Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


“Đừng nhúc nhích.” Chiến Viên Phong đè tay chân Tào Tông Quan, cắn môi đối phương, rất nhanh hai người liền nhấm nháp được hương vị rỉ sắt.


“A… ngươi…” Tào Tông Quan bị mùi máu tươi kích thích ra nhiệt huyết, rút cánh tay ra bàn tay vung về phía Chiến Viên Phong.


Chiến Viên Phong không hề phòng bị, bị đánh một cái, một tiếng giòn tan vang lên, hai người đều có chút ngây ngẩn.


Trong tẩm cung yên tĩnh giống như chết, hô hấp của hai người quấn quýt lẫn nhau, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không chớp mắt trước.


Đánh cũng đánh rồi, Tào Tông Quan cũng không có chỗ để hối hận, tâm tính vò đã mẻ cũng không sợ sứt đẩy Chiến Viên Phong ra, từ trên giường nhảy xuống, đứng xa xa.


Chiến Viên Phong duy trì tư thế bị đẩy ngã nằm ở trên giường, hắn liếm khóe môi bị thương, trong mắt lập lòe ánh sáng lạnh.


Lớn như vậy, thật đúng là lần đầu tiên bị đánh thảm như vậy, vừa rồi nếu không phải hắn dùng tay ra hiệu ngăn ám vệ sắp lao ra, lúc này Tào Tông Quan lại phải trở về ngồi trong lao.


Tào Tông Quan chỉ cảm thấy lòng bàn tay đau nóng rát, lời xin lỗi đến bên miệng lại bị y nuốt về, một luồng mệt mỏi xông đến trong lòng.


“Phải hay không trẫm đối với ngươi quá tốt, khiến ngươi cho rằng trẫm không dámlàm gì ngươi?” Chiến Viên Phong lạnh lùng hỏi.


Tào Tông Quan xoay đầu, khô cằn nói: “Hoàng thượng nói lời này không cảm thấy tim đập nhanh sao?” Đặt y lên giường người khác từng ngủ muốn làm gì thì làm chính là tốt với y? Ha…


“Vậy ngươi còn muốn trẫm như thế nào? Giải tán hậu cung chỉ sủng hạnh mình ngươi?”


“Ngài cảm thấy thảo dân sẽ hiếm lạ?” Để cho y giống hậu cung phi tần, mỗi ngày chỉmong chờ Chiến Viên Phong sủng hạnh, thời gian như vậy cùng trong lao có cái gì khác nhau? Nếu như chỉ là muốn cái này, y cần gì cùng với Chiến Viên Phong định ra ước hẹn ba năm?


“Phải, ngươi không hiếm lạ. Ngươi ngay cả trẫm cũng không để vào mắt, thì sao sẽhiếm lạ trẫm sủng hạnh?”


Tào Tông Quan vội vàng phủ nhận: “Ta lúc nào không để ngươi vào mắt?”


Chiến Viên Phong nghe y không tiếp tục dùng kính ngữ, ngược lại cảm thấy trong lòng dễ chịu, hắn giật giật quần áo mất trật tự, không đếm xỉa tới nói: “Ngươi nếu để trẫm ở trong mắt, ngươi vừa rồi vì sao phải cự tuyệt? Lại vì sao đánh trẫm.”


Tào Tông Quan trầm mặt một lát, sau đó ngẩng đầu nói với hắn: “Ta biết không có tư cách cùng hoàng thượng thảo luận điều kiện, cũng không có tư cách cự tuyệt ngài… cầu hoan, nhưng… có thể hay không xin hoàng thượng đổi chỗ?”


Chiến Viên Phong nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Đổi chỗ? Đổi chỗ nào?” Hắn cho rằng tẩm cung của mình là nơi bí mật nhất an toàn nhất, này còn chưa đủ?


Tào Tông Quan hít một hơi thật dài: “Hoàng thượng mấy đêm trước ở chỗ này sủng hạnh người khác, thảo dân thật sự không cách nào thuyết phục chính mình còn có thể giống như trước đây.”


Chiến Viên Phong sửng sốt một lát, sau đó cười lớn: “Thì ra là như vậy… hóa ra ngươi cũng không phải hoàn toàn không thèm để ý...”


“Rất buồn cười?” Tào Tông Quan mặt đỏ tới mang tai, lại muốn quăng một bàn taylên khuôn mặt kia.


“Phải…không, không buồn cười, nhưng trẫm rất vui.” Chiến Viên Phong cười ngửatới ngửa lui, nửa ngày mới ngừng lại, hướng Tào Tông Quan vẫy tay: “Đến, trẫm nóicho ngươi một bí mật.”


Tào Tông Quan chỉ do dự một lát, liền đi về phía hắn, chờ lúc y tới gần Chiến Viên Phong cánh tay mở rộng lại bị đối phương kéo lên giường.


Kết cục như vậy không hề ngoài ý muốn, hai tay của y chống đỡ ở trên ngực đối phương, chờ hắn mở miệng.


“Trẫm nghe nói ngươi mấy ngày qua sống không tệ còn cho rằng ngươi thờ ơ.”


“Ngươi là chỉ cái gì?” Tào Tông Quan ánh mắt lập lòe, không biết Chiến Viên Phongtừ chỗ nào rút ra kết luận y mấy ngày nay sống không tệ.


Chiến Viên Phong cũng không chính diện trả lời, mà là ngược lại hỏi: “Lời bên ngoài đã truyền khắp nơi đi? Trẫm không tin ngươi chưa từng nghe, bằng không vừa rồi ngươi cũng không nói ra lời kia.”


“Lại như thế nào? Chuyện hoàng thượng tự mình làm lẽ nào còn sợ người nói hay sao?”


“Đương nhiên không, đây chính là kết quả trẫm muốn.”


“Ngươi…” Tào Tông Quan mặt tối sầm, tiếng cắn răng vang lên, Chiến Viên Phong không hề hoài nghi người này tức giận lên sẽ cắn một miếng thịt của mình.


“Nghe trẫm nói xong đã.” Chiến Viên Phong trấn an vỗ vai y: “Sau giao thừa, Đức Tây vương đưa người cho trẫm, trẫm chỉ là muốn biết mục đich của hắn, lúc nàymới thăm dò một chút” thuận tiện thăm dò ngươi mà thôi.


“Thăm dò như thế nào?” Tào Tông Quan nhớ tới lời đồn đại kia, lông mày hơi nhíulại.


“Trẫm xác thực giữ người lại tẩm cung…” Chiến Viên Phong cố ý dừng lại, thấy vẻmặt Tào Tông Quan không tốt, tâm tình thật tốt giải thích: “Chẳng qua đều là để chohắn quỳ ở gian ngoài, tuyệt đối không đụng đến một đầu ngón tay của hắn.”


“Ừ hứ.” Vẻ mặt Tào Tông Quan hơi trở lại bình thường.


“Vị hoàng thúc này của trẫm cũng không phải người không có dã tâm, xem hành động đã thực hiện của hắn ở đất phong thì biết.”


“Vậy ngươi có tra ra được hắn muốn làm gì không?”


“Trẫm chắc chắn hắn không có năng lực tạo phản, nếu không cũng sẽ không đợi đếnhôm nay, chẳng qua… đoán chừng lão nhân gia hắn rất vui sướng khiến cho trẫmngột ngạt.”

“Trẫm chắc chắn hắn không có năng lực tạo phản, nếu không cũng sẽ không đợi đếnhôm nay, chẳng qua… đoán chừng lão nhân gia hắn rất vui sướng khiến cho trẫmngột ngạt.”


Là bại tướng dưới tay tiên đế, muốn vị hoàng thúc này thích hắn là không thể nào.


“Chỉ là ngột ngạt?” Vậy cũng quá trẻ con.


“Tự nhiên là hy vọng có thể kiếm được một chút chỗ tốt, nếu không ngươi cho rằngmục đích hắn đưa mỹ nhân cho ta là gì?”


Tào Tông Quan sờ cằm nghĩ, có lẽ người ta chỉ là thấy ngươi thâm cung cô đơn lạnh lẽo, đưa người cho ngươi giải buồn? Sứ thần các nơi và đại thần đưa mỹ nhân còn ít sao?


“Đầu tiên là thử thăm dò trẫm phải chăng thật sự thích nam phong, thứ hai nếuthành công, cũng có thể ở bên người trẫm xếp vào quân cờ, nói không chừng còn cóthể mượn cơ hội này cùng trẫm thảo luận giao dịch.”


Tào Tông Quan hiểu ý hắn, cũng không tiếp tục truy hỏi, những tin tức này y biết nhiều không hề có chỗ nào tốt, chỉ là trong lòng bởi vì tín nhiệm Chiến Viên Phong mà có chút thả lỏng.


“Được rồi, chính sự nói xong, chúng ta phải hay không nên nói một chút chuyện riêng?”


“Hửm?” Tào Tông Quan nằm ở giữa giường, chùm chăn bao mình chặt chẽ.


Chiến Viên Phong từ trên chăn đè xuống, hôn trán y hỏi: “Tâm ý của trẫm đối với ngươi ngươi có thể hiểu?”


Tim Tào Tông Quan đập chậm một nhịp: “Tâm ý gì?”


“Trẫm muốn biết ngươi sau khi nghe thấy tin tức này là nghĩ gì? Có đau lòng không?Có khó chịu không?”


Tào Tông Quan cắn môi không nói lời nào, như thế nào không đau lòng? Như thế nào không khó chịu? Nhưng hình như phẫn nộ càng nhiều hơn một chút.


“Trẫm đã dự định xong kế hoạch, chỉ cần dùng chút thời gian, nhất định có thể quang minh chính đại bày ở trước mặt người.”


“Ngươi nói cái gì?” Tào Tông Quan kinh hãi sững sờ trừng mắt.


“Trẫm muốn công khai quan hệ của chúng ta.”


“Không được.” Tào Tông Quan không chút nghĩ ngợi phản bác.


“Vì sao?” Chiến Viên Phong sắc mặt cũng đen rồi, chẳng lẽ người này không phải thật sự có ý với hắn?


“Công khai quan hệ? Quan hệ gì? Quân vương và nam sủng?”


“Đương nhiên không phải, trẫm có lẽ không cách nào cưới ngươi làm vợ, nhưng ít ra có thể cam đoan để ngươi có thể đứng ở bên cạnh trẫm, sinh hoạt bình thường, mà không phải ở hậu cung.”


Tào Tông Quan không ngờ đến hắn là nghĩ như vậy, trong lòng có chút cảm động, nhưng này có thể sao? “Cần gì phải vậy? Trong mắt người ngoài, vô luận như thế nào cũng cho rằng ta quyến rũ quân vương.”


“Ngươi cảm thấy Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh như thế nào? Ngươi cho rằng bọn họlúc bắt đầu mọi việc thuận lợi sao? Trẫm cũng không sợ ngươi sợ cái gì?”


Tào Tông Quan bị chẹn họng, nhỏ giọng nói thầm: “Ngươi đương nhiên không sợ, nhiều nhất cũng chỉ thêm tên tuổi phong lưu cho ngươi, lại không tổn thất gì.”


Hiện tại còn dễ nói, nếu y tương lai có cơ hội nhập sĩ, mặc kệ thăng hay không thăng chức cũng sẽ rơi vào trong miệng người, đại thần nào có thể nhìn nội sủng của hoàng đế từng bước thăng chức?


“Trẫm đã lập thái tử, nếu bọn họ phản đối cùng lắm trẫm thối vị nhường chức, cùngngười trải qua ngày tháng ung dung tự tại.”


“Hoàng thượng…” Tào Tông Quan kinh hoàng nhìn hắn, loại lời này thật sự là từtrong miệng Chiến Viên Phong nói ra?


“Đương nhiên, không thể nào lập tức thực hiện, cũng nên đợi thái tử có thể mộtmình phụ trách một phía mới được.”


Tào Tông Quan tiếp tục ngơ ngác nhìn hắn, cảm thấy đêm nay kích thích đích thực quá nhiều.


“Đừng không tin, trẫm tuy tham quyến quyền vị, nhưng đã từng ngồi ở vị trí này,cũng không có cái gì hiếm lạ.”


Tào Tông Quan oán thầm: Không có gì hiếm lạ năm đó còn tranh giành ngươi chết ta sống? Giả hay không giả?


“Được rồi, không nói những cái này, trời cũng sắp sáng, ái khanh phải hay không nên thực hiện nghĩa vụ rồi?” Chiến Viên Phong chui vào chăn, hai người bị bao phủtrong bóng tối, lục lội cởi bỏ đai lưng đối phương.


Hai người ở trên long sàn mây mưa thất thường chiến đấu kịch liệt nhễ nhại, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa của nội thị mới dừng lại, hai người một đêm chưa ngủ, vậy mà khỏe như vâm, Chiến Viên Phong lưu luyến đứng dậy, ngay cả thân thể cũng không lau chùi trực tiếp đổi long bào thượng triều.


Tào Tông Quan núp ở trong chăn, suy nghĩ một lát lời Chiến Viên Phong từng nói, lại nghĩ một chút tương lai hai người, vô luận nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không đáng tin, bọn họ và Lục Tranh Tả Thiệu Khanh không giống, thứ nhất thân phận khác nhau quá lớn, thứ hai mức độ tình cảm không giống, muốn bắt chước đoạn giai thoại này khó như lên trời.


Lúc trước Tả Thiệu Khanh chưa trúng bảng lựa chọn giấu diếm quan hệ của mình và Lục Tranh, dựa vào thực lực của mình đoạt được đậu tam nguyên, nếu đổi thành y, sẽ có bao nhiêu người tin tưởng thực lực của y? Dù cho tin tưởng lại làm sao thừa nhận?


Tào Tông Quan cảm thấy, bất lực nhất trong cuộc sống cùng lắm cũng chỉ thế này thôi, muốn yêu không dám yêu, muốn có lại không dám.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận