Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Đêm đã qua canh ba, Chiến Viên Phong khép lại phần tấu chương cuối cùng, xoa ấn đường, đứng dậy đi về phía phòng tắm.


Mấy ngày liên tiếp gặp mặt đại thần trở về kinh, cùng bọn hồ ly này lá mặt lá trái, người đi mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.


Những đại thần này phần lớn là lúc tiên đế tại vị cất nhắc, Chiến Viên Phong vừa mới đăng cơ hai năm, những đại thần được thả ra ngoài này tiếp xúc không nhiều, còn chưa thể ra tay chỉnh đốn.


Thân thể hòa vào trong nước ấm, mỏi mệt từng chút trôi đi, Chiến Viên Phong nhắm mắt lại, hưởng thụ giây phút thả lỏng này.


“Người đâu, cầm bình rượu đến.”


Cánh cửa sau lưng được đẩy ra, tiếng bước chân phù phiếm tỏ rõ người đến khônghề có nội lực, cho đến khi một làn gió thơm chui vào mũi, Chiến Viên Phong mới mởto mắt, một bàn tay trắng nõn tinh tế bưng một ly rượu đến trước mặt hắn, bên taitruyền đến thanh âm ngọt ngào tinh tế: “Hoàng thượng, mời dùng.”


Chiến Viên Phong quay đầu, nhìn kĩ thiếu niên không biết từ nơi nào xuất hiện, caumày: “Ngươi là ai? Vào bằng cách nào?”


Tẩm cung của hắn phòng vệ đã lỏng lẻo đến trình độ này rồi sao? Vậy mà người nào cũng dám thả vào.


Thiếu niện kia tươi cười xinh đẹp, khuôn mặt diễm lệ rực rỡ: “Hoàng thượng thứ tội, thảo dân là Đức Tây vương đưa đến, ngài đã quên thảo dân rồi?”


Ánh mắt Chiến Viên Phong như có như không từ trên người hắn ta quét qua, hoàngthất Đại Ương chỉ có hai vương gia, một Đức Tây vương ở đất phong phía Nam, một Vĩnh Dụ vương ở đất phong phía Tây Nam, cả hai đều là chú ruột của hắn, chỉ làngười trước quá mức gian trá xảo quyệt.


Là chú ruột lại đưa nam nhân cho cháu trai, thiệt thòi ông ta làm ra được, Chiến Viên Phong phỏng đoán, hành đồng lần này của ông ta tám phần là thăm dò độ tin cậy của lời đồn.


Thiếu niên trước mắt này xác thực có một bộ da tốt, thân thể mềm mại không xương, da thịt mềm mại, cho dù so với nữ nhân cũng khác hơn là bao, chỉ là... hắn muốn dạng nam nhân lớn lên giống nữ nhân làm gì?


“Ra ngoài.” Chiến Viên Phong lạnh lùng căn dặn một tiếng, thấy đối phương độngtác chần chừ, hướng ra ngoài rống lên một câu: “Đều là người chết sao?”


Bị hắn rống một tiếng, thiếu niên kia sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất, mà bên ngoàicũng một người phần phật chạy vào, trên mặt sợ hãi.


“Hoàng thượng thứ tội… nô tài liền mang người đi.” Đại nội tổng quản dù sao cũng có chút trấn tĩnh, kéo thiếu niên chân mềm nhũn ra ngoài.


“Trẫm từng nói, không có lệnh của trẫm không cho phép bất kì ai vào, các ngươichính là tuân chỉ như vậy?”


“Nô tài biết tội.”


“Đều cút xuống đi lĩnh phạt, nếu có lần sau, chính là định tội kháng chỉ.”


“Vâng.” Đám cung nữ thái giám thị vệ một người cũng không quên lui ra ngoài,Chiến Viên Phong cũng không có tâm tình ngâm nữa, lên bờ choàng áo tắm đi vào phòng ngủ.


Đại nội tổng quản quay lại, khom lưng hỏi: “Hoàng thượng, tối nay cần tìm người thị tẩm không?”


Chiến Viên Phong xua tay, thay quần áo ngủ nằm trên long sàn rộng lớn, nội thị kia vội vàng thay hắn thả rèm xuống, lại thổi tắt mấy chụp đèn, chỉ chừa lại một ngọn đèn tản ra ánh sáng yếu ớt.


Hắn ta nhẹ chân nhẹ tay lui ra ngoài, đóng cửa thật kĩ, ở trong lòng cảm thán một tiếng: Hoàng thượng cũng một tháng chưa gọi người thị tẩm, hay là chỗ nào có vấn đề?


Cuối năm chính vụ bận rộn, cộng thêm quan viên các nơi trở lại kinh báo cáo côngtác, Chiến Viên Phong bận đến mức chân không chạm đất, hơn nữa nhiều người dễ để lộ tin tức, hắn vẫn luôn không gọi Tào Tông Quan vào cung.


Lúc này mới dẫn đến có vài người tự chủ trương thả thiếu niên kia vào, Chiến Viên Phong nhớ tới việc này thì cảm thấy đám nô tài này thật sự đáng giận.


Xem ra ngày mai hắn còn phải sai người điều tra một chút, nếu ngay cả tẩm cung cũng bị người có tâm nhìn trộm và thâm nhập, hắn vị hoàng đế này còn làm gì?


Ngày mai là lần đầu tiên tảo triều sau nguyên tiêu, lúc này tảo triều lại khôi phục vị trí hàng ngày trước, Chiến Viên Phong ban bố một phần thánh chỉ xuống dưới, những nghi vấn khó xử lý kia đều là các nơi báo lên, cũng coi như là bảng tấu kết quả cuối năm.


Đem tất cả tiến vào quỹ đạo, tưởng niệm của Chiến Viên Phong với người nào đó cuộn trào mạnh liệt mà đến, lúc tiệc giao thừa chỉ xa xa nhìn mấy lần, lâu như vậy cũng không biết nam nhân kia có nhớ hắn hay không.


Đầu năm, hắn liền cố ý để cho người quan tâm phụ thân Tào Tông Quan, giúp ông thăng một cấp, chỉ là tiểu quan ngũ phẩm ở địa phương, ngược lại là không có người chú ý tới lần thăng chức này.


Tào Tông Quan nhận được tin tức này, lúc thư phụ mẫu truyền đến mới biết, tuy cũng từng nghĩ là bút tích của người kia, nhưng lại cảm thấy không thể nào, dựa theo quan hệ giao dịch của bọn họ, người kia sao phải quan tâm phụ thân y?


Lần nữa nhìn thấy nam nhân kia là ngày mười tám tháng giêng, y vừa rời khỏi Quốc tử giám thì thấy gã sai vặt nhà mình chạy đến, vẻ mặt khẩn trương tiến đến trước mặt y nói một câu.


Vội vã chạy về nhà, y quả nhiên ở thư phòng nhìn thấy Chiến Viên Phong cả người mặc thường phục.


“Lần trước chưa vào thư phòng ngươi, ngược lại là không biết ngươi còn tinh thôngthi họa.”


Chiến Viên Phong bày ra một bức tranh thưởng thức, bức tranh là một nữ tử xinh đẹp dựa vào lan can nhìn về nơi xa, sau lưng là rừng hoa đào hoa đang nở tươi đẹp,thật sự là chứng thực một câu: “Hoa đào và mặt người cùng ánh lên sắc hồng.”


Tào Tông Quan đã hành lễ, chống lại ánh mắt hài hước của Chiến Viên Phong, bình tĩnh từ trong tay hắn tiếp nhận bức tranh cuộn lại.


Bức tranh này là một lần nào đó học số làm cảnh khôi vẽ ra, ngược lại là cũng có lòngmuốn vẽ.


Chẳng qua y cũng không tính toán giải thích những cái này, mà là hỏi: “Hoàngthượng hôm nay sao lại rảnh rỗi hạ cố đến hàn xá?” Còn chọn thời gian này?


Chiến Viên Phong giống đại gia ngồi lên cái ghế duy nhất trong phòng, vểnh chânmột chút hình tượng thường ngày cũng không có, hắn hướng Tào Tông Quan vẫytay: “Đến thăm người… một chút.”


Tào Tông Quan cảnh giác nhìn hắn, nhấn mạnh: “Hoàng thượng, lúc này vẫn là ban ngày.”


“Ha ha… sau đó?” Chiến Viên Phong cười to ra tiếng: “Ngươi cho rằng trẫm muốn làm gì? Lẽ nào ngươi muốn?”


Khuôn mặt tuấn tú của Tào Tông Quan xoạt liền đỏ lên, y xấu hổ xoay đầu: “Hoàng thường thật biết nói giỡn.”


Chiến Viên Phong vốn xác thực không có ý nghĩ thừa thãi, hắn chọn lúc này đến chỉlà vừa vặn buổi chiều không có việc, đúng lúc đến ngồi một chút, thuận tiện đợi tốimang người cùng nhau hồi cung.


“Đến, đừng để trẫm nói lần thứ ba.” Chiến Viên Phong mở ra cánh tay, dùng tư thế ôm chờ Tào Tông Quan đến gần.


Tào Tông Quan liếc nhìn ngoài cửa sổ, viện tử của y chỉ là thuê, Tào gia không phải gia đình đại phú đại quý, một mình ở kinh cũng không cần mua nhà, mà là thuê một viện tử. Ngoài cửa sổ là hồ nước nho nhỏ, lúc này ở bên trong một chút màu xanh cũng không có, chỉ có nước, chỗ xa hơn một người cũng không có.


Y tính chậm chạp đi qua, còn chưa đến gần thì bị Chiến Viên Phong kéo vào trong ngực, lập tức một nụ hôn nồng nhiệt rơi lên trên môi y.


“Trẫm vốn xác thực không muốn làm gì, nhưng tình cảnh này, trẫm không làm chút gì đó chẳng phải là lãng phí?”


Tào Tông Quan hai tay chống đỡ ở lồng ngực hắn: “Hoàng thượng…đây là nhà ta.”


“Lại như thế nào?” Đẩy người ngã lên bàn sách, hai tay Chiến Viên Phong càng thêm không kiên nể gì chuyển động.


Hắn bỗng nhiên cảm thấy, thời gian như thế trong hoàn cảnh như vậy, so với ở trong tâm cung của hắn càng khiến người hưng phấn hơn, giống như hai người không phải là thân phận quân thần, mà là hai nam tử mến nhau.


Bút mực nghiên mực trên bàn sách bị quét xuống đất, không chỉ làm ô uế sàn nhà,còn làm vỡ chặn giấy Tào Tông Quan thích nhất, lúc y nghe thấy thanh âm vỡ vụn,hung ác cắn Chiến Viên Phong một cái.


“Ồ, học được đanh đá, cũng dám cắn trẫm.” Chiến Viên Phong hai tay ôm chặt eo Tào Tông Quan, từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm y, chậm rãi ở trên khuônmặt đỏ ửng của y cắn một cái.


“Hít…. Câm miệng.”


“Ha ha, này gọi là ăn miếng trả miếng.”


Tào Tông Quan không ngờ đến Chiến Viên Phong còn có lúc ngây thơ như vậy, sờ dấu răng rõ ràng trên mặt, tức giận đạp hắn một cước.


Đạp xong liền hối hận, nói như thế nào nam nhân trước mặt cũng là cửu ngũ chí tôn, lúc sợ hãi y dù kháng cự cũng chưa từng động tay động chân, cũng không biết một đạp này có đủ trị tội y hay không.


Chiến Viên Phong ngược lại là không thèm để ý, đúng lúc cầm chặt chân y tách ra,sau đó phong bế môi y, một trận kích tình làm đến cuối. Hai người nhìn đối phươnghình dáng mơ hồ, nghe tiếng thở dốc của nhau, vậy mà đều không muốn ngừng lại.


Lúc Chiến Viên Phong đưa tay đến, Tào Tông Quan vội vàng hô ngừng: “Ngài phải hay không nên hồi cung rồi? Sắc trời không sớm nữa.”


“Trẫm còn chưa dùng bữa, ngươi liền muốn đuổi trẫm đi?”


“Thức ăn trong nhà thảo dân thô ráp không dám lấy ra tiếp đãi hoàng thượng.”


“Trẫm không ghét bỏ.”


Ta ghét bỏ. Tào Tông Quan thầm nghĩ.


Ngoài cửa, gã sai vặt thiếp thân của Tào Tông Quan đang đứng rất xa, không dám đến gần thư phòng một bước, đương nhiên, hắn ta cũng không thể đến gần, chỉ là bốn phía thư phòng nho nhỏ này, bố trí đầy thị vệ.


Là gã sai vặt thiếp thân của Tào Tông Quan, hắn ta không thể nào không biết chuyện này, chỉ là hắn ta vẫn không biết thân phận của đối phương, cũng không dám mở miệng hỏi.


Đợi lúc trăng treo lên bầu trời, trong thư phòng rốt cục cũng thắp đèn, Tào Tông Quan mở cửa đi ra, dặn hắn ta đi chuẩn bị nước, còn muốn hai thùng.


Chờ hắn ta rời đi, Tào Tông Quan mới dám nhìn thẳng vào thư phòng mất trật tư, đồ trên bàn rơi đầy đất, trên mặt bàn còn dính vết bẩn, mặc cho ai nhìn cũng biết trải qua cái gì.


Chiến Viên Phong đang sửa sang quần áo, thấy Tào Tông Quan tự mình dọn dẹp,cau mày hỏi: “Sao không gọi người đến thu dọn?”


Tào Tông Quan ngẩng đầu trừng hắn, tiếp tục bận rộn làm việc, y nhặt lên chặn giấy bị vỡ thành hai mảnh, thở dài, lại trừng Chiến Viên Phong.


“Được rồi được rồi, chẳng qua là ngọc chặn giấy, ngày mai trẫm đưa ngươi mườitám cái.”


“Không cần.”


Chiến Viên Phong cười toe toét miệng, hắn chính là thích nhìn bộ dáng người lạ chớ đến gần này của Tào Tông Quan, so với thiếu niên đêm qua giả bộ điềm đạm đẹphơn nhiều.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận