Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Từ Xương Bình đến kinh đô tốt nhất là đi đường thủy, không chỉ không mệt nhọc như đi xe ngựa mà còn thoải mái an toàn, chỉ cần không đụng phải thời tiết xấu và hải tặc hung hãn, dọc đường an toàn không lo lắng.


Hai huynh đệ Tả Thiệu Khanh xuất phát từ trấn Vưu Khê, tốn thời gian một ngày lúc trời tối thì đến quận Xương Bình, vì vậy liền chọn một khách sạn sạch sẽ dừng chân.


Lúc này khách sạn không kín người như lúc thi hương năm ngoái, thậm chí bởi vì vừa kết thúc năm cũ, rất quạnh quẽ.


Chưởng quầy vô cùng buồn chán cầm bàn tính lăn qua lăn lại thẩm tra đối chiếu sổ sách qua ba lần, thỉnh thoảng gáp một cái.


Cho nên lúc nhìn thấy đoàn người Tả gia vào cửa, chưởng quầy cười đến hai mắt đều sắp không thấy.


“Mấy vị khách quan ở trọ hay nghỉ trọ?” Đoàn này ít nhất cũng mười người, dù là chỉ ở một đêm cũng rất tốt.


Gã sai vặt của Tả Thiệu Yến đi đến trước, muốn hai gian hạng nhất và mấy gian hạng vừa, sau đó chỉ huy mọi người đem hành lý từ trên xe ngựa chuyển xuống.


Tả Thiệu Khanh nhìn bọn nha hoàn sai vặt bận rộn, bắt đầu may mắn lần này đi đường không có mẫu tử Tiết thị, nếu không trình độ phiền toái tuyệt đối không chỉ là như vậy.


Vốn là Tiết thị muốn để bọn y mang theo Tả Thục Tuệ lên kinh, Tiết thị có một muội muội ruột gả ở kinh thành, thì ra là dì ruột của hai huynh muội Tả Thiệu Yến, tuy trước đây quan hệ phai nhạc, nhưng chỉ cần Tả gia có thể phục khởi, quan hệ kia còn không phải đi vài lần liền nóng lên hay sao?


Cho nên Tiết thị không hề áp lực làm ra một cái cớ “thăm viếng thân thích”, muốncho Tả Thục Tuệ lên kinh trước, như vậy mụ cũng có thể đặt toàn bộ tinh lực ở trênngười Tả Thiệu Lăng.


Tả Thiệu Khanh không có quyền nói chuyện, chỉ có thể yên lặng phát biểu kháng nghị, hoặc là lạc quan nghĩ: Đường đi rất xa, nửa đường chuyện gì cũng có thể xảy ra, chỉ cần hơi động tay chân một chút...ha ha…


Đáng tiếc Tả Thiệu Yến không đồng ý, gã ta là lên kinh đi thi lại không phải đi dạochơi, chỗ nào có thời gian và tinh lực chăm sóc muội muội được nuông chiều từ bé?


Tuy gã ta đồng dạng muốn trèo lên cửa thông gia phủ Trấn quốc công, nhưng nếu bỏ qua lần thi xuân này, gã ta lại đợi ba năm nữa, gã ta hy vọng nhiều năm như vậy tuyệt đối không thể bởi vì bất cứ chuyện gì mà chậm trễ.


“Tam đệ, hôm nay cũng mệt mỏi một ngày, sớm chút nghỉ ngơi, bắt đầu từ ngày maicó thể đi đường thủy.”


Tả Thiệu Khanh nháy mắt máy cái, vẻ mặt ân cần hỏi: “Đại ca cũng vất vả, lại bảo chủ quán nấu chút nước nóng ngâm mình.”


Tả Thiệu Yến hướng y gật đầu, sau đó đi lên phòng nghỉ ngơi.

Tả Thiệu Yến hướng y gật đầu, sau đó đi lên phòng nghỉ ngơi.


Một đêm không có chuyện gì xảy ra, rạng sáng ngày thứ hai, cửa phòng Tả Thiệu Khanh bị người đạp vang lên, ngoài cửa một bà tử mang theo cuống họng hô: “Tam gia, nên dậy đi, này đều giờ gì rồi? Lại không thức dậy liền không kịp chuyến đò đầu tiên.”


Tả Thiệu Khanh lông mày cau lại, trong mắt chợt lóe lên tức giận, y chậm rãi đứng dậy, mặc xong quần áo, đem bà tử ở ngoài cửa kêu gào coi như không có.


Đợi y rửa mặt xong, kéo cửa phòng ra, chống lại vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của bà tử, đuôi lông mày nhướng lên, như cười như không cười hỏi: “Má Tần cũng là như vậy gọi đại ca rời giường sao?”


Tần thị vốn còn muốn nói vài câu oán hận, không biết như thế nào, đối với ánh mắt của Tả Thiệu Khanh cả người liền cứng lại, trong nháy mắt đó, bà ta cả người đều lạnh run từ đầu đến chân, giống như bị người bóp chặt yếu hầu.


Ánh mắt kia là như thế nào? Cho dù là lúc phu nhân tức giận đùng đùng cũng không khiến bà ta sợ hại như thế, nhưng rõ ràng trong con ngươi xinh đẹp trước mặt cònmang theo vui vẻ.


Hơn nữa, người nọ là Tả tam gia.


Tả Thiệu Khanh tiến đến bên tai bà ta nhẹ nhàng nói: “Má Tần tuổi không còn nhỏ đi? Đoạn đường đến kinh đô này phải mất một tháng, cũng không biết trên được chịu đựng được hay không?”


Tần thị hai chân như nhũn ra, “phanh” liền quỳ xuống, thân thể run rẩy nói: “Tam gia thứ tội, lão nô…lão nô chỉ là tính tình có chút nóng nảy,”


Bà ta nghĩ thông suốt, ra khỏi Tả phủ, vị trước mắt này chính là chủ tử chân chính,đại gia cho dù giữ thể diện cũng sẽ không làm khó đệ đệ mình, huống chi, bà tacũng không cho rằng đại gia vì bà ta mà làm khó Tam gia.


Đến lúc đó, nếu như Tam gia hung ác ra tay, chính mình ngay cả nơi giải oan cũng không có.


Lúc bà ta đang suy nghĩ lung tung, trên đỉnh đầu truyền đến thanh âm nhu thuận thuần lương của Tả Thiệu Khanh: “Má Tần đây là làm sao vậy? Sáng sớm muốn thỉnh an cũng không cần đại lễ... đứng lên đi, không phải thời gian đang gấp sao?”


Trong mắt một mảnh vạt áo màu trắng tung bay, đợi bước chân càng ngày càng xa, Tần thị mới run rẩy đứng lên, sờ soạng cái trán lạnh buốt, mới phát hiện ra mình bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.


Bà ta lòng còn sợ hãi, không biết là vấn đề của mình hay là Tam gia thật sự khí thếlớn như thế, mặc kệ như thế nào, về sau ác nhân bà ta không thể làm.


Ăn xong bữa sáng đơn giản, mọi người đem hành lý đã đóng gói xong đặt lên xe, lạihỏi khách sạn muốn một chút lương khô và nước liền lên đường.


Chờ bọn họ đuổi tới bến tàu, đã qua một canh giờ, Xương Bình là quận lớn, nhân khẩu đông đúc, buôn bán phồn hoa, thương thuyền và tàu chở khách vãn lai cũng không ít, khung cảnh vui sướng phồn thịnh.


Tả Thiệu Yến dẫn mọi người mang hành lý đi về phía một chiếc thuyền hạng vừa khách trên thuyền lớn nhỏ đều đến, trên thuyền đã có sáu đại hán cao to, trời đang rất lạnh cũng chỉ mặc áo bông đơn bạc, nhìn thấy Tả Thiệu Yến đồng thời nịnh nọt nở nụ cười.


“Tả đại gia đã đến? Chúng tiểu nhân chờ đã lâu.”


Tả Thiệu Yến không mặn không nhạt cùng bọn họ bắt chuyện, những người này tuy địa vị không cao, nhưng thời gian ngắn sau này cần nhờ bọn họ chèo thuyền, không nên đắc tội quá mức.


Đợi mọi người đồng lòng đứng dậy đem hành lý chuyển lên thuyền, lại phân chia phòng, nhà đò hô quát một tiếng, liền lái thuyền.


Tả Thiệu Khanh được chia đến gian phòng rất nhỏ, La Tiểu Lục với tư cách là gã sai vặt thiếp thân chỉ có thể ở trong phòng y ngả ra đất nghỉ, vú Liễu và mấy bà tử khác chen chúc một phòng, loại hoàn cảnh chật chội này lại khiến cho lòng Tả Thiệu Khanh càng kiên định muốn nửa đường mỗi người mỗi ngã.


Tả Uẩn Dương buôn bán thủy vận càng làm càng lớn, nhân thủ và thuyền trong tay cũng không ít, theo lý mà nói, bọn họ đi ra ngoài hoàn toàn không cần cân nhắc vấn đề giao thông, chỉ có điều Tả Uẩn Dương cũng không có ý định để cho Đại phòng biết ông đang buôn bán cái này, Tả Thiệu Khanh liền càng không muốn, trong cái này y có ba phần lợi nhuận.


Cho nên người Đại phòng cho rằng vị Nhị thúc này chỉ có mấy chiếc thuyền vậnchuyển hàng mà thôi.


Đẩy cửa sổ phòng, Tả Thiệu Khanh nhìn cảnh sắc lùi lại, đột nhiên nghe được cóngười hô: “Mau nhìn. Đó là thuyền Tào bang.”


Tả Thiệu Khanh đưa đầu ra ngoài, theo tiếng nhìn lại, liền thấy phía sau bọn họ đuổi tới một loạt đội tàu, dẫn đầu là một chiếc thuyền treo cờ lớn, trên đầu là đầu lâu khô màu đen tiến vào mắt người khác dễ làm người khác chú ý.


Tả Thiệu Khanh kiếp trước đã từng có kinh nghiệm một lần lên kinh, cũng từng thấy thuyền Tào bang biết rõ đây là ký hiệu của đội tàu bọn họ, y im lặng nghĩ: Cũng không biết Lục Tranh thu Tào bang vào túi chưa.


Đội tàu kia chí ít có hơn mười chiếc thuyền, một chiếc thuyền lớn được bảo hộ ởchính giữa, tốc độ bọn họ rất nhanh,trong chớp mắt liền vượt qua đội thuyền Tả Thiệu Khanh, dương buồm hướng xa xa chạy tới.


Tả Thiệu Khanh sờ lên ngực, vừa rồi trong nháy mắt tim đập rộn lên là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là đội tàu quá đồ sộ?


“Ôi, đây là vị đại lão gia nào của Tào bang xuất hành? Vậy mà làm ra thế trận lớn nhưthế.” Boong thuyền, mấy người chèo thuyền đang bận rộn.


“Thực có khí thế, đại ca, ta xem chúng ta cũng gia nhập vào Tào bang đi.”

“Thực có khí thế, đại ca, ta xem chúng ta cũng gia nhập vào Tào bang đi.”


“Chúng ta cá nhỏ tôm nhỏ như vậy, tiến vào cũng chỉ có thể làm culi, còn khôngbằng tự mình làm chủ tự tại.”


“Ta nghe nói gần đây trong Tào bang có dị động, cũng không biết có phải hay khôngtrong bọn họ gần đây hồng lên, hắc hắc…” Một người chèo thuyền không phúc hậunở nụ cười,


“Ngừng.” Bác lái đò quát lớn một câu: “Tào bang này lại loạn, trên đường giặc cướp nhất định sẽ nhiều lên, đến lúc đó ngay cả mệnh chúng ta cũng không còn thậtthảm.”


Tào bang là bang lớn đứng đầu về thủy vận, bọn họ đối với đội thuyền sẽ thu phí bảo hộ, làm việc ngang ngược vô lý, nhưng xác thực cũng có tác dụng bảo hộ.


Có vài nhà đò chết sống không cam tâm tình nguyện bỏ ra số tiền này, Tào bangcũng không ép, chỉ là lỡ như trên thuyền gặp phải giết người cướp của gì đó, vậycũng đừng hy vọng Tào bang sẽ giúp đỡ.


Dần dà, các nhà đò đã từng ở kênh đào này chạy về thủ đô cũng quen đưa phí bảohộ, vì chút tiền ấy ném mạng cũng không đáng.


“Cũng phải, chẳng qua mấy ngày nay không nghe nói trên đường sông xảy ra chuyện lớn gì, chỉ là đánh nhỏ ồn ào nhỏ.”


Tả Thiệu Khanh đóng lại cửa sổ, nằm chết dí trên tấm phảng cứng chật hẹp, nhìn vú Liễu bận rộn nói: “Vú Liễu, không vội lấy mấy thứ đó ra, trước để đó.”


“Đoạn đường này ít nhất phải đi đường thủy hai mươi ngày, rất nhiều thứ cũng phải dùng, không lấy ra lúc dùng liền bất tiện.”


Tả Thiệu Khanh nghĩ thầm: Hai ngày nữa bọn họ liền mỗi người đi một ngả, thứ đồ này lấy ra dọn vô phiền phức, vì vậy liền kiếm ra một cái cớ: “Ta cũng đâu phải nhóm đại lão gia chỗ nào nhiều đồ cần dùng? Không có liền đi đến chỗ đại ca lấy dùng thì được, dù sao chỗ của hắn cũng đều là đồ tốt.”


Vú Liễu quả thật dừng lại: “Cũng phải, ngài là không có nhìn thấy, bên kia mang theo ổng nhổ của đại gia, còn là nạm vàng.”


Tả Thiệu Khanh cười hắc hắc, giảo hoạt nói: “Cái này nếu nửa đường bị cướp, đại ca tổn thất thật sự rất lớn.”


“Gia, lời này cũng chớ nói lung tung, cái tốt không linh cái xấu thì linh, chúng ta cũng ở trên chiếc thuyền này đấy.”


“Vâng vâng.” Vậy thì chờ bọn y không ở trên chung một chiếc thuyền lại nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận