Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Vừa tới gần tiền sảnh, Tả Thiệu Khanh chợt nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm ầm ầm, loại thanh âm tục tằng mà phóng khoáng trong sinh hoạt từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc.


Từ khi y bắt đầu hiểu chuyện, đại đa số là nhìn thấy thư sinh, có cổ hủ, có chính trực, có gian trá, có thông minh, cũng có ngay thẳng, nhưng không có loại không để ý lễ nghi, thanh âm tiếng cười như sấm.


Lúc này y mới ý thức được, cùng một chỗ với Lục Tranh sẽ đối mặt với dạng người gì,cũng không biết bọn họ có thể hay không giống Lục Tranh kì thị thư sinh.


Y biết rõ trước mắt mình không thể nào là ánh mặt trời bằng phẳng trên đại lộ, tương lai gặp phải lực cản trở không ít, mà đám người Tào bang lỗ mãng này, còn chưa đủ tạo thành uy hiếp đối với y.


Tả Thiệu Khanh rút tay ra khỏi cái nắm tay của hai người, sửa sang quần áo, lập tức khôi phục phong độ tuấn lãng thanh dật, hào hoa phong nhã, tuy những người bên trong kia cùng thư sinh là hai cấp độ khác nhau, nhưng lần đầu gặp mặt, cũng nên lưu lại cho đối phương hình tượng phong lưu lại thuần lương vô hại.


Lục Tranh nhìn y một cái cũng không khăng khăng giữ lại, cùng y một trước một sau đi vào đại sảnh.


Tả Thiệu Khanh từ sau lưng Lục Tranh thò đầu ra, quan sát tình cảnh trong đại sảnh.


Sơn trang suối nước nóng này quả nhiên danh xứng với thực, ngay cả đại sảnh tự hội cũng bố trí tao nhã lịch sự như thế, chỉ là…trong loại tao nhã lịch sự này lại bị đại hán thô lỗ ngồi vây quanh mấy cái bàn, cứ thế mà phá hủy mỹ cảm trong đại sảnh.


“A, đương gia đến rồi.” Mọi người đồng loạt đứng dậy, ăn ý chia làm hai bên, đồngthời cung kính cúi người, thanh âm khí thế: “Thỉnh an đương gia.”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng co quắp, y rốt cục hiểu vì sao mọi người nói đến Tào bang đều dùng giọng điệu vừa kinh hãi vừa sợ sệt, đây quả thật chính là một đám nam nhân giống phổ thỉ.


Lục Tranh tùy ý khoát tay, cũng mặc kệ đối phương có thấy không, trực tiếp đi đến ghế chủ vị ngồi xuống.


Tả Thiệu Khanh ở trong đám người tìm kiếm thân ảnh Nhị thúc y, lại không tìm thấy, tuy nam nhân ở chỗ này phần lớn vừa thô to vừa cường tráng, nhưng thể tích của Nhị thúc nhà y không nhỏ, không nên chôn vùi trong một đám người mới đúng.


Có người mắt sắc nhìn thấy Tả Thiệu Khanh thiếu gia này đi theo ở sau lưng Lục công gia, chọt chọt nam nhân bên cạnh: “Nè, Dương nhị ca, vẫn là ngài biết làm việc, vậymà tìm đến một người tuyệt sắc như vậy, khó trách đương gia lần này không chỉ đemngười nhận lấy còn mang theo ở bên người.”


Tả Thiệu Khanh ánh mắt lóe lên, nhếch môi nhướng mày nhìn về phía Dương nhị ca kia.


Chỉ thấy nam nhân kia đang tập trung tinh thần nhìn mình chằm chằm, trong mắt cóchút trầm tư, hắn ta sờ râu trên cằm, không chắc chắ lắm nói: “Không đúng, giốngnhư không phải cùng một người.” Thiếu niên khí chất xuất trần, bề ngoài xuất chúngnhư vậy hắn ta không nên nhớ nhầm mới đúng.


Không ít người nghe được bọn họ đối thoại, trong đó có một đám người trẻ tuổi cóchút cười trên nỗi đau của người khác nói: “Các ngươi nhưng nói thanh quan kia làtrăm cay nghìn đắng tìm đến?” Thấy mọi người đem ánh mắt nhìn về phía hắn ta,hắn ta ưỡn ngực không khách khí nói: “Đồ chơi kia sớm bị đương gia đá đi, lúc này không biết trốn ở trong cái xó nào khóc, ha ha…”


“Vậy đây là ai?” Có người chỉ vào Tả Thiệu Khanh hỏi.


“…” Mọi người trầm mặc, sau đó đồng loạt đem ánh mắt tò mò quăng về phía Lục Tranh, chờ hắn công bố đáp án.


Người trong Tào bang đều là người hoang dã, lúc đầu biết được có người khiêu chiến bang chủ của bọn họ, còn lòng tràn đầy câm phẫn đứng ra ồn ào một trận, nhưng lúc biết được nam nhân một cước đá bay bang chủ đại nhân bọn chúng kính ngưỡng là Trấn quốc công danh chấn Đại Ương, sợ tới mức thiếu chút nữa tiểu trong quần.


Sau đó căn bản không cần bất luận nghi thức gì, vị quốc công gia này liền trở thành đương gia mới được bọn hắn công nhận, sau đó, bọn họ những người này liền leo lên thuyền của đương gia, một thuyền từ bắc đến nam, lại từ nam đến bắc, mỹ danh kì viết (ý là đem một sự việc hoặc một sự vật gọi trên một cái tên rất hay, có thể dùng để ca ngợi hoặc dùng cho nghĩa xấu): Dò xét lãnh địa. Thuận tiện thông báo cho tất cả bang chúng, bọn họ sau này sẽ là người của Lục công gia.


Bang chúng Tào bang đã lười biếng quen, lúc đổi đại đương gia có lai lịch như vậy,mọi người làm việc nói chuyện đều bó chân bó tay, sợ quá mức thô bỉ dẫn đến đương gia ghét bỏ.


Kết quả một đường đi xuống, bọn hắn phát hiện vị Trấn quốc công gia đứng hàngnhất phẩm này kì thật ở chung rất dễ, lạnh là hơi lạnh một chút, nhưng chỉ cần không đụng lên họng súng của hắn, bọn hắn thích nói chuyện ồn ào ầm ĩ đều có thể.


Cho nên mới có những huynh đệ người trước huy sinh người sau tiếp bước tặng mỹnhân lên giường Lục công gia, mọi người là thật tâm cảm thấy Lục công gia trong đêm tịch mịch.


Lục Tranh vốn không có ý định làm việc cao giọng như vậy, đúng lúc Chiến Viên Phong có ý định phát triển mậu thương trên biển, tự nhiên muốn vây quét cướp biển, quét sạch thủy vận, để cho hải ngoại nội hà thông suốt.


Tiên đế trọng văn khinh võ, cả triều quan văn võ tướng chân chính có năng lực mang binh càng ngày càng ít, võ tướng có thể làm cho Chiến Viên Phong tin được thì càng ít hơn, bởi vậy đành phải dùng dao trâu mổ gà ném nhiệm vụ cho Trấn quốc công.


Lục Tranh có cũng được mà không có cũng chẳng sao, vừa vặn mượn cái cớ này nhét Tào bang vào phạm vi thế lực phủ Trấn quốc công.


Chỉ là không nghĩ tới trên nửa đường tình cờ gặp Tả Thiệu Khanh, thậm chí còn sát ratia lửa, khiến cho hắn không hề bận tâm chuyện tình cảm nổi lên phản ứng mạnhliệt.


Lục Tranh từ trước đến giờ không phải là người lề mề, đã nhận định chính mình đối với Tả Thiệu Khanh có hứng thú ở phương diện kia, sẽ đem người nhét vào cánh chim của mình.


Tả Thiệu Khanh từng bước một đi về phía Lục Tranh, y đi rất nghiêm túc, mắt không chớp, những đường nhìn phức tạp rơi vào trên người y y không thể không cảm nhận được.


Tâm của y có chút thấp thỏm, y không xác định Lục Tranh là phải chăng tính toán để quan hệ của bọn họ lộ ra trước mặt mọi người, nếu như hắn cũng giống như Giang Triệt, chỉ là tính toán ở hậu viên nuôi nhốt độc chiếm nam sủng, vậy bản thân y lại nên làm sao?

Tâm của y có chút thấp thỏm, y không xác định Lục Tranh là phải chăng tính toán để quan hệ của bọn họ lộ ra trước mặt mọi người, nếu như hắn cũng giống như Giang Triệt, chỉ là tính toán ở hậu viên nuôi nhốt độc chiếm nam sủng, vậy bản thân y lại nên làm sao?


Cũng may, y ngồi xuống vị trí bên người Lục Tranh, người nọ cũng vẫn không tỏ thái độ, chỉ là chuyển một bộ bát đũa đến trước mắt y.


Tả Thiệu Khanh nở nụ cười, cười đến thỏa mãn cũng rất phơi phới, y hướng về phía những nam nhân đang trợn mắt há hốc mồm nói: “Như thế nào đều đứng? Mời ngồi.”


Mọi người ngổn ngang, loại giọng điệu giống như chủ nhân đãi khách là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ lúc bọn hắn không biết, sơn trang suối nước nóng này đổi chủ? Xem như là đổi người, cũng không có can đảm ở trước mắt bọn họ sĩ diện?


Hơn mười con mắt sắc bén ở trên người Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh chuyển dời qua lại, ý đồ nhìn ra ảo diệu ở bên trong.


Trên bàn cơm trống rỗng chỉ đặt mấy bầu rượu cùng một ít đồ ăn vặt nhắm rượu, những đồ ăn khác phải đợi Lục công gia đến mới có thể bưng lên lúc này vẫn còn đặt ở trong phòng bếp.


Lục Tranh nửa buổi không đợi được thức ăn đến, đối với hiệu suất làm việc của Tào bang rất bất mãn, gõ bàn lạnh giọng nói: “Truyền lệnh.”


Hai chữ này liền như là cảnh tỉnh, thoáng cái để cho các nam nhân còn đang chìm đắm trong suy đoán tỉnh táo lại.


Một nam nhân dáng dấp như quản sự đề cao âm lượng hướng ra ngoài quát: “Mang thức ăn lên.” Sau đó mọi người dùng tốc độ nhanh nhất dựa theo thân phận ngồi xuống.


Tả Thiệu Khanh chú ý tới, bàn bọn họ ngồi là lớn nhất, số người lại ít, trừ y và Lục Tranh ra, chỉ có hai nam nhân cẩn thận từng li từng tí ngồi ở vị trí thấp nhất, trong đó có nam nhân mới vừa rồi được gọi là “Dương nhị ca”, xem ra hẳn là nhân vật hạng nhất hạng nhì ở trong Tào bang.


Mà người hầu thanh y gọi là Ẩn Nhất kia chẳng biết lúc nào xông ra, đang nghiêm túc đứng ở phía sau lưng Lục Tranh, hai con ngươi nhìn thẳng không tiêu cự, giống như tượng điêu khắc.


Thức ăn nối đuôi nhau lên bàn, một phòng nuôi hán tử ăn đương nhiên không có khả năng tốt, đùi gà là trực tiếp cầm lên gặm, trực tiếp dùng chén rót vào trong miệng, rượu là từ lúc bắt đầu ăn liền không ngừng uống.


Cùng bọn họ so sánh, Tả Thiệu Khanh lập tức đối với tướng ăn của Lục Tranh liền hàilòng, ít nhất Lục công gia còn giữ vững cơ bản lễ nghi bàn ăn, tuy ăn nhanh, động táclại không bất nhã, cũng không phát ra thanh âm bất nhã.


Một đùi gà bay vào trong chén y, Tả Thiệu Khanh ngẩn người, y thậm chí không thấy được đùi gà này như thế nào bay tới, chợt nghe bên tai truyền đến giọng nam nhân trầm ấm nói: “Ăn nhiều một chút.”


Ánh mắt trên đỉnh đầu khiến Tả Thiệu Khanh da đầu run lên kẹp lên cái đùi gà kia,miệng nhỏ gặm, sau đó liền nghe được có người nhỏ giọng nói chuyện với nhau: “Vừa rồi không nhìn kỹ, thiếu niên này hào hoa phong nhã, tám phần là thư sinh.”


“Thư sinh sao? Kế toán tiên sinh của Tào bang chúng ta cũng là thư sinh.”


“Ngươi đi luôn đi. Có thể giống sao?” Đương gia bọn họ làm sao có thể sẽ vừa ý kếtoán tiên sinh kia?”


“Ta đương nhiên biết rõ không giống, nhìn khuôn mặt kia, so với nhóm nương gia ta còn tinh tế tỉ mỉ hơn, làn da trắng như tuyết, xem chính là đại thiếu gia.”


Tả Thiệu Khanh ăn vài miếng cũng có chút nuốt không trôi, mười mấy đại hán ăn một miếng cơm, liếc y một cái, quả thực xem y giống như thức ăn, mặc cho ai cũng bình tĩnh không được.


Huống chi trong những người này còn có người không sợ chết tặng người cho Lục Tranh, y xê dịch đến bên người Lục Tranh, một tay lén lút giật giật tay áo của hắn, yết ớt gọi: “Gia…”


Nam nhân ở đây hơn phân nửa xương cốt đều mềm nhũn, rõ ràng nghe ra là thanh âm của thiếu niên, cũng không giống như nữ nhân hờn dỗi, làm sao lại cào gan cào phổi như vậy?


Lục Tranh để đũa xuống: “Đều quay đầu đi, mặt hướng đại môn.”


Đám hán tử không rõ, nhưng vẫn là nghe lời làm theo.


Lục Tranh lạnh lùng mệnh lệnh: “Ăn cơm.”


Vì vậy, Tả Thiệu Khanh rốt cục thanh tĩnh, đối với một hàng bóng lưng gặm đùi gà thơm ngào ngạt.


Chờ y thật vất vả ăn nhiều hơn so với bình thường ba phần cơm, Lục Tranh đã ở bêncạnh nhìn y hồi lâu, nhíu mày, còn giống như không hài lòng lắm.


Tả Thiệu Khanh biết rõ mập mạp không phải ăn một miếng là được, mà y cũng không nghĩ tới ăn thành mập mạp, cười xấu xa giữ chặt lấy bàn tay Lục Tranh sờ lên bụng y, nói: “Xem, ăn quá no.”


Lục Tranh bên tai lập tức đỏ lên, bàn tay sờ soạng một lát liền nhanh chóng thu trở về, còn giấu đầu lòi đuôi ho khan hai tiếng.


Tả Thiệu Khanh trừng mắt nhìn, có chút không quá xác định nhìn chằm chằm vành tai Lục Tranh, hoài nghi vừa rồi chính mình hoa mắt, nếu không như thế nào Lục công gia sẽ thẹn thùng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận