Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Cảnh sắc ban đêm âm trầm, mưa bên ngoài đã ngừng, nhưng lại bị mây đen bao phủ như cũ không cách nào thấy được một nửa ánh sao.


Cửa sổ đóng chặt phát ra một tiếng vang nhỏ, Lục Tranh cảnh giác mở hai mắt, tậptrung suy nghĩ nín thở, vận công trong tay, hắn nhớ rõ thiếu niên kia đã từng nói qua tối nay sẽ không tới, cho dù tới, cũng không đến nổi leo cửa sổ để vào.


Tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi tới gần, Lục Tranh cảm nhận được khí tức quen thuộc, đem công lực thu trở về đan điền, trở mình, kêu: “Ẩn Nhất.”


Thân ảnh màu đen kia thoáng dừng, sau đó vọt tới bên giường quỳ xuống, thanh âm khàn khàn mang theo mệt mỏi nói: “Chủ tử, thuộc hạ tới chậm.”


“Những người khác đâu?”


“Mọi người từ quận Xương Bình phân tán ra tìm kiếm tung tích chủ tử, này đã là ngày thứ ba rồi.”


“Ừm, Tống Hán Lâm bên kia có tin tức gì chưa?”


“Thuộc hạ sáng nay nhận được bồ câu đưa tin, Tống phó tướng đã mang binh đem phản tặc một mẻ hốt gọn.”


“Tình hình trên triều đình như thế nào?” Lục Tranh từ trên giường ngồi dậy, tựa ởtrên đệm Tả Thiệu Khanh mua cho hắn, vẻ mặt lười biếng, căn bản nhìn không ra bộ dáng nửa sống nửa chết ba ngày trước.


“Đại hoàng tử bị xử tử, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử đã bị áp giải quay trở lại kinh, Nghê tướng quân dẫn đầu đứng về phía Thái tử, trước khi bệ hạ mất đã hạ xuống chiếu thư, nhường ngôi cho Thái tử điện hạ.”


“Ah? Nói vậy là lão hoàng đế băng hà rồi?”


“Đúng vậy, phủ Trấn quốc công chúng ta tin tức nhanh, hai ngày nữa tin tức quốctang mới truyền đến quận Xương Bình.”


“Rất tốt, ngươi đưa một bức thư quay trở về kinh, để cho Chiến Viên Phong đemmạng Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử giữ lại.” Ánh mắt Lục Tranh hiện lên một tiangoan lệ, với tư cách là người khởi xướng thiết kế hãm hãi mình, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.


“Vâng.” Ẩn Nhất dừng một chút, ngẩng đầu: “Chủ tử, Thái tử từng truyền khẩu dụcho thuộc, nói là sau khi tìm được ngài phải lập tức trở lại kinh.”

“Vâng.” Ẩn Nhất dừng một chút, ngẩng đầu: “Chủ tử, Thái tử từng truyền khẩu dụcho thuộc, nói là sau khi tìm được ngài phải lập tức trở lại kinh.”


Lục Tranh cười như không cười: “Thế cục đã định, nếu như bản công quay trở về hắn đêm cũng không thể ngủ ngon giấc nữa, cần gì chứ?”


“Vậy ngài…”


“Ngươi ở trong thư bổ sung một dòng, liền nói bản công gia trọng thương chưa lành, ít nhất phải nằm ở trên giường một năm hoặc nửa năm, tốt nhất chúng ta nên để cho vị Thái gia này an tâm.”


Ẩn Nhất suy nghĩ cẩn thận mấu chốt trong đó, sau khi suy tư mở miệng: “Thái tử điện hạ có thể đăng cơ toàn bộ đều là nhờ vào binh lực của chủ tử ủng hộ, hắn chẳnglẽ muốn qua sông đoạn cầu?”


“Bên cạnh giường há lại cho người khác ngủ say sưa? Chiến Viên Phong không đến mức qua sông đoạn cầu, nhưng tâm phòng bị lại không ít, quay trở lại kinh thành cùng hắn đấu pháp, còn không bằng ở chỗ này thanh tịnh.”


“Vâng, thuộc hạ cùng lúc truyền tin cho tất cả mọi người, trong khoảng thời giannày ít xuất hiện làm việc.” Ẩn Nhất không hổ là người đi theo bên cạnh Lục Tranhthời gian dài nhất, cho dù đoán không ra tâm tư của Lục Tranh cũng hiểu được suymột ra ba.


Lục Tranh thỏa mãn gật đầu: “Lại gửi một phong thư vào phủ, để cho mọi người trong phủ bắt đầu chuẩn bị đại hôn cho bản công.”


Ẩn Nhất kinh ngạc ngẩng đầu, trên mặt quanh năm không thay đổi lại treo lên vẻmặt nghi hoặc, nhưng hắn ta cũng không có tiếp tục đặt câu hỏi, mà là thành thật đáp ứng.


Hắn ta nhìn ra, tâm tình Lục tiểu công gia không tệ, nếu không căn bản không có khả năng nói một chuyện trọng đại như vậy, chẳng lẽ trong những ngày chủ tử mất tích đã tìm được phu nhân?


Vậy hắn ta không thể không bội phục năng lực của vị phu nhân mới này, từ nhỏ đến lớn, hắn ta chưa từng thấy ai có thể ảnh hưởng đến được vị chủ tử này.


Lục Tranh còn không biết mình bị thuộc hạ thân cận nhất hiểu lầm, hắn kì thật chỉ là muốn tìm một nữ nhân gia cảnh bình thường để vị kia an tâm, dù sao cưới vợ đối với hắn mà nói có cũng được không có cũng chẳng sao.


Nói xong chính sự, Lục Tranh câu mày dặn dò: “Đi làm một ít thức ăn đến đây.”


Ở trên núi thanh tịnh thì thanh tịnh, nhưng Tả Thiệu Khanh mỗi ngày chỉ tới một lần, hắn mỗi ngày có một nửa thời gian phải chịu đói, về phần chút đồ ăn Tả Thiệu Khanh để lại, căn bản không đủ hắn ăn một bữa.


Hắn nào biết được, Tả Thiệu Khanh vẫn là dựa theo sức ăn của chính mình nhân đôi lên chuẩn bị.


Tả Thiệu Khanh trong đêm ngủ đến nửa đêm bị một hồi tiếng động lớn ồn áo bừng tỉnh, đuổi La Tiểu Lục ra ngoài xem, chính mình lại bọc lấy chăn nằm xuống, chỉ có điều lại như thế nào cũng ngủ không được.


Đợi La Tiểu Lục trở về, không cần hỏi y cũng đã đoán được là chuyện gì rồi.


“Gia, quả nhiên như ngài sở liệu, viện Vu Hành bên kia, đã náo loạn rồi.” La Tiểu Lụchai mắt tỏa sáng, nhìn có chút hả hê nói.


Điều này khiến cho nó rất hưng phấn, nhưng Tả Thiệu Khanh thì ngược lại chính là bình tĩnh hơn nhiều: “Ah, ai bắt đầu?”


La Tiểu Lục kĩ càng kể rõ chuyện đã xảy ra: “Tử Trúc phụ thân nàng chính là tửu quỷ, trong đêm bị người kéo ra uống rượu, trở về nghe được một ít lời không hay, hai vợ chồng liền ầm ĩ lên, vốn chỉ là hai vợ chồng già mồm, kết quả mấy bà tử bị chúng ta thu mua can thiệp, toàn bộ hạ nhân trong phòng đều náo loạn lên.


Trước đây mấy nha hoàn chết ở trong phòng Đại gia người nào là không có phụ thân không có nương? Đều kìm nén bực bội, một lần náo loạn này liền cùng chung một mối thù, do nương Tử Trúc làm đội trưởng, nói là muốn tìm lão phu nhân làm chủ, kết quả còn không có đi ra ngoài, việc này liền bị phu nhân biết được, lúc này đang sai người trói mấy người náo loạn lại.”


“Lão phu nhân tối nay vẫn là ở Phật đường sao?”


La Tiểu Lục khôn ngoan lanh lợi nháy mắt máy cái: “Gia yên tâm, ngài đã thông báo, nô tài đã an bài người đến phật đường báo tin, chọn chính là một tỷ muội quan hệ thân thiết của Tử Trúc, sẽ không có người hoài nghi đến trên người chúng ta.”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng nhếch lên, như cười như không cười nhìn chằm chằm vào La Tiểu Lục, khó trách nô tài này có thể ở bên người mình ẩn núp nhiều năm như vậy mà không bị phát hiện, quả nhiên là có chút thông minh.


“Làm không tệ, chuyện đáp ứng ngươi ngày mai liền thực hiện.”


La Tiểu Lục nhẹ nhàng thở phào, vội vàng quỳ xuống: “Tạ Tam gia ân điển. Tiểu Lục Tử đời này nhất định chỉ trung tâm với ngài.”

La Tiểu Lục nhẹ nhàng thở phào, vội vàng quỳ xuống: “Tạ Tam gia ân điển. Tiểu Lục Tử đời này nhất định chỉ trung tâm với ngài.”


“Trung tâm hay không trung tâm không phải dùng miệng nói, gia chờ xem biểuhiện của ngươi.”


Tả Thiệu Khanh ngáp một cái, hướng nó phất phất tay: “Đi ngủ đi, liền để cho bọn họ náo loạn, đến sáng mai tất nhiên sẽ có kết quả.”


“Vâng.”


Bên này Tả Thiệu Khanh ngủ đến hương vị ngọt ngào, viện Vu Hành bên kia chính lànáo loạn gà chó không yên, Tả Uẩn Văn không kiên nhẫn quản lý chuyện nội viện,liền phất tay áo đến trong phòng của một tiểu thiếp qua đêm.


Tiết thị nghẹn một bụng bực bội, vì vậy hướng về đám bà tử nháo sự nổi giận: “Đừng ỷ vào một chút thể diện liền không biết trời cao đất rộng, một đám nô tài còn muốn lật trời hay sao? Cũng không nhìn một chút thân phận của các ngươi.”


Nương Tử Trúc khóc sướt mướt bò đến bên chân Tiết thị, túm lấy làn váy của mụ khóc lóc kể lể: “Phu nhân, nô tài thật sự là bị buộc bất đắc dĩ, thời gian này không có cách nào trải qua...nô tài hiện tại cũng không còn mặt mũi đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa liền bị chỉ trỏ, Tử Trúc...Tử Trúc nó là người đoản mệnh, nô tài cũng không cầu cái gì, chỉ hy vọng phu nhân nhìn trên việc nó từng hầu hạ ngài, cho nó một thân phận rõ ràng…”


Bà ta vừa nói như vậy, phía dưới có mấy bà tử con gái chết cũng đồng loạt khóc rốnglên.


Trước đây mọi người thế đơn lực bạc, không dám nói rõ cái gì, nhưng đêm nay đã có đồng bạn, lại có nương Tử Trúc là lão quản sự trong phủ, vì vậy lá gan cũng to ra.


Khuê nữ chết ai cũng đau lòng, nhưng đau lòng có làm được cái gì? Cũng chỉ có thể chuyển nhà, không có khả năng vì khuê nữ cùng với phu nhân dốc sức liều mạng, nhưng nếu có thể vì khuê nữ đã chết đi kiếm được danh phận, coi như là trọn vẹn tình cảm mẫu tử.


Nương Tử Trúc khóc khàn cả giọng, nước mắt nước mũi đầy mặt: “Bên ngoài có một chút lời đồn đãi không tốt, vì thanh danh Đại gia, phu nhân ngài liền thanh toàn cho nô tài đi...”


Tiết thị một cước đá văng bà ta ra, cười lạnh một tiếng: “Ngươi đây là uy hiếp ta? Đừng nói chuyện này cùng Đại gia không có quan hệ, cho dù có, danh phận này cũng không phải thứ các ngươi muốn có liền có. Cũng không trước nghĩ kĩ phân lượng của chính mình, đám nô tài cũng vọng tưởng cùng Đại gia kết thân.”


Tại nước Đại Ương, nha hoàn thông phòng cùng nha hoàn không có gì khác nhau, nhưng tiểu thiếp hợp quy cách sau khi chết đi có thể đi vào nhà thờ tổ tiên, chỉ cần có con nối dỗi, còn có thể hưởng thụ nhang khói cúng bái của đời sau.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận