Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Khanh không có hứng thú khoe khoang tài văn chương, tiếp tục oa ở trong góc uống rượu ăn thịt, ngẫu nhiên cùng Hạ Chi Trừng nói chuyện vài câu.


Một hồi thưởng mai yến trọn vẹn hai canh giờ mới kết thúc, Tả Thiệu Khanh vuốt cái bụng phình lên nhìn sắc trời, lại tiếp tục như vậy, ngay cả buổi tối cũng một chỗ giải quyết.


Rốt cục, tuyết cũng rơi xuống bay phất phơ, chỗ mọi người ngồi là ngoài trời, tuyết rơi, không muốn lui cũng không được.


Tả Thiệu Khanh vừa đi vài bước chợt nghe thấy phía sau lưng truyền đến thanh âm trầm thấp của Tả Thiệu Yến: “Tam đệ.”


Tả Thiệu Khanh mang theo một chút kinh ngạc quay đầu, tiếp theo vui vẻ chạy tới: “Đại ca, hóa ra ca thật sự cũng ở chỗ này.”


Y không biết Tào Tông Quan có hay không cùng gã ta nhắc đến mình, chẳng qua công phu trả đũa y vẫn là biết: “Vừa nhìn thấy Tào đại ca, hắn nói nhìn thấy ca, đệ vẫn tìm không thấy, còn tưởng rằng hắn là lừa gạt đệ.”


Hai huynh đệ cùng đi ra khỏi Lộc Minh Cư, đầy tớ ở bên ngoài cửa lập tức mở dùchào đón, lúc nhìn thấy Tả Thiệu Khanh ngẩn người, sau đó thái độ qua loa lêntiếng: “ Tam gia an.”


“Là Thành Quý, còn may lúc trước không có đem ngươi yêu cầu đến bên người, nhìn xem, bên cạnh đại ca làm sao thiếu được ngươi?” Tả Thiệu Khanh ý cười không đạttới trong mắt nói.


Chu Thành Quý là con trai trưởng của Chu thị, từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Tả Thiệu Yến, theo lệnh mà làm, có thể nói là Tả Thiệu Yến làm bất cứ chuyện gì gần như đều phải qua tay hắn ta.


Tả Thiệu Yến cũng không nói gì, trực tiếp để cho Tả Thiệu Khanh quay trở về thu dọn đồ đạc đem đến chỗ khách điếm mình ở, trùng hợp chính là gã cũng ở khách điếm Tiên Lai, cùng Khúc Trường Thanh ở chung một chỗ.


Tả Thiệu Khanh cự tuyệt: “Đại ca khách điếm kia đoán chừng cũng muốn đầy rồi đi? Đệ và Nhị thúc ở viện tử khách điếm Thanh Phong, tạm thời không cần chuyển đi được không?”


Tả Thiệu Yến nhíu mày không nói gì, Tả Thiệu Khanh biết, gã ta chẳng qua là nghĩ, nếu bị người khác biết huynh đệ ruột của gã ta không sống cùng nhau có thể hay không ảnh hưởng không tốt?


Tả Thiệu Khanh dùng giọng điệu khoe khoang nói: “Đại ca không bằng trước đi nhìn viện tử của đệ một chút, Nhị thúc hào phóng, trực tiếp bao toàn bộ viện tử kia.”


Tả Thiệu Yến hừ lạnh một tiếng: “Không cần, đệ không nguyện ý chuyển qua thì thôi bỏ đi, giờ Thìn ngày kia, chúng ta cùng nhau đi cửa thành đón phụ mẫu bọn họ.”


Tả Thiệu Khanh kinh hô một tiếng, cao giọng hỏi: “Phụ thân mẫu thân cũng tới kinh đô rồi sao?”


Tả Thiệu Yến gật đầu, quay người lên xe ngựa của mình, chỉ để lại cho Tả Thiệu Khanh một bóng lưng cương nghị.


Tả Thiệu Khanh nhìn chiếc xe ngựa kia nghênh ngang rời đi, khóe miệng giật giật, đang muốn quay đầu lại tìm Khúc Trường Thanh, chợt nghe thấy phía sau lưng có thanh âm quen thuộc truyền đến: “Hóa ra ca ca Tả giải nguyên cũng tới, một nhà có hai cử nhân, quả nhiên không hổ là đời sau của Tả thái phó.”


Tả Thiệu Khanh âm thầm liếc mắt, xoay người đáp trả khuôn mặt tươi cười âm trầm: “Không nghĩ tới Giang thị lang thậm chí ngay cả cái này cũng không biết.”

Tả Thiệu Khanh âm thầm liếc mắt, xoay người đáp trả khuôn mặt tươi cười âm trầm: “Không nghĩ tới Giang thị lang thậm chí ngay cả cái này cũng không biết.”


Giang Triệt lông mày nhíu lại, giống như cười mà không cười nói: “Lễ bộ có tất cả hồ sơ của thí sinh, đó cũng không phải bí mật gì, ta chỉ là hiếu kỳ, là ai đồng ý Tả gia cóthể vào kinh?”


Những người kia của Lễ bộ chỉ nói có vị đại nhân vật đã thông báo, lại sống chết không chịu lộ ra đối phương là ai.


Người cùng Tả thái phó có cừu oán là tiên đế, thái độ của Chiến Viên Phong đối với Tả gia hoàn toàn là có cũng được mà không có cũng không sao, chỉ cần người có đủ trọng lượng thay Tả gia khơi thông, Tả gia muốn được thả vào kinh xác thực là không khó.


Tả Thiệu Khanh vô tội nháy mắt mấy cái: “Ồ? Không phải bệ hạ đồng ý hay sao? Vãn sinh cũng là nghe gia phụ an bài, cũng không biết chi tiết ở bên trong.”


Thấy Giang Triệt còn có lời muốn hỏi, Tả Thiệu Khanh vội vàng hướng về phía sau gã vẫy tay: “Khúc huynh, Tưởng huynh, ta còn ở chỗ này.”


Có những người khác ở đây, Giang Triệt cũng không tiện hỏi loại vấn đề này, cùng bọn họ nói vài câu tạm biệt liền lên xe ngựa chờ ở một bên.


Cửa xe ngựa đóng lại, Giang Triệt gõ ngón tay nghĩ: Ta đến cùng ở chỗ nào từng đắctội vị thư sinh này, chẳng lẽ nói đối phương biết rõ một chút sở thích kia của mình,đối với mình tránh như rắn rết?


Một sĩ tử vừa mới vào kinh lại là như thế nào biết được việc mình thích nam phong?


Không nghĩ ra nghĩ không nổi, Giang Triệt hướng về phía ngoài xe ngựa dặn dò: “Một lần nữa đi điều tra cho gia, rốt cục là ai khơi thông cho Tả gia.”


Tả Thiệu Khanh trở lại khách điếm trời đã tối, y cảm tạ Khúc Trường Thanh và Tưởng Hằng Châu, vừa xuống xe liền nhìn thấy vú Liễu lo lắng chờ ở cửa khách điếm.


“Vú Liễu, như thế nào đứng ở đây?”


“Tam gia trở về rồi, mau vào đi thôi…” Vú Liễu kéo y bước nhanh đi vào khách điếm,bộ dáng thái độ lo lắng kia khiến Tả Thiệu Khanh có chút bất an.


“Có việc gì gấp?” Tả Thiệu Khanh nghi hoặc hỏi.


“Ngài đi vào sẽ biết.”


Tả Thiệu Khanh không hiểu ra sao đi vào Tử Viên, sau đó bị vú Liễu đẩy mạnh vào phòng mình, nhìn bóng lưng chạy trối chết của bà, càng thêm kì quái.


Y đi vào phòng, đang cởi nút thắt lưng chợt nghe thấy sau tấm bình phong có người hỏi: “Trở về rồi hả?”


Động tác Tả Thiệu Khanh dừng lại một chút, ngay sau đó là mừng rỡ, áo cũng không kịp cởi liền đi qua tấm bình phong, quả nhiên thấy Lục Tranh đang ngâm mình ởtrong thùng tắm.

Động tác Tả Thiệu Khanh dừng lại một chút, ngay sau đó là mừng rỡ, áo cũng không kịp cởi liền đi qua tấm bình phong, quả nhiên thấy Lục Tranh đang ngâm mình ởtrong thùng tắm.


Y tiến lên ôm chặt cổ Lục Tranh, ở trên mặt hắn cọ xát: “Lục gia nhanh như vậy liền trở về? Như thế nào biết vãn sinh ở đây?”


Lục Tranh dễ dàng đẩy đầu của y ra, ở trên môi y mổ mổ: “Ra roi thúc ngựa cũng không đến vài ngày.” Về phần chỗ ở của Tả Thiệu Khanh, muốn biết tự nhiên là chuyện dễ dàng.


Hắn buông Tả Thiệu Khanh ra, từ thùng tắm đứng lên, mở ra hai tay chờ Tả Thiệu Khanh hầu hạ hắn mặc áo.


Tả Thiệu Khanh sờ sờ nước đã lạnh, có chút buồn bực nghĩ: Lục gia sẽ không phải vẫn luôn ngâm trong nước đợi y trở về hầu hạ chứ?


Nhanh chóng lau khô thân thể Lục Tranh, Tả Thiệu Khanh mặc áo lót cho hắn, sau đó khoác lên vai hắn một bộ quần áo đại huy liền xong việc.


Trong phòng đốt một chậu than, độ ấm như vậy đối với Lục Tranh mà nói hoàn toàn đủ.


Thân thể bị người ôm lấy, Tả Thiệu Khanh vùi đầu vào trong hõm vai Lục Tranh, ngửi hương vị tao nhã trên người hắn, vô cùng quyến luyến.


“Ngài vừa trở về liền tới tìm em rồi hả?”


“Ừ.”


“Ha ha…nhớ em rồi hả?”


“Ừ.”


“…”Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới hắn thẳng thắn như vậy, chống lại thân thể củahắn buồn cười, sau đó nghiêm mặt nói: “Em cũng vậy.”


Lục Tranh đưa tay lấy mũ của y xuống, cởi áo khoác bên ngoài cùng áo choàng, sau đó ôm người cùng nhau nằm vật xuống giường.


Hai người đều có chút động tình, không tiếng động hôn môi trong chốc lát, sau đóan ủi lẫn nhau một phen lúc này mới có thời gian rảnh nói chuyện.


“Ngài đã quay trở lại kinh thành, buổi tối nên trở về phủ?” Tả Thiệu Khanh còn hơithở gấp, hô hấp ấm áp phun ở trên cổ Lục Tranh, có chút ngứa, cũng có chút chọcngười.


Lục Tranh đem người ôm chặt vào trong ngực, hai tay không an phận ở trên người y dạo chơi: “Hôm nay không quay trở về, chính là tới thăm em một chút, một lát nữa còn phải đi quân doanh ở ngoại ô kinh đô, ngày mai lại vào thành.”


Tả Thiệu Khanh càng thêm xác định người nọ là cố ý trở về thăm mình, tâm tình buổi trưa bị Giang Triệt phá hư lại trở về, hơn nữa có xu thế tăng mạnh.

Tả Thiệu Khanh càng thêm xác định người nọ là cố ý trở về thăm mình, tâm tình buổi trưa bị Giang Triệt phá hư lại trở về, hơn nữa có xu thế tăng mạnh.


Lục Tranh nhéo nhéo một chút thịt trên người y, thỏa mãn gật đầu, sau đó chất vấn: “Không phải không cho em ra ngoài chạy loạn hay sao? Như thế nào cả buổi cũng không thấy bóng dáng của em?”


Tả Thiệu Khanh cũng không có cái gì phải giấu diếm, chỉ là lúc nói đến Giang Triệt giọng điệu có chút không được tự nhiên: “Em cũng không nghĩ tới Giang thị lang hào phóng như vậy, vậy mà mời phần lớn sĩ tử cùng nhau dự tiệc, từ chối không được mới phải đi.”


“Giang Triệt?” Lông mi xinh đẹp của Lục Tranh giật giật: “Hắn liền thích chỉnh lý những thứ như có như không này.”


“Ngài cùng hắn rất quen thuộc?”


“Giang gia cùng Lục gia chính là mấy đời thân nhau.” Lục Tranh câu nói đầu tiên liền khái quát quan hệ của hắn và Giang Triệt, nhưng quan hệ này quả thật khiến cho Tả Thiệu Khanh khóc không ra nước mắt.


Còn may Lục Tranh tiếp tục bổ sung một câu: “Chỉ có điều, bản công thiếu niên xuấtchinh, hai người nhiều năm không gặp, lạnh nhạt rất nhiều.”


Lạnh nhạt tốt! Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Xem ra sau này có thể thổi gió bên gối,Giang Triệt là một người dối trá như vậy, trước kia sẽ không ít lời nói bậy sau lưng Lục Tranh, hừ, cách càng xa càng tốt.


Hai người thâm mật nói chuyện với nhau, cho đến khi canh giờ không còn sớm, Lục Tranh mới dặn dò: “Lại để cho người đưa một chút cơm nóng món ăn nóng, ăn xongta còn phải ra khỏi thành.”


Tả Thiệu Khanh vèo nhảy xuống giường: “Ngài chưa dùng cơm sao không nói sớm?” Y vui chơi giải trí đến trưa, hiện tại còn no, căn bản liền đã quên lúc này sớm đã qua giờ cơm.


Nhanh chóng đi ra bên ngoài dặn dò vú Liễu chuẩn bị đồ ăn, Tả Thiệu Khanh từ phòng bếp nhỏ tìm được một nồi canh gà hầm cách thủy, rót một chén lớn đi vào.


Chống đầu nhìn Lục Tranh ăn canh, Tả Thiệu Khanh nhớ tới buổi chiều biện luận,đem đại khái quá trình kể cho Lục Tranh, sau đó hỏi: “Hoàng thượng thế nhưng lại để cho ngài quản lý thủy sư?”


“Người chọn lựa chưa định, chỉ là hôm nay võ tướng trong triều khan hiếm, línhthủy chiến chính là đã thiếu lại càng thiếu hơn, bản công chỉ là trước trông nom.”


Lời mặc dù nói như vậy, nhưng Tả Thiệu Khanh cảm thấy, loại việc này cuối cùng nhất định sẽ rơi xuống trên đầu Lục Tranh, trừ khi hoàng đế có ý định chiếm lấy binh quyền của Trấn quốc công, nếu không thế nào sẽ thả đi một tướng lãnh tốt như vậy?


“Không cần lo lắng, thủy chiến không thể so với lục chiến, không chỉ quan trọng cótrang bị vũ khí tốt, tướng lãnh cũng phải hiểu rõ về nước, những cái này phải từ từ đến.”


Vẻ mặt Tả Thiệu Khanh vẫn như cũ có chút không cam lòng: “Ngài ở Bắc Cương đã chịu nhiều năm cực khổ như vậy, cũng nên an ổn tĩnh dưỡng vài năm.”


Lục Tranh bị vẻ mặt của y lấy lòng, bắt lấy miệng của y gặm hai cái: “Khanh Khanh quan tâm bản công như vậy, lòng ta rất là vui vẻ.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận