Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Vú Liễu vắt khăn nóng lau vết bẩn trên trán của Tả Thiệu Khanh, sau đó thoa thuốc cho Tả Thiệu Khanh, đau lòng thổi thổi miệng vết thướng:“Tam gia, ngài đây là tội gì phải khổ như vậy? Mặc kệ ngài làm gì cũng không chiếm được cái gì tốt của phu nhân, lần tới cũng đừng ngu như vậy nữa.”


Tả Thiệu Khanh khóe môi nhếch lên vô tình cười cười, y đương nhiên biết rõ chiếm không được cái gì tốt, thỉnh tội chỉ là cho người ngoài nhìn, tin tưởng ngày mai trên trấn liền có lời đồn đãi.


Trước đây truyền ra lời đồn thứ tử Tả gia bất hiếu, hiện tại khẳng định sẽ có người hiểu rõ chân tướng, thậm chí sẽ bổ não ra một đoạn mẹ cả áp bức thứ tử.


Tả gia tại thị trấn là đại tộc đệ nhất, nhất động nhất tĩnh đều bị chú ý, trên thị trấn tiêu khiển lại ít, mọi người thường ngày thích nói chuyện nhà chuyện cửa.


“Đau không?” Vú Liễu nhẹ nhàng xoa cái trán bầm tím của Tả Thiệu Khanh, cau mày khuyên bảo nói: “Những ngày này cũng không thể ăn rau ngâm rồi, để lại sẹo cũng không tốt.”


“Không đau, ta một nam nhân, để lại chút sẹo sợ cái gì?” Chút đau nhức ấy khách quan mà so với đời trước luyện công bị thương, căn bản không đáng giá nhắc tới.


Về phần vết sẹo này... Tả Thiệu Khanh sờ lên mặt mình, ánh mắt có chút tan rã, hai đời y đều không có nhìn kĩ qua tướng mạo của mình, cho rằng đại trượng phu vốn nên dùng phẩm đức để có chỗ đứng, tướng mạo chẳng qua là túi da, râu ria.


Lúc bị Tả Thiệu Yến đưa cho Giang Triệt, y còn rất nghi hoặc, y là nam nhân, đưa cho nam nhân khác rốt cục là chuyện gì xảy ra? Hơn nữa y tự cho là bản thân mình tướng mạo bình thường, làm sao lại khiến cho Giang Triệt để tâm y?

Lúc bị Tả Thiệu Yến đưa cho Giang Triệt, y còn rất nghi hoặc, y là nam nhân, đưa cho nam nhân khác rốt cục là chuyện gì xảy ra? Hơn nữa y tự cho là bản thân mình tướng mạo bình thường, làm sao lại khiến cho Giang Triệt để tâm y?


Trong trí nhớ, người nam nhân kia thường xuyên vuốt ve khuôn mặt này, nói những lời tâm tình khiến người mặt đỏ tới mang tai, sau đó một lần lại một lần tiến vào thân thể của y.


Nói thật, y cũng không hận Giang Triệt, chỉ là chịu không được bị loại người này độc chiếm khuất phục, huống chi khi đó y đang định tham gia thi hội, một khắc trước cõi lòng còn tràn đầy hy vọng, một khắc sau liền mất đi tất cả, ngã vào vực sâu.


Đuổi đi vú Liễu, Tả Thiệu Khanh xuống giường đến trước bàn, lấy ra giấy bút lặng lẽ viết ra mỗi câu mỗi chữ <> đời trước tu luyện.


Bản điển tịch này là y ở trong thư phòng Giang phủ trong lúc vô tình phát hiện, lúc đó y bị hận ý mê loạn tâm trí, người cũng trở nên điên rồ, nhìn thấy tên bản điểntịch này cảm thấy hết sức có duyên, vì vậy cẩn thận nghiên cứu.


Khiến y không nghĩ tới chính là, bản <> này dĩ nhiên là một bản tâm pháp võ học,bởi vì không trọn vẹn thiếu nửa bộ, cho nên luôn không được người để ý tới, bị y đánh bậy đánh bạ cầm trở về.


Thời gian bị giam cầm là gian nan, mấy năm trước Tả Thiệu Khanh ngoại trừ đọc sách chính là viết chữ, nhưng thời gian dài, y căn bản không có hứng thú đọc sách, một người bị nam nhân độc chiếm, dù cho tương lai có cơ hội đi ra ngoài, y còn có thể tham gia khảo thí, còn có thế gia nhập quan trường làm quan sao?


Tả Thiệu Khanh ôm tia hy vọng điên cuồng cuối cùng dựa vào khẩu quyết của quyển điển tịch kia tu luyện, thư sinh vô dụng, y liền vứt bỏ văn theo võ, có lẽ còn có thể tự tay giết chết kẻ thù.

Tả Thiệu Khanh ôm tia hy vọng điên cuồng cuối cùng dựa vào khẩu quyết của quyển điển tịch kia tu luyện, thư sinh vô dụng, y liền vứt bỏ văn theo võ, có lẽ còn có thể tự tay giết chết kẻ thù.


Đáng tiếc chưa từng tập võ y căn bản không có trụ cột, lại không có người chỉ đạo,toàn bộ dựa vào chính mình mò mẫm tìm tòi, luyện đến tầng thứ ba liền không tiếnthêm tấc nào nữa.


Ưu tư sa sút một tháng, Tả Thiệu Khanh bắt đầu ở trong thư phòng Giang phủ bắt đầu đọc sách thuốc, chuẩn bị dùng dược vật tăng lên công lực, cuối cùng tại một bản y dược tạp kí nhìn thấy một đơn thuốc, liền lung tung dùng cho mình.


Đáng mừng chính là công lực xác thực tăng lên, nội lực tăng vọt, nhưng chính là kinh mạch của y chịu không nổi nội kình trùng kích như vậy, đan điền hỗn loạn,kinh mạch đi ngược chiều, cuối cùng chống đỡ một hơi lao ra Giang phủ, báo thù,sau đó thực sự đã chết dưới sấm sét.


Tả Thiệu Khanh hít sâu một hơi, đem Thanh Tâm Bí Quyết cẩn thận nghiên cứu mấy lần, khoanh chân ngồi trên giường, quen thuộc tu luyện.


Đời này y không có ý định trở thành cao thủ võ lâm, chỉ cần có thể tu luyện tới tầngthứ ba như vậy đủ rồi, Thanh Tâm Bí Quyết luyện đến tầng thứ ba tuy không thể võnghệ cao cường vô địch thiên hạ, nhưng ở Tạ phủ tự bảo vệ bản thân tuyệt đối không có vấn đề.


Đời này cho dù đạt không thành tâm nguyện, y cũng không thể lại trở thành hànghóa đưa ra ngoài, trải qua sinh hoạt khuất nhục không thấy mặt trời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận