Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Lúc đại sảnh lại sắp lâm vào trầm mặc, Lục Tranh đột nhiên mở miệng nói: “Lúc này không còn sớm, ăn cơm.”


Những lời này từ miệng một khách nhân nói ra thật đúng là đoạt đi quyền của chủ nhà, đáng tiếc ở đây ngoài trừ Tả Thiệu Khanh, đều không cho là như vậy, Tả Uẩn Văn thậm chí khuôn mặt đỏ bừng: “Là lão hủ xem xét không chu toàn, lúc này để cho người mang thức ăn lên.”


Đồng thời xoay người, Tả Uẩn Văn đưa mắt ra hiệu cho Tả Thiệu Khanh, ý là để cho y cáo lui, hiển nhiên là cảm thấy thứ tử thì không nên lên mặt bàn.


Tả Thiệu Khanh ở trên đường chạy vội vàng một ngày, chỉ ăn mấy miếng bánh ngọt, đã sớm đói đến mức ngực dán lên lưng, lúc này căn bản chẳng quan tâm cảm xúc của Tả Uẩn Văn, yên tâm thoải mái theo ngồi ở vị trí thấp nhất.


Lục Tranh từ đầu đến cuối đều không biểu hiện ra có quen biết với Tả Thiệu Khanh,sắm vai một người xa lạ hoàn mỹ, cái này khiến cho Tả Thiệu Khanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.


Có thể quen biết Lục công gia đương nhiên là chuyện tốt, nhưng đợi vị gia này vừa đi, chính mình chắc là phải bị bức cung, nói không chừng còn phải ăn gậy.


Đồ ăn rất nhanh liền lên bàn, 16 mâm lớn, tám món mặn tám món chay, tất cả đềulà những món ăn sơn trân hải vị mà ngày thường Tả Thiệu Khanh ăn không được,xếp đầy cả bàn, so với bữa cơm tất niên của Tả phủ còn phong phú hơn.


Tả Thiệu Khanh tuy không tham ăn, nhưng có đồ ăn ngon so với màn thầu cứng ngắt thì tốt hơn, vì vậy cảm thấy quyết định ở lại của mình là vô cùng chính xác.


Nha hoàn bưng lên một bầu rượu, rót cho Lục Tranh một chén, cũng không biết phải hay không là vô cùng khẩn trương, hai tay phát run, vậy mà chảy vài giọt ra ngoài.


Cho dù Lục Tranh một chút biểu tình cũng không thay đổi, nha hoàn kia vẫn là sợtới mức quỳ rạp trên mặt đất, thân thể run rẩy một câu cũng nói không nên lời.


Người Tả gia hung ác liếc nhìn nha hoàn kia, Tả Thiệu Yến lập tức tiếp nhận bầu rượu tự mình rót rượu cho Lục Tranh: “Lục công gia, tiểu nha hoàn không hiểu quy củ tay chân vụng về, ngài chớ trách, đây là rượu hoa đào chỉ có một nhà duy nhất ở trấn Vưu Khê ủ, ngài nếm thử.”


Lục Tranh không động, Tả Thiệu Khanh ý thức được người nào đó tâm lý thận trọng,nhìn lại sắc mặt Tả Thiệu Yến càng ngày càng căng cứng, lập tức cười thầm ở tronglòng.


Nhớ ngày đó y lần đầu tiên đưa thức ăn cho Lục Tranh, hắn không phải cũng là bộ dáng này sao? Luôn khiến cho người khác hận đến nghiến răng nghiến lợi.


Ngay tại lúc không khí khó xử nhất, nam tử đứng ở phía sau Lục Tranh nhận chén rượu kia uống một hơi cạn sạch, sau đó trầm mặc mà lui về phía sau lưng Lục Tranh.

Ngay tại lúc không khí khó xử nhất, nam tử đứng ở phía sau Lục Tranh nhận chén rượu kia uống một hơi cạn sạch, sau đó trầm mặc mà lui về phía sau lưng Lục Tranh.


Động tác này có nghĩa là gì mọi người đều biết, Tả Uẩn Văn sắc mặt cũng khó coi,nhưng vẫn là trấn định căn dặn hạ nhân một lần nữa đổi một ly khác.


Đợi Lục Tranh lần đầu tiên động đũa, Tả Thiệu Khanh không còn tâm tình để ýnhững người khác nữa, giơ chiếc đũa lên hướng về thịt bò cách mình gần nhất gắplên.


Lục Tranh đối với ăn cơm, từ trước đến nay đều lấy ăn no làm nền móng, so vớinhững người ở đây, khí phách hào hùng không phải chỉ có một chút, đương nhiên,cái này cũng là bởi vì những nam nhân này thật sự quá mức văn nhã rồi.


Ngoại trừ Tả Thiệu Khanh, mấy nam nhân ở đây chỉ gắp mấy đũa, thời gian còn lại cơ bản đều là đang...ăn cơm trắng, vẫn là ăn từng miếng nhỏ, gặp Lục công gia áp lực tạo thành có bao nhiên lớn.


Tả Thiệu Cẩn ngồi ở bên người Tả Thiệu Khanh, đút đầy một miệng cơm trắng, thiếu chút nữa nuốt không trôi, nước mắt trong hốc mắt sắp chảy ra.


Tả Thiệu Khanh có lòng tốt múc cho nó một chén súp, lên tiếng dặn dò: “Từ từ ăn.” Sau đó dưới ánh mắt cảm kích của đường đệ tiếp tục càn quét mỹ thực.


Sau khi ăn no bụng bảy phần, động tác của Tả Thiệu Khanh mới chậm lại, đồng thời trong lòng nghi hoặc: Vì cái gì ở kiếp này lại thay đổi lớn như vậy? Lục Tranh không phải chỉ ở Tả phủ nói hai câu rồi rời đi sao?


Vì phòng bị điểm này, Tả Thiệu Khanh còn cố ý bắt chước bút tích của Tả Thiệu Yến ám chỉ Tào Tông Quan đến Tả gia thăm viếng, vì chính là để cho hai vị tỷ phu cũ này chạm mặt nhau, xem Tả gia làm sao có thể đem một nữ nhân gả cho hai người.


Không nghĩ tới Tào Tông Quan là tới rồi, người cũng gặp được, nhưng bầu không khí này thấy thế nào cũng không đúng.


Bỏ Tào Tông Quan qua một bên, vì cái gì lúc này Lục Tranh sẽ xuất hiện ở Tả phủ?Mà còn ngồi ở Tả phủ dùng cơm? Cái này cùng với tương lai y biết khác quá nhiều,thế cho nên Tả Thiệu Khanh có chút hoảng hốt đồng thời lại có chút chờ mong.


Y phải chăng có thể cho là Lục Tranh khác thường là bởi vì sự xuất hiện của chính mình?


Tưởng tượng như vậy, Tả Thiệu Khanh vội vàng cúi đầu thu lại rung động nơi đáy mắt, gắp một cái đùi gà gặm không mùi vị.


Sau khi kết thúc bữa cơm tối vô cùng áp lực, Tả Uẩn Văn có ý đồ cùng Lục Tranh bắt chuyện vài câu, đáng tiếc vô luận ông ta nói ra cái gì, đối phương không phải mặt lạnh thì chính là trả lời không đúng chủ đề.

Sau khi kết thúc bữa cơm tối vô cùng áp lực, Tả Uẩn Văn có ý đồ cùng Lục Tranh bắt chuyện vài câu, đáng tiếc vô luận ông ta nói ra cái gì, đối phương không phải mặt lạnh thì chính là trả lời không đúng chủ đề.


Tỷ như, Tả Uẩn Văn vừa nói ra một câu: “Ha ha, tối nay ánh trăng không tệ, không bằng chúng ta đi hậu hoa viên ngắm trăng như thế nào?”


Lục Tranh cũng không ngẩng đầu lên, bưng chén trà uống trà: “Chẳng qua là vậtchết mà thôi, có cái gì đáng để ngắm sao?”


Nếu như không phải Tả Thiệu Khanh vui sướng nhìn Tả Uẩn Văn kinh ngạc, lúc này chắc chắn y sẽ đáp lại một câu: Ngươi người này không hề có tư tưởng của phàm nhân.


“Phải phải, vậy không bằng…lão hủ cùng công gia đánh cờ?” Tả Uẩn Văn tự nhận là kỳ nghệ rất cao, rất có bản lĩnh.


“Không biết.” Lục Tranh lạnh lùng trả lời, lập tức khiến cho Tả Uẩn Văn xấu hổ muốn tìm khe nứt chui vào, chỉ có thể ấp úng nói: “Lão hủ…lão hủ cũng chỉ là biết một chút da lông.”


Cuối cùng vẫn là Tả Thiệu Yến lanh lợi một chút, đi lên giải vây cho ông ta nói: “Phụthân, Lục công gia chắc hẳn là lần đầu tiên đến trấn Vưu Khê, không bằng để nhi tử cùng hắn đi ra ngoài một chút?”


Nhìn Tả Uẩn Văn liên tục gật đầu, gã ta chuyển hướng về phía Lục Tranh cười hỏi: “Lục công gia cảm thấy như thế nào?”


Lục Tranh lúc này không cự tuyệt, gật đầu liền đứng lên, nói cũng không nói liền đi về phía cửa.


Tả Thiệu Khanh bĩu môi, cảm thấy lúc Lục Tranh bị thương hầu hạ dễ hơn một chút, cho hắn ăn cái gì thì ăn cái đó, cho hắn mặc cái gì liền mặc cái đó, hiện tại dáng vẻ bắt bẻ như vậy.


Tả Thiệu Khanh cố tình đi theo, đáng tiếc ngồi xe ngựa một ngày toàn thân đều sắp rớt ra từng mảnh, vì vậy dự định trở về tắm rồi đi ngủ.


Chẳng qua không đợi y hành động, người đi đằng trước đột nhiên quay đầu lại,nhắm ngay phương hướng của y nói hai chữ: “Cùng đi.”


“…” Một khắc này Tả Thiệu Khanh cảm thấy ánh mắt của mọi người đều tập hợp đếntrên người y, ánh mắt không rõ, vẻ mặt phức tạp khiến cho y có xúc động muốn bỏ chạy.


Chẳng qua y là không thể nào chạy đi dưới ánh mắt nhiều người như vậy, nhất là cáingười đi tuốt ở đằng trước kia, e rằng bước chân của mình vừa quẹo một cái thì liền bị phát hiện.

Chẳng qua y là không thể nào chạy đi dưới ánh mắt nhiều người như vậy, nhất là cáingười đi tuốt ở đằng trước kia, e rằng bước chân của mình vừa quẹo một cái thì liền bị phát hiện.


Lừ đừ theo sát đội ngũ phía sau đi ra Tả phủ, Tả Thiệu Khanh đi theo đám bọn họ đi đến phố lớn nhất trấn Vưu Khuê, trùng hợp hôm này là ngày đầu tiên trong tháng,hai bên đường đều bày bán hàng rong, rất náo nhiệt.


Tả Thiệu Yến rớt ở phía sau Lục Tranh nửa bước, giảng cho hắn hiểu rõ phong thổ trấn Vưu Khê, thuận tiện nói về địa vị cùng lịch sử phát triển của Tả gia tại trấn Vưu Khê, ngoài sáng trong tối đều truyền bá cho Lục công gia một tư tưởng: Tả phủ tuy bị thua, cũng không thể sống không ra gì, hơn nữa người Tả gia cũng không phải bởi vì vậy mà có tư tưởng buông thả, vẫn như cũ chăm chỉ hiếu học.


Tả Thiệu Khanh đi ở phía sau cách một khoảng hơi xa, đi hai bước liền ngáp một cái, nước mắt đều sắp chảy ra, trong lòng vô cùng oán niệm nghĩ thầm: Sớm biết như vậy trước ở trên xe ngủ đủ rồi lại tính sau.


Bên này Tả Thiệu Yến đang nói đến sự tích danh nhân ở trấn Vưu Khê, Lục Tranh không khách khí đánh gãy lời gã ta, cho hai chữ: “Trở về.”


“…” Mọi người trầm mặc vẻ mặt kì quái.


Tả Thiệu Khanh quay đầu lại liếc nhìn, còn rõ ràng nhìn thấy mái hiên Tả phủ, chỉ sợ lúc này mới đi không đến trăm mét đi?


Y nghiêng người đứng ở bên đường, chờ Lục công gia đi qua, âm thầm suy đóan: Chẳng lẽ thương thế của Lục Tranh còn chưa lành? Hiện tại biểu hiện ra ngoài thân thể cường tráng kì thật chỉ là mạnh mẽ chống đỡ?


Suy đoán này lập tức khiến cho tâm tình của y tốt lên, thế cho nên lúc nghe thấy thanh âm của Lục Tranh truyền qua vẫn chưa khôi phục tinh thần.


Đưa mắt nhìn bóng lưng quay trở về, Tả Thiệu Khanh sầu lo nói thầm: “Giờ Tý? Đâylà để cho mình giờ Tý đi tìm hắn hay là hắn giờ Tý tới tìm mình? Không thể nóinhiều hơn vài câu sao?”


“Thiệu Khanh, cùng đi.” Cách đó không xa, Tào Tông Quan đang vẫy tay về phía y.


Tả Thiệu Khanh nhìn nam tử mỉm cười ở đằng trước, nụ cười kia như tắm gió xuân, lần nữa vì Tả Thục Tuệ kiếp trước tuyển chọn sai người mà có chút hả hê.


Nam nhân tốt như vậy không muốn, lại muốn đi phủ quốc công sống một mình thờchồng chết, quả thực quá ngu ngốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận