Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Một đêm không có chuyện gì xảy ra, rạng sáng hôm sau, Tả Thiệu Khanh vô cùng không tình nguyện rời giường đi thỉnh an, y vừa rửa tay vừa cảm khái: “Vẫn là thời gian tự do tự tại thoải mái.”


Đây là một tòa nhà ba tầng, Tả Thiệu Khanh đi chưa được mấy bước đã đến Đinh Lan Uyển của Tiết thị, lúc này chỗ này vắng vẻ thê lương, chỉ có hai di nương hơi lớntuổi, không chỉ không thấy bóng dáng Nguyệt di nương mới tới kia, ngay cả bóng dáng ba huynh muội Tả Thiệu Yến cũng không có.


Tiết thị như cũ đối với y thờ ơ, ngẫu nhiên nói vài lời đau xót mang tính đâm chọt, Tả Thiệu Khanh cũng hoàn toàn không để trong lòng.


Đợi mọi người thỉnh an xong, y mới biết được, hóa ra Tiết thị miễn cho mấy đíchnam đích nữ thỉnh an mẫu thân, nói rằng là đại gia sắp tới sẽ thi hội, phải an ổn học bài, nhị gia thân thể không tốt, miễn cho gặp gió, đại tiểu thư phải ngủ đủ mới dưỡng đủ tinh thần.


Về phần Nguyệt di nương, lão gia thương nàng mang thai, đã sớm miễn cho nàng đi thỉnh an.


Tả Thiệu Khanh chỗ nào còn không rõ, chống lại ánh mắt thương hại của mấy vị di nương, y không để tâm cười: “Mẫu thân thương cảm, đây là phúc khí của các ca ca tỷ tỷ, chỉ là trăm điều lấy hiếu làm gốc, sao có thể bởi vì chút việc liền bỏ lỡ thỉnh an phụ mẫu?”


Cái này nói rõ là nói ba huynh muội Tả Thiệu Yến bất hiếu.


Bọn hạ nhân đều có chút ngơ ngác nhìn Tả Thiệu Khanh, không nghĩ tới Tả tam giatrước nay ngoan ngoãn nghe lời cũng mọc ra chí khí, cũng dám cãi lại.


Chỉ có đều các nàng nghĩ: Tam gia này còn chưa thi đậu cao trung, mà bắt đầu khiêuchiến tính khí đại nương, lỡ như không đậu, xem y chết như thế nào.


Tiết thị sắc mặt thay đổi mấy lần, chẳng qua nghĩ đến ngày hôm nay quan trọng, cứ thế mà đè xuống tức giận, chỉ là lạnh lùng nói: “Hiếu cùng bất hiếu cũng không phải chỉ từ cấp bậc lễ nghi mà nhìn, hôm nay phải đến cửa phủ Trấn quốc công dự tiệc, theo lý ngươi chỉ là một thứ tử không có tư cách đi, chỉ là quốc công gia nể mặt mũi lão gia tiện thể coi trong ngươi, ngươi cũng đừng để cho Tả gia mất mặt.”


Tả Thiệu Khanh liên tục gật đầu: “Phu nhân nói đúng, xác thực nên chú ý một chút.” Dù sao một nét bút cũng không viết ra chữ Tả, lần thứ nhất đến cửa, Tả Thiệu Khanh cũng không muốn mất mặt người Tả gia, cái kia nhưng là ném mặt mũi của y à.


Vừa nghĩ tới hôm nay còn phải gặp Lão phu nhân, Tả Thiệu Khanh liền không tâm tình ở chỗ này cùng Tiết thị phí thời gian, hành lễ liền lui xuống.


Vừa rồi dùng xong điểm tâm sáng không lâu, thì có bà tử đưa tới một bộ quần áo mới, thái độ kiêu ngạo khinh người nói: “Tam gia, đây là quân áo phu nhân thưởng, hôm nay dự tiệc phải mặc, cũng đừng làm cho người ngoài nói Tả gia chúng ta keo kiệt.”


Tả Thiệu Khanh mở bộ áo choàng màu ám lam kia ra, chất vải không tệ, đáng tiếc màu sắc cùng kiểu dáng căn bản không phải thiếu niên mặc.


Chậc chậc, đừng tưởng rằng y không biết Tiết thị có tâm tư gì, không phải là khôngmuốn y một thứ tử làm náo động sao?


Tả Thiệu Khanh cũng không phải không có quần áo khác để mặc, chỉ là không biết vì cái gì, y cảm thấy mặc cái này lên người càng có thể tranh thủ đồng cảm của Lão phu nhân, nữ nhân dù sao phần lớn đều dễ mềm lòng.


Vì vậy, y mặc một bộ hoa phục lộ rõ sự già dặn này đến trước phòng, tất cả mọi người nhìn y nhiều lần, y lại thoải mái nói: “Phải hay không là nên xuất phát?”


Tiết thị sắc mặt âm trầm, mụ không thể không phát hiện, lần này lên kinh thái độ của thứ tử này rõ ràng thay đổi, đối với mụ cũng không cung kính và sợ hãi bằng ngày xưa.


Hừ, đừng tưởng rằng trúng giải nguyên liền lên trời. Đợi mụ xử lý xong hôn sự củanữ nhi, lại ra tay dạy dỗ nghiệt chủng không biết trời cao đất rộng này.


“Lão gia…” Nguyệt di nương chu cái miệng anh đào nhỏ nhắn, cầu khẩn nói: “Thiếpthân cũng muốn đi, thiếp thân cũng muốn nhìn thấy uy phong của phủ Trấn quốc công.”


Tả Thiệu Khanh lông mày cau lại, nữ nhân này thật sự quá không biết thể thống.


Cũng may Tả Uẩn Văn còn chưa bị sắc đẹp làm cho mê muội, trấn an nói: “Trong danh sách mở tiệc chiêu đãi không có nàng, ta làm sao mang nàng đi? Đợi lần sau cócơ hội lại đi.”


Tả Thục Tuệ đợi ở một bên không kiên nhẫn sửa sang trâm cài tóc xong, giọng dịu dàng nói: “Cha, người cũng biết gia quy phủ Trấn quốc công đi? Nữ tử bốn mươi không con trượng phu mới có thể nạp thiếp, nghe nói Lão phu nhân trấn quốc công chán ghét nhất di nương tiểu thiếp.”


Tả Uẩn Văn cảm thấy căng thẳng, lập tức đẩy Nguyệt di nương ra, nghiêm túc quát lớn: “Mau trở lại phòng, ngươi đang mang thai, không cần đi tới đi lui.”


Nguyệt di nương không có cách gì, đành phải khẽ cắn môi lui xuống.


Đoàn người đã chia chỗ ngồi ba chiếc xe ngựa, ôm tâm tình khẩn trưởng lại chờmong tiến về phủ Trấn quốc công.


Ở cổng chính dừng xe ngựa, lập tức có gã sai vặt tiến lên tiếp đãi, nhìn Tả Uẩn Văn đưa lên thiếp mời, gã sai vặt kia lông mày nhíu lại, so với bộ dáng tươi cười bình thường nhiều hơn vài phần chân thực: “Hóa ra là lão gia Tả gia, mau mời vào.”


Tả Uẩn Văn vốn là tâm còn treo lên thoáng cái đã rơi về chỗ cũ, nhìn thấy thái độ của gã sai vặt này ông ta cảm thấy khả năng quan hệ thông gia của hai nhà lại lớn hơn vài phần.


Để cho Tả Thiệu Yến đưa quà tặng lên, cả nhà câu nệ đi vào trong phủ.


Tả Thiệu Khanh phóng tầm mắt nhìn, quả nhiên giống như người khác suy đoán, đến rất nhiều người, phủ Trấn quốc công khó được một lần tổ chức yến tiệc, chỉ sợ nhận được thiệp mời toàn bộ đều mang theo người nhà đến.


Theo thông lệ, một nhà Tả gia trước phải đến đại sảnh chảo hỏi chủ nhà, sau đó mới nam nữ chia chỗ ngồi.


Đi theo gã quản sự đến cửa đại sảnh, bên trong đã có người, cả nhà Tả gia liền ở bênngoài chờ.


Cho đến khi bên trong rời đi, quản sự mới vào cửa thông báo, chợt nghe thấy bêntrong có thanh âm mười phần trung khí hô: “Mau mời bọn họ vào.”


Tả Thiệu Khanh khuôn mặt đau khổ, ôm tâm tình lo lắng không yên đi vào.


Y đi vào sau cùng, hoàn thành từng bước hành lễ, lúc đứng lên nâng mí mắt lên vụng trộm tìm kiếm Lục Tranh.


Đáng tiếc đợi y tìm hết một vòng vẫn như cũ không nhìn thấy thân ảnh của Lục Tranh, lập tức càng khẩn trương hơn.


Lục lão phu nhân đưa tay lên: “Mau đứng dậy, năm đó lúc Tả thái phó còn, hai nhàcũng có chút giao tình.”


Tả Uẩn Văn liên tục nói “Không dám”, tiếp theo quỳ xuống hành đại lễ: “Được Lão phu nhân ưu ái, quốc công gia quan tâm, này mới khiến cho Tả gia có thể vào kinh, con cháu Tả gia có thể tiến hành khoa cử, đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”


“Được rồi được rồi, một chút việc nhỏ có lớn bao nhiêu đâu, Tranh Nhi chắc hẳn cũng là không muốn vùi người tài, nghe nói Tả gia có hai cử tử, thật đáng mừng.”


“Lão phu nhân khen trật rồi.”


Trò chuyện vài câu, Lão phu nhân đột nhiên hướng Tả Thục Tuệ vẫy tay: “Này nhất định là đại tiểu thư Tả gia, mau tới đây cho lão bả tử ta nhìn một chút.”


Tả Thục Tuệ ngạc nhiên vui mừng thiếu chút nữa rơi lệ, nhẹ nhàng đi đến phía trước, cúi chào hành lễ, xấu hỗ cúi đầu.


Nàng hôm nay mặc một thân váy dài màu tím nhạt, bên hông dùng lam tơ Yên La mềm mại cột thành nơ con bướm thanh nhã, trên mái tóc đen dài nhẹ nhàng vén lên cắm vào một bộ trâm bạch ngọc, da thịt trong suốt như ngọc, trang điểm nhẹ nhàng, xác thực xinh đẹp động lòng người.


Lão phu nhân cười nhẹ nhàng hỏi: “Bao nhiêu tuổi? Đính hôn chưa?”


Tả Thục Tuệ ngượng ngùng khó dấu, giọng nói nhẹ nhàng trả lời: “Vừa cập kê, còn chưa đính hôn.”


“Ơ, cái này chính là Tả phu nhân không đúng rồi, khuê nữ xuất sắc như thế như thế nào kéo dài đến bây giờ còn chưa tìm nhà chồng? Về sau không biết công tử nhà nào có thể lấy được cô nương tướng mạo đẹp lại hiền thục như thế.”


Tả Thục Tuệ mặt đỏ rực không dám trả lời, Tiết thị lập tức dùng gậy đánh rắn, cười nói: “Lão phu nhân quá khen, là thiếp thân thật sự không nỡ sớm như vậy liền thả nàng ra khỏi cửa, muốn giữ lại thêm hai năm.”


“Tâm tình này của ngươi ta có thể hiểu được, năm đó ta tâm niệm muốn sinh một khuê nữ, đáng tiếc, đời này chỉ có một mình Tranh Nhi.”


“Lục công gia văn võ song toàn, một người có thể chống đỡ mười người của nhà khác.”


Lời này của Tiết thị tuy thổi phòng nhưng Lão phu nhân toàn thân dễ chịu khoan khoái: “Ha ha…cái này ngược lại là phải, Tranh Nhi của ta cái gì cũng tốt, đáng tiếc,chính là còn thiếu một đứa con dâu.”


Tả Thiệu Khanh trong lòng đập thình thịch, cảm thấy bên trên có ánh mắt rơi vào trên người y, vừa định ngẩng đầu chợt nghe thấy Tiết thị dồn hết sức tán dương Lục Tranh, đem hắn phổi phồng lên trên không có dưới mặt đất cũng không.


Tả Thiệu Khanh bĩu môi, Tiết thị này vẻ mặt nịnh bợ cũng quá rõ ràng, thậm chí còn cố ý vô tình nhắc đến nữ nhi mình, xem ra là đem lời tán dương vừa rồi của Lão phu nhân để ở trong lòng.


Lão phu nhân yêu thương nhìn Tả Thục Tuệ: “Nhà của ta nếu có khuê nữ xinh đẹp động lòng người như vậy thì tốt rồi, người đến, thưởng.”


Tả Thục Tuệ lập tức hạ người hành lễ, sau đó hai tay tiếp nhận phần thưởng quản gia đưa lên.


Lão phu nhân lại cùng nàng nói chuyện một lát, liền hướng Tiết thị nói: “Hôm nay đã đến không ít công tử vừa đến tuổi, Tả phu nhân lát nữa có thể mở mắt nhìn, nhìn xem có phù hợp hay không.”


Một câu kia như là một gáo nước lạnh tưới vào trên đầu người Tả gia, lạnh từ đầu đến chân, ngoại trừ Tả Thiệu Khanh.


“Cái này…” Tiết thị có chút phản ứng không kịp, mà ngay cả Tả Thục Tuệ cũng trong lúc nhất thời sắc mặt từ hồng chuyển sang trắng, hụt hẫng nói không nên lời.


Vẫn là Tả Thiệu Yến hơi bình tĩnh, tiến lên kéo mẫu tử Tiết thị, hướng Lão phu nhân nói cảm ơn: “Lão phu nhân nói rất phải, chỉ sợ gia muội trèo cao không nổi.”


Lão phu nhân hai mắt tỏa sáng, lập tức di chuyển mục tiêu: “Vị này nhất định là đạicông tử Tả gia? Quả nhiên tuấn tú lịch sự phong độ nhẹ nhàng. Không giống con tacao lớn thô kệch, người tri thức chính là không giống.”


Tả Thiệu Yến nào dám nhận loại khen ngợi này, vội vàng nói: “Không dám. Lục công gia chính là nhân trung long phượng, vãn sinh theo không kịp.”


Lão phu nhân lại tỉ mỉ hỏi việc học hành của gã ta, dặn dò gã ta cố gắng thi tốt, làm vẻ quang cửa nhà, Tả Thiệu Yến trả lời xong từng cái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận