Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Võ đài hoàng cung, ba con tuấn mã bay như tên bắn, đứa nhỏ choai choai thân thể nằm sấp trên lưng ngựa, nắm dây cương chạy nước rút về điểm cuối cùng.


Tả Tiểu Lang bị rơi lại cuối cùng, mặc dù cách Dương Trình Nghĩa chỉ có vài bước, nhưng mắt thấy điểm cuối cùng sắp đến còn chưa đuổi kịp, vội đến hai mắt đỏ lên.


Bé giơ roi ngựa lên, quất mạnh vào mông ngựa cúi thấp thân thể tiến đến lỗ tai ngựacắn một cái, tâm huyết bùng nổ, hai tầng kích thích khiến tuấn mã hí lên một tiếngthật dài, càng thêm ra sức chạy về trước.


Một phút cuối cùng bùng nổ khiến cho Tả Tiểu Lang thuận lợi vượt qua Dương Trình Nghĩa, chỉ rớt ở phía sau Chiến Trạch Thiên 10m.


Nhưng không đợi bé vui mừng, con ngựa hung ác bị kích động căn bản không ngừng được, vừa chạy vừa văng Tả Tiểu Lang trên lưng ngựa xuống.


“Tiểu Lang…” Chiến Trạch Thiên vừa được thị vệ đỡ xuống ngựa, nhìn thấy chính làmàn này, thân thể nho nhỏ dán chặt trên lưng ngựa, bị tuấn mã điên cuồng mangtheo chạy tán loạn bốn phía.


“Nhanh cứu người.” Chiến Trạch Thiên phẫn nộ quát một tiếng, thị vệ bốn phía đã sớm hành động, bao vây con ngựa phát cuồng kia.


“Tiểu Lang, ôm chặt cổ ngựa, đừng buông tay.” Chiến Trạch Thiên sốt ruột chạy về phía bé, nhưng nửa đường bị thị vệ ngăn lại.


Ngựa điên càng chạy càng nhanh, Tả Thiệu Khanh lúc đầu còn có thể di trì cân bằng thân thể, nhưng theo tốc độ tăng nhanh, gió mạnh thổi đôi má non nớt của bé, vô cùng đau đớn, thân thể cũng lay động lắc lư trái phải.


Lúc này, thị vệ căn bản không dám cầm mũi tên bắn ngựa, nếu ngựa bay nhanh té ngã theo quán tính đủ để quăng Lục tiểu thế tử ra.


Bốn gã thị vệ từ bên hông đánh bọc sườn ngựa điên, kết quả một người bị đụng vào,một người bị móng ngựa đạp một cước, hai người khác sợ hãi.


“A…” Tả Tiểu Lang hét lên một tiếng ngắn ngủn, thân thể nho nhỏ thoát khỏi lưng ngựa, mọi người nhìn trong lòng run sợ.


Chiến Trạch Thiên không để ý ngăn cản xông đến, còn chưa tới gần thì thấy mộtthân ảnh xông về phía thao trường, dễ dàng tiếp được Tả Tiểu Lang bị quăng ra, thị vệ khác đã sợ đến quỳ rạp xuống đất.


“Cha.” Tả Tiểu Lang ngẩng đầu nhìn Lục Tranh, không tim không phổi cười rộ lên: “Phụ thân về rồi?”


Lục Tranh cau mày, vứt bé đến trên đất, thanh âm lạnh lùng hỏi: “Vừa rồi là chuyện gì?”


Tả Tiểu Lang từ trên mặt đất đứng dậy, vỗ bụi trên người, qua loa kể chuyện đã xảy ra một lần, sau đó hất cao cằm, quăng ánh mắt xem thường.


Dương Trình Nghĩa có chút sợ vỗ vỗ ngựa, ngại có Lục công gia ở đây không dám nổi bão, bằng không thế nào cũng phải dạy dỗ bé một trận.


Lục Tranh quét mắt môt vòng, giọng điệu vẫn lạnh như băng, hỏi: “Người nào chịu trách nhiệm dạy các ngươi cỡi ngựa bắn cung?”

Lục Tranh quét mắt môt vòng, giọng điệu vẫn lạnh như băng, hỏi: “Người nào chịu trách nhiệm dạy các ngươi cỡi ngựa bắn cung?”


Chiến Trạch Thiên kéo Tả Tiểu Lang kiểm tra từ trên xuống dưới một phen, xác định không bị thương nhẹ nhàng thở ra, mới trả lời: “Vương tướng quân hôm nay có việc gấp không đến, chúng tôi tự mình luyện, không ngờ đến xảy ra loại chuyện này, làcô sắp xếp không chu toàn, khiến Trấn quốc công lo lắng.”


Lục Tranh hừ lạnh một tiếng: “Vậy thị vệ chung quanh là người chết sao? Ngay cả một con ngựa điên cũng không chế trụ nổi, làm sao có thể trông cậy các ngươi bảo vệ an toàn của thái tử?”


Bọn thị vệ xấu hổ cúi đầu, việc xảy ra đột ngột, năng lực phản ứng của bọn họ hoàntoàn xác thực chậm một nhịp, bị Lục công gia bắt tại trận, không dám tưởng tượng,nếu Lục công gia không đến kết cục của tiểu thế tử là như thế nào.


Chiến Trạch Thiên cũng nghĩ lại mà sợ hãi, nhíu mày căn dặn nói: “Tất cả đến thốnglĩnh cấm vệ nhận phạt, mỗi người 30 roi, phạt 3 tháng lương bổng.”


“Tạ điện hạ.” Bọn thị vệ nghe thấy trách phạt như vậy trong lòng nhẹ nhàng thở ra,nhưng bọn họ lại không biết, này chỉ là trách phạt của Chiến Thiên Trạch.


Tả Tiểu Lang vẫy rớt tay Chiến Thiên Trạch, giữ chặt tay Lục Tranh hỏi: “Phụ thân phải hay không cũng trở về?” Bé cũng hơn nửa năm không nhìn thấy phụ thân.


“Ừ.”Lục Tranh lên tiếng trả lời, bọn họ hôm nay vừa vào kinh, Chiến Viên Phongnhận được tin tức liền lập tức tuyên hắn vào cung, hắn cũng là thuận đường sang đây nhìn vật nhỏ.


“Thật sự?” Tả Tiểu Lang vui vẻ nhảy dựng lên, giữ chặt tay Lục Tranh đi ra ngoài: “Nhanh đi nhanh đi, trở về nhà ăn cơm.”


Hai thị vệ khác bị vứt bỏ nhìn lẫn nhau, đều bất đắc dĩ nở nụ cười khổ.


“Trình Nghĩa, ngươi cũng về trước đi, Tả đại nhân về kinh, Tiểu Lang mấy ngày nàycũng sẽ không vào cung.”


Dương Trình Nghĩa hướng nó chắp tay: “Vậy thần cũng có thể nghỉ ngơi mấy ngày,thật tốt.”


Chiến Thiên Trạch liếc nhìn nó: “Ngươi nếu lại tiếp tục lười biếng, không chỉ cỡingựa bắn cung, ngay cả sách cũng không bằng Tiểu Lang.”


Dương Trình Nghĩa vẻ mặt thay đổi, xấu hổ sờ đầu, ai biết vật nhỏ kia lại tiến bộnhanh như vậy? Vừa mới bắt đầu Tả Tiểu Lang cái gì cũng không biết, đi học cũngchỉ là viết viết vẽ vẽ, nó vẫn cho rằng đứa nhỏ này dù cho không ngốc cũng không phải là người thông minh.


Kết quả này mới hơn hai năm, vật nhỏ mới sáu tuổi giống như ăn tiên đan, khôngchỉ nhanh chóng cao lớn, đầu óc cũng rất linh hoạt.


Vương tướng quân không chỉ một lần ở trước mặt hoàng thượng khen ngợi Lục thế tử là kì tài tập võ, tương lai nhất định có thể tiếp nhận trách nhiệm của Lục công gia, làm hại không biết hoàng thượng nên vui hay buồn.


Mà thái phó đối với tiến độ của bé rất hài lòng, mặc dù không nhanh đến mức khiến người kinh diễm, nhưng đủ để bàn giao với Lục công gia.


Dương Trình Nghĩa vốn là thích văn ghét võ, năng lực lĩnh hội cỡi ngựa bắn cungthấp hơn Chiến Thiên Trạch một khoảng lớn, bây giờ ngay cả Tả Tiểu Lang cũng không bằng.


Nó khẽ cắn môi, quyết định: “Điện hạ yên tâm, thần nhất định sẽ cố gắng.” Lễ nghĩa, âm nhạc, bắn cung, cỡi ngựa, viết thư, toán pháp. Trong lục nghệ nó đã thua bắn cung, cỡi ngựa, còn lại quyết không thể lại bị đuổi kịp và vượt qua nữa.


Là thư đồng của thái tử, khởi đầu của nó cao hơn học sinh bình thường rất nhiều, nếu không lấy ra được một chút bản lĩnh, tương lai kết cục chỉ sợ cũng là bị vứt bỏ.


Quan sát nó hai năm rưỡi, Chiến Thiên Trạch đối với Dương Trình Nghĩa vẫn là khá thỏa mãn, người này có chút thông minh, hiểu được biến báo(dựa vào tình hình khác nhau, thay đổi một cách không có nguyên tác) giải quyết công việc khéo kéo đưa đẩy, cũng rất quen thuộc với cung nữ và thái giám trong cung, loại người này dễ dàng bò lên, chỉ cần đủ trung tâm, có đủ dã tâm và nghị lực, không lo không vì mình làm việc.


Tả Tiểu Lang và Lục Tranh cưỡi ngựa rời khỏi hoàng cung, trên đường đi không thể đợi được hỏi bọn họ nửa năm này làm gì, phụ thân có nhớ bé hay không, phải hay không không tiếp tục đi nữa.


Lục Tranh chê bé ồn ào, trực tiếp điểm á huyệt bé, Tả Tiểu Lang ánh mắt phẫn nỗ, Lục Tranh nhàn nhã cỡi ngựa.


Chờ đến phủ Trấn quốc công, không cần Tả Tiểu Lang nhắc nhở, Lục Tranh nhanhchóng giải huyệt đạo của bé, cảnh cáo nói: “Nếu dám cáo trạng, bản công ném ngươi đến Bắc Cương.”


Tả Tiểu Lang hướng hắn trợn mắt nhìn: “Phụ thân sẽ không đồng ý.”


“Ngươi có thể thử.” Lục Tranh không nhanh không chậm đi tới đại môn, lập tức có gã sai vặt đi vào thông báo cho Tả Thiệu Khanh.


Bây giờ, hạ nhân phủ Trấn quốc công đã quen trong nhà có hai nam chủ nhân, nhìnthấy Lục Tranh đối với Tả Thiệu Khanh mấy năm như một ngày, đối với Tả Thiệu Khanh là kính cẩn từ tận đáy lòng.


Hai phụ tử một trước một sau đi Noãn Hương Các của Lão phu nhân, đã lâu không ăn bữa cơm đoàn viên, khẳng định phải cùng Lão phu nhân dùng cơm.


Tả Tiểu Lang những năm này đã quen thuộc với Lão phu nhân, bà cháu hai người thậm chí có cảm giác nương tựa vào nhau mà sống, cảm tình bỗng nhiên tăng nhanh.


Vào cửa vừa nhìn liền thấy Tả Thiệu Khanh đang cùng Lão phu nhân nói chuyện, Tả Tiểu Lang bay nhanh nhào đến, ôm y không ngừng gọi: “Phụ thân…người về rồi…”


Tả Thiệu Khanh bị túm chặt cổ, hô hấp không thuận, kéo Tả Tiểu Lang ngồi xuống đùi, cẩn thẩn chăm chú nhìn bé, cảm khái nói: “Ai, nửa năm không gặp, Tiểu Lang lại cao hơn rồi.”


“Còn không phải sao, đứa nhỏ lớn nhanh, hai đứa nếu đi mười năm tám năm, Tiểu Lang liền không biết hai đứa nữa.” Lão phu nhân đưa tay nhéo má Tả Tiểu Lang, bộ dáng yêu thương cưng chiều.


Lục Tranh kéo Tả Tiểu Lang từ trong tay Tả Thiệu Khanh ra: “Cũng không nhìn trên người mình có bao nhiêu bẩn, nhanh đi thay quần áo lại đến.”


Tả Thiệu Khanh cũng chú ý tới Tả Tiểu Lang cả người đầy bụi đất, chẳng qua y nghĩ, đứa nhỏ nha, thích quậy phá, trên người bẩn một chút cũng là bình thường.

Tả Thiệu Khanh cũng chú ý tới Tả Tiểu Lang cả người đầy bụi đất, chẳng qua y nghĩ, đứa nhỏ nha, thích quậy phá, trên người bẩn một chút cũng là bình thường.


Tả Tiểu Lang sợ Lục Tranh sẽ nói ra việc vừa rồi, nhanh chóng xông vào nhà kề, nơi đó là nơi bé thỉnh thoảng ở lại nghỉ ngơi, có chuẩn bị quần áo của bé.


Đợi bé rời đi, Tả Thiệu Khanh hỏi: “Hoàng thượng lại nói gì?”


Lão phu nhân dùng ánh mắt thăm hỏi, Lục Tranh ngồi xuống đối diện bọn họ: “Đơn giản là hỏi thăm bố trí canh phòng thủy sư, lúc trước bản công kiên trì ở hải ngoại thiết lập địa điểm đóng quân, rất nhiều đại thần đều cho rằng bản công là muốn mang người tự lập căn cứ cho bản thân, không nói rõ sao được?”


Tả Thiệu Khanh bĩu môi, những người này chính là thích dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, hòn đảo hoang vu kia, ngay cả thủy sư đều phải nửa năm đổi một đám đến, ai lại chạy đến chỗ đó cắm rễ?


“Chức vị sau này của em hoàng thượng cũng tiết lộ một chút, trong Lục bộ thiếu một người, xem ra nhà chúng ta sắp có một Thượng thư đại nhân trẻ tuổi nhất.”


Tả Thiệu Khanh chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói thầm: “Em còn cho rằng hoàng thượng sẽ ném em vào Hàn Lâm Viện, để cho em biên soạn sách.” Ngược lại là y nhìn nhầm rồi.


“Công tích ở Hạc Thành của em cả triều văn võ đều nhìn ở trong mắt, đổi vị trí nhàn rỗi chênh lệch quá nhiều không có cách gì có thể nói nổi.”


Lão phu nhân nhân lúc ngừng lại: “Được rồi, ở chỗ lão bà tử không nói công sự, nhanh bưng đồ ăn lên, cháu ngoan có lẽ đói bụng rồi.”


Lúc Tả Tiểu Lang tiến vào nghe thấy câu cuối cùng, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bàn ăn đã bày xong, con mắt lóe sáng nhìn Tả Thiệu Khanh: “Phụ thân, dùng bữa.”


“Được.” Tả Thiệu Khanh cố ý sắp xếp bé đến vị trí bên cạnh mình, một bữa cơm đều nhiệt tình gắp đồ ăn thêm canh cho Tả Tiểu Lang, hại Tả Tiểu Lang bị Lục Tranh bịtrừng mắt mấy lần.


Tả Thiệu Khanh thấy Tả Tiểu Lang lễ nghi đoan chính, mọi hành động đều lộ rõ phong phạm thế gia, lại không bao giờ là đứa nhỏ thô lỗ không biết gì lúc mới nhặt về nữa, trong lòng không biết như thế nào, vậy mà có chút hụt hẫng.


Có lẽ bởi vì không thể tận mắt thấy bé phát triển, cộng thêm những thay đổi này không phải mình dạy bảo, Tả Thiệu Khanh khó tránh khỏi cảm giác mình người phụthân này không có trách nhiệm lắm.


Nhớ tới lúc ở Hạc Thành, Vương Chấn Hải ba lần bốn lượt nhắc đến tin tức của Tả Tiểu Lang đều bị y đuổi đi, chắc hẳn tương lai nhìn thấy bộ dáng này của Tả Tiểu Lang sẽ rất cảm khái đi?


Bản tính ăn thịt của Tả Tiểu Lang vẫn tồn tại, chẳng qua không cắn xé từng miếng,mà là chậm rãi nhai nuốt, ăn được nhiều nhưng lại không nhanh, mặc cho ai cũng không nhìn ra bé từng sống cùng sói.


Đợi bé ăn cơm xong, nhẹ nhàng đặt bát xuống, không hề phát ra thanh âm, cuốicùng nha hoàn đưa nước đến súc miệng, lại dùng khăn lau miệng, động tác liềnmạch lưu loát, vừa nhìn thì biết lâu dài tích lũy thành.


“Xem ra ở hoàng cung học tập cũng không có gì không tốt, ít nhất chuẩn mực ở trên bàn cơm cũng rất được.” Tả Thiệu Khanh vuốt đầu Tả Tiểu Lang cảm khái nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận