng về phía kiệu vẫytay, chỉ thấy một người thấp bé lập tức chạy tới.


“Kha quản sự?” Tả Thiệu Khanh kinh ngạc đánh giá Kha Hữu Lương mấy tháng không gặp, hỏi: “Ngươi ra khơi trở về rồi?’


Kha Hữu Lương cung kính hành lễ: “Ông chủ, nô tài cuối cùng không phụ nhờ vảcủa ngài, thuận lợi trở về.”


Hắn ta cúi thấp người, một mặt là thiệt tình bội phục ông chủ trẻ tuổi này, một mặt khác cũng là nhìn ra thái độ của Tả Uẩn Dương đối với y không giống, lại cộng thêm đoàn người vừa mới cưỡi ngựa đi qua, nghĩ cũng biết Tả tam gia xưa đâu bằng nay.


“Vừa đi vừa nói chuyện.” Tả Thiệu Khanh lên một chiếc kiệu khác, vén rèm lên cùng Kha Hữu Lương nói chuyện với nhau.


Hóa ra Kha Hữu Lương lần này ra khơi cũng không đi quá xa, thuyền đi một tháng đã đến một hòn đảo lớn, dùng lá trà vải vóc đổi được rất nhiều đồ chơi rất hiếm.


“Tiểu nhân tự chủ trương ở kinh đô thuê một cửa hàng nhỏ, chuẩn bị ở kinh đô mởcửa hàng phân phối, những đồ này đặt ở trấn Vưu Khê bán không được giá cao.”


Tả Thiệu Khanh gật đầu, trấn Vưu Khê liền chỉ lớn có nhiêu đó, người giàu có chẳng qua chỉ có mấy nhà kia, Tả gia lớn nhất lại dọn đi, xác thực không có nguồn tiêu thụ gì.


Lệnh cấm biển vừa giải trừ không lâu, người đầu tiên ra khơi trở về không thể nghi ngờ là người thắng lớn nhất, lúc này đồ vật hải ngoại đều là vật hiếm lạ, đợi đến sau này thương nhân ra biển nhiều hơn, thứ đồ này cũng sẽ không đáng giá như vậy nữa.


Tả Thiệu Khanh không hiểu kinh thương, nhưng cũng biết thời cơ là trọng yếu nhất, y vung tay lên: “Đi tìm một cửa hàng lớn, vị trí phải tốt, mặc kệ tốn bao nhiêu bạc, vận chuyển đồ đến, mở một cửa hàng trân bảo các.”


Kha Hữu Lương lại càng hoảng sợ: “Ông chủ, trân bảo các có thể hay không cấp bậc quá cao?”


“Tích trữ hàng hiếm để bán giá cao, trước dùng hàng hóa này tạo danh tiếng, chuyện sau đó liền dễ làm.”


Kha Hữu Lương có chút kích động, hắn ta chỉ là quản sự của một tiệm tạp hóa, tuycó thể đoán được lần ra khơi này có thể kiếm được một số lớn, thực sự không nghĩ đến có thể ở chỗ như kinh đô mở một trân bảo các.


Hơn nữa hắn ta cũng biết, mở trân bảo các không những phải có đồ tốt, trọng yếu lànguồn nhân mạch khách hàng không thể thiếu, hắn ta cố tình nhắc ông chủ mộtcâu, lại cảm thấy ông chủ không thể nào nghĩ đến những cái này.


“Về sau đi khơi cứ việc tìm Nhị thúc mượn thuyền lấy người, thúc ấy thế mà lại đanglà chưởng quản quyền lực kinh tế Tào bang.” Tả Thiệu Khanh giảo hoạt cười nói, cólợi không chiếm cũng quá ngu.


Tả Uẩn Dương nghe nói như thế vén rèm lên trêu ghẹo y một câu: “Sau này toàn bộ Tào bang đều là của cháu, Nhị thúc liền thành thuộc hạ của cháu.”


Kha Hữu Lương nghe mà hết hồn, không rõ Tào bang này sao lại thành của Tả giarồi? Chẳng qua cho dù như thế nào, có thuyền và người của Tào bang, ra khơi tuyệt đối thuận lợi hơn rất nhiều.


Một đường trở lại Tả phủ, Tả Uẩn Dương mang theo Tả Thiệu Khanh đi nhận tội: “Để đại ca phải lo lắng nhiều rồi? Hôm nay lúc tiểu đệ đi ra ngoài vừa vặn chạm mặt Thiệu Khanh, liền kéo nó ra khỏi thành cầu phúc, nghe nói thẻ trạng nguyên ở chùa Hoằng Nguyện rất nổi danh.”


Tả Uẩn Văn còn chưa mở miệng, Tiết thị hắng giọng một tiếng, nói: “Nhị thúc thực bất công, trong nhà này đâu chỉ một mình Thiệu Khanh phải tham gia khảo thí, ngươi người làm Nhị thúc này không phải cũng quá thiên vị rồi sao?”


Cơ mặt Tả Uẩn Dương run rẩy, cố ép ra một nụ cười có vẻ chân thành, nói: “Lời ấycủa đại tẩu sai rồi, một chút việc ấy Thiệu Yến còn cần cầu thần bái phật sao, bảo đảm có thể đậu, Thiệu Khanh tuổi còn nhỏ, khó tránh khỏi sẽ luống cuống, ta đâycũng là dẫn nó đi an tâm một chút.”


Tả Uẩn Dương trước kia nịnh bợ đại phòng cũng là nhìn trúng thanh danh người có học thức của đại phòng, hiện tại, có phủ Trấn quốc công cây to này, ông làm gì đối với người đại phòng khép na khép nép.


Tả Uẩn Văn vô tình khoát tay, hai đứa đều là con của ông ta, ai đậu trạng nguyên cũng đều là chuyện tốt, ông ta chuyển chủ đề, hỏi: “Nghe nói ngươi cũng muốn ở kinh đô mua nhà, làm gì phiền toái như vậy, một nhà lẽ ra nên ở cùng nhau.”


Lời này tuyệt đối là nghĩ một đằng nói một nẻo, Tả Thiệu Khanh liếc mắt nhìn, hôm trước lúc bọn họ chuyển vào cũng không mời Nhị thúc ở lại, bây giờ Nhị thúc muốn mua nhà mới lên tiếng, rõ ràng động cơ không thuần khiết.


Tả Uẩn Dương giả bộ như khó xử nói: “Đạo lý là như vậy, nhưng một nhà đại ca ngài ở cũng quá sức, đệ muội ít ngày nữa liền lên kinh, vẫn là phải mua một nhà khác.”


“A? Đệ muội bọn họ cũng sắp chuyển đến?” Tả Uẩn Văn lông mày nhíu chặt, nghe được tin tức này không hề vui, ông ta không muốn để cho người khác biết chính mình có một thứ đệ kinh doanh.


“Đúng vậy, cũng không thể ném bọn họ ở nhà không quan tâm, tiểu đệ chuẩn bị ở kinh đô mở mấy cửa hàng kiếm miếng cơm ăn.”


Tiết thị sắc mặt cũng khó coi, nhịn không được xem thường nói: “Nhị thúc không hổ là thương nhân, bàn tính đều tính tốt, chỉ là chớ có cho rằng có đại phòng làm chỗ dựa liền không cố kỵ, kinh đô này không như trấn Vưu Khê.”


Mụ ta cho rằng Tả Uẩn Dương biết Tả gia sắp cùng phủ Trấn quốc công có quan hệ thông gia, muốn mượn ánh sáng của bọn họ.


Dù là tính tình của Tả Uẩn Dương rất tốt nghe thấy lời này cũng không khỏi tronglòng phát hỏa, ông bên ngoài thì cười nhưng trong không cười trả lời: “Đại tẩu quálo lắng.” Đại phòng nếu không có Tả Thiệu Khanh, sợ là cũng khó làm ra trò trống gì.


Đáng thương Tiết thị những người này còn nhìn không rõ tình thế, tự cho là đúng,ngày khác chân tướng rõ ràng nhất định rất đặc sắc.

Đáng thương Tiết thị những người này còn nhìn không rõ tình thế, tự cho là đúng,ngày khác chân tướng rõ ràng nhất định rất đặc sắc.


Hai con trưởng của đại phòng, Tả Thiệu Lăng đã triệt để phế đi, chỉ có thể bảo trụmột mạng, Tả Thiệu Yến trước mắt nhìn còn tốt, cũng không biết có thể hay không vẫn luôn tiếp tục tốt lành.


Từ lúc Tả Thiệu Khanh để cho ông đút lót những lão đầu tử ở trong dòng họ, Tả Uẩn Dương liền mơ hồ nhìn ra một chút manh mối, cháu trai thứ tử này của ông sợ là còn sẽ có hành động lớn.


Tả Thiệu Khanh bị chuyển dời lực chú ý, miễn được một trận trách phạt, bởi vậy nghe xong vài câu liền sớm rời đi, tuy vết thương trên người chỉ là vết thương nhỏ, nhưng đứng lâu vẫn là không thoải mái.


Trở lại phòng, La Tiểu Lục đã chuẩn bị xong nước ấm, trên mặt nó còn mang theo vài đường vết cào khiến cho người khác chú ý, vừa nhìn thấy Tả Thiệu Khanh liền vui vẻ kêu lên: “Tam gia, bà nương ở phòng bếp kia rốt cục bại rồi, thù lớn của chúng ta đã được báo.”


“Bà ta bại, ngươi cho rằng cuộc sống của ngươi tốt rồi hả?” Tả Thiệu Khanh không khách khí đả kích nói: “Hãy chờ xem, Tiết thị tạm thời không đụng được gia, chỉ cóthể ở trên người của ngươi tìm cảm giác trả thù.”


“A…” La Tiểu Lục kêu rên một tiếng, nhanh chóng xoay quanh trong phòng: “Vậy phải làm sao?”


Tả Thiệu Khanh ngâm người vào nước nóng, miệng vết thương đụng phải nước hơi xót, chẳng qua y cũng không thèm để ý, cắt ngang lo nghĩ của La Tiểu Lục: “Đã sắp xếp cho vú Liễu xong chưa?”


“Ừ, đưa cho Nhị lão gia rồi, lấy lí do bên người Nhị lão gia không có bà tử chăm sóc,Nhị lão gia lại bổ sung một phần hậu lễ, lão gia phu nhân nhận lễ liền cái gì cũng không nói.”


“Hừ, phần lễ này của Nhị thúc là đưa không tệ đi, mua mười bà tử cũng đủ, bọn họcòn có thể nói gì?”


“Chỉ là…” La Tiểu Lục do dự, không biết nên hay không nên đem lời đồn truyền ratrong phủ nói cho Tả Thiệu Khanh.


“Có lời cứ nói.”


“Ngài tùy tiện nghe một chút là được, hạ nhân trong phủ đều nói vú Liễu đây là được Nhị lão gia để mắt, thừa dịp Nhị phu nhân không có…Ức…”


“BA~~~” Tả Thiệu Khanh đập nát bình phong bên cạnh, sắc mặt âm trầm hỏi: “Aitruyền?”


La Tiểu Lục rụt cổ, nhỏ giọng nói: “Hẳn là bắt đầu từ phòng bếp.” Tam gia nhà nó thật sự là chân thần nhân không lộ bộ mặt thật, vậy mà cùng trong sách nói giống nhau, quá lợi hại.


“Xem ra thanh lý một Mã bà tử còn chưa đủ, khoản sổ sách này liền ghi lên trên đầu Tiết thị.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận