Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Yến sau khi rời đi trực tiếp đi thư phòng, thư phòng của gã ta là dựa theo quy cách của thư phòng Tả lão gia mà xây dựng, ba mặt tường to chính là những giá sách lớn, hơn một nửa số sách bên trong đều đã xem qua, nhưng gã ta rất mơ hồ, cả ngày đọc sách lại có tác dụng gì?


Chẳng lẽ muốn học phụ thân gã ta, người đến trung niên vẫn là một nho sinh ăn không ngồi rồi, suốt ngày cùng đám văn nhân cùng một chỗ chơi gái du ngoạn, tậnhưởng phong hoa tuyết nguyệt? Cả đời đều phải trải qua cuộc sống như vậy, gã tacần gì phải đọc sách? Luyện chữ làm gì? Thi làm gì?


Sản nghiệp tổ tiên Tả gia giàu có, cũng có không ít đồng ruộng phì nhiêu cửa hàng thịnh vượng, trong vòng ba đời không lo ăn mặc, vậy gã ta đọc sách đến cùng là vì cái gì?


“Bịch!” Tả Thiệu Yến đem tất cả sách giấy và bút mực ở trên bàn hất đổ xuống đất,một cước đạp ngã bình cao cổ hai tai cách gã ta gần nhất.


“Đại gia, làm sao vậy?” Một nha hoàn dáng người yểu điệu đẩy cửa tiến vào, chính là Tử Trúc mà Tả Thiệu Khanh từng gặp, nàng sợ tới mức hô một tiếng: “Gia, ngài tức giận cũng không thể cầm bình hoa trút giận. Đây chính là đồ mà phu nhân vất vảtìm được.”


Tiết thị vốn muốn đem nha hoàn này ban cho con trai cả làm thông phòng, nhưng Tả Thiệu Yến cố kị mặt mũi thê tử nên không lập tức thu vào làm thiếp, chỉ là đem người đặt ở thư phòng làm nhất đẳng nha hoàn.


Tiết thị căn bản là xem thường đại tức phụ vốn là con gái của tri huyện, nhưng Tả Thiệu Yến còn muốn mượn thể diện thê tử ở nha môn làm chức quan chủ bộ.


Cũng chỉ có chức quan cửu phẩm như vậy, người đứng trên triều đình mới sẽ khôngchú ý tới, nhưng gã ta lại chỗ nào có thể cam tâm cả đời ở địa phương nhỏ bé nàylàm chức chủ bộ nho nhỏ?


Lửa giận trong lòng dần dần dâng lên, Tả Thiệu Yến kéo cánh tay của Tử Trúc, đem người dùng sức đặt ở trên bàn sách, thô lỗ xé rách quần áo của nàng.


“Gia…”Tử Trúc trong lòng vui vẻ, hai tay dùng chút sức đẩy ngực Tả Thiệu Yến, một bộ muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, rất nhanh trong thư phòng liền vang lên âmthanh dâm loạn rên rỉ.




Dưới bóng đêm, một thân ảnh vội vàng lảo đảo hướng về phía sau thư viện chạy tới,xem tư thái là nữ tử, chỉ thấy nàng chạy ba bước lại quay đầu lại, thần thái khẩntrương, cuối cùng hoảng hốt chạy bừa vào một con đường nhỏ tĩnh mịch.


Tả Thiệu Khanh uống xong nửa chén canh gà, sờ lên dạ dày ấm áp, thỏa mãn thở dài, sau đó nghe La Tiểu Lục oán trách nói dông dài: “Trước đây khi gia vừa bị thương, vú Liễu không ít lần đi phòng bếp cầu tình, để cho phòng bếp hầm canh cho ngài lót dạ, kết quả người ta chả thèm quan tâm chúng ta, hiện tại đại gia nói một câu, liền cứ như vậy làm một bát canh gà, thật đúng là…”


Tả Thiệu Khanh biết rõ nó muốn nói cái gì, đơn giản là đồng nghiệp không đồng mệnh: “ Trong mắt hạ nhân Tả phủ, toàn bộ Tả gia tương lai đều là của đại ca, bọn họ dám đắc tội gã ta sao? Ngươi lúc trước không phải cũng như thế sao?” Nếu không như thế nào Tiết thị lại đặt một quân cờ ở trước mặt y chứ?


La Tiểu Lục cà lăm cường điệu nói: “Gia, nô tài là bị ép buộc.”


“Được rồi, đừng nói nhiều nữa, giúp ta đem nửa chén canh gà còn lại giấu cho tốt.” Tả Thiệu Khanh đứng dậy phủ thêm một chiếc áo choàng, xung quanh cổ áo là một vòng lông thỏ trắng, đem toàn bộ cằm y đều che kín.


La Tiểu Lục trong lòng khó chịu, Tam gia này cũng thật không dễ dàng, dưỡng thiếp thất ở bên ngoài còn phải ăn đồ thừa của bản thân để lại, vị bên ngoài kia cũng không dễ dàng, dính vào ai không được lại muốn dính vào Tả tam gia.


Tả Thiệu Khanh không để ý đến việc để cho Lục tiểu công gia uống nước miếng của mình, chỉ là nghĩ thầm, hôm nay không thể chuẩn bị gà quay cho hắn, mang nửa chén canh gà cho hắn cũng không tính là vi phạm mệnh lệnh của hắn đi?


Đội gió đêm đi ra ngoài, Tả Thiệu Khanh vẫn như cũ chọn con đường nhỏ vắng lặngnhất mà xuất phủ, lúc đi qua ao hoa sen ở hậu viên bỗng nhiên dừng bước: “Ai ở chỗ đó?”


Một bóng đen xa xa chạy đi, Tả Thiệu Khanh bước lên phía trước chặn đường, nếu có người biết rõ Tam gia của Tả gia không chỉ không có bị thương còn nửa đêm chuồn ra khỏi cửa, chỉ sợ ngay cả Tả Uẩn Văn cũng sẽ không bảo vệ y.


“Ah…A…” Bóng đen vừa phát ra tiếng thét chói tai ngắn ngủi đã bị Tả Thiệu Khanh bịt miệng lại.


“Tử Trúc?” Tả Thiệu Khanh còn tưởng rằng là nha đầu không hiểu chuyện nào,không nghĩ tới vậy mà ở chỗ này đụng phải kẻ thù cũ, nha hoàn này năm đó cũng vũnhục y không ít, còn là một con chó bên người Tiết thị.


“Hơn nửa đêm, ngươi ở chỗ này làm gì?” Thân thể dựa vào quá gần, thế cho nên Tả Thiệu Khanh rõ ràng ngửi thấy mùi vị xạ hương đậm đặc trên người Tử Trúc, không khó đoán được nàng trước đó đã làm cái gì, huống chi nữ nhân này quần áo còn không chỉnh tề.


“Ô ô…”


“Ta có thể thả ngươi ra, nhưng ngươi phải cam đoan không la to.”


“Ô ô…” Tử Trúc gật đầu.


Tả Thiệu Khanh lách đến trước mặt nàng, cẩn thận đánh giá dị trạng của Tử Trúc, dù cho đối phương cúi đầu, y cũng thấy rõ tổn thương trên mặt nàng, trên cổ cũng có vết nhéo, nhìn thân thể nàng run rẩy, tổn thương trên người cũng quá nặng.


Tả Thiệu Khanh con mắt híp híp, không nghĩ tới vị đại ca kia của mình có cái sở thích này, ha ha… đây không phải là đưa đằng chuôi đến cửa sao?


Tử Trúc rất nhanh liền yên lặng, ngẩng đầu nhìn thẳng Tả Thiệu Khanh: “Tam gia không phải bị thương sao? Như thế nào nửa đêm chạy đến nơi này? Nếu ta nói cho phu nhân, Tam gia sợ là không chiếm được thứ gì tốt.”


“Ah? Ngươi muốn như thế nào nói cho bà ta biết?” Tả Thiệu Khanh đưa tay ra nắm cằm nàng, thưởng thức khuôn mặt sưng đỏ của nàng: “Nói cho bà ta biết ngươi bị người ngược đãi? Nói cho bà ta biết Tả đại gia có ham mê bất thường?”


Tử Trúc tròng mắt hiện lên một tia kinh hoảng, tự trấn định nói: “Nếu phu nhân biết rõ Tam gia cố ý vu hại Nhị gia, Tam gia càng thêm không có kết cục tốt.”


“Cho nên?”


“Đêm nay Tam gia coi như không nhìn thấy nô tài.”


Tả Thiệu Khanh chậm rãi buông tay, trên khóe miệng giương cao, biểu lộ chân thành tha thiết: “Đúng vậy, ta đêm nay xác thực chưa gặp ngươi.” Nói xong, tại lúc Tử Trúc chuẩn bị mở miệng liền nhanh chóng điểm huyệt đạo của nàng, sau đó đem người xách đến bờ hồ.


“Ngươi nói, ngày mai nếu mọi người phát hiện thi thể của ngươi trong hồ thì sẽ nhưthế nào? Tình cảnh đó nhất định rất oanh động, đến lúc đó….ha ha, toàn bộ Tả phủthậm chí toàn bộ mọi người ở trấn Vưu Khê liền biết Đại gia Tả gia có sở thích đặcthù, cơ hội tốt như vậy nếu ta không nắm chặt, còn không phụ lòng ta một lần nữa sống lại sao?”


Đồng tử Tử Trúc co rút nhanh, không thể tin được nhìn thiếu niên âm tàn trước mắtchính là Tả tam gia nhu nhược mà nàng quen biết, bờ môi nàng run rẩy, muốn kêucứu lại phát hiện ra chính mình một chút thanh âm cũng không phát ra được.


Không… nàng còn không muốn chết!


Tả Thiệu Khanh thò tay nhẹ nhàng đẩy, sau đó liền nghe được một thanh âm “Bịch” vang lên.


“Một tiểu lâu la mà cũng dám cùng gia khiêu chiến.” Tả Thiệu Khanh vỗ vỗ ống tay áo, ôm bình nước ấm trên mặt đất đi ra bên ngoài phủ, biểu tình trấn định vừa rồi đẩy người vào trong hồ giống như không phải là một người mà là một tảng đá.


Kì thật ngay cả bản thân Tả Thiệu Khanh cũng rất khiếp sợ, vào khoảnh khắc đem người đẩy xuống, y vậy mà không có một chút do dự, mạng người mất trong tay, sớm đã không cách nào kích thích một chút gợn sóng.


Đi vào trên núi, Tả Thiệu Khanh đem canh gà còn ấm đổ ra, đưa cho Lục Tranh đangtỉnh dậy, “Vãn sinh hỏi qua đại phu, thương thế trên người huynh đài không nên dùng đồ ăn cay khô nóng, canh gà này vừa vặn, ngươi nếm thử.”


Lục Tranh buồn bực không lên tiếng đem canh gà uống mấy ngụm liền hết sạch, thịt gà cũng ăn sạch sẽ, Tả Thiệu Khanh biết rõ nửa con gà này chỉ có thể đem làm món ăn khai vị, vì vậy tự giác cầm ra bánh nướng do vú Liễu làm.


Bánh nướng đại đầu, phân lượng đủ, bản thân Tả Thiệu Khanh một bữa nhiều nhất ăn hai cái, nhưng nhìn bộ dáng của Lục Tranh, năm cái bánh nướng này đoán chừngcó thể một lần đều ăn toàn bộ vào bụng của hắn.


Sức ăn cũng quá lớn rồi. Chẳng lẽ người tập võ đều như vậy? Không đúng, Tả Thiệu Khanh cũng được xem như là một nửa quân nhân, chỉ khác nhau ở chỗ, người phía trước là chiến thần danh chấn thiên hạ, người phía sau chỉ là tiểu nhân không có tên tuổi trong lịch sử.


Gặm hết hai cái bánh nướng, Lục Tranh liền ngừng lại, đại khái là ý thức được, một lần ăn hết toàn bộ ban ngày phải đói bụng, hổ lạc đồng bằng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nằm sấp.


“Ngươi họ Tả?” Đêm nay lần đầu tiên Lục Tranh mở miệng.


“Vâng.” Tả Thiệu Khanh rủ xuống mí mắt, lông mi thật dài dưới ánh đèn chiếu rọi phác họa ra đường viền.


“Tả Hậu Thuần là gì của ngươi?”


Tả Thiệu Khanh lui về phía sau một bước, trên mặt giả vờ biểu tình giãy dụa, nhỏ giọng trả lời: “Là tằng tổ phụ của vãn sinh.”


Tả Hậu Thuần, là nhân vật phong quan nhất gia tộc Tả gia, Tả gia hưng thịnh là do ông ta, bại vọng cũng do ông ta, có thể nói, thành cũng chết mà bại cũng chết.


Lục Tranh hiển nhiên cũng không hề bất ngờ, phụ thân của hắn đã từng là đệ tử của Tả thái phó, nếu không phải là sau đó Thái tử không thượng vị, vang vinh của Tả gia hiện tại vượt xa không một triều thần nào có thể sánh bằng.


Thấy Lục Tranh không có biểu hiện căm thù, Tả Thiệu Khanh ừ ừ hỏi một câu: “Còn không biết cao tính đại danh?”


Lục Tranh ngẩng đầu, khóe miệng chậm rãi ngưng tụ thành một đường cong rất nhỏ, nếu như không phải Tả Thiệu Khanh luôn nghiên cứu nét mặt biến hóa của hắn, chỉ sợ còn không phát hiện được.


“Ngươi không phải đã biết?”


Tả Thiệu Khanh trong đầu “Oanh…” một tiếng nổ tung, tim đập mãnh liệt có xu hướng rớt ra ngoài, cả người lạnh từ đầu đến chân: “Ta…vãn sinh, không rõ ý của huynh đài.”


Tả Thiệu Khanh tay chân lạnh buốt, cho dù bọc áo choàng vẫn cảm thấy một trận gió lạnh tiến vào cổ, vì để Lục Tranh có thể nhìn thấy hầu bao vẫn còn, y còn cố ý đem hầu bao đặt ở phía trên quần áo.


Tuy không rõ Lục Tranh là như thế nào phát hiện, y vẫn là ngoan ngoãn đem hầu bao đưa tới cho hắn, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Lục Tranh đã phát hiện mảnh giấy viết trong hầu bao không thấy thấy hả?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận