Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Cảm giác được ánh mắt của Lục Tranh có chút khác thường, Tả Thiệu Khanh tronglòng đập như trống, tuy y không sợ Lục Tranh nhìn thấy vẻ mặt thật của y, nhưng loại ánh mắt dò xét này khiến cho y không thoải mái.


Ngoài cửa, nam tử quần áo xanh sau khi gõ cửa ba cái báo cáo nói: “Chủ tử, có một bà tử đưa bốn nha hoàn tới, nói là đến hầu hạ ngài.”


Tả Thiệu Khanh nhìn xem sắc trời, lại nhìn xem ngọn đèn luôn không tắt ở trong phòng, suy đoán phải hay không là Tiết thị luôn chú ý chỗ này, rất sợ Lục công gia trong đêm tối tịch mịch, gối đầu một mình khó ngủ, kết quả là săn sóc đưa lên mấy nha đầu làm ấm giường.


Chỉ là không biết bốn nha đầu này là từ trong phòng nào ra, có phải hay không là thịtì nha hoàn được Đại tiểu thư dạy dỗ tốt đưa tới, dù sao cũng là cho phu quân tươnglai, lúc nào cho cũng không phải giống nhau sao?


Đáng tiếc bọn họ đưa sai giới tính,nếu đưa mấy gã sai vặt lớn lên tuấn tú đến, đoánchừng Lục công gia liền cố gắng nhận vào.


Trong lòng nghĩ như vậy, Tả Thiệu Khanh trên mặt tươi cười lộ ra bộ dáng vài phần xem kịch vui, như tên trộm, làm cho Lục Tranh nhìn y nhiều thêm vài lần.


“Ngươi đang cười.” Lục Tranh rất không nể tình phá hư một chút tâm tư nhỏ này của Tả Thiệu Khanh.


“Không có.” Tả Thiệu Khanh lập tức phủ nhận: “Ta chỉ là đang nghĩ, bốn nha hoàn này Lục công gia định xử lý như thế nào.”


“Ngươi nói xem?”


“Đương nhiên là…” Tả Thiệu Khanh con ngươi đảo một vòng, chậm rì rì nói: “Lục công gia quanh năm đẫm máu sa trường, chỉ sợ cũng không có thời gian hưởng thụ chuyện mây mưa, đã có người đưa đến cửa, không bằng…”


Lục Tranh nghi hoặc kín đáo liếc nhìn nửa người dưới của y: “Ngươi còn hiểu không ít.”


Tả Thiệu Khanh bỏ ra thời gian nửa chén trà mới hiểu được ý của những lời này, lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, cường điệu úp úp mở mở: “Trong sách đều có Nhan Như Ngọc…tự nhiên là hiểu được.”


Lục Tranh truyền một câu về phía cửa: “Để cho các nàng đi.” Thấy Tả Thiệu Khanh trừng lớn hai mắt, Lục Tranh vẻ mặt không rõ theo dõi y hỏi: “Vẫn là nói, Tả tam gia có hứng thú đem các nàng giữ lại?”


“Không không, không có! Vãn sinh từ trước đến nay giữ mình trong sạch, có thể nào,có thể nào cùng bọn nha hoàn lêu lổng?” Tả Thiệu Khanh đầu lưỡi cũng bắt đầu víu lại rồi, bị Lục Tranh dùng ánh mắt hiểu rõ nhìn mình chằm chằm thật sự hết sức quẫn bách.


Lục Tranh tiến đến trước mặt y, đem từng lỗ chân lông trên mặt Tả Thiệu Khanh đều quan sát rõ ràng, nhịn không được dùng mu bàn tay mơn trớn đôi má trơn mềm kia, cảm xúc trên tay khiến cho hắn nhớ đến loại tơ lụa tốt nhất.


Ngón tay của hắn lướt qua môi Tả Thiệu Khanh, ánh mắt dừng lại trên hai cánh môi hồng mềm mại, thanh âm trầm thấp hỏi: “Tả tam gia đã đến tuổi có thể lêu lổng rồi sao?”


Tả Thiệu Khanh toàn thân căng cứng, da đầu run lên, nơi bị Lục Tranh sờ qua mang theo nhiệt độ khác thường, liên tiếp đốt đến trong lòng của y.


Y nhớ rõ y kiếp trước chính là tại lúc mười ba tuổi thì trưởng thành, nhưng đời này không biết có phải hay không là quá nhiều việc, thế cho nên y vẫn chưa từng tiết.


Trên làn da trắng nõn của thiếu niên nhiễm một tia đỏ ửng, dưới ngọn đèn chiếu rọi giống như mỹ ngọc không tì vết, trong cơ thể Lục Tranh dâng lên một dòng nhiệt lưu, đi thẳng xuống phía bụng.


Hắn ho khan hai tiếng ngồi thẳng người, đem ánh mắt từ trên người Tả Thiệu Khanh dời đi, không được tự nhiên nói: “Tuổi còn nhỏ đừng học những tài tử phong lưu dâmloạn kĩ nữ, một đám nhã nhặn bại hoại.”


Tả Thiệu Khanh như có điều suy nghĩ lườm Lục Tranh, vị gia này mười một tuổi liền lên chiến trường, đến nay đã bảy năm, cũng không biết có phải hay không là còn bảo trì thân đồng tử.


Vài năm ở Giang phủ, y cũng đã nhìn ra, không ít quan lại quyền quý đều yêu thích thu xếp mấy gã sai vặt dung mạo thanh tú xinh đẹp bên người, cũng không biết bên người vị gia này có hay không.


Tả Thiệu Khanh có tâm thăm dò, dùng nội lực đem nhiệt khí ép lên đôi má, một đôi mắt đen như mực, thẹn thùng tủi thân nhìn hắn: “Lục gia oan uổng vãn sinh, vãn sinh cũng là nhìn không quen nhìn những đề tài phong lưu của văn nhân.”


Lục Tranh có chút giật mình sửng sốt, sau đó lông mày cau lại, lạnh lùng dạy dỗ: “Vì sao lại làm điệu bộ này? Thấp kém.”


Tả Thiệu Khanh thần kinh đứt một tiếng “két”, y bức ra hai giọt nước mắt, lông mi thật dài chớp chớp, vừa muốn khóc lại không muốn khóc, bờ môi cũng rung động, giống như là cực lực kìm chế tủi thân.


Y rất ít soi gương, cũng chưa từng chú ý diện mạo của mình là như thế nào, nhưng xem phản ứng đời trước của Giang Triệt, tuyệt đối không phải là dung mạo tầm thường.


Dám nói y thấp kém? Thẩm mỹ quan của Lục công gia có phải có vấn đề hay không?Chẳng lẽ hắn thích không phải là loại này?


Tả Thiệu Khanh kiếp trước chưa từng thấy vị trạng nguyên lang trong lòng hắn, không biết nam nhân được Lục Tranh nhìn trúng là dạng gì. Nhưng theo thời gian tính toán, hiện tại Lục Tranh còn không biết Tưởng Hằng Châu, càng không thể nào đặt hắn ta ở trong lòng, vậy có phải hay không có nghĩa là… Tả Thiệu Khanh không dám nghĩ sâu, cảm thấy ý nghĩ kia sẽ đem chính mình kéo vào vực sâu.


Lục Tranh có chút tâm loạn, nhìn chằm chằm vào Tả Thiệu Khanh thật lâu, vừa rồi trong nháy mắt, lòng ngực của hắn đột nhiên đập thật nhanh, có một loại cảm giác hít thở không thông lạ lẫm, ánh mắt của thiếu niên khiến cho hắn có loại cảm giác cổ quái, giống như là cực kì đơn thuần trong suốt, lại giống như là vực sâu đen thui, hai loại cực đoan đồng thời hiện ra trong mắt y.


Nhưng bất kể là loại nào, Lục Tranh cũng không cảm thấy chán ghét, hắn cho là hắn sẽ căm hận loại người hai mặt như vậy, mà trên thực tế, đối với Tả Thiệu Khanh, hắn hơn phân nửa là cảm thấy hứng thú, muốn cởi bỏ tất cả hứng thú say mê bí ẩn.


Lục Tranh muốn đưa tay lau đi nước mắt trên lông mi của y, nhưng khi nhìn thời gian dài, mày nhíu lại càng chặt, cảm giác Tả Thiệu Khanh như vậy có chút quái dị.


Tả Thiệu Khanh nửa buổi không nghe thấy động tĩnh của hắn, hơi ngẩng đầu lên, nghiêng đầu nhìn Lục Tranh, nhẹ giọng hỏi: “Ngài muốn nói cái gì?”


“Rất giả dối.”


“…” Tả Thiệu Khanh không tự giác sờ lên đôi má, nhéo nhéo, chỗ nào giả? Y tự nhận là biểu hiện rất đúng chỗ.


Một bàn tay dày rộng thay thế tay của y, học bộ dáng của y cũng nhéo nhéo da thịt mềm mại trên mặt của y, chỉ là lực tay kia hơi mạnh khiến y đau đến nổi nhe răng.


Y phẫn hận trừng mắt Lục Tranh, rất muốn hỏi một chút Lục công gia này xem như là đang trừng phạt sao?


Lục Tranh yêu thích không nỡ rời tay, hắn đã từng gặp phần lớn nam nhân võ tướng đều là thô ráp, dù cho là thư sinh da mịn thịt mềm như vậy cũng không kích thích nổi một nửa dục vọng của hắn, chớ nói chi là đối với hắn giở trò, thư sinh trước mắt này thật sự là rất đặc biệt.


Đặc biệt…khiến cho người khác có dục vọng ăn sạch.


Đặc biệt muốn vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của y, để cho y lộ ra diện mạochân thật nhất.


Hắn cũng không phải chưa thấy qua thư sinh gian trá, trong trí nhớ, tên gia hỏa kiacủa Giang gia lớn lên nho nhã nhưng bên trong lại là một bụng đen tối, là mặt người dạ thú ra vẻ đạo mạo, nghe nói hiện tại đã lăn lộn lên Lại bộ, cũng không biết cònmuốn gây tai vạ bao nhiêu cho dân chúng.


Lập tức ánh mắt Lục Tranh càng ngày càng chuyên chú, Tả Thiệu Khanh có chút đứng ngồi không yên, Lục Tranh khiến cho y cảm thấy, giống như là đang bày ở trướcmặt tên ăn mày một miếng thịt lớn, khiến cho người khác nhịn không được muốnnhào tới, trong lòng có một loại khát vọng nói không nên lời.


Y sợ hãi khát vọng như vậy, đời này y cũng không có ý định vì người khác mà sống, y muốn báo thù, y muốn nhập sĩ, y muốn một bước lên mây, y tuyệt đối sẽ không lại an cư trong hậu viện nhà ai, trải qua cuộc sống phụ thuộc.


“Lục…Lục gia, thời gian không còn sớm…tiểu sinh cáo từ.” Tả Thiệu Khanh nói xong lòng bàn chân như bôi mỡ, chuồn mất.


Lục Tranh nhìn bàn tay trống rỗng của mình, dư vị rung động vừa rồi, có chút mất tự nhiên nhíu mày, hẳn là, hắn đối với thiếu niên này nổi lên tâm tư không bình thường?


“Ẩn Nhất ….” Lục Tranh hướng về phía cửa hô một tiếng.


“Chủ tử.” Ẩn Nhất giống như một trận gió tiến vào, thẳng tắp đứng ở trước mặt Lục Tranh, trong lòng cũng đang phỏng đoán chủ tử nhà hắn ta đến cùng là làm saotrêu chọc thiếu niên kia, lại đem người dọa đến vẻ mặt trắng bệch.


Lục Tranh ngồi có chút mê mang, một hồi lâu sau mới nhổ ra hai chữ: “...Không có việc gì.”


Hắn vốn là muốn hỏi ý kiến Ẩn Nhất một chút, dù sao hắn đối với tình cảm hoàntoàn không biết gì cả, thậm chí không biết loại cảm giác vừa rồi có phải là động tâmrồi hay không, nhưng loại việc này hắn lại không biết mở miệng hỏi như thế nào,đành phải chính mình phiền muộn phỏng đoán.


Từ nhỏ hắn đã biết chuyện nam phong, tại quân doanh vài năm này nam nam luyến ái là nhìn thấy không ít, trong lòng hắn, đối với nam nhân động lòng cũng không đáng sợ, nhưng sợ chính là: Hắn tại sao lại đối với một thư sinh động tâm?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận