Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Sau giờ ngọ, Tả Thiệu Khanh lười biếng tựa ở trên giường mềm mại trước cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách, ánh mắt nhìn lá cây tàn lụi ở bên ngoài cửa sổ.


“Gia, ngài có đang nghe không?” La Tiểu Lục nói nửa buổi thấy y không có độngtĩnh, tự nhiên sinh ra cảm giác vô lực.


Tả Thiệu Khanh tư thế không thay đổi, chỉ là nhẹ nhàng nói hai chữ: “Tiếp tục.”


La Tiểu Lục kéo xuống hai mái tóc dài, nói tiếp: “Nô tài đã theo như căn dặn của ngài thu mua mấy bà tử lắm mồm trong phủ, biết được nương của Tử Trúc cũng không có ý muốn ồn ào, dù sao con gái bà ta chết ám muội, ồn ào lớn một nhà đều rất khó coi.”


“Tử Trúc trước khi chết là đã phá thân, điểm ấy không thể nghi ngờ được, nươngnàng khẳng định muốn vì nàng kiếm được một danh phận, nô tài đã đi giựt giây cácnàng đi nói chuyện, chắc hẳn rất nhanh liền có kết quả.”


“Ừm.” Tả Thiệu Khanh đem thảm kéo đến trước ngực, vẻ mặt mệt mỏi nói: “Nhớ rõ đem bản thân giũ sạch sẽ.”


“Nô tài hiểu được.”


Không biết qua bao lâu, ngoài cửa sổ rơi xuống những hạt mưa nhỏ, gió lạnh từng đợt thổi vào, hơi nóng trong phòng rất nhanh liền tản ra.


Vú Liễu tiến vào bỏ thêm hai lần than, lại tìm cho Tả Thiệu Khanh chiếc áo choàng lông thú dày mặc vào lúc lễ mừng năm mới, choàng ở trên vai.


“Còn may năm trước di nương lén làm cho gia cái chăn dày này, nếu không mùa đông này không thể trôi qua dễ chịu cho lắm.”


Tả Thiệu Khanh thò tay vuốt ve hình thêu trên tấm áo choàng, tâm dần dần bay xa, Nguyễn di nương vừa mới đi hai tháng, y cũng đã có bảy tám năm chưa gặp qua bà, chỉ mơ hồ nhớ rõ đó là một nữ tử rất dịu dàng, sẽ vụng trộm nhét đồ ăn ngon cho y, vụng trộm cho tiền y.


Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Tả Thiệu Khanh lại tràn đầy hận ý, y nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hô một tiếng: “Tiểu Lục Tử!”


“Vâng…” La Tiểu Lục cúi đầu, nó hiện tại sợ nhất chính là Tam gia gọi, chắc chắn không có chuyện tốt.


“Ngươi đi một chuyến đến chỗ của phu nhân, nói thi hương sắp tới, ta muốn đi thư viện tìm phu tử nhờ chỉ dạy vài vấn đề.”


“Gia…phu nhân đang tức giận, nô mới không dám đi đụng vào xui xẻo này.”


“Sợ cái gì? Bà ta cũng sẽ không ăn sống ngươi.” Tả Thiệu Khanh quay đầu lại liếcnhìn nó, đem sách vở trên tay ném vào trong ngực nó, thúc giục nói: “Nhanh đi!”


La Tiểu Lục kháng nghị không có hiệu quả, đành phải phập phòng lo sợ đi đến viện Vu Hành.

La Tiểu Lục kháng nghị không có hiệu quả, đành phải phập phòng lo sợ đi đến viện Vu Hành.


Tiết thị đang ở trong phòng răn dạy đại tức phụ, dạy bảo nàng ngay cả quản tiểu viện tử cũng quản không được, vậy mà hơn nửa đêm cũng có thể để cho người chạy, khiến đại gia hổ thẹn, tương lai như thế nào có thể yên tâm giao đại gia đình như vậy cho nàng quản lý?


“Trong lòng có tức giận cũng kìm nén cho ta. Ngươi xem chỗ này là Hà gia của ngươi sao? Một chút chuyện nhỏ cũng làm không xong!… Nam nhân nào không có một vàitật xấu? Phu quân ngươi đã không đi ra ngoài thâu hương đưa người vào trong phòng, ngươi nên cảm ơn trời đất, những năm này, nó có chỗ nào bạc đãi ngươi?”


Đôi mắt Hà thị sưng đỏ, đầu đều cúi sắp xuống ngực, mặc cho mẹ chồng răng dạy không dám phản bác, nhưng trong lòng lại tích lũy từng chút từng chút mệt mỏi.


Lúc vừa gả vào Tả gia, nàng xác thực từng vui mừng, tướng công tướng mạo tuấn mỹ, tài văn chương nổi bật, là đại tài tử nổi tiếng, huống chi tổ tiên còn từng là thái phó, bao nhiêu người hâm mộ nàng gả cho nhà chồng tốt.


Mọi người đều cho rằng nàng trèo cao Tả phủ, chỗ nào biết trong lòng nàng khổ sở.


“Phu nhân, Tiểu Lục Tử đến.” Chu thị vén rèm lên bước vào, hướng về hai người váichào hành lễ, âm thâm quăng cho Hà thị một ánh mắt thương hại.


“Nó tới làm gì? Này không phải còn chưa đến ngày sao?”


“Nói là Tam gia phái nó đến đây.”


“Hừ, không yên ổn dưỡng thương nó lại muốn giày vò cái gì? Đi gọi vào, ta ngược lại muốn nhìn, tên nghiệt chủng kia lúc này lại muốn chơi mánh lới gì.”


La Tiểu Lục hai chân run lên đi vào, luôn cúi đầu, nhanh chóng đem lời Tam gia truyền đạt một lần, sau đó yên lặng đứng đấy.


“Nó muốn đi thư viện?” Tiết thị bỗng nhiên cất cao âm lượng, âm dương quái khínói: “Thật đúng là cho rằng nó đọc sách vài ngày thì có thể bay lên trời sao? Ở cái tuổinày liền muốn trúng cử thi hương, lòng dạ ánh mắt cũng thật cao.”


Người trong phòng đều biết Tiết thị đây là mượn đề tài để nói chuyện của mình, người nào không biết đại gia trúng cử nhiều năm vẫn như cũ không cách nào vào kinh đi thi.


“Ngươi trở về nói cho nó biết, nó thích đi đâu thì liền đi, nhưng cần nó nhớ kĩ, lỡnhư chết ở bên ngoài cũng đừng đổ lên người của mẫu tử chúng tôi.”


La Tiểu Lục âm thầm nhíu mày, thật sự không nghĩ ra vì sao Tiết thị lại căm thù Tả gia như vậy, chỉ có điều cũng không phải là chuyện mà nó có thể quản, vì vậy thi lễ cáo lui.


Bên ngoài gió lạnh thổi mạnh vù vù, Tả Thiệu Khanh muốn lên núi nhìn xem sao, ylo lắng gian nhà nhỏ kia sẽ mưa dột, cho dù mưa không lọt, cũng ngăn không được gió, lỡ như miệng vết thương của Lục Tranh chưa khỏi lại chịu phong hàn, vậy cũng quá phiền toái.


La Tiểu Lục vừa mới bước vào phòng, Tả Thiệu Khanh liền không thể chờ được khoác áo choàng đi ra ngoài, lúc không có người bước chân đi như bay, khi có người bộ dạng suy yếu đi ba bước nghỉ một bước hít thở, La Tiểu Lục nhìn thấy như vậy con mắt co rút.

La Tiểu Lục vừa mới bước vào phòng, Tả Thiệu Khanh liền không thể chờ được khoác áo choàng đi ra ngoài, lúc không có người bước chân đi như bay, khi có người bộ dạng suy yếu đi ba bước nghỉ một bước hít thở, La Tiểu Lục nhìn thấy như vậy con mắt co rút.


Cứ như vậy đã đi đến phiên chợ, Tả Thiệu Khanh vào khách điếm mua quần áochống lạnh, bao tay và than củi, còn thuận đường mua mấy thứ đồ ăn nóng, sau đómang theo La Tiểu Lục chui vào cửa sau thư viện Thanh Lộc.


Tả Thiệu Khanh đem La Tiểu Lục đưa đến bên dưới gốc cây ẩn khuất hỏi: “Miếu đổ nát Trấn Nam phải hay không có không ít kẻ lang thang ở?”


La Tiểu Lục gật đầu, biểu tình nghi hoặc nhìn chủ tử nhà nó.


Tả Thiệu Khanh ném qua mấy khối bạc vụng cho nó: “Cầm số tiền này, trong vòng ba ngày tìm một người lạ và tạo quan hệ với người đó.”


“Gia, ngài muốn dùng bọn hắn? Những người kia mỗi người đều là quỷ chết đói, gió chiều nào ngã theo chiều đó, nô tài sợ bọn họ thành sự không có bại sự có thừa.”


“Cũng không phải để cho bọn hắn giết người phóng hỏa, chỉ là chuẩn bị bất cứ tìnhhuống nào.”


La Tiểu Lục nghe nói như thế nhẹ nhàng thở ra, nhận được bạc quay người từ một cửa hông khác ra khỏi thư viện.


Tả Thiệu Khanh mang theo đồ vật đến phía sau núi, lúc leo đến sườn núi tấm áo choàng lông thú trên người đã bị mồ hôi thấm ướt vạt áo, đuôi tóc nhỏ giọt nước, ngay cả quần áo ở bên trong cũng bởi vì dùng sức chạy mà ướt nhẹp mồ hôi, trong nóng ngoài lạnh, gió thổi qua, toàn thân đều nổi lên da gà.


Đẩy cửa ra, Tả Thiệu Khanh rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ bên trong phòng cùng bên ngoài không khác nhau lắm, y lập tức chạy đến liếc nhìn chậu than, quả nhiênmột chút lửa cũng không có.


“Không phải bảo ngươi thêm than vào trong chậu sao?” Tả Thiệu Khanh trong lòngtức giận, không quan tâm nam nhân đang vận công chữa thương gào to.


Lục Tranh thu công mở to mắt, con ngươi màu đen giống như nhuộm một tầng màu vàng, đặc biệt sáng ngời.


“Không cần!”


“Như thế nào sẽ không cần? Lỡ như chịu lạnh phát sốt làm sao bây giờ?”


Lục Tranh tò mò nhìn Tả Thiệu Khanh bộ dáng giống như đắc tội mười tám đời tổ tông của y, không rõ thư sinh này như thế nào đột nhiên liền không quan tâm hình tượng nữa.


“Không lạnh!”


Tả Thiệu Khanh một lần nữa đem chậu than đốt lên, đem bàn tay đông cứng hơ ở phía trên, cả buổi mới hiểu được, Lục Tranh không phải người phương Nam, mà là tướng sĩ sống ở Bắc Cương băng tuyết ngập trời, đoán chừng mùa đông ở trấn Vưu Khê đối với hắn mà nói so với mùa xuân còn ấm áp hơn.

Tả Thiệu Khanh một lần nữa đem chậu than đốt lên, đem bàn tay đông cứng hơ ở phía trên, cả buổi mới hiểu được, Lục Tranh không phải người phương Nam, mà là tướng sĩ sống ở Bắc Cương băng tuyết ngập trời, đoán chừng mùa đông ở trấn Vưu Khê đối với hắn mà nói so với mùa xuân còn ấm áp hơn.


Y lập tức cảm giác lo lắng trước đó của mình là rất ngu, tâm tình không tốt, bỉu môi khó coi nói: “Cũng không biết các ngươi ăn cái gì lớn lên, làm sao lại chống lạnh như vậy?”


Vẫn còn nhớ rõ, vài năm ở kinh thành, mùa đông là lúc y trải qua khó khăn nhất, mỗi ngày chỉ có thể bọc chăn dày trốn ở trong phòng, ngay cả mở cửa sổ cũng sợ lạnh.


Lục Tranh nghiêm túc theo dõi khuôn mặt y bởi vì leo núi mà đỏ lên, hơi bất ngờ phát hiện, thiếu niên này tướng mạo ban ngày so với ban đêm càng thêm tinh xảo hơn, khiến cho người có một loại cảm giác thương tiếc.


Lúc Tả Thiệu Khanh đem chậu than đốt lên, cảm thấy có chút ấm áp mới đưa đồ ăn mua được cho Lục Tranh, người cũng khôi phục thói quen nho nhã lễ độ: “Vãn sinh thấy trời mưa, sợ huynh đài chịu lạnh, lúc này mới vội vàng chạy đến nhìn xem sao.”


Lục Tranh từ chối cho ý kiến, cũng không nói ra thái độ bên trong và bên ngoài của y không giống, không nói một lời tiếp nhận đồ ăn, từ trong túi giấy lấy ra một cái bánh bao nhét vào trong miệng.


Lúc hắn ăn cũng không có hình tượng tao nhã gì, thậm chí có thể nói là hào phóng, nhưng hết lần này tới lần khác sẽ không khiến cho người khác có cảm giác thô lỗ, Tả Thiệu Khanh nghĩ, nam nhân trải qua chiến trường chính là không giống, so với thư sinh mềm nhũn, khí thế dương cương mười phần.


“Đây là bánh bao Tây Thi nổi tiếng nhất thị trấn chúng tôi làm, nghe nói năm đó lúc nàng ta trẻ tuổi, người đến cửa đề nghị kết thông gia rất nhiều, nhưng ai ngờ đến,nàng ta vậy mà gả cho một đồ tể.”


“Vậy đích thị là đồ tể kia có chỗ hơn người.”


“Không có. Lớn lên cao lớn thô kệch, tuyệt không dịu dàng, tình tính còn đặc biệtthối.” Tả Thiệu Khanh nói đến vị đồ tế trên thị trấn kia, mũi đều nhíu lại, thoạt nhìnrốt cục có chút giống như một thiếu niên mười ba tuổi.


Lục Tranh nhìn chằm chằm y, cho đến khi Tả Thiệu Khanh bị nhìn đến không được tự nhiên, mới nói: “Nam nhân tính tình thối sẽ yêu thương nữ nhân.”


“Đây là đạo lý gì?”


“Những văn nhân kia tự xưng là dịu dàng nhã nhặn có mấy người không phonglưu?” Đây cũng là một trong những nguyên nhân Lục Tranh không quen nhìn thư sinh, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, thực tế lại chuyên đi kĩ viện đùa nữ nhân.


Tả Thiệu Khanh trước tiên nghĩ tới Tả lão gia, cảm thấy đồng ý gật đầu: “Cũng đúng, phong lưu cùng hạ lưu thường chỉ cách nhau có một đường.”


Loại thái độ này của y khiến cho Lục Tranh sửng sốt một chút, hắn cho rằng thiếu niên trước mắt này ít nhất sẽ vì văn nhân mặc khách giải thích hai câu.


Xem ra tôn tử Tả gia này cũng không phải cũng giống Tả thái phó cổ hủ không chịu nổi như vậy, cũng có thể là, thiếu niên trước mắt này hoàn toàn không kế thừa được phẩm chất cương trực không thiên vị của Tả thái phó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận