Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Nô lệ ở trên đào có hơn mấy trăm người, một số nữ nhân bị cướp đoạt đã ở trên đảo thành gia sinh con, hoàn toàn ở chỗ này an gia, còn lại là thanh niên trai tráng bị bắt làm khuân vác, trong đó cũng không ít bộ phận lão tiên sinh có tri thức.


Tả Thiệu Khanh nhìn danh sách thật dài cảm thán: Bọn hải tặc này cũng không hoàn toàn là thế hệ hữu dũng vô mưu, ở trên đảo thành lập học đường, lúc Tả Thiệu Khanh nhìn thấy tên phu tử, nhẹ nhàng “ồ” một tiếng.


“Làm sao?” Lục Tranh áp sát lưng y, cằm đặt trên vai y, ánh sáng ấm áp ở trên đảo,cùng với gió mặn chầm chầm, dễ chịu mà thoải mái.


Lục Tranh thậm chí nghĩ, đợi sau khi người trên đào này dọn dẹp sạch sẽ, hắn sẽ chiếm cứ hòn đảo này, nói không chừng còn có thể trở thành đường lui của hắn.


“Anh xem.” Tả Thiệu Khanh đưa danh sách tới trước mặt hắn, chỉ cái tên ở phía trên.


“Vương Húc?” Lục Tranh đọc cái tên này hai lần, nhíu mày: “Là hắn.”


Tả Thiệu Khanh quay đầu xoa mặt hắn: “Xem ra chúng ta phải giám sát con trai chặt chẽ.” Một Vương Chấn Hải không đáng để lo, nhưng nếu Vương gia vẫn là Vương gia trước đây, vậy y cũng không muốn trình diễn tiết mục giành con.


Vương Chấn Hải sức lực nhỏ, thể lực kém, không tổ đội đi tìm hải tặc ẩn nấp trên đảo, mà là bị phân công công tác kiểm kê nô lệ.


Nhìn đám nô lệ trên chân đeo xiềng chân, xanh xao vàng vọt, áo rách quần manh, Vương Chấn Hải đối với sự tàn nhẫn của hải tặc đã có thêm nhận thức mới.


Hắn ta nhìn thấy mấy nữ nhân được người từ trong phòng tối mang ra, loại ánh mắt xấu hổ và giận dữ, thậm chí có mấy nữ nhân biết được được cứu vớt trực tiếp đâm vào cột.


“Ai, những nữ nhân này rất đáng thương, nếu các nàng sống ở đây cả đời, vậy cũng không có gì, nhưng nếu là về đến nhà, còn có ai sẽ chấp nhận các nàng?” Một thủythủ già ở bên tai Vương Chấn Hải hờ hững nói.


Những nữ nhân bị làm bẩn này, về đến nhà chỉ có hai con đường đi, hoặc là vì thanh danh treo ba thước vải trắng thắt cổ, hoặc là từ nay về sau làm bạn với đèn xanh*.


*Nghĩa là quy y phật môn.


Vương Chấn Hải toàn thân chấn động, cúi đầu xuống tiếp tục bận rộn, trong lòng khó chịu nói không nên lời, hắn ta ghi xuống tên của một nô lệ, lại hỏi quê quán địa chỉ, sau đó kêu lên: “Kế tiếp, tên là gì?”


“Tam Nhi?” Một thanh âm mang theo nghi ngờ vang lên trên tai hắn ta, thanh âm quen thuộc kia khiến cho Vương Chấn Hải bất thình lình ngẩng đầu.


“…Phụ…phụ thân?” Làm sao co thể? Hắn ta trừng lớn hai mắt, vèo đứng lên đi đếntrước mặt lão nhân.

“…Phụ…phụ thân?” Làm sao co thể? Hắn ta trừng lớn hai mắt, vèo đứng lên đi đếntrước mặt lão nhân.


“Tam Nhi, thật sự là con?” Vương lão gia nắm chặt bờ vai Vương Chấn Hải, hốc mắtnóng lên, vậy mà rơi lệ.


“Phụ thân, ngài…làm sao sẽ ở chỗ này?” Vương Chấn Hải càng kích động hơn Vươnglão gia, nói cho cùng ai cũng cho rằng phụ thân huynh trưởng của hắn ta gặp nạn,hôm nay người thân mất mà trở về, vui sướng to lớn khiến cho hắn ta một namnhân cao bảy thước cũng nghẹn ngào ra tiếng.


Hai phụ tử ôm đầu khóc lớn, người ở bên cạnh nhìn đều thương tâm không thôi,cũng có người biết rõ thân phận hai người thổn thức không thôi.


Vương Chấn Hải ngẩng đầu, chạm lên mái tóc trắng, phụ thân không chỉ già hơn mười tuổi, hung ác quăng mình một bạc tai, hắn ta hận mình quá khứ vô tri và bất hiếu, hắn ta hận mình yếu hèn và không có năng lực.


Hai phụ tử ngoài bất ngờ gặp lại nhau, còn có rất nhiều lời muốn nói, Vương Chấn Hải đỏ mặt bàn giao công việc cho thủy thủ già bên cạnh, tự mình kéo phụ thân đi đến một bên tự thoại.


Rất nhanh, Vương Chấn Hải liền biết cảnh ngộ phụ thân và huynh trưởng gặp phải ngày đó, Vương Húc cũng biết sau khi mình mất tích, thê tử và con trai gặp phải cảnh ngộ thảm thương.


“Con trưởng thành rồi, rất tốt.” Vương lão gia vui mừng vỗ bả vai con trai, ông trước kia không yên lòng nhất chính là đứa con trai này, vẫn nghĩ bản thân phải luôn trông nom, tương lai có huynh trưởng hắn ta giúp đỡ, cho nên đối với đòi hỏi của hắn ta vẫn luôn phóng khoáng.


Vương Chấn Hải xấu hổ không chịu nổi, nói sang chuyện khác hỏi: “Phụ thân, đại ca đâu?”


“Đại ca nhị ca con tuổi trẻ, chỉ sợ là bị những người kia kéo đi làm tráng đinh, bọnhọ thấy phụ thân biết chữ, bởi vậy mới không có đuổi tận giết tuyệt.” Ngày đó, ở trên biển gặp phải hải tặc. Vương lão gia quyết định thật nhanh để cho hai đứa con traithay quần áo hạ nhân, mặt cũng bôi đen, lại mệnh lệnh mọi người không được phản kháng, lúc này mới bảo vệ được tánh mạng cả nhà.


Vốn cho rằng sẽ bị vây khốn ở trên đảo này đến chết, không nghĩ tới vậy mà còn có ngày được cứu.


Vương lão gia nhìn những binh lính cứu viện bận rộn, tò mò hỏi: “Thế mà quan phủ lại mang binh tiêu diệt đám hải tặc này.”


Vương Chấn Hải lắc đầu lại gật đầu: “Là Trấn quốc công.” Đây cũng là việc hai ngày này hắn ta mới biết, không nghĩ tới, thiếu niên tuấn tú kia vậy mà chính là phu nhân Trấn quốc công.


Hai mắt Vương lão gia sáng ngời thêm vài phần, cười nói: “Vậy đợi sau khi chúng tatrở về thành nhất định phải tự mình đến cửa cảm tạ mới được.”


Vương Chấn Hải nhớ đến đứa nhỏ lớn lên giống mình, vẻ mặt có chút phức tạp, gật đầu trả lời một tiếng, theo phụ thân ở trong đám người tìm huynh trưởng của mình.


Ở trên đảo nghỉ ngơi một ngày một đêm, ngày hôm sau đội thuyền mới xuất phát trở về, lần này trở về, số người nhiều gấp đôi không nói, gần như đem hải đảo này vơ vét không còn gì, cũng may mà tìm thấy mấy chiếc thuyền trống, nếu không còn phải phân chia từng nhóm vận chuyển về.

Ở trên đảo nghỉ ngơi một ngày một đêm, ngày hôm sau đội thuyền mới xuất phát trở về, lần này trở về, số người nhiều gấp đôi không nói, gần như đem hải đảo này vơ vét không còn gì, cũng may mà tìm thấy mấy chiếc thuyền trống, nếu không còn phải phân chia từng nhóm vận chuyển về.


Tả Thiệu Khanh ôm con trai lên thuyền chính, về phần Vương Chấn Hải, không cần y căn dặn, hắn ta đã theo phụ thân và huynh trưởng lên thuyền khác.


Tuy đã tìm được đại ca nhị ca hắn ta, nhưng thời gian dài mệt nhọc quá độ, hai người đều mắc phải bệnh, chỉ có thể xếp hàng chờ đại phu khám và chữa bệnh.


Đội thuyền từ từ từng bước rời đi, hòn đảo to như vậy dần dần thu nhỏ lại thànhmột chấm màu xanh, Lục Tranh đứng ở đuôi thuyền đón gió, Tống Hán Lâm và Lương Tề đứng bên cạnh.


Tống Hán Lâm băng bó cánh tay, Lương Tề chống quải trượng, hai bệnh nhân trào phúng tư thế chật vật của đối phương.


“Chân cũng đã gãy đừng có chạy lung tung, nhảy lên nhảy xuống như thỏ.”


“Có con thỏ nào anh tuấn như bổn quan sao? Huống chi chân của bổn quan chỉ là bị đao làm tổn thương, bề ngoài làm sao giống như người nào đó mới thật sự là gãytay.”


“Một cánh tay mà thôi, bổn tướng quân đường đường nam tử hán chỗ nào giốngcông tử ca mảnh mai, một chút tổn thương liền điều động binh lực.”


“Bổn quan xác thực không bằng dã thú da dày thịt béo nào đó, cả một cột buồm đè xuống cũng chỉ gãy một cánh tay.” Nói xong còn lộ ra ánh mắt như cười như không cười.


Vết thương này của Tống Hán Lâm xác thực oan uổng, vậy mà cuối cùng lúc đang quét dọn chiến trường bị cột buồm bỗng nhiên ngã xuống đè mà ra, vì việc này bị không ít người chê cười.


Hắn ta hừ nhẹ một tiếng, quay đầu không nhìn Lương Tề, trên khuôn mặt đen sìcòn có thể nhìn ra một chút màu đỏ, khiến cho Lương Tề càng thêm càn rỡ cười như điên.


“Lương thị lang có chuyện gì mà cười vui như vậy?” Tả Thiệu Khanh đi tới, nhét Tả Tiểu Lang cho Lương Tề, lại từ trong lòng ngực móc ra một bản tấu dày nặng đưacho Lục Tranh.


Lương Tề liên tục hai buổi tối làm gã sai vặt, đối với đôi phu phu kia oán than dậy đất, ngay cả với Tả Tiểu Lang cũng bày ra vẻ mặt không tốt.


Một tay ôm mông đứa nhỏ, một lớn một nhỏ nhìn nhau vài lần, ánh lửa chớp động, sau đó Tả Tiểu Lang giãy khỏi ngực hắn ta nhảy xuống, chạy đến bên người Tả Thiệu Khanh ôm bắp chân y.


Tả Thiệu Khanh cúi đầu, dịu dàng cười với bé, lập tức khiến cho Tả Tiểu Lang cũng cười theo, bé nghĩ: Quả nhiên vẫn là phụ thân tốt nhất.


Lục Tranh mỗi chữ mỗi câu đọc bản tấu chương, đây là hắn hôm qua bảo Tả Thiệu Khanh viết, đến lúc đó mang theo hải tặc bị bắt cùng đưa đến kinh đô.

Lục Tranh mỗi chữ mỗi câu đọc bản tấu chương, đây là hắn hôm qua bảo Tả Thiệu Khanh viết, đến lúc đó mang theo hải tặc bị bắt cùng đưa đến kinh đô.


Trong tấu chương khai báo kĩ càng cảnh ngộ nguy hiểm mà lần này bọn họ gặp, cùng với bằng chứng Tri phủ Hạc Thành cấu kết hải tặc, ám hại Trấn quốc công, nhân chứng vật chứng có đủ, những chứng cứ này nửa thật nửa giả, Tả Thiệu Khanh đã dám ghi, tự nhiên là tin tưởng Lục Tranh có thể bù vào bằng chứng xác thực theo như lời nói phía trên.


Từ vì sao Lâm tri phủ sinh ra hận ý với Trấn quốc công, đến lúc bọn họ mới tới Hạc Thành bị tiếp đón không chu đáo như thế nào, lại đến lúc Lâm tri phủ liên lạc thư từ với hải tặc, cùng với trong thư nói làm sao thu phục hải tặc ra tay trước thì chiếm được lợi thế, mà ngay cả hai chiếc thương thuyền dùng để làm mồi dụ, cũng bị Tả Thiệu Khanh ghi thành Lâm tri phủ bày mưu đặt kế mà làm ra.


Không chỉ như thế, Tả Thiệu Khanh thậm chí còn đem quận vùng thôn trang duyênhải Hạc Thành những năm này gặp phải chuyện hải tặc tập kích cũng đổ lên trên đầu Lâm tri phủ.


Lúc này trong tấu chương, Lâm tri phủ hoàn toàn là một người cực kì độc ác, vứt bỏtoàn bộ dân chúng không thèm để ý, vì ân oán cá nhân, cấu kết kẻ thù bên ngoài, sáthại mệnh quan triều đình.


Bằng vào phần tấu chương này, Tả Thiệu Khanh có thể chắc chắn Lâm Chí Hào không chỉ chết không có chỗ chôn còn có thể mang tiếng xấu muôn đời.


Khóe miệng Lục Tranh hơi nhếch lên, gõ tờ tấu chương cuối cùng: “Làm sao khiếncho hoàng thượng tin tưởng Lâm Chí Hào và hải tặc tập kích vùng duyên hải có quan hệ?”


Tả Thiệu Khanh thuần lương nháy mắt mấy cái: “Lâm tri phủ nhận hối lộ, cùng cướp biển đạt thành hiệp nghị, mở một mắt nhắm một mắt tùy ý đối phương giết hại con dân Đại Ương, có vàng bạc và quyển sổ sao chép ở trong nhà Tri phủ đại nhân làm bằng chứng.”


Lục Tranh gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu, hắn nhéo má Tả Thiệu Khanh: “Nghe nóitrong nội thất Tri phủ đại nhân có một viên Đông Hải Minh Châu.”


Tả Thiệu Khanh con mắt sáng ngời, cầm tay Lục Tranh cười giống như tên trộm.


Lương Tề ló đầu qua, hiên ngang lẫm liệt hỏi: “Hai vị ở trước mặt bổn quan, bàn bạc giá họa, giả tạo chứng cứ, cùng với hành vi mưu cầu tài vật thật sự được sao?”


Tả Thiệu Khanh kinh hãi kêu lên một tiếng: “Ai nha, hạ quan hình như quên viết công lao Lương đại nhân vào rồi, Lương đại nhân lần này anh dũng bị thương, cũng là người có công lớn.”


Lương Tề khóe miệng co rút, dáng vẻ hờ hững nói: “Công lao cái gì bổn quan cũng không thèm để ý.” Hắn ta lại không ngốc, làm quan văn đứng đầu lần xuôi nam này, hắn ta cũng có quyền lợi và nghĩa vụ báo cáo công tác.


Hắn ta từ trong tay áo lấy ra một phần bản tấu đưa cho Lục Tranh: “Bổn quan cũng suốt đêm viết một phần tấu chương, còn phải phiền Lục công gia thay ta trình lên.”


Lục Tranh qua loa nhìn một cái, hài lòng, chuẩn bị đợi trở về Hạc Thành đem nhữngchứng cứ chuẩn bị đầy đủ ra roi thúc ngựa đưa đến kinh đô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận