Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Khúc Trường Thanh sợ tới mưc đánh rơi cả chén trà. Một tiếng “Phanh” vang lên,mảnh vỡ văng khắp nơi, hắn ta đỏ mặt ấp úng hỏi: “Thiệu Khanh…đệ mới vừa nói cái gì?”


Tả Thiệu Khanh có chút mất tự nhiên, ho khan hai tiếng rồi lập lại một lần nữa: “Không biết Khúc huynh đã được gia đình sắp xếp đính hôn chưa? Nhị thúc đệ...không đúng, đại đường tỷ của đệ còn chưa đính hôn, không biết Khúc huynh có ý muốn định kết thân?”


Không trách Khúc Trường Thanh bị dọa sợ, đường thời kết thân đều là phụ mẫu nhờngười mai mối hẹn ước, nào có người trong cuộc thẳng thắng như vậy hỏi: Huynhcảm thấy tỷ tỷ của đệ như thế nào?


“Cái này…cái này…” Khúc Trường Thanh chân tay luống cuống nhìn y, vẻ mặt tủi thân kia khiến cho Tả Thiệu Khanh có loại cảm giác đang bắt nạt người khác.


Tả Thiệu Khanh nhìn ra hắn ta chỉ là ngượng ngùng cũng không chán ghét hoặc vẻ mặt ghét bỏ, có chút an tâm, tiếp tục làm bà mối: “Đại đường tỷ của đệ tuy nói không phải tiểu thư khuê các, nhưng là từng học tứ thư ngũ kinh và nữ giới nữ huấn, tỷ ấy mười tuổi bắt đầu giúp Nhị thẩm của đệ quản gia, có thể nói là xinh đẹp thông minh.”


Khúc Trường Thanh mặt càng ngày càng hồng: “Thiệu Khanh, việc này vẫn nên là để Nhị lão gia và gia phụ gia mẫu nói chuyện đi.”


Kì thật người trong nhà không phải chưa từng nghĩ tới sẽ làm mai cho hắn ta, chỉ làmấy năm trước hắn ta ở bên ngoài đọc sách, tiếp theo lại là thi hương thi hội, gia đình thông minh đều đợi sau khi có kết quả của kì thi mùa xuân sau đó lại thảo luận việc hôn nhân.


Nếu có thể một lần liền đậu cao trung, điều kiện tự nhiên liền không giống như trước.


Tả Thiệu Khanh nhìn ra hắn ta thả lỏng, cười nói: “Đây là tự nhiên, tiểu đệ chỉ là hỏi trước, cũng không thể hoàn toàn không để ý tâm nguyện của Khúc huynh.”


Trong lòng đã nắm chắc, Tả Thiệu Khanh cũng liền không khó xử hắn ta nữa, mà là cùng hắn ta nói đến chuyện thi cử lần này.


Tả Thiệu Khanh vì để tránh cho xấu hổ, cố ý chọn một trà lâu tao nhã, cũng không cần lo lắng tai vách mạch rừng, bởi vậy hữu ý vô ý mà cùng Khúc Trường Thanh trò chuyện đến vấn đề dân sinh.


Dù sao loại đề tài này là đề tài giữa các sĩ tử thường ngày vẫn luôn nói đến, y cũng không sợ sau khi thi xong Khúc Trường Thanh sẽ hoài nghi y.


Từ một người có chính kiến thì có thể nhìn ra phẩm chất của người đó, một lần nói chuyện, Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy lúc trước muốn cách xa Khúc Trường Thanh cũng không phải không có đạo lý.


Nếu hai người là quan đồng liêu, sợ là đến cuối cùng chỉ có thể mỗi người một phía khác nhau.


“Khúc huynh trong lòng gắn liền với bách tính, quả thật là phúc khí của dân chúng.”


Khúc Trường Thanh ánh mắt thẳng thắn vô tư, chính khí nghiêm nghị nói: “Vihuynh tự biết làm người ngay thẳng, sợ là khó có thể nịnh nọt quan trên, chỉ cầu cóthể trúng vị trí tiến sĩ, ở bên ngoài làm quan, tạo phúc cho dân chúng một phươnglà đủ.”


Tả Thiệu Khanh như có điều suy nghĩ gật đầu, Khúc Trường Thanh nếu ở kinh đô làm quan, thứ nhất bối cảnh không đủ thâm hậu, thứ hai làm người không đủ khôn khéo, xác thực không bằng thả ra bên ngoài tự do.


Thấy Khúc Trường Thanh muốn nói lại thôi, Tả Thiệu Khanh buồn cười nói: “Khúc huynh còn có lời không thể nói rõ với tiểu đệ sao?”


“Không không. Chỉ là…việc này không dễ nói, Thiệu Khanh nghe xong đừng để ởtrong lòng thì được rồi.”


“Mời nói.”


“Có người ở khách điếm Tiên Lai đang loan truyền, Thiệu Yến huynh sợ là được một vị đại nhân vật để mắt, liền đợi đậu cao trung tuyển chọn làm rể hiền.”


Tả Thiệu Khanh ngẩn người, không chút nghĩ ngợi liền phản bác nói: “Đại ca đệ sớm đã thành thân. Có quý nữ nhà quyền quý nào sẽ làm thiếp cho người khác sao?”


Khúc Trường Thanh mặt lại đỏ: “Cái này huynh cũng không rõ, vì thời gian gần đây xác thực có nữ tử thường xuyên đến tìm Thiệu Yến huynh, tuy nàng ta mỗi lần đến đều là nữ giả nam trang, nhưng vi huynh một chút nhãn lực vẫn phải có.”


Tả Thiệu Khanh đã bị khiếp sợ nói không ra lời, y biết Tiết thị vẫn luôn ghét bỏ Hà thị xuất thân không cao, chỉ là nữ nhi của quan tri huyện thất phẩm, nhưng không ngờ Tả Thiệu Yến vậy mà cũng có loại tâm tư này.


Y cẩn thận nhớ lại đủ loại kiếp trước, bởi vì y rời nhà sớm, cũng không nhớ rõ Tả Thiệu Yến có hay không bỏ vợ tái hôn, chỉ có điều, đêm hôm đó tiến vào giết Tả phủ, hình như xác thực không có nhìn thấy bóng dáng Hà thị.


Lúc ấy y giết người đỏ cả mắt, cũng không có nhìn kỹ nữ quyến là ai.


Tả Thiệu Khanh đem tất cả sự việc nối liền với nhau suy nghĩ, cho dù Tả Thiệu Yến có ý định bỏ vợ tái giá, lúc này Hà thị đã mang thai, không có tội danh quá lớn là không thể bỏ.


Chẳng qua mẫu tử Tiết thị độc ác như vậy, muốn xếp đặt cho Hà thị một tội danhmột chút cũng không khó.


Thậm chí, nếu Hà thị tại lúc sinh để xảy ra sự cố ngoài ý muốn thì sao? Nếu trong phòng sinh gặp chuyện không may, người ngoài căn bản không thể nào phát hiện mánh khóe, Tả Thiệu Khanh càng nghĩ càng kinh hãi.


“Thiệu Khanh…Thiệu Khanh…” Khúc Trường Thanh thấy y sửng sốt nửa ngày, có chút xin lỗi nói: “Việc này cũng không nhất định là sự thật, coi như là, đối với đệ cũng không có ảnh hưởng.”


Tả Thiệu Khanh hướng hắn ta chắp tay: “Đa tạ Khúc huynh cho hay.” Y nghĩ, y biết làm như thế nào để trả thù Tả Thiệu Yến.


Uống một bụng trà, lại nghe được một tin tức bất ngờ như vậy, Tả Thiệu Khanh có chút chóng mặt, y và Khúc Trường Thanh cùng nhau ra khỏi trà lâu, vừa đi ra ngoài chợt nghe có người hô: “Mau nhìn! Là trấn quốc công.”


Đám người trên đường tự phát tránh đi lui đến hai bên đường, không ít khách nhântrong trà lâu đều vọt ra, đem Tả Thiệu Khanh và Khúc Trường Thanh đẩy ra giữa đường.


Trong chớp mắt một đội tuấn mã chạy băng băng qua, Tả Thiệu Khanh có chút sợ hãi nhìn nam nhân khí chất nghiêm nghị đang ngồi trên lưng ngựa, trong lúc nhất thời vậy mà ngay cả bản thân đang nắm tay Khúc Trường Thanh cũng không phát hiện ra.


Đợi tiếng vó ngựa càng ngày càng rõ ràng, Tả Thiệu Khanh vội vàng vận khởi khinhcông, lôi kéo Khúc Trường Thanh lui đến ven đường.


Ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người nam tử dẫn đầu đội kỹ mã, từ đầu đến cuối không người nhìn thấy một thư sinh gầy yếu văn nhược lại có tốc độ nhanhnhư vậy.


“Trấn Quốc Công…” Đám người bộc phát ra tiếng hoan hô nóng bỏng, thậm chí có cônương ném khăn tay về phía bên trong đội kỹ mã, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh mí mắt quất thẳng tới.


Tuấn mã rất nhanh đi qua vị trí của Tả Thiệu Khanh, y chỉ kịp cùng Lục Tranh liếc nhìn nhau một cái, đội kỵ mã liền rất nhanh đi qua.


Tả Thiệu Khanh trong lòng lộp bộp, luôn cảm thấy cái nhìn vừa rồi của Lục Tranh khiến cho y có chút cảm giác không tốt, là cái gì vậy?


Không đợi cho y suy nghĩ cẩn thận, tay bị đôi bàn tay to bao trùm, chỉ nghe Khúc Trường Thanh kích động hỏi: “Thiệu Khanh, nam nhân vừa rồi kia…”


Bên cạnh lập tức có người trắng mắt liếc nhìn hắn ta: “Thư sinh này nói chuyện làm sao vậy? Đó là Trấn Quốc Công. Là thần thủ hộ của Đại Ương chúng ta.”


“Hắn…hắn…” Khúc Trường Thanh có chút ngổn ngang, nhìn chằm chằm vào Tả Thiệu Khanh nghiêm túc hỏi: “Hắn không phải bang chủ Tào bang sao?”


Nam nhân như vậy chỉ cần nhìn thấy một lần liền không quên, hắn ta tuyệt đối sẽ không nhận lầm, lúc trước lão đại và Tả Thiệu Khanh cùng một chỗ đúng là vị hôm nay nhìn thấy.


Nhưng, nam nhân này dĩ nhiên là Trấn Quốc Công đại danh đỉnh đỉnh? Hắn ta vậy mà từng cùng Trấn Quốc Công khoảng cách gần như vậy, thậm chí còn hoài nghi hắn đối với Tả Thiệu Khanh có mưu đồ làm loạn.


Tả Thiệu Khanh cúi đầu, nhìn xem bàn tay hai người đang nắm chặt, khóc không ra nước mắt, y rốt cục hiểu rõ cái nhìn vừa rồi kia của Lục Tranh là ý gì.


Lúc trước Lục Tranh còn cảnh cáo y không được cùng Khúc Trường Thanh lén kết giao thân thiết, bây giờ lại bị hắn nhìn thấy hai người không kiêng nể gì ở trước mặt mọi người tay cầm tay, đây quả thực là muốn mạng người.


Y vội vàng rút tay ra: “Khục khục...Khúc huynh, việc này nói ra rất dài dòng, ngày khác lại nói cho huynh biết như thế nào?”


Hỗn loạn trên đường rất nhanh liền khôi phục yên lặng, chỉ để lại hầu bao khăn tay đầy đất, tỏ rõ Lục Công gia mị lực lớn đến bao nhiêu.


“Nghe nói chưa? Bệ hạ có ý định đem Ngũ công chúa gả cho Trấn Quốc Công đấy.”


Trong lòng Tả Thiệu Khanh có một luồng dự cảm không tốt, nhíu mày quay đầu nhìn chằm chằm người nọ đang nói chuyện với một nam nhân.


“Cái này có gì kì lạ sao? Dùng chiến tích của Trấn Quốc Công, ngoại trừ công chúa còn có nữ nhi nhà ai xứng đôi với hắn?”


“Điều này cũng đúng, đáng tiếc ta chỉ là một gã thương hộ nho nhỏ, muốn đưa nữ nhi vào làm nha hoàn cũng không có cửa.”


“Ha ha…ngươi còn muốn trèo cao lên Trấn Quốc Công sao? Nghe nói Trấn Quốc Công phủ yêu cầu tuyển chọn hạ nhân so với hoàng cung còn nghiêm hơn, ngươi đừng có nằm mơ.”


Tả Thiệu Khanh đang đắm chìm trong khiếp sợ “Quốc Công gia sắp kết hôn với công chúa”, lại nghe được có người xen vào nói: “Tin tức của các ngươi quá lạc hậu, sáng nay Trấn Quốc Công phủ gửi thiệp mời đến khắp nơi, ngày kia Lão phu nhân muốn thay Trấn Quốc Công mở tiệc tẩy trần, mời đến toàn là khuê nữ quan ngũ phẩm trở lên.”


“À?…Đây là ý gì?” Thương hộ nhỏ lúc trước nghi hoặc hỏi.


“Đần. Công chúa có gì tốt? Không chỉ có nhiều quy củ còn phải hầu hạ cho tốt, nghe nói Lão phu nhân có ý định tự mình tuyển vợ cho Quốc Công gia.”


Tả Thiệu Khanh biết vẻ mặt mình bây giờ nhất định rất dọa người. Trừng mắt nhìn mấy nam nhân đang lo nói chuyện, hận không thể tiến lên cắn mấy miếng.


Đáng tiếc cái này cũng chưa tính xong, người nọ tiếp tục nhiều chuyện nói: “Quốc Công gia ở bên ngoài chinh chiến nhiều năm, năm trước chiến thắng trở về lại vội vàng chỉnh đốn quân vụ, tuổi gần hai mươi vẫn chưa thành thân, toàn bộ các quý nữ ở kinh đô đều chờ, hãy chờ xem, ngày kia cánh cửa Trấn Quốc Công phủ chỉ sợ làcũng bị đạp hư, ha ha…”


Thương hộ nhỏ kia lắc đầu cười khổ: “Đáng tiếc, chúng ta thân phận đê tiện này, ngay cả tư cách vào cửa cũng không có.”


“Đừng nghĩ nữa, nhanh chóng đem khuê nữ nhà ngươi gả đi, đừng trở thành gái lỡthì không ai cần, ha ha…”


Tả Thiệu Khanh mãi cho đến khi đám người xung quanh vây xem lui tán, còn có chút mơ hồ đứng ở ven đường, màu sắc con mắt thâm trầm, mặt đen đến độ có thể chảy ra nước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận