Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Khanh cũng không trì hoãn, liền ngồi xuống ở bên cạnh Lục Tranh, hướng Tưởng Hằng Châu chắp tay: “Tại hạ là Tả Thiệu Khanh, người quận Xương Bình, đứng thứ ba ở trong nhà, còn chưa thỉnh giáo tục danh vị công tử này.”


Tưởng Hằng Châu vẻ mặt mỉm cười: “Ngưỡng mộ đã lâu, nghe đồn Xương Bình xuất hiện một vị tuổi nhỏ đậu giải nguyên, tất cả mọi người rất hiếu kỳ, không nghĩ đến hôm nay có duyên gặp mặt, tại hạ Tưởng Hằng Châu, người quận Sùng Dương.”


Tả Thiệu Khanh không bỏ lỡ biểu hiện trầm tư chợt lé qua trên mặt Lục Tranh, y biểu hiện kinh ngạc của mình phù hợp: “Dĩ nhiên là Tưởng huynh, thất kính thất kính, nói đến đại danh, toàn bộ học sinh Đại Ương sợ là đều đối với Tưởng huynh nghe nhiều nên quen, môn sinh đắc ý của Doãn đại sư, khiến cho tiểu đệ cực kì hâm mộ.”


Lời khen ai cũng thích nghe, dù là Tưởng Hằng Châu nghe quen những lời này thìthái độ cũng rất vừa lòng.


“Tưởng Hằng Xuyên là gì của ngươi?” Lục Tranh đột nhiên mở miệng trầm giọnghỏi.


Khuôn mặt tươi cười hoàn mỹ của Tưởng Hằng Châu lập tức cứng lại, hắn ta vẻ mặt kích động đáp: “Tưởng Hằng Xuyên là gia huynh của ta, chỉ là gia huynh mất sớm,không biết vị tráng sĩ này là như thế nào quen biết gia huynh của ta?”


Lục Tranh gắp một miếng thịt bỏ vào trong chén Tả Thiệu Khanh, cũng không trả lờihắn ta, mà là lạnh lùng nói: “Ăn không nói ngủ không nói, ăn cơm.”


Tả Thiệu Khanh ăn không biết vị mà bới cơm, tâm tư bắt đầu chuyển động, hóa ra Lục Tranh quen là huynh trưởng Tưởng Hằng Châu, hơn nữa nhìn thái độ của hắn, sợ là cùng với người kia của Tưởng Hằng Châu quan hệ không tệ.


Nhận thức như vậy khiến trong lòng Tả Thiệu Khanh dễ chịu một chút, ít nhất, y biết rõ Lục Tranh không phải là vì vừa ý Tưởng Hằng Châu mới đối với hắn ta đặc biệt.


Y thậm chí nghĩ, kiếp trước có phải hay không là những người khác nghĩ sai, có lẽ Lục Tranh chỉ là đối với Tưởng Hằng Châu có vài phần kính trọng mà thôi, cũng không phải giống như những lời Giang Triệt nói tình căn thâm chủng.


Ý nghĩ này một khi xuất hiện như thế nào ngừng cũng ngừng không được, Tả Thiệu Khanh tự an ủi mình: Lục công gia là người có thể bị người khác dễ dàng xem thấu tâm tư như vậy sao? Nhất định là người khác tùy tiện sắp đặt.


Tưởng Hằng Châu đồng dạng ăn không biết vị, muốn tiếp tục truy hỏi lại không tiện, chỉ có thể trước ứng phó bữa cơm này lại nói sau.


Hai người đều có tâm tư dùng xong bữa cơm này, sau khi ăn xong, Tưởng Hằng Châu muốn nói lại thôi, bộ dạng chần chừ kia Tả Thiệu Khanh nhìn thấy rất hiếm lạ.


Y biết Tưởng Hằng Châu không chỉ là kim khoa trạng nguyên năm nay, tương lai lại là Ngự sử đại nhân nổi danh Đại Ương, nổi danh vì “ Lớn mật nói thẳng”, xem ra hắn ta hiện tại trình độ còn chưa đủ.


Tả Thiệu Khanh đứng dậy, bộ dáng hào phóng nói: “Xem ra hai vị còn có lời muốn nói, tiểu sinh sẽ không quấy rầy, xin cứ tự nhiên.”

Tả Thiệu Khanh đứng dậy, bộ dáng hào phóng nói: “Xem ra hai vị còn có lời muốn nói, tiểu sinh sẽ không quấy rầy, xin cứ tự nhiên.”


Thiện cảm của Tưởng Hằng Châu đối với Tả Thiệu Khanh lại tăng thêm không ít, nhưng lại không biết Tả Thiệu Khanh cũng đang gấp gáp tìm Khúc Trường Thanh đào bới ngọn nguồn gốc gác của hắn ta, có chuẩn bị biết người biết mình.


Khúc Trường Thanh đối với việc Tả Thiệu Khanh có thể chủ động tìm đến mình rất vui vẻ, mang theo y đi vào phòng của mình, chuẩn bị nghiêm túc hỏi quá trình quen biết của y và Tào bang.


Phòng Khúc Trường Thanh không lớn, bốn phía chất đầy hành lý, hắn ta có chút xấu hổ nói: “Không gian trên thuyền có hạn, đồ mang theo cũng hơi nhiều.”


Tả Thiệu Khanh hiểu rõ cười cười, người ta có điều kiện cái nào có thể mang theo lên kinh đều tận lực để cháu trai mang theo, chi phí ăn mặc, các loại lễ vật đều tỉ mĩ chuẩn bị, còn có sách thành rương, cho dù chứa đầy một thuyền cũng không khoa trương.


“Có thể ở trên đường gặp Khúc huynh, cũng là duyên phận của chúng ta, lúc trướctiểu đệ đi theo gia huynh xuất hành, không ngờ không quen khí hậu ở trên thuyền,bị bệnh một trận, lúc này mới nửa đường dừng lại tu dưỡng vài ngày.” Tả Thiệu Khanh chủ động đem tình huống của mình nói ra.


“Thiệu Yến huynh vứt bỏ đệ một mình?” Khúc Trường Thanh giọng điệu không tốthỏi.


Hắn ta đã từng mời Tả Thiệu Khanh cùng nhau lên đường, lại bị Tả Thiệu Khanh dùng lý do “thân bất do kỷ”, hắn ta cũng hiểu, Tả Thiệu Khanh ở Tả gia thế lực đơn bạc, lời nói không có trọng lượng, chỉ có thể trái phải theo sát Tả Thiệu Yến.


Thật không nghĩ đến, vị Tả gia kia được đồn đại bình luận cũng không tệ lắm vậy mà nửa đường vứt bỏ đệ đệ sinh bệnh của mình, đây cũng không phải là việc đại trượng phu làm ra.


Tả Thiệu Khanh không để ý nở nụ cười, thay Tả Thiệu Yến giải thích nói: “Là đệ chủ động yêu cầu ở lại, lúc ấy cũng không biết chính mình phải tu dưỡng mấy ngày, không nên chậm trễ tiền đồ của đại ca.”


Khúc Trường Thanh im lặng thở dài, ánh mắt nhìn về phía Tả Thiệu Khanh nhiềuhơn mấy phần thương tiếc, cũng không hỏi y là như thế nào lên thuyền Tào bang,suy cho cùng người luôn có lúc gặp phải phiền toái, không cần ở trên miệng vếtthương của y mà xát muối lên.


Tả Thiệu Khanh cùng hắn ta nói chuyện, sau đó lơ đãng hỏi: “Vị Tưởng huynh kia thật sự là phong thái phi phàm, cũng chỉ có Doãn học sĩ mới dạy ra được đệ tử như vậy, cũng không biết hắn nguyên quán là người ở đâu?”


Khúc Trường Thanh không biết không nói, biết gì nói nấy không lừa gạt, đem tìnhhuống bản thân hiểu rõ từng cái nói ra, thậm chí nói đến rất nhiều chuyện trong thư viện của bọn họ.


“Hằng Châu huynh tám tuổi liền được tiên sinh mang theo bên người tự mình dạy dỗ, nghe nói hắn có một người huynh trưởng, thi qua võ cử nhân, hai con trai Tưởng gia một văn một võ ở bản xứ thanh danh cũng không nhỏ, chỉ có điều…mấy năm trước huynh trưởng của hắn chết trận sa trường, từ nay về sau cũng rất ít nghe người khác nhắc hắn ta.”


“Hóa ra còn có chuyện này?” Tả Thiệu Khanh mặt lộ ra vẻ ưu thương, vì vị Tưởnghuynh đã mất kia mặc niệm trong chốc lát: “Vậy Tưởng huynh trong nhà là độc đinh, nên sớm thành thân rồi đi?” Nếu là con trai độc nhất, Tưởng gia nên nghĩ đến để cho hắn ta sớm ngày khai chi tán diệp mới đúng.


“Ngược lại là không có, chỉ là Hằng Châu huynh có một vị hôn thể chưa qua cửa,chuẩn bị sau kì thi này liền thành hôn.”


Trong lòng Tả Thiệu Khanh mừng rỡ, khó trách đời trước không nghe nói Lục Tranh và Tưởng Hằng Châu đến bên nhau, hóa ra còn có một mảnh vụn này, cũng đúng, gia đình bình thường nào có nam tử hai mươi mấy tuổi vẫn chưa thành thân?


“Vậy tiểu đệ trước hết chúc Tưởng huynh song hỷ lâm môn.”


“Ha ha… lời này đệ nên giữ lại tự mình cùng Tưởng huynh nói, chỉ có điều hiền đệ cũng không tệ, kì thi mùa xuân lần này nhất định có thể có được thành thích tốt, đệ cũng đừng tự coi nhẹ mình.”


Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Ngươi từ nơi nào nhìn ra ta tự coi nhẹ mình hả? Không chỉ có như thế, y còn cùng với Tưởng Hằng Châu tranh chức vị trạng nguyên, nhìn xem là mình sống lại ưu thế lớn, hay là vị cao đồ danh môn kia ưu thế lớn.


Nghe đủ thứ mình muốn nghe, Tả Thiệu Khanh dùng lý do thân thể không khỏe cáo từ, chờ y đi đến bong thuyền, chỉ thấy trên thuyền, Lục Tranh không nói nói một lời ngắm nhìn mặt sông rộng lớn.


Tả Thiệu Khanh đi qua, ở sau lưng hắn đứng hồi lâu mới mở miệng: “Lục gia và Tưởng huynh nói xong rồi?”


Lục Tranh quay đầu lại, trong ánh mắt hàm chứa băng sương hiện lên một tia bi ai,lập tức bị cơn giận dữ thay thế: “Em và vị đồng hương kia quan hệ không tệ?”


Tả Thiệu Khanh vô tội nhìn hắn, không rõ cho lắm, thành thật gật đầu: “Là không tệ, Khúc huynh là người tốt, vẫn luôn chăm sóc cho em.”


“A? Cho nên hai người cô nam quả nam ở chung một phòng cũng có thể ở trong đó lâu như vậy?”


Ặc… Tả Thiệu Khanh trừng lớn mắt, y cho rằng chỉ có chính mình biết ghen, ở trongtư tưởng bài xích Tưởng Hằng Châu, không nghĩ tới Lục Tranh vậy mà cũng sẽ cóloại cảm giác này.


Y cười to ra tiếng, cười đến ngửa tới ngửa lui, cho đến khi hấp dẫn tới mười máy ánh mắt, mới giật mình chình mình thất thố, y xấu hổ đỏ mặt, để lại một câu: “Trong lòng vãn sinh, chỉ có một mình Lục gia.” Lòng bàn chân giống như sinh gió chạy đi.


Lục Tranh xưa nay chưa từng ngây ngốc, vậy mà trơ mắt nhìn Tả Thiệu Khanh từtrước mặt mình chạy thoát, chỉ có điều, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào buồng nhỏ ở trên thuyền lại càng ngày càng sáng.

Lục Tranh xưa nay chưa từng ngây ngốc, vậy mà trơ mắt nhìn Tả Thiệu Khanh từtrước mặt mình chạy thoát, chỉ có điều, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào buồng nhỏ ở trên thuyền lại càng ngày càng sáng.


Quần chúng nơi xa tuy không nghe được hai người họ nói chuyện, lại có thể nhìn thấy hình ảnh hai người ở chung, có người lắc đầu cười khổ: Bộ dạng như vậy cũng thật giống vợ chồng son giận dỗi, thật sự không trách bọn họ hiểu sai.


Tưởng Hằng Châu đứng ở mũi thuyền, cách chiếc thuyền một khoảng cách ngắm nhìn nam nhân đứng ở bong thuyền, trước đó nói chuyện cũng không thu được tin tức có ích gì, thậm chí ngay cả thân phận của nam nhân kia cũng không biết được, chỉ biết hắn là bạn cũ của huynh trưởng.


Nói là bạn cũ, kì thật vẫn là Lục Tranh giấu diếm thân phận tùy ý nói, Tưởng Hằng Xuyên năm đó là thị vệ thân cận của hắn, trên chiến trường biểu hiện không tầm thường, về sau chủ động xin đi giết giặc xâm nhập doanh trại địch đốt lương thực, để đứt đoạn lương thảo của đối phương.


Kết quả là nhiệm vụ hoàn thành, đội ngũ kia lại không thể thành công lui về.


Lục Tranh chẳng qua là nghe tên của hai người tương tự, thuận miệng hỏi mà thôi,nếu Tưởng Hằng Châu có yêu cầu giúp đỡ, hắn có lẽ cũng sẽ giúp đỡ một chút,không hơn.


Kế tiếp đường đi rất thuận lợi, người hai thuyền kia của Khúc Trường Thanh thỉnhthoảng sẽ tổ chức thơ ca bàn luận viển vông một phen, Tả Thiệu Khanh mỗi lần đều được nằm trong danh sách được mời, lại không phải mỗi lần đều sẽ tham gia.


Dù sao tuổi của y còn nhỏ, vóc người nhỏ, nhìn nho nhã yếu ớt, thuận tiện lấy lý dothân thể không khỏe bị trúng gió cũng không có người hoài nghi y.


Chẳng qua y chỉ có tham gia mấy lần nhưng đều biểu hiện không tầm thường, thi từca phú, sách luận kinh quốc hoàn toàn không yếu hơn lép vế, trong chốc lát liền trởthành đối tượng những đám học sinh này kết giao.


Có một lần, Tả Thiệu Khanh đã viết một bài thơ, một bài kia ý vị hùng hồn khiến cả sảnh đường trầm trồ khen ngợi, mà ngay cả Khúc Trường Thanh cũng vụng trộmnói với y: “Không nghĩ tới vi huynh nhập Doãn môn vài năm, hiền đệ vậy mà pháttriển đến tận đây, làm huynh ngừng bước không tiến, xem ra giữa thành tài hay không thành tài phải phụ thuộc vào mỗi người.”


“Khúc huynh quá khen, người nào không biết huynh viết sách luận xuất sắc? Đây chính là phần yếu kém nhất của tiểu đệ.”


Tả Thiệu Khanh bởi vì nguyên nhân kinh nghiệm, trên sách luận xác thực không địch lại những học sinh du học bốn phía, chỉ có thể chiếm ưu thế ở trên văn sử kinh thư.


Vì thế, y quyết định thời gian kế tiếp chuyên tấn công sách luận, thậm chí lôi kéo Lục Tranh giảng cho y kiến thức về Bắc Cương cùng đạo làm quan.


Tả Thiệu Khanh phát hiện, Lục Tranh tuy là võ tướng, nhưng kiến thức rộng lớn,kiến giải siêu phàm, hắn đối với vấn đề mạch suy nghĩ luôn rất mới lạ, hoàn toàn rõ nét.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận