Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Khanh vô tri vô giác trở lại khách sạn, vừa vào cửa liền bổ nhào lên giường, đấm vào tấm chăn dày hô lớn vài tiếng: “Ah ah…”


Vú Liễu vội vàng chạy vào, lau bột mì dính trên tay, lo lắng hỏi: “Tam gia làm sao vậy?”


Tả Thiệu Khanh kéo chăn lên che đầu, rầu rĩ trả lời: “Không có việc gì.” Không phải là lời bịa đặt vô căn cứ sao? Không phải là tin vỉa hè sao? Y mới không tin. Y mới không sợ.


Vú Liễu cảm thấy kì quái, đêm qua rõ ràng còn rất tốt, sáng sớm hôm nay mặt mày còn hớn hở, như thế nào đi ra ngoài một chuyến, người liền ủ rủ?


“Tam gia…bị ức hiếp sao?” Vú Liễu tiến lên ân cần hỏi thăm.


“Không có. Vú Liễu, ta muốn một mình yên tĩnh.”


Đợi vú Liễu lui ra ngoài, Tả Thiệu Khanh bắt đầu vạch kế hoạch, nếu không đêm nay do thám phủ Trấn quốc công?


Y chỉ có chút khả năng như vậy, chỉ sợ còn chưa vào cửa liền trở thành tặc bị vạn mũi tên bắn chết rồi đi?


Bởi vì trời lạnh, Tả Thiệu Khanh vì để sớm ngày có thể luyện được một thân nónglạnh bất xâm, thời gian luyện công ngược lại là nhiều hơn, thanh tâm bí quyết cũngthành công tiến vào tầng thứ hai, nhưng so với hộ vệ Trấn quốc công người người dũng mạnh thiện chiến, căn bản là không đủ xem.


Trên giường trằn trọc, Tả Thiệu Khanh cơm trưa cơm tối tất cả đều bỏ bớt, nghĩ muốn vỡ đầu cũng không biết làm sao đột phá cửa này của Lão phu nhân.


Biện pháp tốt nhất không ai qua được trước dùng thân phận ân nhân cứu mạng xuấthiện, tranh thủ ấn tượng tốt, chậm rãi lấy được sự tán thành của Lão phu nhân.


Phương pháp kém cỏi nhất chính là xuất hiện một tình địch liền giải quyết một, y cũng không tin y còn đấu không lại những tiểu thư khuê các đó.


Nửa đêm, Tả Thiệu Khanh nằm nghiêng ở trên giường, mở to hai mắt nhìn xem vách tường, một chút buồn ngủ cũng không có.


Cửa phòng bị đẩy ra, trong đêm tối vang lên thanh âm “Két” một tiếng, Tả Thiệu Khanh hữu khí vô lực nói: “Vú Liễu, ta không đói bụng.”


“Còn chưa dùng bữa?” Một giọng nam không vui truyền vào trong tai y.


Tả Thiệu Khanh lộc cộc từ trên giường bò dậy, ôm chăn nhìn nam nhân mang theo một thân hơi lạnh vào cửa, sau đó nhảy xuống giường chạy tới.


Lục Tranh mang theo một thân khí lạnh, Tả Thiệu Khanh mới từ trong chăn chui ra thân thể không khỏi bị lạnh run, lại không muốn buông tay, ngược lại là càng chui sâu vào trong lòng ngực của hắn, để cho bản thân lộ rõ một mặt yếu ớt.


Y cảm thấy phương pháp vừa rồi nghĩ đều là vô dụng nhất, biện phát thật sự tốt nhất chính là ôm thật chặt Lục Tranh, lại để cho hắn vì mình sống, vì chính mình chết, mặc dù có chút không phúc hậu, nhưng một Trấn quốc công xác thực so với chính mình chỉ là một thư sinh không có bối cảnh có tác dụng hơn gấp trăm lần.


Y có lẽ không hiểu tình cảm, lại biết, yêu thương của nam nhân này so với cái gì cũng quan trọng hơn, đồng thời so với cái gì cũng có tác dụng hơn.


Lục Tranh kéo ra đại huy bọc chặt thân thể nhỏ gầy của y, ôm y ngồi xuống, giọng điệu không tốt hỏi: “Vì sao không dùng bữa?”


“Không có tâm tình ăn.” Tả Thiệu Khanh thẳng thắng trả lời.


Lục Tranh dở khóc dở cười, rõ ràng hắn là đến cửa chất vấn, cái gì cũng chưa bắt đầu, người này làm sao lại ỉu xìu trước?


“Biết rõ sai rồi? Sợ bản công trách tội?”


“Hừ.” Tả Thiệu Khanh hừ lạnh một tiếng biểu đạt tâm tình không tốt của mình.


Lục Tranh nâng đầu của y lên, nhìn xem y sắc mặt khó coi, lông mày cau lại, giọng điệu lạnh như băng hỏi; “Bị bắt nạt?”


Tả Thiệu Khanh rất dứt khoát gật đầu.


“Ai?”


“Anh.” Tả Thiệu Khanh không sửa chữa gì thêm mà đem chuyện hôm nay nhìn thấy nói ra tất cả: “Lục gia muốn cưới công chúa?”


“Không có.”


Tả Thiệu Khanh hơi chút ổn định lại tâm tình, tiếp tục hỏi: “Vậy ngài muốn lấy vợ?”


Lục Tranh nhướng mày, gõ đầu của y hỏi: “Nghe ai nói hay sao?”


“Hừ, tất cả mọi người đều nói.”


“Vậy em liền tin?”


Tả Thiệu Khanh lắc đầu, cằm đặt ở trên bả vai của hắn, y đương nhiên biết rõ Lục Tranh sẽ không cưới vợ, nhưng vị Lục lão phu nhân chưa từng thấy kia y cũng không biết.


“Lão phu nhân kia…?” Lệnh của phụ mẫu, bà mối giới thiệu, Khúc Trường Thanhnhư thế, Lục Tranh có thể hay không cũng như thế?


“Tùy bà lăn qua lăn lại đi, bà có chừng mực.”


“À?” Tả Thiệu Khanh không cách nào lý giải những lời này.


“Ngày kia đến phủ, bà hỏi em cái gì đáp cái đó, không thể có suy nghĩ xằng bậy nào.” Lục Tranh búng đầu của y nhắc nhở.


Tả Thiệu Khanh nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, bộ dáng mơ hồ lại thư thái kia, Lục Tranh nhìn thấy trong lòng giống như có lông vũ quét qua, ngứa ngáy.


Hắn chế trụ ót của Tả Thiệu Khanh, hung hăng hôn lên môi của y.


Tả Thiệu Khanh nhiệt tình đáp lại, dùng hết sức câu dẫn đầu lưỡi Lục Tranh quấn quýt cùng múa, rất nhanh trong phòng chỉ có tiếng thở dốc dồn dập của hai người.


Vừa hôn xong, Lục Tranh lau nước bọt trên khóe miệng của y, thanh âm khàn khàn nói: “Nếu không phải em khăng khăng muốn khoa cử, bản công không ngại đem em mang đến trước người.”


Tả Thiệu Khanh lập tức hiểu rõ, tạm thời bảo mật quan hệ của bọn họ là y yêu cầu, Lục Tranh cũng là làm như vậy, chỉ vì để y có thể an ổn tham gia thi hội.


Tả Thiệu Khanh xấu hổ đỏ mặt, dùng hành động biểu đạt lòng biết ơn, lại lần nữa hôn lên môi Lục Tranh, y nghĩ: Công chúa cái gì, quý nữ nhà quyền quý cái gì đều đi gặp quỷ đi.


Đợi hai người vẫn chưa thỏa mãn tách ra, Lục Tranh mới bắt đầu thanh toán: “Giữa ban ngày em cùng Khúc huynh của em tay cầm tay dạo phố?”


Tả Thiệu Khanh lập tức ưỡn thẳng sống lưng, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Làm sao lại như vậy? Nhị thúc muốn đại đường tỷ gả cho hắn, vãn sinh chỉ là đi tìm hiểu tin tức.”


“Thật sự?”


Tả Thiệu Khanh lập tức nhấc tay thề: “Tình cảnh lúc ấy hỗn loạn, chúng em bị người đẩy ra giữa đường, vì không bị móng ngựa Lục công gia giết chết, vãn sinh lúc này mới kéo tay hắn né ra.”


Nói đến đây, đôi mắt nhuận nước của Tả Thiệu Khanh nhìn Lục Tranh: “Không nghĩ tới Lục gia được hoan nghênh như thế, không chỉ có nữ tử trên đường lớn mật tỏ tình, mà ngay cả quý nữ toàn thành đều chạy theo như vịt.”


Lục Tranh vuốt ve sau lưng y, liếc mắt nhìn y không nói chuyện.


Tả Thiệu Khanh tự tìm mất mặt, cũng không giả vờ đáng thương, ôm Lục Tranh hỏi: “Không có thiệp mời cũng có thể đi sao?”


“Yên tâm, nương sẽ thu xếp ổn.” Lục Tranh nhét y vào trong chăn, lại là một trận gặm cắn, nụ hôn của hắn kĩ thuật không tính quá thuần thục, mỗi lần không phải đập vào hàm răng của Tả Thiệu Khanh thì chính là cắn đầu lưỡi của y, tóm lại, mộttrận hôn này tiếp tục, Tả Thiệu Khanh đều cảm thấy miệng của mình đều sắp cứngrồi.


Lục Tranh liên tục cảnh cáo y rời xa Khúc huynh của y, cho dù người nọ tương lại trở thành tỷ phu của y, cũng không được kết giao thân thiết, tay cầm tay cái gì thì càng không cho phép.


Hắn tự mình đi ra ngoài bảo vú Liễu chuẩn bị thức ăn cho Tả Thiệu Khanh, nhìn y ănmột chén mì trứng gà mới rời đi.


Đợi Lục Tranh rời đi, Tả Thiệu Khanh mới ý thức được một vấn đề: Y ngày hôm kia phải lên cửa gặp cha mẹ chồng. Hơn nữa nghe ý của Lục Tranh, Lục lão phu nhân dĩnhiên là biết rõ sự hiện hữu của y, thậm chí còn có thể biết rõ quan hệ của y và Lục Tranh.


Cái này…Thật không thể tưởng tượng nổi. Y cho rằng, nếu Lão phu nhân biết rõchuyện này, đầu tiên là tháo y thành tám miếng lớn, sau đó dùng thủ đoạn cườngngạnh để cho Lục Tranh lấy một nữ nhân về nhà, để che khuất việc xấu trong nhà.


Y không tin với tư cách là nữ chủ nhân của phủ Trấn quốc công sẽ là một nữ nhân dễ nói chuyện, lại càng không tin, nữ nhân như vậy sẽ ngay cả một thiếu niên cũng trị không được.


Cho nên, nói cách khác, y đã qua cửa rồi sao? Tả Thiệu Khanh có chút lo lắng không yên lại có chút mừng rỡ.


Y ở trong phòng đi tới đi lui, khi thì ngồi, khi thì đứng, khi thì cười, khi thì buồn, trong lúc nhất thời cũng không biết trời đã sáng.


Nhớ tới gần đây Tiết thị vào kinh, sắc mặt Tả Thiệu Khanh dần dần ngưng trọng, Tả gia cũng là trở ngại không nhỏ, quyết không thể lại để cho bọn họ có ngày nổi danh, nếu không tương lai tất nhiên là trở ngại của mình và Lục Tranh.


Hơn nữa bọn họ tâm niệm đều là đem Tả Thục Tuệ gả cho Lục Tranh, còn phải nghĩ biện pháp để cho bọn họ dừng cái suy nghĩ này mới được.


Ở trong phòng ngồi đến giờ thìn, Tả Thiệu Khanh rửa mặt thay một bộ quần áo bình thường đi ra ngoài đi về phía khách sạn Tiên Lai.


Hai khách sạn chỉ cách hai con đường, nhưng một đường đi qua cũng phải dùngthời gian hai khắc.


Tả Thiệu Yến sớm liền không kiên nhẫn đợi, vừa thấy mặt liền khiển trách: “Như thế nào hiện tại mới đến? Nếu làm trễ canh giờ thì làm sao?”


Tả Thiệu Khanh không hề có thành ý nói xin lỗi, y biết việc thưởng mai yến ngày đó đã để cho Tả Thiệu Yến bỏ đi lớp vỏ bọc đại ca tốt, như vậy vừa hay, y chẳng muốn xem sắc mặt huynh đệ hữu cung của gã ta nữa.


Hai huynh đệ ngồi cùng một chiếc xe ngựa, xa phu vẫn là Chu Quý Thành, đángthương La Tiểu Lục chỉ có thể dựa vào hai cái đùi chạy theo xe ngựa.


Đã đến cửa thành, mặt trời dần lên cao, người đi đường hối hả ra ra vào vào, Tả Thiệu Khanh cũng nhìn thấy không ít học sinh lưng mang hành lý vào kinh đi thi.


Mắt thấy thời gian cách thi hội càng ngày càng gần, bầu không khí trong thành cũng dần dần khẩn trương lên, quan binh tuần tra ban đêm cũng nhiều hơn rất nhiều.


Đem xe ngựa dừng ở bên đường cái ngoài thành, Tả Thiệu Khanh vén rèm lên, chán đến chết mà nhìn người đi đường đi tới đi lui, cho đến buổi trưa mới nhìn thấy mộtchuyến xe ngựa quy mô lớn tới gần.


“Gia, lão phu nhân tới.” Chu Quý Thành ở bên ngoài xe ngựa hô.


Tả Thiệu Yến là người đầu tiên xuống xe, bước nhanh tiến lên vài bước, đợi nhìn thấy phu thê Tả thị xuống xe, lập tức tiến lên hành lễ lớn.


Tả Thiệu Khanh cũng không lạc hậu, thẳng tắp quỳ gối ở phía sau Tả Thiệu Yến, dập đầu cho phụ mẫu ba cái.


“Được, được. Mau đứng lên.” Tả Uẩn Văn tuy một thân mệt mỏi, lại mặt mày hớnhở, nâng Tả Thiệu Yến dậy, sau đó đỏ vành mắt nhìn tường thành kinh đô chắc chắn kia.


“Trở về rồi…” Ông ta thấp giọng thì thào một câu, Tiết thị cũng khó dấu kích động,dùng tay áo che giấu vài giọt nước mắt chảy.


Tả Uẩn Văn trong lòng có cảm giác, nắm tay Tiết thị, khó được thâm tình nói: “Phu nhân những năm này khổ cực.”


Một câu đơn giản này lại làm cho Tiết thị khống chế không nổi khóc rống lên, Tả Uẩn Văn trong lúc nhất thời có chút xấu hổ, dù sao người đi đường qua lại đều nhìn xem đây này.


Thấp giọng quát vài câu, đoàn người lúc này mới lần lượt tiến vào thành.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận