Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


“Đại nhân…đại nhân, triều đình phái khâm sai đến Hạc Thành, vài hôm nữa thì đến.” Hạ thông phán cầm công văn triều đình vừa hạ xuống xông vào tiểu viện Tàobang.


Đám hạ nhân Tào bang đã quen màn này, từ sau khi Lâm tri phủ rớt đài, trước khi Tri phủ tân nhiệm đến, mặt ngoài công tác ở Hạc Thành đều do Hạ thông phán tạmthời thay thế.


Chỉ là gã cũng hiểu chức quan của mình nhỏ, bởi vậy việc lớn thì do Trấn quốc cônglàm chủ, tuy các quan văn không cảm thấy một võ tướng có thể làm tốt, nhưng toàn bộ Hạc Thành chỉ có Lục công gia có chức quan lớn nhất.


Chỉ là Lục Tranh nào có thời gian quản những việc này, từ thủy sư trở về, hắn bận đến mức chân không chạm đất, lần này ra khơi lộ ra vấn đề, đều chờ hắn giải quyếttừng cái, cải tiến từng cái, mà ngay cả Tả Thiệu Khanh và Lương Tề cũng đi theo, đối với chiến thuyền tiến hành tu sửa phạm vi lớn.


Mặc dù Minh vương hải tặc là hải tặc lớn nhất ở trên biển, nhưng trên biển biến động bất ngờ, ai cũng không dám cam đoan sẽ không có những thế lưc hải tặc lớn hơn khác, hơn nữa, đối với Lục Tranh mà nói, hải tặc chỉ là dùng cho thủy binh luyện binh, còn không đạt được đến trình độ địch nhân.


Dùng Hạc Thành làm điểm khởi đầu, Lục Tranh ở vùng duyên hải thiết lập năm nơi đóng quân thủy sư, trước mắt từng nơi đóng quân đều tuyển đầy một vạn binh sĩ,nhân số ít, nhưng lại là cốt cán thủy sư Đại Ương.


Tả Thiệu Khanh thả thư tín trong tay, đứng dậy đón Hạ thông phán vào thư phòng, từ khi sửa chữa bản vẽ và gia công chiến thuyền, y ở lại trong phủ, thỉnh thoảng cũng sẽ giúp Hạ thông phán sử lý một vài công việc.


Cùng với tình huống bắt đầu ở Công bộ học tập không giống, Tả Thiệu Khanh ở nơinày trên phương diện chính sự biểu hiện ra năng lực cực lớn, ngay cả Hạ Mân cũngcảm thấy thiếu niên này căn bản không phải người chưa từng tiếp xúc chính vụ.


“Hạ đại nhân, có lẽ Tri phủ tân nhiệm được bổ nhiệm cũng sắp đến, đến lúc đóngươi cũng không cần mệt nhọc như vậy nữa.”


“Đại nhân nghiêm trọng rồi, hạ quan còn phải dựa vào đại nhân dìu dắt.” Hạ thông phán chân tâm thật ý nói, lúc trước gã lựa chọn đầu nhập vào Tả Thiệu Khanh vẫn là xem trên phần Trấn quốc công, hôm nay nhưng là thật tâm bội phục thiếu niên này.


Bằng chừng ấy tuổi liền chính chắn có thêm, thông minh hơn người, gặp chuyện không nóng nảy không hấp tấp, đối đãi với quan viên phẩm cấp thấp cũng không lộ vẻ thanh cao tự ngạo, khó trách có thể lọt vào mắt Trấn quốc công.


“Đúng rồi, đại nhân, hoàng thượng lần này phái khâm sai đại nhân đến đây kê biêntài sản Lâm phủ, đồng hành còn có quan viên Hình bộ, người xem, chúng ta phảihay không nên chuẩn bị nghênh đón?”


Tả Thiệu Khanh vừa rồi đã nhận được tin tức, thậm chí biết người đến là Tưởng Hằng Châu, còn rất là kinh ngạc một trận, chỉ có điều…để cho y nghênh đón Tưởng Hằng Châu? Y mới không làm.


“Hạ đại nhân, bổn quan là quan viên Công bộ, theo lý thuyết không nên chộn rộn công vụ Hạc Thành, nếu để cho người có ý túm lấy cái này, vạch tội bổn quan, bổn quan cũng không dễ nói rõ.”


“Phải phải, là hạ quan hồ đồ, chỉ có điều nghe nói đại nhân và vị Tưởng Hằng Châunày là tiến sĩ đồng khoa, không biết đối với người này có mấy phần hiểu rõ?”


Tả Thiệu Khanh như cười như không cười: “Hạ thông phán chẳng lẽ chưa từng nghe nói về vị Tưởng hàn lâm này?”


“Khà khà, nghe tự nhiên từng nghe, nhưng ngài cũng biết, lời đồn có bao nhiêu khoa trương, không thể tin toàn bộ.” Tưởng Hằng Châu là cao đồ Doãn môn, têntuổi của hắn ta đối với văn nhân học sinh thiên hạ đều không xa lạ, nhưng cũng chỉlà từng nghe mà thôi.


“Hạ đại nhân yên tâm, Tưởng hàn lâm phẩm chất cao thượng, nhất là cực kì thanh minh liêm chính.” Tả Thiệu Khanh trái lương tâm khen ngợi Tưởng Hằng Châu một phen, trong lòng nghĩ: Kiếp trước Tưởng Hằng Châu vào Ngự sử đài, thanh danh lantruyền xa, cũng không biết đời này còn có vận mệnh tốt như vậy hay không.


“Vậy thì tốt.”


Chờ gã rời đi, Tả Thiệu Khanh lại lần nữa bày ta thư trước đó chưa xem xong, khithấy Giang Triệt hưu thê, cứ thế không kìm chế nổi cười ra tiếng.


Những điều này là chuyện kiếp trước chưa từng xảy ra, hôm nay nhìn thấy Giang gia bị hai nữ nhân làm rối loạn như vậy, tâm tình Tả Thiệu Khanh vẫn là rất thoải mái.


Nhìn xong cách mà Tả Thục Tuệ thiết kế hãm hại vị chính thê kia, Tả Thiệu Khanh không thể không lớn tiếng khen: Độc nhất là lòng dạ nữ nhân.


Chỉ có điều bàn tính lần này của Tả Thục Tuệ sợ là rơi vào thất bại, nàng ta cho rằng đã giải quyết chướng ngại vật thì nàng ta có thể danh chính ngôn thuận làm Giangthiếu phu nhân, thật sự là quá ngây thơ.


Trải qua việc này, Giang Triệt đối với nàng ta chỉ sẽ càng ngày càng xa cách, một nữ nhân có thể vì tư lợi mà không lo ho vinh nhục gia tộc, là không có tư cách trở thành thê tử của gã.


Đây cũng là nguyên nhân Giang Triệt đối với chính thê của gã trọng đãi có thêm, bởi vì nữ nhân kia không tranh giành không tranh đua, mỗi tiếng nói cử động đều cực kì hiền thục, cũng không như Tả Thục Tuệ lỗ mãng vô tri như vậy.


Tạm thời đặt việc này ở một bên, Tả Thiệu Khanh gọi nhuyễn kiệu đi ra ngoài.


Lúc đầu Lục Tranh và y đến Hạc Thành cũng không có trắng trợn tuyên dương, bởi vậy rất nhiều người cũng không biết tin tức này, dù cho biết băn khoăn hai người không lộ ra hành tung cũng không đến cửa thăm hỏi.


Nhưng từ khi Lục Tranh ra khởi trở về gây ra chuyện lớn như vậy, toàn bộ Hạc Thành đều biết vị Lục công gia tích thiện thành đức ở chỗ này, sau đó mỗi ngày người đến cửa tiếp kiến và bái thiếp gửi đến cửa nhiều vô số.


Lục Tranh là hết thẩy không để ý tới, chỉ là đẩy chuyện này đẩy cho y, Tả Thiệu Khanh nghiêm túc lựa chọn mấy nhà hồi âm, hôm nay chính là hẹn với Ngũ gia.


Chỉ là người hẹn y không phải Vương đại lão gia quen thuộc, mà là Nhị lão gia tiếnlên làm Đại gia.

Chỉ là người hẹn y không phải Vương đại lão gia quen thuộc, mà là Nhị lão gia tiếnlên làm Đại gia.


Kiệu dừng lại ở trước quán rượu lớn nhất Hạc Thành, một nam tử bộ dáng quản sự đi tới nịnh nọt nói:”Chắc hẳn vị này chính là Tả đại nhân? Ông chủ đã đợi rất lâu rồi,mời đi theo tiểu nhân.”


Tả Thiệu Khanh hướng hắn ta gật đầu, theo sau lưng hắn ta lên tửu lâu.


Lúc này đang là giờ ngọ, khách ngồi đầy quán rượu, một mạch lên lầu ba, tiếng ồn ào mới dần dần nhỏ hơn một chút.


Nhìn thấy vị đương gia Vương gia, Tả Thiệu Khanh còn có chút kinh ngạc, bởi vì người này anh tuấn hơn so với tưởng tượng của y, cả người mặc áo dài tơ lụa, trang phục cũng không quá phú quý, cả người lộ ra nhã nhặn hiểu lễ nghĩa.


Nhưng đây chỉ là mặt ngoài, sau khi hai người trò chuyện một hồi, Tả Thiệu Khanh liền nhận định nam nhân này không giống như vẻ bề ngoài của hắn ta, tuy không đến mức bề ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa, nhưng tuyệt đối không nhã nhặn như vẻ ngoài nhìn thấy.


“Đại nhân tới Hạc Thành nhiều ngày, thảo dân vẫn luôn không có duyên gặp gỡ, thật sự là hối tiếc.”


Tiếp nhận rượu đối phương rót, giữa lông mày Tả Thiệu Khanh mang theo một chút vui vẻ: “Vốn muốn tự đến cửa tạ ơn đương gia Vương gia hào hiệp tương trợ, chỉ là những ngày này bận quá, lúc này mới trì hoãn đến hôm nay, mong rằng Vương đương gia không cần khúc mắc ở trong lòng.”


“Làm sao dám như vậy chứ? Đại nhân cứu gia huynh và hai cháu trai, ngài mới là đại ân nhân Vương gia.” Vương đương gia nghĩ một đằng nói một nẻo.


Tả Thiệu Khanh mỉm cười, không vạch trần lời nói dối của hắn ta, Hạc Thành hiện tại ai không biết, hai huynh đệ Vương gia đang đấu đá quyết liệt.


Nếu nam nhân đối diện biết y hoàn toàn đứng ở bên Vương Húc, không biết còn có thể đối với y hòa nhã và khách khí hay không.


Qua ba tuần rượu, Vương đương gia từ bên cạnh lấy ra một hộp gỗ, không tiếng động đẩy đến trước mặt Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh những ngày này ngày ngày thu quà, đối với bên trong có cái gì hiểu rất rõ, mà chỉ cần không phải cầu y làm việc, y vẫn luôn nhận.


Người tặng quà cho y đơn giản là hai loại, một loại là quà gặp mặt, loại người này chẳng qua là muốn lăn lộn quen mặt, tương lai có việc cũng có nơi để dễ dàng cầu giúp đỡ, thứ hai là có mưu đồ, loại quà này bình thường là mượn tay y đưa cho Lục Tranh, đều là quà có giá trị.


Tả Thiệu Khanh yêu tiền, nhưng sẽ không bị một chút lợi nhỏ mê hoặc hoa mắt, đối với những người y không thể giúp hoặc không muốn giúp, vẫn luôn trả về toàn bộ, bởi vì chuyện này còn bị Lục Tranh cười nhạo một trận, nói là y vắt cổ chày ra nước vậy mà cam lòng đem bạc đến tay đẩy ra, rất khó có được.


Vương đại gia lại nói vài câu nịnh nọt khen ngợi, nói gần nói xa đều muốn bấu víu quan hệ với Tả Thiệu Khanh, Tả Thiệu Khanh làm bộ không nghe hiểu ám hiệu của hắn ta, chỉ đáp trả vài câu không mặn không nhạt sau đó tìm cớ cáo từ.


Về phần hộp gỗ kia tự nhiên là bị y mang đi, coi như là phí nuôi dưỡng Vương gia cho Tả Tiểu Lang.


Vừa trở về phủ, Tả Thiệu Khanh chỉ thấy Tả Tiểu Lang đầu đầy mồ hôi chạy ra, xa xa liền nhảy đến trên người y.


Bé bây giờ người cao hơn một chút, cân nặng cũng tăng, Tả Thiệu Khanh bị va phảilảo đảo một cái, mới vững vàng tiếp được bé.


“Hôm nay sao trở về sớm như vậy? Cha con cũng trở về chứ?” Vừa dứt lời, Tả Thiệu Khanh đã bị người từ phía sau ôm lấy, bên tai nhiễm chút ẩm ướt, nghe đối phương dùng giọng điệu không đứng đắn nói: “Không trở về, em bị dã nam nhân nào đó câu đi mất cũng không biết.”


“Đi, dám câu người Lục công gia, ai có lá gan này?”Trong đầu Tả Thiệu Khanh chầm chậm lướt qua một cái tên, lập tức buồn cười lắc đầu.


Y kể việc hôm nay đi gặp Vương đương gia, sau đó lại mặt mày hớn hở nói đến tin tức nho nhỏ ở Kinh đô, về phần chuyện khâm sai, tất nhiên bị y lựa chựa không để ý đến.


Những tin tức này Lục Tranh tự nhiên là biết, chỉ là không hứng thú chú ý, hắn ném Tả Tiểu Lang, kéo người vào trong phòng, kêu thùng nước ấm lớn, chuẩn bị vuốt ve an ủi một hồi.


Tả Thiệu Khanh bị người kéo ra dây thắt lưng, đỏ mặt hỏi: “Nửa buổi chiều này chỉ tắm gội?”


“Nhìn em cả người toàn mùi rượu, tắm rửa rồi cùng bản công đi nghỉ ngơi…” Lục Tranh động tác nhanh chóng cởi quần áo y, ôm ngang người vào trong bồn tắm.


Tả Thiệu Khanh thầm thì một câu: “Ban ngày tuyên dâm.” Đã bị Lục Tranh chặn miệng.


Vừa muốn đẩy người ra, liền nhìn thấy nét mệt mỏi trên mặt và xanh đen dưới đáy mắt Lục Tranh, đến cùng không nỡ ra tay, ngược lại ôm lấy cổ hắn, làm sâu thêm nụ hôn này.


Lục Tranh trận này bận đến tối tăm mặt mày, thường xuyên tối cũng không về, hai người nhiều ngày không thân mật, xác thực rất khó kiềm chế được.


Khóe miệng Lục Tranh hơi giương lên, một tay xuyên vào trong mái tóc dài của y,một tay sờ nửa người dưới y, thăm dò đến bí cảnh nơi đó


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận