Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Khanh đỏ mặt ngồi trên xe ngựa, hậu tri hậu giác phát hiện bản thân vừa rồi làm chuyện rất mất mặt, mà Lục Tranh ngược lại, vẫn bộ dáng tự nhiên, không hổ là người trải qua rèn luyện thiên quân vạn mã.


Tả Thiệu Khanh xoa mặt, hướng Ẩn Nhất ngoắc ngón tay, sau đó ghé vào lỗ tai hắn ta nhỏ giọng dặn dò vài câu.


La Tiểu Lục tò mò đánh giá hai người, không biết Tam gia nhà nó lại sai Ẩn Nhất đilàm chuyện thất đức gì nữa.


Chẳng qua…này phải hay không ý nghĩa nó hôm nay tạm thời tránh được một kiếp?Hy vọng Ẩn Nhất trí nhớ không tốt, ngày mai sẽ quên chuyện vừa rồi.


Ẩn Nhất ánh mắt liếc xéo qua đánh giá vẻ mặt mừng thầm của La Tiểu Lục thì biếtnó đang nghĩ cái gì, đường cong nơi khóe miệng lạnh như băng cũng hơi nhếch lên,sau đó vội vàng lái xe ngựa chạy về phía con đường náo nhiệt nhất kinh đô.


Đến chỗ nhiều người, Tả Thiệu Khanh liền lôi kéo Lục Tranh xuống ngựa, Tả Tiểu Lang bị y ôm vào trong ngực, miễn cho bị dòng người chen lấn lạc mất.


“Thật náo nhiệt.” Thời gian đến kinh đô lâu như vậy, Tả Thiệu Khanh còn là lần đầutiên nhàn hạ thoải mái dạo phố như vậy.


“Đến tết nguyên tiêu càng nào nhiệt hơn.”


La Tiểu Lục ở bên cạnh phụ họa nói: “Nghe nói tết nguyên tiêu ngày đó, nếu có thểnhận được đèn hoa do người thương tự tay làm, hai người cả đời sẽ trải qua vui vẻhạnh phúc.”


Nó chờ mong nhìn Ẩn Nhất, lại cảm thấy hắn ta khẳng định không làm được loại chuyện này, thất bại bĩu môi.


Tả Thiệu Khanh vội ho một tiếng, cố gắng không nhìn vẻ mặt Lục Tranh.


“Trước tìm chỗ ăn cơm, vật nhỏ có lẽ đói bụng rồi.”


Tả Tiểu Lang vừa nghe có ăn, con mắt đều sáng lên, dù cho hiện tại mỗi ngày ba bữa ăn no, đồ ăn vẫn là thứ cố chấp nhất của bé.


Tả Thiệu Khanh vỗ bụng bé: “Đều nói trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền, bụng này của Tiểu Lang nhà chúng ta, chỉ sợ không cần tiểu Tể tướng.”


Tả Tiểu Lang tuy không hiểu ý nghĩa lời này, lại vui vẻ gật đầu, sau đó chỉ vào một tửu điếm hô: “Phụ thân, đi chỗ đó… rất thơm.”


“Mũi chó.” Tả Thiệu Khanh cười mắng một câu, sau đó thật sự ôm bé tiến vào.


Sau khi vào mới phát hiện đây chỉ là một tiểu điếm rất bình thường, bàn ghế trang hoàng có chút cũ, khách nhân trong hành lang đều mở to miệng uống rượu mở to miệng ăn thịt, cãi nhau.


Tả Thiệu Khanh nhíu mày, hỏi Tả Tiểu Lang: “Xác định muốn ở chỗ này ăn?”

Tả Thiệu Khanh nhíu mày, hỏi Tả Tiểu Lang: “Xác định muốn ở chỗ này ăn?”


Tả Tiểu Lang ra sức gật đầu, cái mũi nhỏ dựng thẳng: “Thịt, thơm!”


Tả Thiệu Khanh cười khổ trả lời: “Được.”


Chưởng quầy vừa thấy người đến, sợ tới mức lập tức từ trong tủ chui ra, vẻ mặt kích động hỏi: “Mấy vị gia muốn ăn gì? Tiểu điếm…tiểu điếm…”


Tả Thiệu Khanh biết hắn ta nhận ra thân phận của bọn họ, cũng không thèm để ý, vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Có nhã gian?”


“Có…có, chỉ là, loại nhỏ.”


“Không cần căng thẳng, chúng ta người không nhiều lắm.” Tả Thiệu Khanh đi theo sau hắn ta, giẫm lên cầu thang phát ra tiếng vang xoẹt xoẹt đi lên lầu hai.


Cái gọi là nhã gian kì thực chỉ là dùng bình phong ngăn cách một chỗ nhỏ, một bàntám ghế, thoạt nhìn quả thực có chút khó coi.


Chẳng qua đến cũng đã đến, Tả Thiệu Khanh cũng không ghét bỏ, trực tiếp dặn dò: “Trước mang lên bình trà, sau đó đem mấy món chiêu bài đến. Thịt phải nhiều.”


Chưởng quầy cúi đầu khom lưng trả lời: “Yên tâm, phân lượng nhất định đủ.” Hắn tachạy chậm lao xuống lầu, túm một tiểu nhị để cho nó đi đến trà lâu đối diện muamột bình trà long tĩnh tốt nhất đến, lá trà trong tiểu điếm bọn họ thấp kém, hắn tathật sự không thể lấy ra.


Tiểu nhị kia không hiểu ra sao cả, không biết dạng khách nhân gì có thể làm ông chủ kích động như vậy, vậy mà hào phóng bỏ ra hai mươi lượng bạc mua một bình trà ngon.


Chưởng quầy hối thúc nó nhanh đi, sau đó tự mình chui vào phòng bếp, tự mìnhchọn thực đơn, từ đầu tới đuôi giám sát bếp trưởng làm việc, vừa xem vừa chỉ trỏ,lúc ngại bày đĩa không đẹp, lúc ngại độ cắt thức ăn không đồng đều, bếp trưởng tức giận đến mức thiếu chút nữa cầm thìa gõ hắn ta.


Đợi sáu món mặn một món canh làm ra, chưởng quầy tự mình bưng lên, lắp bắpnói: “Mấy vị…gia, đồ ăn tiểu điểm làm ra, chính là…chính là thịt nướng làm ra khôngtệ, mấy vị nếm thử xem.”


Tả Tiểu Lang hai mắt phát xanh, nhìn chằm chằm đùi thịt dê nướng trong đĩa lớn, mùi thơm nồng nặc kia khiến nước miếng chảy ròng ròng.


Tả Thiệu Khanh gõ nó một cái: “Còn may không ở trong Tả phủ dùng bữa, bằng không để cho Tiết Thị nhìn thấy bộ dáng này của con, lại không biết muốn nói lời khó nghe gì.”


Tả Tiểu Lang cái hiểu cái không nhìn y: “Lão bà kia rất xấu.” Đẹp xấu trong mắt đứa nhỏ, từ trước đến nay là dựa theo tốt và không tốt phân biệt.


Tả Thiệu Khanh cũng chấp nhận loại nói chuyện này, động thủ cắt mấy miếng thịt đưa tới trước mặt bé, nhìn bé vui vẻ ăn, lập tức cảm thấy thèm ăn.


Ăn trong chốc lát, chưởng quầy lại bưng một bình rượu đến: “Đây là rượu hoa quế kẻhèn này tự ủ, cũng coi như có chút danh tiếng, các ngài không chê thử uống thử xem.”


“Chưởng quầy hao tâm tổn trí rồi, đồ ăn không tệ, con trai rất thích.” Tả Thiệu Khanh ý cười dịu dàng tiếp nhận ý tốt của chưởng quầy.


Chưởng quầy nhìn Tả Tiểu Lang đang ăn vui vẻ, trong lòng có chút nghi hoặc lai lịch đứa bé này, chẳng qua cũng không dám tùy tiện hỏi, chỉ là khen một câu: “Tiểu thiếu gia khẩu vị thật tốt, nếu như thích, sau này sai người đến báo một tiếng, tiểu nhân bảo người mang đến quý phủ của ngài.”


Tả Thiệu Khanh biết cơ hội như vậy không nhiều, vì vậy cũng không cự tuyệt: “Vậy trước cảm tạ chưởng quầy.”


“Không dám không dám.”


Sáu món mặn một món canh, đều là phân lượng đầy đủ, nhưng ở đây ngoại trừ Tả Thiệu Khanh mỗi người sức ăn rất lớn, cuối cùng vậy mà ăn lung tung lộn xộn.


Y nhìn người lớn, lại nhìn đứa nhỏ, cảm thấy vô cùng bất an, phụ tử có sức ăn như vậy, y làm sao có thể nuôi được?


Có lẽ là ánh mắt của y quá trắng trợn, Tả Tiểu Lang ngẩng đầu, thuần thục dùng dao găm cắt miếng thịt cuối cùng đưa cho Tả Thiệu Khanh: “Phụ thân, ăn.”


Tả Thiệu Khanh nhận lấy, quay đầu nhét vào trong miệng Lục Tranh, cười nói: “Con của anh hiếu kính anh đấy.”


Lục Tranh âm thầm liếm ngón tay y, giống như lão thần an nhàn nhai nuốt, Tả Thiệu Khanh tức đến mức khinh bỉ liếc nhìn hắn.


Đợi ăn uống no đủ, Tả Thiệu Khanh rửa tay lau tay cho Tả Tiểu Lang, muốn nói Tả Tiểu Lang còn có cái gì khiến cho y không hài lòng, vậy chính là vấn đề vệ sinh cánhân, muốn để cho bé tắm rửa, Tả Thiệu Khanh không ra tay tuyệt đối không cóngười có thể miễn cưỡng bé, a, ngoại trừ Lục Tranh.


Y vuốt mái tóc ngắn còn mọc chưa đủ một tấc, đội mũ lên cho bé, mới khẽ nói với Lục Tranh: “Việc trước đây anh nói em đồng ý.”


Lục Tranh dừng lại một chút mới hiểu được y chỉ chính là việc đó: “Em nếu như không bằng lòng cũng không cần miễn cưỡng.”


“Không, trải qua việc ngày hôm nay em mới biết, Tả Tiểu Lang chỉ cần một ngày chưa nhập vào gia phả phủ Trấn quốc công thì không nhận được thừa nhận của người khác, cái này đối với bé không tốt.”


“Vậy sửa họ trên gia phả là được, ngày thường em muốn gọi nó cái gì cũng có thể.” Tả Tiểu Lang và Lục Tiểu Lang với hắn mà nói cũng không khác gì.


“Lục Tiêu Lan…hình như Tả Tiêu Lan nghe tốt hơn một chút.” Tả Thiệu Khanh không cam lòng thừa nhận, sau khi đội mũ họ Lục, trong lòng vẫn luôn có chút trống trải.


Tả Tiểu Lang nghe thấy tên mình, nghi hoặc nhìn y, một khắc sau bị Tả Thiệu Khanh ấn vào trong ngực: “Vật nhỏ, về sau biểu hiện thật tốt, đừng khiến phủ Trấn quốc công mất mặt, bằng không phụ thân là người đầu tiên không bỏ qua cho con.”

Tả Tiểu Lang nghe thấy tên mình, nghi hoặc nhìn y, một khắc sau bị Tả Thiệu Khanh ấn vào trong ngực: “Vật nhỏ, về sau biểu hiện thật tốt, đừng khiến phủ Trấn quốc công mất mặt, bằng không phụ thân là người đầu tiên không bỏ qua cho con.”


Tả Tiểu Lang không rõ ràng cho lắm, nhưng vẫn là ngoan ngoãn gật đầu.


Tả Thiệu Khanh thở dài, xem ra trước đây còn tính toán kéo dài công việc giáo dục cũng phải thực sự túm lại, thay đổi thân phận, phương thức sống của Tả Tiểu Lang cũng nên thay đổi một chút.


Lục Tranh ôm vai y, nhẹ nhàng nói: “Vừa vặn ngày mai hoàng thượng đến quý phủ, để cho hắn nhìn vật nhỏ một chút cho quen mặt.”


Tả Thiệu Khanh mới nhớ đến còn có việc như vậy: “Chúng ta phải hay không đã quên báo trước cho nương một tiếng? Trong phủ cũng nên làm một chút chuẩn bị.”


“Không sao, hoàng thượng muốn vi hành, cũng không để ý những cái này.” Dù sao mục tiêu của hắn ta cũng không phải bọn họ: “Ngược lại là Tào Tông Quan kia, emtối nay lại sai người gửi thiệp mời đến.”


Tả Thiệu Khanh sờ cằm, ánh mắt phức tạp hỏi: “Vì sao em cảm thấy việc này khắp nơi lộ ra kì lạ? Hoàng thượng vì sao bỗng nhiên sẽ cảm thấy hứng thú với Tào huynh? Còn bộ dạng không thể không gặp.”


Lục Tranh đã có một suy đoán to gan, nhưng muốn chứng minh còn phải xem tình huống ngày mai, nếu chuyện này là thật, lời đồn gần đây trong kinh đô liền có thể lý giải.


“Việc này không có quan hệ gì với chúng ta, đừng nghĩ quá nhiều.”


Tả Thiệu Khanh nhíu mày, vẫn luôn cảm thấy Lục Tranh đã biết việc gì đó mà bản thân không biết, loại tò mò bị treo lên này cảm thấy thật khó chịu.


Chẳng qua Lục Tranh không muốn nói, y liền tự mình khai thác, y không tin khaithác không được.


Về đến trong phủ, Tả Thiệu Khanh nhấc bút viết thiệp mời gửi Tào Tông Quan, giữa những hàng chữ âm thầm lộ ra là có vị “cao nhân” muốn gặp hắn ta, hẹn hắn ta trưa ngày mai đến phủ Trấn quốc công.


Lúc Tào Tông Quan nhận được thiệp mời đang ngồi một mình dưới ánh trăng uốngrượu, tính đã hai mươi tám ngày không vào cung, trong đó Chiến Viên Phong cũngtruyền gọi mấy lần, đều bị hắn ta dùng lý do thân thể không khỏe đùng đẩy chống đỡ.


Cũng không biết người kia sẽ hay không rất tức giận, hắn ta ngược lại chưa từngnghĩ thoát khỏi Chiến Viên Phong, dù sao hai người trước đây là có giao dịch, chỉ là gần đây tiếng gió quá chặt, hắn ta không dám mạo hiểm.


Xem xong thiệp mời của Tả Thiệu Khanh, Tào Tông Quan liền có dự cảm không tốt, có thể được Tả Thiệu Khanh cực kì thận trọng viết thiệp mời, lại được xưng là “cao nhân”, sợ rằng không phải vị kia thì còn là ai?


Thật sự thiệt thòi hắn nghĩ ra được, Tào Tông Quan cất kĩ thiếp mời, lại sai quản gia thay hắn ta chuẩn bị tốt quà mừng dự tiệc ngày mai.


Gặp thì gặp, giữa ban ngày, lại là ở phủ Trấn quốc công, người nọ lại không thể làm gì với hắn ta, có gì phải sợ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận