Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Ngồi im hai canh giờ, Tả Thiệu Khanh mở hai mắt ra, thở ra một ngụm trọc khí, có kinh nghiệm đời trước, lúc này đây y chỉ tốn hai canh giờ liền dồn khí vào được đan điền, so với lúc trước phải mất ba ngày mới cảm nhận được vị trí của đan điền thì tốt hơn nhiều lắm.


Bụng phát ra thanh âm kháng nghị đói bụng, Tả Thiệu Khanh hô một tiếng về phíacửa: “Vú Liễu…”


Cửa gỗ cũ kĩ “két” một tiếng bị đẩy ra, bước vào không phải là vú Liễu mà là một thiếu niên đen gầy mười ba mười bốn tuổi.


Thiếu niên kia không cao, khuôn mặt tròn, một đôi mắt thật to lộ ra vẻ cơ trí, nó chạy đến trước mặt Tả Thiệu Khanh nói: “Gia, vú Liễu đi lấy cơm rồi, ngài có gì căn dặn?”


Tả Thiệu Khanh lặng lẽ đánh giá nó, vẻ mặt phức tạp, y đương nhiên sẽ không quên gã sai vặt này ở bên cạnh y bảy năm, ở Tả gia, cùng y quan hệ thân quen không phải vú Liễu luôn chăm sóc y, cũng không phải Tả Thiệu Yến ngẫu nhiên đối với y ban phát thiện tâm, mà là La Tiểu Lục này cùng y thời khắc làm bạn.


Với y mà nói, La Tiểu Lục tuy là hạ nhân nhưng cũng là bạn của y, y có thứ gì tốt từ trước đến nay đều nghĩ đến nó, vừa khai mở đoạn thời gian kia, y thậm chí đã từng lo lắng La Tiểu Lục có hay không bị Tiết thị đuổi ra khỏi Tả gia.


Về sau trong hơn hai ngàn ngày đêm kia, Tả Thiệu Khanh suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện, ví dụ như vì cái gì y mỗi lần có hành vi khác người đều bị Tiết thị bắt lấy bím tóc, vì cái gì y ở sau lưng oán trách đều truyền vào tai Tiết thị…


“Tiểu Lục Tử…” Tả Thiệu Khanh thanh âm có chút khàn, y nhanh chóng ho khan haitiếng, khôi phục thái độ bình thường, đối với La Tiểu Lục vẫn luôn cúi đầu nói: “Ta khát, đi rót chén trà đến.”


La Tiểu Lục ngẩng đầu đáp vâng một tiếng, trong mắt còn mang theo dáng vẻ tươi cười thơ ngây, không hề phát hiện dị thường của chủ tử.


Uống một ly trà, Tả Thiệu Khanh ngồi ở bên giường tự hỏi làm sao dọn dẹp quân cờ Tiết thị xếp vào này.


Y có rất nhiều phương pháp có thể khiến La Tiểu Lục biến mất, mất đi một La Tiểu Lục này, Tiết thị tất nhiên sẽ an bài Trương Tiểu Lục, Vương Tiểu Lục khác, càng khiến cho người khác khó lòng phòng bị.


Thà tốn thời gian phòng bị quân cờ tiếp theo không hiểu rõ, không bằng đem quân cờ này nắm trong tay mình.


La Tiểu Lục quy củ đứng một bên, cả buổi đều không nghe thấy thanh âm của Tả Thiệu Khanh, có chút lo lắng hỏi: “Gia, ngài khỏe chứ?”


Tả Thiệu Khanh con mắt thâm trầm liếc nó: “Không có việc gì, nhớ tới ngày mai phải đi học đường, ta lại không biết phu tử hôm nay dạy đến chỗ nào, nhất định phải bị phạt.”


La Tiểu Lục tươi cười sáng lạn, lộ ra hai khỏa răng nanh đáng yêu, đắc ý nói: “Tiểu nhân biết, là ‘y thực túc nhi tri lễ nghi*’”


* Câu này nghĩa là, khi kho lúa của dân chúng sung túc, cơm no áo ấm thì mới có thể chú ý đến lễ nghi, coi trọng vinh dự và sỉ nhục được.


“Ah? Ngươi như thế nào sẽ biết?”


“Là Lương Sinh thư đồng nhị gia nói, mới vừa gặp hắn ở nhị môn, nhị gia hôm naycũng không đi học đường, Lương Sinh đi xin nghỉ cho nhị thiếu gia.”


“Nhị gia? Lại nói tiếp hôm nay ta đi thỉnh an cũng không thấy nhị ca.” Tả Thiệu Khanh gục đầu xuống, lông mi thật dài tại chỗ mí mắt tạo thành một cái bóng mờ,mặc cho ai cũng đoán không ra tâm tư hiện tại của y.


“Hắc hắc, ta nghe Lương Sinh nói nhị gia đêm qua ngủ tại phố tây, lão gia đang vìchuyện này tức giận, nhị gia không đến tối khẳng định không dám trở về.”


Phố tây chính là phố hoa của trấn Vưu Khê, Hồng Lâu kĩ viện mọc lên san sát như rừng, Tả Thiệu Lăng từ sau khi có tri giác thích nhất đi vào trong đó,suốt ngày trêu hoa ghẹo liễu, khiến Tả lão gia vô cùng tức giận.


Đáng tiếc đây chính là đứa con trai bảo bối nhất của Tiết thị, ông ta đánh cũng đánh không được chửi cũng chửi không được, nói hơn hai câu, nhị gia Tả gia dứt khoát trực tiếp ở bên ngoài, ngay cả nhà cũng không về.


Tả Thiệu Khanh nhớ tới nhị ca này từ nhỏ đến lớn cùng mình bất hòa, đời trước ăn thiệt thòi của hắn ta không ít, có lẽ đời này vừa vặn đòi lại một chút lợi tức.


Phải biết rằng người bá đạo vô lý nhất thường thường tâm tư đơn giản nhất.


Ăn qua cơm trưa, Tả Thiệu Khanh đem La Tiểu Lục đuổi đi, lại để cho vú Liễu chuẩn bị cho y một ít bánh đậu xanh y thích ăn, sau đó cầm túi tiền đi ra ngoài.


Sống lại một đời, y sẽ không đơn giản tin tưởng bất luận kẻ nào, đã biết rõ La Tiểu Lục có vấn đề, liền sẽ không bỏ mặc nó đem nhất cử nhất động của mình báo cáo cho Tiết thị.


Muốn khống chế một người, đơn giản bốn chữ “đe doạ dụ dỗ”, Tả Thiệu Khanh không có tiền không có thế, chỉ có thể bắt đầu từ chữ “đe dọa”


Từ cửa hông Tả phủ đi ra, Tả Thiệu Khanh đi trên đường phố quen thuộc, dù cách sáu bảy năm, y vẫn có thể nhớ rõ tiệm bán bánh nướng của lão Vương, Lý đại nương bán trâm, còn có Trần quả phụ bán đậu hủ…đi qua mỗi một chỗ, đều khiến y hồi tưởng lại lúc y ở trấn Vưu Khê.


So với kinh đô phồn hoa, trấn Vưu Khê liền lộ ra vẻ tiêu điều, nhưng đây lại là địa phương duy nhất để cho Tả Thiệu Khanh lưu luyến, kinh đô đó mới là ác mộng của y.


Quẹo vào một tiệm bán thuốc ở vị trí xa xôi, Tả Thiệu Khanh lấy ra một đơn thuốc để cho dược đồng bốc thuốc, sau đó ở dưới ánh mắt kì quái của dược đồng đi ra cửa hàng.


“Sư phó, vừa rồi vị gia kia mua dược liệu ở bên trong có vị câu vãn, ta nhớ ngài đãtừng nói qua dược này không thể dùng lung tung?”


“Câu vãn, đây chính là kịch độc, y mua bao nhiêu?”


“Nửa chỉ.”


“Ah, vậy không có việc gì, có thể là dùng để trị chứng đau nhức.” Lão đại phu không để ý lắm trả lời.


Dược đồng cẩn thận hồi tưởng lại đơn thuốc vừa bốc kia, gật đầu đồng ý, bề ngoài xác thực giống như một đơn thuốc mỡ thoa ngoài da.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận