Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Nguyên Tiêu vừa trôi qua, Tả Thiệu Khanh liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuôi nam, lần này Lục Tranh không đi cùng y, mà là đi Bắc Địch tuần tra, nghe nói năm trước một trận tuyết lớn khiến cho Bắc Địch bị tai họa, lúc này vừa vặn là thời kì giáp hạt*, người một khi quá đói, chuyện gì cũng làm được.


*Thời kì giáp hạt: khoảng thời gian lúa cũ đã ăn hết, lúa mới chưa chín, thường chỉ lúc đói kém do chưa đến mùa vụ


Trong phủ Trấn quốc công tràn đầy vẻ u sầu ly biệt, Tả Tiểu Lang hoàn toàn trở thành cái đuôi nhỏ của Tả Thiệu Khanh, y đi đến đâu, vật nhỏ liền theo tới đó, ngay cả tắm rửa cũng phải ở trong một phòng, hại vuốt ve an ủi trước lúc biệt ly của Lục Tranh đều ngâm nước nóng.


Thật vất vả chịu đựng đến buổi tối, vật nhỏ cũng rất tỉnh ngủ, thế nào cũng phải chiếm đóng cùng Tả Thiệu Khanh ngủ, khẽ động bé liền mở to mắt, cuối cùng Lục Tranh không thể nhịn được nữa điểm huyệt ngủ của bé chuyển người đến thiên điện.


Vật nhỏ vừa đi, Lục Tranh liền không tiếp tục kiêng dè nữa, điên cuồng hôn Tả Thiệu Khanh, độ mạnh yếu dưới tay mấy lần không thể khống chế được, ở trên người Tả Thiệu Khanh véo ra mấy vết đỏ.


“Anh nhẹ một chút…” Tả Thiệu Khanh cũng không cự tuyệt, hai người sau khi lên kinh vẫn luôn bận rộn, số lần ở bên nhau một bàn tay cũng đếm đủ, mắt thấy ly biệt sắp đến, y cũng không phải không xúc động.


Lục Tranh qua loa lên tiếng, miệng không ngừng nghỉ chiếm đoạt thân thể Tả Thiệu Khanh, giày vò người lật qua lật lại hơn nửa đêm.


Ngày hôm sau, Tả Tiểu Lang bay nhanh xông vào phòng chính, thấy trong chăn ụ lên một cục lập tức nhảy lên, cách chăn ôm Tả Thiệu Khanh hô: “Phụ thân, các người thật sự rất xấu xa, nói không giữ lời.”


Tả Thiệu Khanh bị đánh thức, buồn ngủ ngáp một cái, vứt xuống một câu: “Tìm cha con tính sổ đi.” Sau đó trở mình tiếp tục ngủ.


Bên ngoài phủ, lão quan gia đang dẫn La Tiểu Lục sắp xếp hành lý lên xe ngựa, bởi vì không phải lần đầu tiên ra ngoài, cho nên đồ mang theo không nhiều, hai chiếc xengựa, một xe người ngồi, một xe chứa đồ, còn hộ vệ cưỡi ngựa xuất phát, trang bịnhẹ nhàng ra trận.


La Tiểu Lục biết Ẩn Nhất được phái cho Tả Thiệu Khanh, tâm tình rất tốt, hai đầu lông mày lộ ra ý cười, hành lý đóng gói đều sắp xếp xong, thấy chủ tử nhà mình còn chưa đi ra, lập tức cười xấu xa đi vào gọi người.


Nó gõ cửa phòng Tả Thiệu Khanh, kéo cuống họng hô: “Tam gia, phải lên đường, nếu ngươi không đi liền trễ giờ.”


Trong phòng, Tả Thiệu Khanh đang ngủ say, Tả Tiểu Lang ngồi ở trên giường tự mình chơi đồ chơi, nghe thấy thanh âm La Tiểu Lục, Tả Tiểu Lang thò tay nhéo mũi Tả Thiệu Khanh.


“Con trai…nhanh buông tay…không thể thở được.” Tả Thiệu Khanh mở mắt ra, ở trên mặt Tả Tiểu Lang nhéo một cái: “Bại hoại, đi lấy quần áo phụ thân đến đây.”


“Ô.” Tả Tiểu Lang bay nhanh nhảy xuống giường, mang quần áo trước đó Lục Tranh đã chuẩn bị xong đưa đến cho Tả Thiệu Khanh, sau đó lại ngoan ngoãn vắt khăn cho Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh ôm người lên đầu gối, liên tục dặn dò: “Lời phụ thân và cha từng nói nhất định phải nhớ kĩ, hiện tại không rõ ràng cũng không sao, nhưng nhất định phải làm theo biết không?”


“Ừm.”


“Phụ thân và bà nội con đã thương lượng xong, giờ mẹo mọi ngày đưa con vào cung,giờ dậu xuất cung, nhớ rõ đừng chơi đùa quá mức.”


“Ở trong cung nhất định phải cẩn thận hơn, không được ăn lung tung đồ người khác đưa, mặc kệ đi đâu bên người nhất định phải mang theo người, có việc thì đi tìmhoàng bá phụ.”


“Ừm.” Vô luận Tả Thiệu Khanh lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, Tả Tiểu Lang đều ngoanngoãn trả lời, mới đầu biết bản thân sắp cùng phụ thân tách ra, bé ồn ào không vàocung, muốn ở bên phụ thân, nhưng phụ thân nói, nam tử hán đại trượng phu, đãlàm ra lựa chọn, phải giữ chữ tín, không thể do dự.


“Vậy phụ thân, người khi nào trở về?”


“Yên tâm đi, phụ thân rất nhanh thì trở về.” Quan địa phương đảm nhiệm ba năm,sau hai năm rưỡi, bất luận là như thế nào y nhất định sẽ trở về, cho dù muốn thả rangoài, cũng nhất định phải mang theo Tả Tiểu Lang mới được.


Dắt Tả Tiểu Lang ra ngoài, Lục Tranh đang từ bên ngoài về đến, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh vẫn còn trong lòng nhẹ nhàng thở ra: “Thân thể như thế nào? Không được thìhoãn lại hai ngày nữa xuất phát.”


Tả Thiệu Khanh liếc nhìn hắn: “Chỗ nào mảnh mai như vậy? Lập tức sắp vào xuân, Hạc Thành việc cũng nhiều, không thể trì hoãn.”


Lúc này sắp đến giữa trưa, một nhà bốn người cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên, Tả Thiệu Khanh sợ ngồi xe ngựa xóc nảy, ăn không nhiều lắm, Lục Tranh thấy thế, sai người mang nhiều thêm mấy bao bánh ngọt mứt hoa quả, để cho y ở trên xe ăn.


Dùng xong bữa trưa, Tả Thiệu Khanh từ biệt Lão phu nhân, Lục Tranh tiễn ra khỏithành, Tả Tiểu Lang lần đầu tiên cùng y tách ra, lộ ra rầu rĩ không vui, như thế nào dỗ dành cũng không được.


“Được rồi, đừng tiễn nữa, đến đây thôi.” Tả Thiệu Khanh đẩy Lục Tranh, ý bảo hắn xuống xe.


Lục Tranh kéo y qua, ở trên mặt y hôn: “Trên đường cẩn thận, từng trạm dịch đều sắp xếp xong, đến Thương Châu sẽ có thuyền Tào bang tiếp ứng.”


Tả Tiểu Lang thấy hai vị phụ thân không muốn chia xa, cũng chen vào, ở một bên mặt khác của Tả Thiệu Khanh hôn mạnh một cái, dẫn đến ánh mắt như đao của Lục Tranh quét qua bé.


Đợi hai người xuống xe ngựa, nhìn xe ngựa càng ngày càng xa, Lục Tranh cúi đầu vuốt tóc Tả Tiểu Lang, chỉ thấy nước mắt của bé từng giọt từng giọt chảy xuống,nhưng lại không hề phát ra tiếng.


Trong lòng mềm nhũn, Lục Tranh ôm người lên: “Nước mắt nam nhân Lục gia không dễ rơi, khóc xấu như vậy bị phụ thân ngươi biết khẳng định ghét bỏ ngươi.”


“Thật sự?” Tả Tiểu Lang bịt miệng hỏi.


“Giả.” Lục Tranh thay bé lau nước mắt: “Đi thôi, ngươi cũng sẽ học lớn lên, khôngthể mọi chuyện đều tin tưởng ỷ lại vào phụ thân.”


“Con biết.” Tả Thiệu Khanh rầu rĩ nói.


Lục Tranh vỗ lưng bé, đứa nhỏ ba tuổi gia đình bình thường vẫn còn lăn trên đất, Tả Tiểu Lang lại phải chui vào trong bụi gai sinh tồn, làm con trai Lục Tranh, không dễ dàng như vậy.


Xe ngựa chạy trên đường, Tả Thiệu Khanh ngay từ đầu còn có chút không quen, về sau mệt nhọc, ăn một chút trà bánh ngã đầu ra ngủ.


Giấc ngủ này ngủ thẳng đến lúc mặt trời lặn phía tây, xe ngựa tại trạm dịch dừng lại,La Tiểu Lục thấy y ngủ ngon, sai người trông coi xe ngựa chờ y tỉnh ngủ mới xuống.


Hành trình không có Lục Tranh rõ ràng vô cùng buồn tẻ, Tả Thiệu Khanh ra lệnh cho bọn họ kéo dài thời gian đi đường, nhanh chóng sớm đến Hạc Thành, vừa đi như vậy, Tả Thiệu Khanh mỗi ngày vừa đến tối đều mệt mỏi không có thời gian suy nghĩlung tung.


“Tam gia, lại qua một ngày nữa thì đến Thương Châu, đến lửa đó đổi thành đi đườngthủy sẽ không xóc nảy như vậy nữa.” La Tiểu Lục hưng phấn nói.


Lúc này mới đầu xuân, phương Bắc còn rất lạnh, băng trên mặt sông còn chưa hoàn toàn tan, chỉ có vào Thương Châu mới có thể đi thuyền.


“Ừ, bảo mọi người nhanh một chút, đến Thương Châu trước nghỉ ngơi nửa buổi lại đi.”


Thân thể La Tiểu Lục kém hơn Tả Thiệu Khanh, liên tục đi đường mấy ngày sớm mệt chết, hưng phấn xông ra ngoài xe ngựa truyền đạt mệnh lệnh của Tả Thiệu Khanh cho hộ vệ.


Ẩn Nhất vừa ở ven đường hái một bó hoa dại nhét cho nó, mặt không biểu tình nói: “Hoa này không tệ, đặt ở trong xe có thể tỏa ra hương thơm.”


La Tiểu Lục cười híp mắt, đắc ý cầm hoa khoe khoang với Tả Thiệu Khanh, nhận được ánh mắt khinh bỉ của Tả Thiệu Khanh, nó cũng không để bụng, ở trong xe ngựa lục ra lư hương, rửa sạch thứ bên trong cắm hoa vào.


Xe ngựa bỗng nhiên lung lây một trận, La Tiểu Lục vừa bày xong lư hương lập tức lăn xuống, hai chủ tớ liếc nhau, nghe thấy Ẩn Nhất bên ngoài nói: “Ngồi vững…”


Một trận tiếng vó ngựa dồn dập, Tả Thiệu Khanh có thể cảm nhận được xe ngựa đang dùng tốc độ cực nhanh chạy, này tuyệt không thể nào là vì gấp rút lên đường: “Đã xảy ra chuyện gì?”


Không nhận được trả lời của Ẩn Nhất, Tả Thiệu Khanh đẩy cửa xe ngựa ra, đối mặthai mũi tên phá không khí bay đến.


Y lập tức ném cửa xe, đè thân thể La Tiểu Lục xuống để cho nó nằm sấp trên xe ngựa.


“Chuyện gì xảy ra?” La Tiểu Lục muốn nhấc người nhìn xem tình hình bên ngoài.


“Đừng nhúc nhích.” Tả Thiệu Khanh nổi giận nói: “Ngươi ngoan ngoãn nằm sấp trên xe ngựa, chiếc xe này là chế tạo từ sắt thiết tinh khiết, ngươi chỉ cần cẩn thận chớ tới gần cửa sổ là được, gia đi ra ngoài xem một chút.”


Bên ngoài đã vang lên thanh âm đánh nhau, La Tiểu Lục giữ chặt Tả Thiệu Khanh: “Vẫn là đừng đi, Ẩn Nhất bọn họ sẽ giải quyết.”


Tả Thiệu Khanh nhét dao găm cho nó, vẻ mặt hung ác trừng mắt nó: “Nếu là hướng về ta, ngươi tự mình lái xe đi trước, đừng kéo chân sau mọi người.”


Tả Thiệu Khanh nói xong nhảy xuống xe ngựa, vừa nhìn thì thấy một đội kỵ mã phía sau đuổi đến, từ khói bụi cuồn cuộn kia có thể thấy được số người còn không ít, không chỉ như thế, phía trước cũng có một hàng đội ngũ ngăn đón, hiển nhiên là sớm có dự mưu.


“Tam gia, ngài như thế nào đi xuống?” Ẩn Nhất không đồng ý nhìn y, muốn đưangười lên xe ngựa.


“Được rồi, ta cũng không phải người không có năng lực bảo vệ mình.” Y rút nhuyễn kiếm ngăn cản một mũi tên nhọn, lại bảo mọi người cẩn thận một chút.


Lần này đi ra ngoài mang theo hai mươi hộ vệ, bản lĩnh toàn là số một số hai, hai bên chính diện đánh, rất nhanh liền binh đao đấu nhau.


Tả Thiệu Khanh cũng gia nhập cuộc chiến, cổ tay mảnh khảnh giương hoa kiếm, vậy mà kém hơn thị vệ ở đây.


Ẩn Nhất giải quyết một địch nhân có ý đồ đến gần Tả Thiệu Khanh, lớn tiếng phẫnnộ quát: “Người nơi nào đến?”


“Người muốn mệnh ngươi.” Đối phương giọng điệu khẩu âm quái dị, lạnh như băngtrả lời.


Mọi người vừa nghe khẩu âm đối phương thì biết không tốt, Tả Thiệu Khanh một cước đá văng ra người bị y đâm trúng, nhíu mày hỏi: “Không phải người Đại Ương?”


Nhớ tới Lục Tranh đang muốn tuần tra Bắc Địch, Tả Thiệu Khanh nghĩ thầm không tốt, sẽ không phải là Bắc Địch thật sự có động tác rồi?


Đối phương không tiếp tục trả lời, mà là công kích càng mãnh liệt hơn, người vừarồi trả lời hô lớn một tiếng: “Ngoại trừ người này, còn lại nhanh chóng giải quyết.”


“Xùy, ai giải quyết ai còn không chắc đâu.” Tả Thiệu Khanh thấy đối phương cuồng vọng như thế, trong lòng có chút dự cảm không tốt.


Dựa theo thực lực hai bên, bọn họ chưa chắc sẽ thua, vậy tự tin của đối phương đếncùng chỗ nào đến? Lẽ nào còn có viện trợ?


“Tốc chiến tốc thắng?” Tả Thiệu Khanh cũng hạ xuống mệnh lệnh đồng dạng.


Nhưng vào lúc này, hai bên đường bỗng nhiên bay ra mấy ống trúc, khói trắng đậm đặc từ ống trúc tỏa ra.


Tả Thiệu Khanh vừa hít vào trong mũi một hơi khói, chỉ cảm thấy hành đồng cả người đều trở nên chậm chạp, nhiều lần thiếu chút nữa bị đối phương làm bị thương.


Bọn hộ vệ đồng thời kéo xuống vải chặn mũi, ra tay càng thêm hung ác tàn bạo, Ẩn Nhất bảo vệ Tả Thiệu Khanh ở sau lưng, xé một tấm vải đưa cho y.


Tả Thiệu Khanh đến cùng kinh nghiệm không đủ, đối phó với loại việc này thì thể hiện rõ, theo hiệu lực của thuốc xâm nhập, thể lực càng ngày càng chống đỡ không nổi.


“Ẩn Nhất… rút lui.” Tả Thiệu Khanh biết tiếp tục như vậy không được, dù cho có vải che mũi, nhưng người không thể hô hấp, chỉ cần hô hấp, không thể nào một chút khí độc cũng không dính.


Đối phương hiển nhiên là trước đó uống giải dược, không hề chịu ảnh hưởng của khói độc này, tiếp tục như vậy, ưu thế song phương nhất định sẽ đảo ngược.


Ẩn Nhất cũng biết tính nghiêm trọng chuyện này, huýt sáo, kéo tay Tả Thiệu Khanhnhảy lên ngựa, hung ác đâm mông ngựa một cái, sau đó liền xông ra ngoài.


La Tiểu Lục ngồi xe ngựa đã thừa dịp loạn rời đi, đối phương thấy Tả Thiệu Khanh vẫn còn, cũng không quản nó.


Chỗ này rộng lớn, khói độc cũng không thể nào ở khắp nơi, mọi người vừa hóa giảicông kích của đối phương vừa thối lui.


“Còn không nhanh ngăn người lại.” Người trước đó dùng ngôn ngữ nước khác dặn dò một câu, Tả Thiệu Khanh tuy nghe không hiểu, lại có thể lĩnh hội ý của hắn ta.


Ngựa nhanh chóng chạy thời gian nửa nén nhang, Tả Thiệu Khanh liền thấy được xe ngựa của bọn họ đang chạy ở phía trước, Ẩn Nhất rất nhanh đuổi theo, ném Tả Thiệu Khanh lên xe: “Tam gia, các ngươi đi trước.”


Tả Thiệu Khanh nhìn về phía hắn ta một cái, bởi vì có hộ vệ ngăn trở, tốc độ của đối phương không nhanh, nhưng…y nắm chặt nắm đấm, ở vị trí xa phu vung lên roi da phất về phía mông ngựa.


“Giá…”


La Tiểu Lục bị lắc lư có chút choáng, cố nén cảm giác nôn mửa bò ra: “Tam gia, ngài không sao chứ?”


Tả Thiệu Khanh lắc đầu, roi ngựa trên tay đã có chút nắm không chắc, làn khói độc vừa rồi tuy hít vào không nhiều, nhưng đến cùng phát huy tác dụng, y cảm thấy thể lực đang từng chút xói mòn.


La Tiểu Lục nhìn ra y khác thường, tiếp nhận roi ngựa, thỉnh thoảng nhìn về phía sau, từ loại trận thế chưa từng thấy này nó rất lo lắng cho an toàn của Ẩn Nhất.


“Tam gia, chúng ta đổi quần áo đi?” La Tiểu Lục bỗng nhiên nói.


Tả Thiệu Khanh tựa ở trên cửa xe: “Chớ nói nhảm, ngươi cho rằng đối phương bị mù sao?”


“Trong kịch nam không phải đều viết như vậy sao? Lúc mấu chốt đều là nô tài dùngthân thay thế chủ.”


“Bảo ngươi ít nghe những thứ lung tung kia….” Tả Thiệu Khanh vô lực mắng nó một câu.


Tiếng vó ngựa đằng sau càng ngày càng vang lên, Tả Thiệu Khanh không biết là người nhà hay là địch nhân, nhưng y không dám dừng lại, chỉ có thể giục La Tiểu Lục nhanh lên một chút.


Lúc đi đến giao lộ phân nhánh, La Tiểu Lục khó khăn: “Gia, đi bên nào?” Nó nhưng là không hề biết đường.


Tả Thiệu Khanh đồng dạng không biết, y vỗ vai La Tiểu Lục: “Tùy tiện ngươi chọn.” Người ở phía sau cách không xa, tự nhiên là sẽ đuổi theo xe ngựa.


La Tiểu Lục cắn răng, chạy về phía con đường nhỏ hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận