Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tin tức Tả lang trung vinh dự trở thành tri phủ Hạc Thành giống như tuyết rơi nhanh chóng truyền ra, có người nghi vấn, có người khinh thường, có người mong đợi, người thật tâm bội phục cũng có.


Tân quan nhậm chức, Tả Thiệu Khanh ngày đầu tiên cũng không vội vàng tiến hành công vụ, mà là trước hiểu rõ đại quan tiểu quan nha môn Tri phủ, gần đến chạng vạng tối, Hạ Mân đề nghị Tri phủ đại nhân mời khách từ phương xa đến dùng cơm, không có người cự tuyệt, thế là toàn bộ người nha môn liền đến quán rượu lớn nào đó ở Hạc Thành.


Tưởng Hằng Châu hôm nay đã bắt đầu bắt tay vào kiểm kê tài vụ Lâm phủ, không nhìn không biết, lúc hắn ta mang người lấy ra tất cả tài sản đáng giá của Lâm phủ, mới phát hiện mình vẫn là đánh giá thấp trình độ tham lam của Lâm Chí Hào.


Hắn ta cũng không phải thư ngốc hai tai không nghe việc ngoài cửa sổ, sư phó củahắn ta, từ nhỏ ngoại trừ truyền thụ học thức còn dạy đạo làm quan.


Quan viên phía Nam béo bở phần lớn mọi người đều biết, chủ yếu là nhiều tới trình độ nào thì không phải chuyện người khác truyền miệng là có thể biết.


Nhận được lời mời của Tả Thiệu Khanh, Tưởng Hằng Châu không chút suy nghĩ liền đi đến nơi hẹn, chỉ là lúc lần nữa nhìn thấy quan lớn quan nhỏ Hạc Thành, hắn ta sẽ nhịn không được nhớ tới viện tử vàng bạc tài vật kia, thầm nghĩ những người này vơ vét bao nhiêu mồ hôi nước mắt bách tính.


Tưởng tượng như vậy, vẻ mặt của hắn ta hơi cứng ngắc, nhìn món ngon mỹ vị đầy bàn cũng không có khẩu vị.


Tưởng Hằng Châu thanh danh hiển hách, cũng là thanh niên tài tuấn trong mắt mọi người, bởi vậy cũng là đối tượng quan viên Hạc Thành lôi kéo nịnh bợ.


Hắn ta miễn cường duy trì bộ dáng tươi cười nhận một chén rượu mời, khóe mắtliếc qua nhìn Tả Thiệu Khanh bị từng đợt quan viên tiểu quan bao vây tấn công, nụcười sáng lạn giống như mặt trời trong ngày tuyết, đâm vào mắt khiến người mở không ra.


Tả Thiệu Khanh với tư cách là nhân vật chính, bộ dáng tươi cười nơi khóe miệng chưa từng ngừng, tuổi này của y làm Tri phủ một thành, người thiệt tình phục y tuyệt đối là số ít, nên làm sao lung lạc chấn nhiếp các lão già lão luyện ở quan trường chính là vấn đề khó.


Y một tay nâng chén, một tay nhấc hủ rượu, đi đến từng bàn, đem mỗi khuôn mặt và tên trong trí nhớ của mình đối chiếu đánh dấu, hơn nữa ghi nhớ vẻ mặt và ánh mắt ở trong lòng.


Trong những người này, có vài người là thật sự y có thể dùng, có vài người là cần thông qua đe dọa dụ dỗ vì y làm việc, cũng có vài người là y không thể dùng nên đứng từ xa mà nhìn.


Thái độ của y không quá thân thiết cũng không quá xa cách, bày ra thái độ không cao cũng không thấp, phong thái vừa vặn khiến người thấy nhưng lại mò không ra, ngược lại khiến cho rất nhiều quan viên đoán không ra.


Lúc Lục Tranh đến Tả Thiệu Khanh đã uống say chuếch choáng, đôi má đỏ hồng, haicon ngươi dịu dàng lộ ra một chút phong tình mê hoặc, nhìn y cười đến ngây thơ,trong nháy mắt khiến cho Lục Tranh nhìn không rời mắt.


Hắn đi về phía trước, ở trước mặt mọi người nắm vai y, rất không vui hỏi: “Như thếnào uống nhiều như vậy?” Tửu lượng Tả Thiệu Khanh không tệ, có thể chuốc y saychuếch choáng như vậy có thể thấy được quả thực uống không ít, hắn cũng khôngmuốn để cho người thấy bộ dáng này của Tả Thiệu Khanh.


“Còn được…Anh thấy bộ dáng em giống như say sao?” Tả Thiệu Khanh đưa chén rượu cho hắn, đẩy hắn đến bàn chính: “Đến, Lục công gia không dễ gì mới đến, mọi người phải tiếp đãi chu đáo.”


Lục Tranh bất đắc dĩ liếc nhìn y, thấy y tinh nghịch nháy mắt, biết y xác thực còn cóchút tỉnh táo, ít nhất còn biết tìm mình làm tấm mộc.


Mọi người vốn còn lo lắng Lục công gia tức giận, dù sao không có nam nhân nào cóthể chịu được thê tử mình ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, tuy Tả đại nhân đặc thù,vốn dựa vào thân phận phu nhân Trấn quốc công của y cùng một đám đại gia tụ tập,khẳng định không được Lục công gia đồng ý đi?


Lục Tranh ngồi vị trí kế bên Tả Thiệu Khanh, biết y đã mời qua một vòng rượu, liếcmắt trách móc, nâng chén nói: “Thiệu Khanh tuổi nhỏ, sau này mong được các vị đạinhân chú ý nhiều hơn.”


Một câu nói ngắn ngọn khiến mọi người hiểu địa vị của Tả đại nhân trong lòng Lụccông gia, mọi người đồng loạt tò mò đánh giá Tả Thiệu Khanh, oán thầm: Vị đạinhân này đến cùng có năng lực gì, lại khiến cho đường đường Trấn quốc công vì y bỏ xuống tư thế, thay y thu mua lòng người?


Mọi người nhanh chóng phục hồi tinh thần, hứng thú nâng ly rượu đáp lễ nói: “Không dám không dám…Tả đại nhân tài năng xuất chúng, là y săn sóc chúng tôimới đúng…Tả đại nhân chính là văn khúc tinh trăm năm khó gặp, tiền đồ vô lượng,đám hạ quan bội phục không thôi…”


Tả Thiệu Khanh nghe bên tai một câu so với một câu vừa rồi càng khoa trương càng nhiệt tình hơn, trong lòng cười lạnh, nếu như y không có tòa núi dựa là Lục Tranh, dựa vào lai lịch của y, người nơi này chỉ sợ không một người nào sẽ có vẻ mặt tốt với y.


Quyền thật sự là thứ tốt, chỉ có đứng ở chỗ cao hơn người, mới có tư cách áp đảo ý nghĩ và quan niệm của mình lên người khác.


Cái gọi là khoan hồng thiện lương, đều là người thắng bố thí với người thua, đồng dạng, lúc y lớn mạnh đến trình độ nhất định, thái độ của y là thân hay xa, tuổi tác của y là lớn là nhỏ, lại có người sẽ để ý sao?


Tả Thiệu Khanh một tay chống đầu, nhìn Lục Tranh mặt không biểu cảm ngồi ở đó, thỉnh thoảng tiếp nhận một ly rượu người khác mời, nhưng quan viên dám tiến lên cùng hắn lôi kéo làm quen rất ít, không chỉ như thế, ngay cả nói chuyện cũng nhỏ giọng rất nhiều.


“Lục gia vừa đến, nhưng là đem bầu không khí em không dễ dàng gì dựng lên làm mất.” Tả Thiệu Khanh cố ý buồn bã thở dài, cười yếu ớt nhìn hắn.


Lục Tranh gắp cho y một miếng thịt, mặt không biểu tình như cũ nói: “Uống nhiềurồi đi? Trước ăn một chút.”


Hai người không kiêng nể gì biểu hiện thân mật, khiến cho ánh mắt của đám đại lão gia đều trở nên không tự nhiên, đồng loạt cúi đầu bới cơm ăn thức ăn, vốn bụng đã bị rượu rót đầy một bụng cứng rắn sau khi nhét tiếp một chén cơm, cả đám đều đỡ bụng tròn vo.


Quan viên vốn vây quanh bên người Tưởng Hằng Châu cũng trở về chỗ ngồi, chỗ ngồi của hắn ta được sắp xếp bên cạnh Lương Tề, chỉ cần ngẩng đầu có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Tranh, cùng với ánh mắt dịu dàng và cưng chìu mỗi lần hắn cúi đầu nhìn về phía Tả Thiệu Khanh.


Mỗi lần gặp, Tưởng Hằng Châu đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, một namnhân thường lạnh mặt lạnh tình bỗng nhiên biểu hiện ra một mặt dịu dàng, thật sự khiến cho người không thể dời mắt.


Nhét đồ ăn không mùi vị vào trong miệng, cho đến tiệc rượu chấm dứt, Tưởng Hằng Châu lấy lý do phải trở về sửa sang sổ sách là người đầu tiên rời đi.


Tả Thiệu Khanh nhìn bóng lưng cô đơn của hắn ta, không rõ ý liếc nhìn Lục Tranh.


Được Lục Tranh dìu lên xe, Tả Thiệu Khanh trực tiếp ngã lên người hắn, tỉ mỉ nói đến phân chia thế lực và tình huống quan viên nha môn Tri phủ Hạc Thành.


Vừa mới mở đầu, cửa xe ngựa bị đẩy ra, một nam nhân người đầy mùi rượu chui vào, nằm lên nệm dày, thoải mái rên một tiếng.


Lục Tranh một cước đá hắn ta ra, nhíu mày hỏi: “Ngươi lên đây làm gì?”


Lương Tề trở mình, cười đùa cợt nhả hướng hắn vái chào: “Hạ quan uống say, sợcưỡi ngựa nửa đường ngã chết, cho nên cọ xe ngựa trở về, hai vị sẽ không hẹp hòinhư vậy chứ?”


“Đúng, bổn quan keo kẹt quen rồi, Lương thị lang không biết sao?” Tả Thiệu Khanh lười biếng nằm, vốn dĩ bầu không khí đơn độc cùng Lục Tranh bên nhau bỗng nhiênbị phá hư, tâm tình ra sao nghĩ cũng biết.


Lương Tề khép mắt lại, lẩm bẩm nói: “Các ngươi thích làm gì thì làm, ta toàn bộnhìn không thấy nghe không thấy, các ngươi coi ta không tồn tại thì được.”


Tả Thiệu Khanh đỏ mặt, cũng có xúc động muốn đạp người xuống xe ngựa.


Lương Tề hình như có thể nhìn ra suy nghĩ của y, nghiêm trang dạy dỗ: “Tả đạinhân, bổn quan tốt xấu đã làm sư phó của ngươi vài ngày, tục ngữ nói một ngày làmthầy cả đời làm thầy, ngươi cũng đừng ăn cháo đá bát.”


“Không dám không dám. Chức quan của hạ quan còn không cao bằng Lương thị lang, chỗ nào dám phạm thượng?”


Nói đến đây, Tả Thiệu Khanh bỗng nhiên thu hồi bộ dáng tươi cười, nghiêm túc hỏi: “Ngươi thật sự không muốn mưu đồ đoạt quyền vị trí Thượng thư?” Lương Tề ngồi thẳng người, mở to mắt, hai mắt trấn tĩnh nhìn về phía y: “Ngươi cũng rời khỏi Công bộ rồi, làm sao còn băn khoăn việc này?”


Tả Thiệu Khanh ném xuống miệng một câu: “Ta còn không phải vì muốn tốt cho ngươi?”


“Ha ha…” Lương Tề đến gần ra sức vỗ vai Tả Thiệu Khanh, nhận được ánh mắt cảnh cáo của Lục Tranh, cười nói: “Ta đời này sợ là khó ra hồn, vị trí Thượng thư tuy nắm quyền, nhưng trải qua cuộc sống tuyệt đối không ung dung tự tại như vậy.”


Lý do này Tả Thiệu Khanh đã từng nghe một lần, y không cách nào nói như vậy tốthay không tốt, nhưng chỉ cần Lương Tề cam tâm tình nguyện, y thật đúng là khôngthể nói gì.


“Vậy ngươi thực sự bằng lòng bị Kha Thành áp chế cả đời? Hắn cũng không dễ nói chuyện như Lý thượng thư.”


“Ngược lại là vấn đề này…” Lương Tề sờ cằm nghĩ, sau đó nháy mắt về phía Lục Tranh: “Không biết trong tay Lục công gia còn có người tốt để lựa chọn không?”


Tả Thiệu Khanh từ tầm mắt của hắn ta quay đầu lại, tò mò đánh giá Lục Tranh: “Xem ra Lục công gia ở trong triều còn sắp xếp không ít người.”


Ánh mắt của y tuy mang theo tò mò, giọng điệu nói ra nhưng không hề ngạc nhiên,thế lực Trấn quốc công lớn như thế, muốn nói trong triều không chuẩn bị một chút lực lưỡng dự bị là không thể nào.


“Việc này đừng quan tâm, chờ xem kết quả là được.” Lục Tranh đè đầu Tả Thiệu Khanh xuống, để cho y gối lên đùi mình: “Miệng đầy mùi rượu, trước ngủ một chút,đã đến thì gọi em.”


Lương Tề hô to: “Hai nam nhân dính chặt ngọt ngào, quá đau mắt.”


Lục Tranh liếc xéo hắn ta, tay duỗi ra vung lên, một luồng sức mạnh mạnh mẽ đẩynam nhân om sòm xuống xe ngựa, hắn lạnh giọng căn dặn nói: “Tống Hán Lâm, coichừng hắn, không được để hắn lại lên xe.”


Ngoài xe ngựa rất nhanh vang lên thanh âm cười trên nỗi đau của người khác của Tống Hán Lâm: “Vâng, thuộc hạ tuân mệnh. Khửa khửa.…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận