Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Nước nóng hổi rót vào trong ấm trà, lập tức một luồng hương trà tràn ra, rất nhanh thì tràn ngập cả gian phòng.


Nơi này là trà lâu yên tĩnh khó có được ở kinh đô, không ít học sinh không có việc gì đều thích đến nơi này ngồi cả buổi, gọi một bình bích loa xuân tốt nhất, một đĩa bánh đậu đỏ ngọt mỹ vị, cầm một quyển sách yên tĩnh đọc.


Trong nhã gian bị bức màn chắn lại, hai thanh niên ngồi mặt đối mặt.


“Không nghĩ tới chúng ta còn có thể cùng nhau ngồi uống trà.” Hơi nóng lượn lờ baylên, khiến cho người nhìn không rõ vẻ mặt thanh niên đối diện.


“Gia đình hai chúng ta chính là thân thích làm gì nói xa cách như vậy?”


“Ha ha…thật không?” Giọng điệu trào phúng khiến cho Tả Thiệu Yến không ngờ đến nhíu mày.


Gã ta nhấp một ngụm trà nóng, sau đó đặt ly trà xuống nghiêm túc đánh giá thanhniên trước mặt, tính toán, gã ta cùng với Tào Tông Quan cũng có nửa năm chưa gặpmặt.


“Những ngày này ngươi đi đâu? Ngươi cũng không báo danh thi đình?” Tả Thiệu Yếnlà hôm nay ở Quốc tử giám tình cờ đụng phải Tào Tông Quan, lúc này mới nhớ trước đó trong bảng danh sánh niêm yết không có tên Tào Tông Quan.


Tào Tông Quan khóe môi nhếch lên tươi cười nhàn nhạt, đó là một loại cười lễ phép mang tính chất xa cách: “Tả huynh cũng không tham gia sao?”


Lúc ấy hắn ta đang lâm vào lao ngục tai ương, thiếu chút nữa là làm vong hồn dưới đao, chỗ nào có cơ hội tham gia thi đình?


Chỉ là hắn ta cũng không ngờ Tả Thiệu Yến vậy mà cũng không đi thi, hơn nữa hailần đều là bởi vì nguyên nhân vô cùng kì lạ mà bỏ lỡ thời gian thi, xem ra số phậncủa gã ta cũng chẳng làm sao.


Tả Thiệu Yến bị đâm chọt trúng chỗ đau, vẻ mặt có chút âm trầm, chỉ có điều rất nhanh thì khôi phục thái độ bình thường: “Vậy chúng ta vừa vặn là bạn đồng môn.”


Tào Tông Quan từ chối cho ý kiến, uống từng ngụm trà, hắn ta không cách nào biểu đạt được tâm tình của mình lúc vừa nhìn thấy Tả Thiệu Yến ở Quốc tử giám, hận sao? Hình như có lẽ đã nhạt đến mức không đáng để quân tâm nữa, tâm tình bĩnh tình này ngay cả hắn ta cũng kinh ngạc, giống như đoạn hận thù đã từng đau vào tận xương tủy đã tan thành mây khói.


Hắn ta tự giễu nghĩ: Quả nhiên là tự gây nghiệt không thể sống, lúc ấy vì sao bị quỷmê hoặc tâm trí, vì một nữ nhân phản bội hủy đi tiền đồ của mình…rơi vào kết cụcthân bất do kỉ.


“Nghe nói Tả đại tiểu thư gả cho Giang thượng thư làm thiếp, còn chưa chúc mừng Tả huynh, lễ vật bổ sung sau.” Đây là tin tức lớn sau khi hắn ta ra tù nghe được,nhưng cũng không khiến hắn ta bất ngờ.


Cái này cũng chỉ có thể chứng minh hắn ta năm đó tuổi trẻ vô tri có mắt khôngtròng mà thôi.


Tả Thiệu Yến nhíu mày, tay nắm chén trà càng ngày càng chặt, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, giọng điệu cứng nhắc đáp trả hai chữ: “Đa tạ.”


Đó cũng không phải việc gì đáng để khoe khoang, dù cho người Tả Thục Tuệ gả là Thượng thư đương triều, Giang gia là thế gia trăm năm của Đại Ương, cũng khôngthay đổi được sự thật nàng chỉ làm thiếp.


Thậm chí bởi vì đoạn hôn nhân này, khiến cho gã ta mất đi cơ hội thi đình quý giá nhất, cho tới bây giờ, gã ta cũng không cách nào tha thứ cho Tả Thục Tuệ.


Tào Tông Quan hiển nhiên biết Tả Thiệu Yến quan tâm cái gì nhất, mang theo giọng điệu vui đùa nói: “Có một muội phu là Lễ bộ Thượng thư, Tả huynh vì sao còn ở lại Quốc tử giám? Chẳng lẽ Giang Thượng thư không đồng ý vì anh vợ mình sắp xếp một chức quan?”


“Phanh.” Tả Thiệu Yến đặt mạnh ly trà lên bàn: “Ngươi cho rằng ta sẽ lợi dùng tầng quan hệ này đạt được con đường làm quan?” Tào Tông Quan chỉ thiếu chút nữa lànói rõ Tả gia gả Tả Thục Tuệ cho Giang Triệt làm thiếp vì tiền đồ của Tả Thiệu Yến.


“Chẳng lẽ không phải?” Khóe miệng Tào Tông Quan nhếch lên, mang theo áy náy giảtạo nói:” Vậy xem ra tại hạ hiểu lầm rồi, chỉ có điều cái này cũng không có gì, trongtriều ai còn quan tâm cái này, có thực lực là tốt rồi.”


Tả Thiệu Yến ngực nghẹn một cục tức giận, nhưng đến cùng đã không phải là bạn bè tốt năm ấy không lời nào là không thể nói, có giận cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng.


Tuy gã ta không cảm nhận được địch ý từ trên người Tào Tông Quan, nhưng không biết vì cái gì, thanh niên đã từng quen thuộc này hình như đã trở nên vô cùng lạ lẫm, nửa năm ngắn ngủn dường như đã qua mấy đời.


Tào Tông Quan nếu như biết rõ suy nghĩ trong lòng của gã ta, chắc hẳn phải cười lạnh ba tiếng, hắn ta xác thực đã thay đổi, biến thành ngay cả mình cũng sắp không nhận ra, vì báo thù không tiếc đạp lên thuyền hải tặc, vì tiền đồ không tiếc bán đứng thân thể, Tào Tông Quan hăng hái ngày xưa đã sớm chết rồi.


Một bước sai từng bước sai, ngoại trừ dũng cảm tiến lên hắn ta không còn lựa chọn nào khác.


May mắn những ngày này Chiến Viên Phong cũng không truyền hắn ta vào cung, chỉ là nghĩ đến Chiến Viên Phong cũng sẽ không tìm hắn ta nữa, nghe nói hắn ta nạp tân sủng, còn là mỹ cơ do một quan viên nào đó từ hải ngoại mang về.


Trong thân thể dường như còn lưu lại ấn kí của người nọ, hắn ta cũng không cách nào lừa mình dối người mà coi như tất cả đều chưa xảy ra, tự mình trồng quả đắng làm sao cũng phải nuốt xuống.


“Nói đến cùng vẫn là Tả Thiệu Khanh dũng cảm nhất, ta tự ti.” Tào Tông Quan nóimột câu thật tâm.


“Đúng vậy, ai lại có thể nghĩ đến Tam đệ vậy mà gặp được cảnh ngộ này?”


Nhắc tới Tả Thiệu Khanh, Tả Thiệu Yến hít một hơi thật sâu, mới có thể đè xuống tức giận ở trong lòng, dường như bắt đầu từ lúc Tả Thiệu Khanh quen Lục công gia, cuộc sống của bọn họ liền triệt để bị phá hủy.


Người kia giống như có thần trợ giúp, từ giải nguyên đến hội nguyên đều thi đậu tam nguyên, cho dù là truyền ra lời đồn đại y bị người độc chiếm cũng có thể bình yên vượt qua, thậm chí khiến đường đường Trấn quốc công vì y quỳ gối cầu xin thánh chỉ tứ hôn.


Vốn cho rằng bản thân trắng tay xuất hộ, kết quả y không biết từ chỗ nào làm ra được mười dặm hồng trang, tài phú kia khiến cho bao nhiêu người đỏ mắt? Vốn cho rằng y làm thê tử của người nhất định sẽ không cách nào nhập sĩ, kết quả thánh chỉ hạ xuống, vậy mà làm Lang trung Công bộ.


Mà chính mình thì sao, vận rủi liên tục, mọi việc không thuận lợi, hôm nay vẫn là một cử nhân nho nhỏ.


Từ lúc rời khỏi trà lâu, Tào Tông Quan không mục đích đi ở trên đường, ánh mắt xa xa bay về phía hoàng cung nguy nga kia, vẻ mặt không rõ.


Chiến Viên Phong lười biếng tựa trên ghế rồng, nhìn xem vũ cơ xinh đẹp yêu mị uốn éo eo nhỏ dưới sân khấu, trên cổ chân trắng nõn đeo chuông vàng, từ vũ bộ của vũcơ mà rung động leng keng.


Những vũ cơ hải ngoại này xác thực cùng Đại Ương không giống, không chỉ có ngũ quan sâu sắc hơn, tư thái thướt tha hơn, ăn mặc cũng lớn mật hơn, mà ngay cả bộ dáng tươi cười câu dẫn người cũng tự nhiên hơn.


Vũ cơ cầm đầu chính là tân sủng đồn đãi bên ngoài của Thiên Phượng Đế, nhưng trên thực tế bởi vì ngôn ngữ không thông, hắn ta căn bản không cùng vị vũ cơ xinh đẹp này nói qua một câu nào, về phần sủng hạnh cái gì, đối với nữ nhân lai lịch không rõ, hắn ta từ trước đến này đều đứng xa mà nhìn.


Sai người cố ý thả ra bên ngoài lời đồn như vậy chẳng qua để giải thích rõ hắn ta vì cái gì trong khoảng thời gian này không bước vào hậu cung, trên thực tế, ngay cả hắn ta cũng không biết lời đồn đãi như vậy có thể duy trì bao lâu.


Vũ cơ kia xoay tròn một vòng cuối cùng nửa quỳ ở trước mặt Chiến Viên Phong, trong tay chẳng biết lúc nào nhiều thêm một bầu rượu, ánh mắt thâm tình nhìn chằm chú hắn ta.


Chiến Viên Phong nâng cằm nàng ta, ánh mắt xẹt qua bộ ngực cao ngất kia cùng vớicái eo mảnh khảnh, đổi lại là trước đây, nữ nhân như vậy đối với hắn ta mà nói rất làcó lực hấp dẫn, nhưng, thẩm mỹ quan của hắn ta đến cùng khi nào lại thay đổi?


“Tiểu Thuận Tử…”


“Có nô tài.”


“Ngươi nói nàng đẹp không?”


“Này…hẳn là đẹp đi.”


Ngón tay Chiến Viên Phong chậm rãi chuyển động ở trên mặt vũ cơ, da thịt của nàng ta không trắng nõn như nữ tử Đại Ương, mang theo màu mật ong khỏe mạnh, màu da như vậy ở trong hậu cũng thật là hiếm thấy.


“Nhưng trẫm vì sao không động tâm?”


“Này…bệ hạ duyệt vô số nữ nhân, hậu cung mỹ nhân hội tụ, không vừa mắt cũng là bình thường.”


“Đúng vậy, trẫm cũng cảm thấy như vậy, nhất định là trẫm đã thấy nhiều mỹ nhân,cho nên không hiếm lạ.”


“Bệ hạ có được mỹ nhân thiên hạ, một vũ cơ nho nhỏ làm sao có thể lọt vào mắt ngài được?”


“Đúng vậy, mỹ nhân khắp thiên hạ đều là của trẫm, dân chúng khắp thiên hạ cũng đều là của trẫm, cho nên trẫm tìm một nam nhân hầu hạ thì có gì không thể? Dù sao cũng là của trẫm.” Chiến Viên Phong nhỏ giọng nói mấy câu, không để ý vẻ mặt xoắn xuýt của Tiểu Thuận Tử, dặn dò nói: “Tối nay gọi Tào công tử tiến cung, trẫm cũng nhịn rất nhiều ngày rồi.”


Chẳng lẽ chủ tử nhà nó đối với nữ nhân không được? Tiểu Thuận Tử âm thầm kinhhãi, vội hỏi nói: “Vậy…ngài không phải quyết định trở lại chính đạo sao?”


“Trẫm có từng nói?” Chiến Viên Phong đẩy vũ cơ kia ra, xoa tay nói: “Trẫm làm việctừ trước đến nay đều đến nơi đến chốn, đã nói ba năm chính là ba năm, ba năm sautrở lại chính đạo cũng không trễ.”


Ngài thật sự không phải tìm cớ hoang đường cho bản thân sao? Tiểu Thuận Tử thầm nghĩ: Ba năm sau sợ là cách chính đạo càng ngày càng xa.


Trong đêm, Tào Tông Quan nhận được truyền gọi, còn khá bất ngờ hỏi một câu: “Hoàng thượng...không bận?” Vị tân sủng vừa thu vào kia sức hấp dẫn cũng quá yếu rồi.


Đợi lúc hắn ta vào cung, vừa ra khỏi mật đạo thì bị người chặn ngang khiêng lên,trong tẩm cung lờ mờ đốt huân hương hắn ta quen thuộc, thân thể bị ném mạnh lêntrên giường, một thân thể ấm áp đè lên, không nói một lời xé rách quần áo hắn ta.


Một đêm này, Thiên Phượng Đế thô bạo và bền bỉ trước nay chưa từng có, cho đến tảo triều ngày hôm sau, Tào Tông Quan cũng không thể từ trên giường đứng dậy, cuối cùng không thể không sai người đỡ hắn ta xuất cung.


Thị phi trong hoàng cung Tả Thiệu Khanh cũng không biết, y đối diện với một chồng gỗ nát vụn ưu sầu, đây đã là chiếc thuyền thứ ba y phá hư rồi, đáng tiếc tìm không ra phương pháp tốt nhất sử dụng hỏa dược.


Này giống như một bảo khố bày ở trước mặt, mà người lại không tìm thấy chìa khóa, chỉ có thể đứng ở ngoài cửa giương mắt nhìn.


“Tam gia, Lục gia đã ra khơi ba ngày rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” La Tiểu Lục sầu lo hỏi.


Tả Thiệu Khanh liếc mắt: “Ngươi lo lắng cho Ẩn Nhất cứ việc nói thẳng, gia sẽ không giễu cợt ngươi.”


“Nào… nào có? Đêm qua mưa một trận lớn, ta nghe ngư dân phụ cận nói, trên biển gặp gió bão là vô cùng nguy hiểm, làm không tốt thì thuyền hủy người vong, trên biển rộng mênh mông, dù cho công phu tốt kĩ năng bơi tốt cũng vô dụng.”


Trong lòng Tả Thiệu Khanh run rẩy: “Ngươi chớ có mồm quạ đen, bọn họ chỉ là thực hành dọc bờ biển, lại không đi sâu vào biển lớn.”


Ba ngày trước, chiếc thuyền chiến lớn nhất sửa chữa hoàn tất, Lục Tranh liền khôngthể chờ đợi được nữa mà mang người lái thuyền ra khơi, Tả Thiệu Khanh vốn làcũng muốn đi, không biết Tả Tiểu Lang như thế nào sợ nước lại say tàu, y không thể bỏ con trai một mình đi.


“Phụ thân, cho.” Tả Tiểu Lang từ đằng xa chạy tới, nhét ốc biển trong tay vào trongtay Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh cất kĩ chiến lợi phẩm của bé, chuẩn bị lấy về làm đồ chơi cho bé, y xoa đầu Tả Tiểu Lang hỏi: “Hôm nay huấn luyện xong rồi?”


Tả Tiểu Lang mặt lộ vẻ sầu khổ, nhưng vẫn là ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, ở trên thuyền đứng trung bình tấn một canh giờ.”


Tả Thiệu Khanh vì để cải thiện tật xấu sợ nước của bé, cố ý sai người ở bờ biển chốt một chiếc thuyền, sau đó đuổi Tả Tiểu Lang lên thuyền, để cho bé ở phía trên đứng trung bình tấn, nhằm nhanh chóng quen cuộc sống ở trên thuyền.


Bơi lội y tạm thời không trông cậy vào Tả Tiểu Lang học được, y phát hiện rất nhiềutật xấu của vật nhỏ này đều là học từ đàn sói, chỉ có thể phát hiện một cái sửa mộtcái, không vội vàng sửa tạm thời tùy theo bé, ví dụ như bé vẫn luôn quen dùng móngtay cào bị thương người không vừa mắt.


Mà người bị bé xem không vừa mắt hầu như đều không phải người xấu, cho dù trong đám người bị xem không vừa mắt này còn bao gồm La Tiểu Lục.


Tả Thiệu Khanh không ít lần lấy chuyện này ra trêu chọc nó: “Xem đi, ngươi ở trong mắt dã thú cũng không phải người tốt, đủ thấy tâm bất chính.”


“Nó tuyệt đối trả thù ta buổi tối không mang nó đi tiểu, đem việc đái dầm ở trên giường tính trên đầu ta.”


Đứa nhỏ hai ba tuổi, đái dầm là rất bình thường, chỉ có điều lần đầu tiên bị Lục Tranh phát hiện, thì không để cho Tả Tiểu Lang lên giường của bọn họ nữa, mà vậtnhỏ tự mình cũng vô cùng xấu hổ, từ đó liền ngoan ngoãn ngủ ở trên giường nhỏcủa mình.


“Đi thôi, trở về.” Tả Tiểu Lang ước lượng, phát hiện vật nhỏ này lại nặng thêm một chút: “Thấy con hôm nay luyện tập cực khổ như vậy, buổi tối thưởng cho con một con gà quay.”


Đừng thấy Tả Tiểu Lang tuổi còn nhỏ, vóc người nhỏ, sức ăn không hề nhỏ, ăn hếtmột con gà còn có thể tiếp tục ăn thêm một chén cơm.


“Ăn ngon.” Tả Tiểu Lang hiển nhiên còn nhớ rõ hương vị gà quay từng được nếm,liếm bờ môi, lộ ra vẻ mặt thèm thuồng.


Tả Thiệu Khanh nhéo gương mặt của bé, cười mắng: “Xem ra con không phải theo chân đàn sói lớn lên, mà là theo chân chồn lớn lên?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận