Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Trên bến cảng Hạc Thành, mỗi ngày đều có binh sĩ ở trên tòa thành hình tháp cao cao ngắm nhìn mặt biển xa xa, chỉ chờ mong có thể nhìn thấy con thuyền ra khơi nhiều ngày.


Cách thời gian Lục Tranh dẫn binh ra khơi đã trọn vẹn mười ngày, mọi người từ antâm đợi đến bây giờ liền lo lắng, ngay cả Tả Tiểu Lang cũng sẽ thỉnh thoảng hỏi mộtcâu: “Cha đâu?”


Một ngày này, bầu trời mưa nhỏ lất phất, mưa mùa thu mang theo cảm giác hơi mát lạnh, mưa rơi lên lá vàng khô héo trên cây, rơi xuống trong đất sét.


“Tam gia, hôm nay trời mưa, bờ biển chỉ sợ là không yên ả, vẫn là đừng đi nha?” La Tiểu Lục chặn ở trước mặt Tả Thiệu Khanh nói, mấy ngày nay, chủ tử nhà nó luôn phải đến bờ biển nhìn một cái mới an tâm.


Tả Thiệu Khanh vuốt cái đầu đau nhức, không biết vì cái gì, đêm qua y một đêm chưa ngủ, sáng rời giường mí mắt lại giật giật, nếu là bình thường coi như xong, nhưng ngay lúc này, y không thể không suy đoán phải chăng Lục Tranh xảy ra chuyện.


“Tiểu Lục Tử, gọi Dương Dịch tới.” Tả Thiệu Khanh cảm thấy, lại tiếp tục chờ đợi không tin tức như vậy thật sự là quá tra tấn người.


La Tiểu Lục đồng ý một tiếng, nhanh chóng chạy đi gọi người.


Tả Thiệu Khanh đứng dưới mái hiên, nhìn mưa càng lúc càng lớn, tâm tình càng bực bội hơn.


Đợi lúc nhìn thấy trong màn mưa hai người đến gần, Tả Thiệu Khanh mới quayngười vào phòng.


Dương Dịch theo vào, chà sát nước mưa trên tóc: “Tam gia, ngài có gì dặn dò?”


“Dương nhị ca, phiền ngươi phái người đi bờ biển các nơi hỏi một chút, nhìn xem mấy ngày gần đây ngư dân ra khơi trở về có nhìn thấy thuyền của Lục công gia bọnhọ không, trước lúc xuất phát Lục gia đã từng nói chỉ đi ba năm ngày, không thể nào đến bây giờ vẫn chưa về.”


“Vâng, thuộc hạ liền đi, thuận tiện sai người đi các đại thương hội hỏi một chút.”Dương Dịch thấy bộ dáng y tinh thần sa sút, tùy tiện an ủi: “Ngài cũng không cần quá lo lắng, mùa này sẽ không gặp phải bão lớn, tám phần là đi xa.”


Tả Thiệu Khanh gật đầu, nhíu mày nhưng lại không bởi vì vậy mà buông lỏng, đợi sau khi Dương Dịch rời đi, y bảo La Tiểu Lục ở lại chăm sóc Tả Tiểu Lang, bản thân mang người rời khỏi phủ.


Một chiếc xe ngựa chạy như bay xẹt qua bên người Tả Thiệu Khanh, nước bùn tóelên làm dơ vạt áo và giày, Tả Thiệu Khanh rủa thầm một tiếng, tâm tình càng thêm u ám hơn.


“Tam gia, trở về phủ sao?”


“Không về, tùy tiện đi dạo một chút.” Tả Thiệu Khanh nói là tùy tiện đi dạo một chút, nhưng dưới chân lại không tự giác mà đi về phía bến cảng.


Nhưng, hôm nay Tả Thiệu Khanh giống như phụ thể suy thần, đi được một nửa mưa rơi quá lớn, đoàn người không thể không tìm chỗ tạm lánh.


“Mưa lớn như vậy trên biển phải hay không rất nguy hiểm?” Tả Thiệu Khanh mắt không tiêu cự nhìn chằm chằm vào màn mưa trắng xóa, tự nhủ.


Một thanh niên Tào bang ở bên cạnh y nói: “Trên biển trời mưa xác thực tương đối nguy hiểm, nhưng chỉ cần gió thổi không quá lớn còn may, mấy ngày này lưu lượng mưa sẽ không quá nhiều.”


“Ngươi từng ra khơi?” Tả Thiệu Khanh tò mò quay đầu, thấy thanh niên kia là thuộchạ thường ngày đi theo Dương Dịch.


“Đương nhiên.” Thanh niên kia hơi hắt cằm lên, đôi lông mày thô đen cũng nhướng lên: “Trong Tào bang, người chưa từng ra khơi sẽ bị người chê cười.”


Tả Thiệu Khanh khó hiểu: “Tào bang không phải chỉ làm chủ vận chuyển nội hà sao? Như thế nào còn đi buôn bán trên biển?”


Thanh niên kia nhìn chung quanh một chút, thấy đều là người một nhà, nhỏ giọng nói: “Ngài là người nhà, ta cũng không giấu diếm, tuy trước đây cấm biển, nhưng khó chống lại thương mại biển lợi nhuận cao, vụng trộm chạy vài lần vẫn phải có, tri thức cũng không như bây giờ, xách đồ hải ngoại ra, bằng không lợi nhuận càng nhiều hơn.”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút, lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ.


Một đứa nhỏ ăn mày vô cùng bẩn nhìn không ra tướng mạo chạy tới, nhét một bứcthư vào trong tay Tả Thiệu Khanh: “Vị gia này, có người nhờ ta giao bức thư này chongươi.”


Nói xong không đợi Tả Thiệu Khanh phản ứng liền tháo chạy vào trong ngõ nhỏ, một bóng đen đuổi theo, rất nhanh thì mang theo đứa nhỏ ăn mày kia đến trước mặt Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh không để ý đến nó, mở bức thư này ra, thư vừa mở ra, Tả Thiệu Khanh cả người đều ngẩn ngơ.


Trên tờ giấy mỏng chỉ viết một câu: “Trấn quốc công gặp nạn, nhanh chóng đi cứu.”


Hai mắt y cứng lại, túm cổ áo đứa nhỏ ăn mày kia kéo đến trước mặt, quát: “Ai đưathư cho ngươi?”


Đứa nhỏ ăn mày không nghĩ tới thiếu niên tuấn mỹ này vậy mà hung dữ như vậy, sợhãi rụt rè trả lời: “Không…không biết.”


“Ai giao thư cho ngươi sao lại không biết? Nói mau.” Tả Thiệu Khanh túm chặt cổ áo nó, vẻ mặt âm u lạnh lẽo.


“Khụ khụ…người nọ, đội mũ rộng vàng, trên người khoác áo tơi, chỉ bảo ta giao bứcthư này cho người, cho ta một xâu tiền… ta thực sự không nhìn thấy tướng mạo củahắn…”


“Chỗ nào?” Tả Thiệu Khanh đẩy nó ra, dò xét bốn phía một phen, bởi vì trời mưatrên đường cũng không có nhiều người, đội mũ rộng vành mặc áo tơi không ít, y vội vàng hỏi: “Là người nào?”


Đứa nhỏ ăn mày kia cũng nhìn chung quanh một lần, lắc đầu: “Ta nhớ bên ngoài mũrộng vành khoác lên lụa đen…không thấy.”


Tả Thiệu Khanh đưa mắt ra hiệu thị vệ đứng phía sau y, mấy người xông vào trong mưa, phân tán khắp nơi tìm kiếm.


“Ngươi nhớ người nọ có đặc thù gì không?” Tả Thiệu Khanh xiết chặt thư trong tay,một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lủi lên trên, toàn thân lạnh như băng.


Đứa nhỏ ăn mày đang xoa cổ thuận khí, nghe thấy câu hỏi lập tức trả lời: “Chỉ biết lànam nhân, đầu rất cao, hắn mặc áo tơi nhìn không ra dáng người, nhưng nghethanh âm có lẽ rất trẻ.”


“Ngươi đem việc nhìn thấy hắn nói lại một lần, hắn là như thế nào dặn dò ngươi?”


Đứa nhỏ ăn mày này tầm mười tuổi, vẻ mặt bẩn như than đen, quần áo rách rưới ướt sũng dán ở trên người, lạnh run.


Nó chỉ chỗ rẽ cách đó không xa nói: “Ta vốn ở bên kia tránh mưa, hắn đi tới giao cho ta bức thư này còn có một xâu tiền, bảo ta giao cho thiếu niên mặc cẩm bào màu xanh đứng ở đầu đường, ta đi tới vừa nhìn liền thấy ngươi.”


Tả Thiệu Khanh đội mưa đi đến chỗ rẽ theo như lời nó nói, phát hiện bên trong là đường hẹp, hai bên trái phải tất cả đều là hộ gia đình, xa hơn nữa là một bức tường cao.


Một hộ vệ từ bức tường cao kia bay nhanh qua chạy tới: “Tam gia, hai bên trái phải ta đều xem qua, không có nhân vật khả nghi, đằng sau bức tường kia là đường phố náo nhiệt nhất trong thành, quá nhiều người tìm không thấy.”

Một hộ vệ từ bức tường cao kia bay nhanh qua chạy tới: “Tam gia, hai bên trái phải ta đều xem qua, không có nhân vật khả nghi, đằng sau bức tường kia là đường phố náo nhiệt nhất trong thành, quá nhiều người tìm không thấy.”


Tả Thiệu Khanh nắm chặt hai tay, hít hai hơi thật sâu để cho bản thân bình tĩnh trở lại, y biết, người nọ không muốn lộ mặt, tự nhiên sẽ không dễ dàng để cho người tìm được, chỉ cần hắn ta thay đồ, bọn họ căn bản tìm không thấy.


Chẳng qua, hiện tại vấn đề quan trọng nhất là bức thư này đến cùng phải là thật hay không? Nếu như là thật, đối phương là làm sao biết Lục Tranh gặp nguy hiểm?


Vẫn là nói, ở bên trong Hạc Thành này có người muốn hại Lục Tranh, mà người báo tin là người bên quân địch?


“Hồi phủ.” Tả Thiệu Khanh mang theo đầy lòng hoài nghi lo lắng và không an lòngtrở về Tào bang, lập tức gọi tất cả đại quản sự Tào bang tới, truyền bức thư bị mưathấm ướt xuống.


Y nhìn cẩn thận, giấy viết bức thư này là dùng giấy tuyên thành bình thường nhất, đầu đường đều có, nhưng hương mực nồng nặc, mang theo một chút hương vị trúc, hẳn là sản phẩm mực quý của Trúc Yên Mặc, có thể sử dụng loại mực rất tốt này nhất định không phải là thương nhân tầm thường.


Nhưng cái này cũng không nói rõ được cái gì, có thể là địch nhân của Lục Tranh, tất nhiên không phải người bình thường, mấy chữ trên tờ giấy, chữ viết bẻ cong, hạ bút không có lực, người viết thư hoặc là không thường viết hoặc là cố ý dùng tay trái viết.


Y cẩn thận bài trừ các loại khả năng, y tại Hạc Thành không nổi danh, không thể nào có người cố ý vòng quanh trêu đùa y, nếu như việc này là giả, gửi cho y bức thư này có lợi ích gì?


Nhiễu loạn tinh thần của y? Khiến cho y lo lắng sợ hãi? Hay là mượn tay của y muốn hoàn thành mục đích nào đó?


Y suy tư việc của mình cần làm một lần, lại suy diễn các loại hậu quả, phát hiện căn bản không có chỗ trống để cho người chui vào, chỉ cần Lục Tranh vẫn còn một ngày, y tự tin trên đời này không có người nào có thể gây tổn thương cho y.


Vậy giả thiết này là thật, vậy đối phương lại làm sao biết? Lại vì sao phải báo cho y biết?


Lục Tranh nếu như ở trên biển gặp nạn, như vậy đối thủ không phải là hải tặc thìchính là thủy sư nước khác.


Người phía trước thế đơn lực bạc, cũng không phải nói gặp liền gặp, cho dù gặp, người này lại như thế nào biết được hơn nữa còn kịp thông báo cho y?


Nếu như là thứ hai, Tả Thiệu Khanh lắc đầu, Lục Tranh ra khơi là lâm thời quyết định, thời gian mười ngày căn bản chưa đủ để cho người biết chạy tới.


Không nghĩ thông thì không nghĩ nữa, dù là chỉ có một khả năng, Tả Thiệu Khanhcũng phải ra khơi nhìn xem.


Trong Tào bang cũng không phải mỗi quản sự đều biết chữ, nhưng bọn họ trước đó đều nghe nói chuyện này, bởi vậy trực tiếp hỏi: “Tam gia, tin tức có đáng tin không?”


Tả Thiệu Khanh đơn giản đem chuyện đã xảy ra nói một lần: “Ta cũng không cách nào phán định được có phải thật hay không, nhưng thà tin rằng là có còn hơn không, mặc kệ có phải thật hay không, chúng ta đều phải ra khơi một chuyến.”


Mọi người nhao nhao nghị luận, cũng không phải nghi vấn quyết định của Tả Thiệu Khanh, mà là hỏi một vấn đề khó giải quyết.


“Tam gia, biển cả mênh mông, chúng ta cũng không biết Lục gia đi phương hướngnào, từ chỗ nào tìm?”


“Nếu muốn từ phương hướng khác truy tìm, chúng ta không chỉ có nhân thủ không đủ thuyền cũng không đủ.”


“Nếu gặp được lão đại, chúng ta nên như thế nào truyền đạt tin tức? Trên biển không thể so với lục địa, đạn tín hiệu bình thường căn bản vô dụng.”


… Tả Thiệu Khanh vỗ một chưởng lên bàn: “Đủ rồi.” Y trầm mặt, mỗi chữ mỗi câunói ra: “Những vấn đề này căn bản không cần cân nhắc…cầm bút mực đến.”


Tả Thiệu Khanh rất nhanh viết xuống một bức thư, lấy ra khối mộc bài đen đè lên con dấu phủ Trấn quốc công, sau đó giao thư cho Dương Dịch: “Mang đến nha môn Tri phủ, bất kể như thế nào phải để cho quan phủ xuất ra một phần thông báo, dựa vào danh nghĩa nha môn Tri phủ trưng dụng thuyền của tất cả đại thương hội.”


Dương Dịch gấp thư lại nhét vào trong người, có chút lo lắng hỏi: “Nếu Lâm Chí Hàotinh trùng lên não không chịu phối hợp làm sao bây giờ?”


Tả Thiệu Khanh khóe mắt hơi nhướng lên, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn ta, trong mắt xuất hiện sát ý.


Dương Dịch nghiêm túc chắp tay vái: “Thuộc hạ đã hiểu.”


Chờ hắn ta rời đi, Tả Thiệu Khanh liên tiếp hạ xuống mấy đạo mệnh lệnh: “Đem tấtcả người của Tào bang có thể tìm đến triệu tập lại, chuẩn bị nước và lương thực chomười ngày, ta lại viết một bức thư, phái người đưa đi quân doanh thủy sư, bảo toàn bộ thủy sư đóng giữ đều tăng cường cảnh giới.”


“Ngài là lo lắng có người cố ý dời sức chiến đấu của Hạc Thành, ý định thừa dịptrống không mà xâm nhập?”


Tả Thiệu Khanh lắc đầu, chỉ cần không phải cường quốc hải ngoại tập kích, bình thường nhân số hải tặc quá ít, căn bản không thể nào tấn công vào Hạc Thành, cho nên cho tới bây giờ, bị hải tặc tập kích chỉ là thôn nhỏ vùng duyên hải.


Nếu như là cường quốc tập kích, không thể nào một chút tin tức cũng không có, Tả Thiệu Khanh chỉ là lo lắng có người thừa dịp bọn họ tay chân luống cuống phá hư nơi trú quân thủy sư vừa xây xong.


Tả Thiệu Khanh từ trong thư phòng tìm một phần bản đồ trải ra ở trên mặt bàn, y lấy bến cảng Hạc Thành làm điểm xuất phát vẽ một nửa vòng tròn: “Trước khi Lục gia ra khơi nói là xuôi theo bến tàu vùng duyên hải về phía Nam thực hành, nếu như xảy ra vấn đề, cũng sẽ không cách quá xa, phương Bắc có thể xem nhẹ, chờ thuyền chuẩn bị xong, chúng ta chia ra ba đường, nam, đông và đông nam, bất kể là gặp thuyền của Lục gia hay không, năm ngày sau lập tức quay trở về, có lẽ…chỉ là chúng ta lo lắng uổng công một trận.”


“Tam gia, chúng ta đây chưa đủ nhân viên tìm ai bổ sung? Hoặc là trực tiếp tìm tới Tuần phủ đại nhân, để cho bọn họ xuất binh nghĩ cách cứu viện?”


Tả Thiệu Khanh cười khổ một tiếng: “Chỉ bằng vào một bức thư không rõ lai lịch căn bản không thể nào điều động binh quyền, cưỡng ép trưng dụng thương thuyền sức dân còn có thể nói được, cưỡng ép điều binh, bổn quan cũng không có quyền lớn như vậy, sai người bỏ ra giá cao mướn tất cả thủy thủ của thương hội, có thể gọi bao nhiêu thì gọi bấy nhiêu.”


Tất cả thủy thủ thương hội tuy so ra kém thủy sư chính quy, nhưng những người này có kinh nghiệm ra khơi, có lẽ so với quân đội chính quy càng mạnh hơn.


“Tam gia, cần mang theo vũ khí sao?” Một quản sự tiến đến bên tai hỏi.


Tả Thiệu Khanh tim đập mạnh, trấn định hỏi: “Trong bang có vũ khí gì?”


Quản sự kia cười khà khà: “Tào bang chúng ta quanh năm hoạt động trên thuyền, phần lớn chuẩn bị là cung tiễn búa các loại, đều là chút đồ chơi nhỏ.”


Tả Thiệu Khanh đi theo hắn ta vào nhà kho nhìn đồ chơi nhỏ theo như lời hắn ta nói, khóe mắt co rút, toàn bộ nhà kho lộn xộn chất đống từng bó đao kiếm cung nỏ, búa, đục, thiết chùy cái gì cần đều có.


Tả Thiệu Khanh thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh những người này nhảy vào trong nước cầm thiết chùy đục phá thuyền địch.


“Đều mang theo, có thể chứa bao nhiêu liền chứa bấy nhiêu.”


Tự đấy lòng y hy vọng, những thứ chuẩn bị này đều không cần dùng mới tốt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận