Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Mọi người hai mặt nhìn nhau, không rõ vị phương trượng đại sư kia từ trước đếnnay không tiếp đãi ngoại nhân kia như thế nào sẽ đơn độc nhìn trúng Lục Tranh,chẳng lẽ là hối hận mới vừa rồi không đi ra ngoài nghênh đón, sợ thất lễ với khách quý?


Mặc kệ như thế nào, có thể được đại sư Trừng Quang tự mình chiêu đãi đều làchuyện tốt.


Tả Thiệu Khanh bởi vì cố sự sống lại, đối với chuyện quỷ thần trong lòng có hơi kinh sợ, y nhắn nhủ một tiếng với Tả Thiệu Yến liền đi về phía bảo điện Đại Hùng.


Chùa Tây Thiện không lớn, Tả Thiệu Khanh ven đường nhìn thấy tượng Phật liềnthành tâm lạy một lạy, lúc đến bảo điện Đại Hùng, nhìn thấy cả nhà kia vẫn còn quỳ,lập tức trong lòng khẽ động, dự định vì Nguyễn di nương cũng làm một tràng cúng bái hành lễ.


Y nhớ rõ tang sự của Nguyễn di nương xử lý rất đơn giản, cũng may bà sinh ra con trai, nếu không ngay cả từ đường Tả gia cũng vào không được, chỉ có thể lẻ loi trơ trọi chôn cất ở dã ngoại hoang vu.


Người mẫu thân sẽ một lòng vì y suy nghĩ đã không còn trên nhân thế nữa, Tả Thiệu Khanh tâm tình có chút chán nản.


Quỳ gối trước mặt Phật Tổ, Tả Thiệu Khanh chấp tay trước ngực, nhắm mắt lại, trong lòng âm thầm niệm: Ông trời đã chịu cho ta một cơ hội sống lại, đích thị là đáng thương ta Tả Thiệu Khanh kiếp trước phẫn hận, vậy ở kiếp này, ta có thù báo thù có oán báo oán, coi như là nhân quả tuần hoàn, thuận theo thiên mệnh.


Sau khi dâng hương xong, Tả Thiệu Khanh gọi tới một tiểu hòa thượng, hỏi thăm nó thủ tục làm pháp sự.


“Vãn sinh muốn vì vong mẫu đã mất làm một tràng pháp sự, nhằm an ủi vong linhtrên trời của bà, không biết sự phụ trong chùa có rảnh rỗi không?”


Tiểu hòa thượng kia thoạt nhìn so với Tả Thiệu Khanh còn nhỏ hơn mấy tuổi, tướng mạo của nó thân thiết hòa nhã, mặt mày thanh tú, toàn thân lộ ra một luồng khí chất xuất trần.


Chỉ nghe nó hỏi giòn giã: “Thí chủ là muốn làm đạo tràng bảy bảy bốn mươi chínngày?”


Tả Thiệu Khanh liếc nhìn về phía bên ngoài điện, hỏi: “Bảy bảy bốn mươi chín ngày đều phải ở trong chùa sao?”


“Không cần, thí chủ chỉ cần chuẩn bị một bộ quần áo vớ giày khi lệnh từ còn sống mặc, sao chép bảy bảy bốn mươi chín quyển sách vãng sinh kinh, ở trước mặt Phật Tổ niệm xong bốn mươi chín quyển sách kinh văn này, còn lại mọi việc đều có thể dobản tự làm thay.”

“Không cần, thí chủ chỉ cần chuẩn bị một bộ quần áo vớ giày khi lệnh từ còn sống mặc, sao chép bảy bảy bốn mươi chín quyển sách vãng sinh kinh, ở trước mặt Phật Tổ niệm xong bốn mươi chín quyển sách kinh văn này, còn lại mọi việc đều có thể dobản tự làm thay.”


Tả Thiệu Khanh thỏa mãn gật đầu, nếu như không phải Lục Tranh ở Tả phủ, y thật đúng là muốn mượn cơ hội này ở trên núi vài ngày.


“Vậy phiền toái tiểu sư phụ, vãn sinh trở về chuẩn bị xong sẽ để người đưa tới.”


Quay người đi ra đại diện, Tả Thiệu Khanh liếc thấy Tả Thiệu Lăng đối diện đi qua, bên người còn có vị hiếu nữ “xảo ngộ” trên đường kia.


Tả Thiệu Lăng hiển nhiên cũng nhìn thấy Tam đệ âm khí thâm trầm, khóe miệng mỉm cười lập tức cương cứng trong chốc lát, sau đó trừng Tả Thiệu Khanh, lại để cho vị cô nương kia tự mình đi vào trước.


Đợi người đi xa, Tả Thiệu Lăng mới nhìn hằm hằm Tả Thiệu Khanh: “Ngươi ở chỗnày làm gì? Mau cút.”


Tả Thiệu Khanh có chút buồn cười, vị Nhị ca này của y bề ngoài không tệ, giả trang công tử văn nhã cũng rất giống, đáng tiếc, bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa.


“Nhị ca nói vậy là sao chứ? Nơi này là chùa, đệ đến đây là chiêm ngưỡng một chútcũng là nên đi?”


“Xùy ~~, đừng cho là ta không biết trong lòng ngươi nghĩ gì, không phải là nghĩ đếntên đề bảng vàng sao, trở nên nổi bật sao? Hừ, làm xuân thu đại mộng của ngươi đi.”


“Nhị ca chuyện đó sai rồi, Tả gia chúng ta ngay cả tư cách thi hội cũng không có, loại giấc mơ hão huyền này làm cũng làm không được.” Tả Thiệu Khanh vẻ mặt khiêu khích, lộ ra bộ dáng tươi cười châm chọc.


Tả gia người nào không biết, muốn đề tên bảng vàng trở nên nổi bật nhất chính là vị Tả đại gia kia?


Tả Thiệu Lăng biến sắc, nhấc chân liền đạp về phía Tả Thiệu Khanh, đáng tiếc lúc này đây Tả Thiệu Khanh không có ý ngoan ngoãn để bị đánh, nhanh nhẹn tránh được.


Tả Thiệu Lăng từ nhỏ không ít lần bắt nạt đệ đệ thứ tử này, mỗi lần đối phương không phải tùy ý để mình đánh chửi hay sao? Nhưng từ sau lần trận chiến ở trước cửa thư viện, hắn ta phát hiện đệ đệ trước đây vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng vậy mà đã thay đổi.

Tả Thiệu Lăng từ nhỏ không ít lần bắt nạt đệ đệ thứ tử này, mỗi lần đối phương không phải tùy ý để mình đánh chửi hay sao? Nhưng từ sau lần trận chiến ở trước cửa thư viện, hắn ta phát hiện đệ đệ trước đây vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng vậy mà đã thay đổi.


“Nhị ca, đệ khuyên huynh tốt nhất không nên ở chỗ này động thủ, nếu không… đểcho Lục công gia thấy được cũng không quá hay.” Tả Thiệu Khanh vỗ vạt áo khôngnhiễm một hạt bụi, cười lạnh một tiếng: “Chuyện phụ thân dặn dò trước khi đi rangoài, Nhị ca sợ là đều đã quên rồi?”


Tả Thiệu Lăng dễ bị kích thích tức giận như vậy, thật sự không có tính khiêu chiến gì cả, Tả Thiệu Khanh cảm thấy, kiếp trước mình tùy ý để hắn ta bắt nạn thật sự là vô cùng ngu xuẩn.


“Đừng tưởng rằng có vị kia tại đây ta cũng không dám đánh ngươi. Hắn chẳng lẽ sẽ vì ngươi một thứ tử như vậy mà xuất đầu? Hơn nữa, làm huynh trưởng dạy dỗ đệ đệ không nghe lời ai cũng bói móc không ra chỗ nào sai.”


Tả Thiệu Khanh vỗ tay, vì Tả Thiệu Lăng khó được một lần thông minh mà trầm trồ khen ngợi, hai tay của y ôm ngực tựa ở trên cột nhà, nhướng mày nhìn vị trí ở phía sau Tả Thiệu Lăng, lên tiếng hỏi: “Lục công gia cho rằng như thế nào?”


Tả Thiệu Lăng chấn động, nhanh chóng xoay người, quả nhiên liền nhìn thấy Lục Tranh đứng ở phía sau lưng hắn ta, mặt không biểu tình nhìn hai huynh đệ bọn hắn.


Một khắc trước hắn ta còn kiêu ngạo tăng cao lập tức bị dập tắt.


Trên người bản thân Lục Tranh luôn có một loại khí thế không giận tự uy, loại khí thế trải qua chiến trường dính qua máu này không phải loại thiếu gia suốt ngày chỉ biết dắt chó đi dạo chọi gà như Tả Thiệu Lăng có thể so sánh được.


Tả Thiệu Lăng thậm chí con mắt cũng không dám nhìn Lục Tranh, ở trước mắt hắn ngoan ngoãn như một con thỏ, cái này chính là hổ giấy cùng lão hổ thật sự khác nhau.


Ngay tại lúc Tả Thiệu Lăng mất hồn mất vía, Lục Tranh mở miệng: “Cho rằng cái gì?”


Tả Thiệu Khanh mỉm cười: “Cho rằng huynh trưởng dạy dỗ đệ đệ không nghe lời là nên làm.”


“Bản công không huynh trưởng không đệ đệ.” Ý là, vấn đề này đừng hỏi hắn.


“Cho rằng Lục công gia sẽ không vì ta một thứ tử nho nhỏ này xuất đầu.” Tả Thiệu Khanh lại cười bỏ thêm một câu.

“Cho rằng Lục công gia sẽ không vì ta một thứ tử nho nhỏ này xuất đầu.” Tả Thiệu Khanh lại cười bỏ thêm một câu.


“Ngươi cần ta xuất đầu sao?” Lục Tranh ánh mắt liếc qua Tả Thiệu Lăng đang ở trongtrạng thái như không hề tồn tại, chán ghét nhíu mày, sau đó lướt qua hai người đi vào đại điện.


Tả Thiệu Khanh cười khẩy một tiếng, quay người đi vào theo, y cũng không quên, bên trong còn có một nữ nhân không phải loại thiện lương gì.


Quả nhiên, vừa vào, liền nhìn thấy vị Liễu Nhi hiếu nữ kia đang hai mắt dịu dàng nhìn Lục Tranh, tuy nàng không thể nào biết thân phận Lục Tranh, tuy nhiên từ khí chất trên người Lục Tranh cũng nhìn ra được người này không giống bình thường.


Theo nàng, vị này so với công tử bột Tả nhị gia kia mạnh hơn nhiều.


“Vị công tử này thoạt nhìn không giống như là người địa phương?” Liễu Nhi nhẹ giọng nhỏ nhẹ hỏi thăm, chỉ có điều lại bị Lục Tranh không đếm xỉa đến.


Nàng chưa từ bỏ ý định, khẽ cắn môi dưới, yếu ớt mở miệng: “Ta muốn vì vong phụ siêu độ, bản thân không có tiền, không biết công tử có thể cho ta mượn một chút bạc, ta sẵn lòng làm nô tỳ hầu hạ công tử.” Nói xong còn đối với Lục Tranh vứt ramột cái mĩ nhãn.


Tả Thiệu Khanh trong lòng giận dữ, bước nhanh tiến lên ngăn trở tầm mắt của nàng, chấp tay về phía Lục Tranh nói: “Lục gia, hậu viện bản tự có một gốc cây cầu nguyện ngàn năm, vãn sinh dẫn ngài đi xem được chứ?”


Lục Tranh hai mắt híp lại, giữa lông mày vậy mà lộ ra một chút vui vẻ, thanh âm nhưcũ thanh lãnh nói: “Dẫn đường.”


Tả Thiệu Khanh quay đầu truyền đạt ánh mắt cảnh cáo về phía Liễu Tích, sau đó cùng Lục Tranh rời khỏi bảo điện Đại Hùng.


Y vừa đi vừa nghĩ: Xem ra phải tìm thời gian cùng nữ nhân này nghiêm túc nói chuyện một chút. Còn muốn làm nô tỳ cho Lục Tranh? Cũng không nhìn một chút nàng có đủ tư cách hay không.


Vượt qua tiền viện, Tả Thiệu Khanh dẫn người đi về phía đường nhỏ vắng vẻ, do dự không biết mở miệng như thế nào, tuy y không lo lắng Lục Tranh sẽ vừa ý nữ nhân kia, nhưng lỡ như hắn chịu không nổi hấp dẫn, nhất thời tham hoan…hậu quả kia cũng không dám tưởng tượng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận