Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thục Tuệ tại hiện trường đã viết một bài từ, chữ viết xinh đẹp tuyệt trần, là chữ hoa mai nhỏ nhất đoan, hơn nữa nàng cũng không phải viết trên giấy, mà là viết ở trên một cái khăn thêu hoa mai tinh xảo.


Buông bút, Tả Thục Tuệ nhẹ nhàng thổi thổi nét mực, sau đó nâng khăn mùi xoachân thành đi đến trước mặt Lão phu nhân, quỳ gối thi lễ: “Lão phu nhân nếu khôngchê, có thể nhận một phần tâm ý này của dân nữ không?”


“Ah?” Lão phu nhân tiện tay tiếp nhận khăn mùi soa, chỉ thấy phía trên là một bài từtinh tế, chữ viết tìm không ra lỗi sai, nhưng không nói tới kiểu dáng, mà làm cho bà kinh ngạc chính là bài từ kia, dĩ nhiên là bà trước kia tùy ý làm.


“Ha ha…không nghĩ tới Tả đại tiểu thư bác học đến loại trình độ này, thậm chí ngay cả thứ Lão bà tử tùy tiện viết ra cũng nhớ kỹ.”


Tả Thục Tuệ lại hành lễ, cười nói nhẹ nhàng xinh đẹp: “Lão phu nhân khiêm tốn, mỗi bài thơ của ngài đều đại khí khoa trương, liền giống như lòng dạ của ngài, dân nữ may mắn học tập, là phúc phận của dân nữ.”


Lão phu nhân nhìn nàng thêm vài lần, không thể không thừa nhận Tả gia không hổlà xuất thân văn nhân, khen người khen êm tai như vậy, không nói mặt khác, bằng vào phần dụng tâm này liền rất hiếm có.


“Vậy lão bà tử liền có thể không khách khí nhận lấy.” Lão phu nhân đưa khăn cho Chung má má, sau đó rút vòng đeo tay trên cổ tay đeo lên trên tay Tả Thục Tuệ.


Hành động nhỏ này dường như làm tất cả mọi người sợ ngây người, Tả Thục Tuệ sửng sốt nửa ngày mới nói cảm ơn: “Tạ lão phu nhân ban thưởng.”


Nhóm quý nữ đồng loạt cắn răng, không thể tin được danh tiếng của các nàng lại bị một dã nha đầu nông thôn cướp đi, không phải là đầu cơ trục lợi vỗ mông Lão phu nhân hay sao? Dối trá đến cực điểm.


Đang lúc mọi người mặt ngoài tán thưởng, vụng trộm không cam lòng, quản gia quý phủ vội vã chạy tới: “Lão phu nhân, Ngũ công chúa giá lâm.”


Mi tâm Lão phu nhân nhảy lên, trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên nói: “Vậymà đã đến, vậy dẫn người vào đi.” Dựa theo thân phận phu nhân Trấn quốc công của bà, dù cho nhìn thấy công chúa cũng không cần hành lễ, càng đừng đề cập đi rangoài nghênh đón.


Vừa dứt lời, một thanh âm nữ tử giòn tan như chuông bạc truyền vào tai mọi người: “Cô chỗ này thật náo nhiệt, như thế nào cũng không mời Tương Nhi đến?”


Mọi người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy một nữ nhân nhẹ nhàng đi tới, cung trangmàu trắng bạc, mép váy thêu hồ điệp màu lam nhạt giương cánh sắp bay lên, mỗimột bước đi, làn váy chập chờn kia giống như thả toàn bộ các loại hoa, quý khí lại đường hoàng.


Không ít phu nhân tiểu thư đều là lần đầu tiên nhìn thấy vị Ngũ công chúa được tiên đế nâng trong lòng bàn tay lớn lên, dù là có chuẩn bị tâm lý, vẫn là bị vẻ xinh đẹp củanàng dọa kinh hãi.


Thân mẫu của Ngũ công chúa chính là Nguyệt phi được tiên đế sủng hạnh nhất, năm đó mỹ mạo nổi tiếng thiên hạ, đáng tiếc hồng nhạc bạc mệnh, Nguyệt phi sinh hạ Ngũ công chúa không quá hai năm liền buông tay nhân gian.


Nghe nói Ngũ công chúa càng lớn lên càng giống Nguyệt phi năm đó, tiên đế bởi vậy đối với nàng sủng ái có thêm, ngay cả mấy vị hoàng tử cũng không vượt qua nàng.


Ngũ công chúa này vừa lên sân khấu, tướng mạo của các quý nữ chung quanh đều lập tức ảm đạm thất sắc.

Ngũ công chúa này vừa lên sân khấu, tướng mạo của các quý nữ chung quanh đều lập tức ảm đạm thất sắc.


Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, mọi người vẫn phải dựa theo phẩm cấp hànhlễ, Ngũ công chúa đầu tiên là nhào vào trong ngực Lão phu nhân làm nũng, đối vớimọi người hành lễ làm như không thấy.


“Con nha đầu này, không yên ổn ở trong cung, chạy đến chỗ Lão bà tử làm gì?” Lão phu nhân vẻ mặt yêu thương chọt trán nàng dạy dỗ.


Ngũ công chúa hờn dỗi một câu: “Tự nhiên là nghe được chỗ này náo nhiệt mới đến, suốt ngày bị nhốt ở trong cung, buồn bực đến chết người rồi.”


Nói xong nàng quét mắt một vòng, lông mày nhíu lại, nhếch miệng: “Cô bất công, có trò vui cũng không mang theo Tương Nhi.”


“Nào có trò vui gì? Chẳng qua là mời những người này ăn bữa cơm rau dưa mà thôi.”


Đôi mắt phượng của Ngũ công chúa hơi xoay chuyển: “Nghe nói hôm này là buổi yếntiệc tẩy trần cho biểu ca, chuyện lớn như vậy sao có thể thiếu Tương Nhi? Biểu ca đâu? Tương Nhi cố ý chuẩn bị lễ vật muốn ở trước mặt tặng cho ca ấy.”


Lão phu nhân sao có thể không biết dụng ý của nàng, hồn nhiên vô tình khoát tay: “Nó à, vừa ăn xong bữa cơm liền đi quân doanh, suốt ngày không ở nhà, ngay cả tangười làm mẫu thân này có đôi khi vài ngày cũng không thấy được mặt nó.”


Ngũ công chúa cười khanh khách, thay Lục Tranh giải thích: “Biểu ca chính là trọng thần của một nước, công vụ bề bộn cũng là bình thường.”


Nàng lại cùng Lão phu nhân nói chuyện, sau đó giống như lơ đãng nói: “Nghe nói hậu nhân của Tả thái phó cũng vào kinh, còn là ân huệ của biểu ca, cô cần phải thay Tương Nhi giới thiệu một chút.”


Mọi người không rõ ràng lắm, như thế nào ngay cả Ngũ công chúa cũng đối với Tả gia bằng ánh mắt đối đãi đặc biệt rồi hả? Chẳng lẽ thanh danh Tả thái phó thật sự dùng tốt như vậy?


Mẫu tử Tiết thị còn không biết bệ hạ cố ý tứ hôn Ngũ công chúa cho Lục công gia,chỉ nghĩ là thanh danh Tả gia lan xa, trên mặt không tự giác lộ ra vài phần vinh quang.


Lão phu nhân quay người, chỉ về phía mẫu tử Tiết thị sau lưng nói: “ Chẳng phải ởchỗ này sao, con khẳng định nên gặp một chút, cũng học sự trầm ổn và hiền thụccủa Tả đại tiểu thư người ta.”


Tả Thục Tuệ đỏ mặt vội nói: “Không dám không dám. Công chúa chính là kim chi ngọc diệp, không phải người như dân nữ có thể vượt qua được.”


Ngũ công chúa vừa rồi còn nét mặt ngây thơ đáng yêu lập tức thay đổi sắc mặt, khóe miệng nhếch lên, kéo ra một độ cong khinh thường: “Hóa ra ngươi chính là đại tiểu thư Tả gia?”


Nàng đưa tay ra nắm cằm Tả Thục Tuệ, giống như kiểm hàng nhìn chung quanh một chút: “Cũng không có gì đặc biệt. Thật không biết biểu ca vừa ý ngươi chỗ nào?”


“Ti…” Mọi người ngược lại hít một hơi lạnh, đồng loạt khiếp sợ về tin tức Ngũ côngchúa lộ ra.


Hóa ra, Lục công gia vậy mà coi trọng đại cô nương Tả gia sao? Khó trách, các nàngliền nói như thế nào một gia tộc sa sút như vậy mà cũng có thể vào đại môn phủ Trấn quốc công.


Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn mẫu tử Tiết thị liền không giống với lúc trước.


Trong mắt Tả Thục Tuệ lé lên tia kinh hỉ, vốn là bởi vì khuất nhục mà đôi má trắng bệch cũng nhanh chóng phủ lên một tầng phấn hồng, nàng ấp úng nói: “Ngũ công chúa đã hiểu lầm, Lục công gia làm sao có thể để ý dân nữ thân phận này chứ?”


Ngũ công chúa bỏ tay ra, từ trong tay cung nữ tiếp nhận khăn tay cẩn thận xoa xoa, hừ lạnh nói: “Hóa ra ngươi cũng biết thân phận của mình thấp kém, bổn cung mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì, sớm chết cái tâm tư này cho bổn cung, nếu không…. hừ.”


Tả Thục Tuệ trừng mắt, trong mắt thoáng hiện nước mắt, bộ dạng bị bắt nạt đáng thương: “Công chúa nghiêm trọng rồi, dân nữ…dân nữ sao dám có loại ý nghĩ không an phận này?” Nhưng nếu Lục công gia thật sự nhìn trúng nàng, Ngũ công chúa như thế nào ngăn trở được?


Trong lòng tự đắc, Tả Thục Tuệ sắc mặt lại biểu hiện cực kì vô tội, làm nổi bật lên hình ảnh Ngũ công chúa vênh váo bắt nạt người, lộ ra thêm vài phần mảnh mai.


“Ngươi…” Ngũ công chúa cũng không thể ở trước mặt mọi người động thủ, khẽ cắnmôi quay đầu tiến vào cái ôm của Lục lão phu nhân, kéo dài thanh âm làm nũng: “Cô…”


Lão phu nhân vỗ vỗ lưng nàng, không hề có thành ý an ủi: “Tương Nhi, con đây lànghe ai nói chuyện phiếm hay sao? Loại lời này cũng chớ nói lung tung, làm hư mấtthanh danh của Tả đại thư cũng không hay.”


Lão phu nhân nghĩ cũng không cần nghĩ, cũng biết là vị thượng cấp kia đã hiểu lầm,chẳng qua hiểu lầm như vậy bà hiển nhiên không cần phải sửa.


Tả Uẩn Văn đã đến nhà cũng không hề biết đang có một trận kinh hỉ chờ ông ta, ông ta về đến nhà thay đổi quần áo liền mang Tả Thiệu Yến đi ra ngoài, Tả Thiệu Khanh không cần nghĩ cũng biết ông ta nhất định là tìm bạn cũ năm đó ôn chuyện.


Đã có lần mời này của phủ Trấn quốc công, Tả gia xem như là chân chính đã có thể dừng chân ở kinh đô.


Trong nhà chủ tử chân chính không ở, bọn hạ nhân cũng thừa cơ làm biếng, Tả Thiệu Khanh một đường trở về phòng của mình, vừa ngồi xuống cầm sách thấy La Tiểu Lục thở phì phì chạy vào.


“Tam gia, bọn họ khinh người quá đáng.”


“Hửm? Nói rõ ràng.”


“Chính là đám người phòng bếp kia, bọn họ vậy mà lại để cho vú Liễu đặc biệt đổ nước ôi thiu.” La Tiểu Lục và vú Liễu ở chung nhiều năm, đã sớm coi bà trở thànhtrưởng bối của mình, vừa rồi đi ngang qua phòng bếp thấy bà vậy mà đang làm việcbẩn nhất mệt nhất, lập tức liền bạo phát.

“Chính là đám người phòng bếp kia, bọn họ vậy mà lại để cho vú Liễu đặc biệt đổ nước ôi thiu.” La Tiểu Lục và vú Liễu ở chung nhiều năm, đã sớm coi bà trở thànhtrưởng bối của mình, vừa rồi đi ngang qua phòng bếp thấy bà vậy mà đang làm việcbẩn nhất mệt nhất, lập tức liền bạo phát.


Tả Thiệu Khanh một chưởng đập nát ấm trà trên bàn, sắc mặt tái nhợt: “Đi, đem quản sự phòng bếp tìm đến, thuận tiện gọi vú Liễu về.”


La Tiểu Lục thấy giữa lông mày chủ tử nhà nó mây đen tụ lại, sợ tới mức hít vào mộthơi xoay người chạy đi.


Tả Thiệu Khanh đem văn tự bán mình của vú Liễu tìm ra, chờ giây lát liền thấy vú Liễu mặc áo bông cũ nát đi tới, hai tay bà đông lạnh màu đỏ bừng, sắc mặt cũng không tốt bằng trước đây.


Tả Thiệu Khanh cảm thấy mũi chua xót, không mở mắt nói: “Vú Liễu, những năm này bà vất vả rồi.”


Vú Liễu ở trên tạp dề lau tay, hòa ái cười hỏi: “Tam gia ngài nói như thế này là sao?”


Tả Thiệu Khanh đem văn tụ bán mình đưa cho bà, bình tĩnh dặn dò: “Đây là văn tự bán mình của bà, quay trở về thu dọn đồ đạc, ngày mai đưa bà xuất phủ.”


Vú Liễu bị biến cố bất thình lình này dọa sợ, vội vàng quỳ rạp xuống đất, vành mắt đỏ lên: “Tam gia, ngài… ngài đây là muốn đuổi lão nô đi?”


Tả Thiệu Khanh vội vàng đỡ bà đứng dậy, đem bà đặt ở trên ghế, ngồi xổm xuống nói: “Nghe hết lời ta nói, ta tính toán ở vùng ngoại ô mua một điền trang, đang lo không có người dùng, vú Liễu có bằng lòng thay ta trước trông coi được không?”


Vú Liễu lại càng hoảng sợ: “Ngài mua điền trang? Này…việc này Lão phu nhân cũng biết?”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng nhếch lên: “Tự nhiên là không biết.”


“Ngài chỗ nào có bạc?” Vú Liễu dù không có kiến thức, cũng biết giá đất ở kinh đô này vượt xa ở quê, một điền trang không có mấy trăm lượng tuyệt đối mua không được.


Tả Thiệu Khanh cười cười, sơ lược đem chuyện mình cùng Nhị thúc hùn vốn buôn bán, kì thật y không chỉ muốn mua điền trang, còn muốn mua một chút ít điền sản ruộng đất.


Vú Liễu vừa mừng vừa sợ, nước mắt xoát xoát chảy, một lần lại một lần tán dương: Tam gia trưởng thành.


Vú Liễu nếu biết rõ Tả Thiệu Khanh mua những ruộng đồng bất động sản là muốn mua đồ cưới cho mình, đoán chừng liền không thể khen ngợi nữa.


Sự việc rất nhanh xác định xong, Tả Thiệu Khanh để cho bà quay trở về thu dọn đồ đạc, sau đó thu liễm bộ dáng tươi cười, chờ người khác đến.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận