Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


“Đây là quà gặp mặt tặng cho tiểu công tử, không chuẩn bị thứ gì tốt, còn hy vọng Tả đại nhân không chê.” Hạ thông phán đẩy hộp gỗ đến bên tay Tả Thiệu Khanh.


Nếu là quà gặp mặt cho đứa nhỏ, Tả Thiệu Khanh cũng không cự tuyệt, nếu tương lai hai người không cùng đi trên một con đường, lại trả lại gấp đôi thì được.


“Vậy ta liền thay mặt tiểu nhi tử đa tạ.” Tả Thiệu Khanh đưa hộp gỗ cho La Tiểu Lục,sau đó đứng dậy cáo từ.


Cuộc hẹn này kì thật cũng không tính rất thành công, song phương chỉ là thăm dòlẫn nhau vài câu, Tả Thiệu Khanh chuẩn bị về nhà sau đó lại sai người điều tra Hạthông phán, Lâm Chí Hào người này nhất định phải chèn ép, nếu như có thể loại bỏ phụ tá đắc lực của gã ta cũng tốt.


Tả Thiệu Khanh mang theo Tả Tiểu Lang rời khỏi Tiên Hạc Lâu, chỉ thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc đỗ ở ngoài cửa, Ẩn Nhất nhìn không chớp mắt đứng ở ngoài xe ngựa.


“Tam gia.” Ẩn Nhất dịch sang bên cạnh một bước, đợi Tả Thiệu Khanh ôm Tả Tiểu Lang lên xe ngựa, hắn ta mới kéo La Tiểu Lục ngồi lên vị trí xa phu.


Tả Thiệu Khanh đặt Tả Tiểu Lang ở trên đùi Lục Tranh, sau đó hỏi hắn: “Sớm như vậy liền trở về?”


Y thấy Lục Tranh thay một bộ quần áo sạch sẽ, tóc mang theo ẩm ướt, hiển nhiên là đã tắm rửa.


“Ừm, đi thủy sư nhìn một chút.” Lục Tranh cau mày nhìn vật nhỏ bò qua bò lại ở trên đùi hắn, nhịn không được đưa tay cố định bé ở trong ngực.


“Như thế nào?”


“Binh sĩ là đã tuyển được, nhưng hiệu quả huấn luyện cũng không tốt.”


“A? Là tố chất binh lính quá kem hay là tướng lãnh không đủ tận tâm?”


Lục Tranh thở dài, nắm chặt tay Tả Thiệu Khanh: “Lúc trước phân chia tướng lĩnh đa số là theo bản công nam chinh bắc chiến, năng lực không cần nói, nhưng bọn họ chưa từng tiếp xúc hải chiến, kinh nghiệm có hạn.”


Tại quân doanh, tướng lãnh là vô cùng quan trọng, một tướng lãnh không làm cho binh sĩ tin phục căn bản không cách nào dẫn được binh sĩ tốt.


Tả Thiệu Khanh nhiều ít cũng hiểu rõ, để cho một tướng lĩnh lục chiến lập tức tinh thông thủy chiến cũng không khả thi lắm: “Vậy ngài định làm như thế nào?”


“Đợi thuyền chuẩn bị tốt, tất cả đều kéo lên biển thực chiến, kinh nghiệm phải đánhmới có.”


Tả Thiệu Khanh cười nhẹ, không thể không nói đây là biện pháp nhanh nhất hữu hiệu nhất, chỉ là hy vọng vận may của bọn họ không quá kém, gặp phải địch nhân cường đại.


Lục Tranh đưa tay chặn bờ vai của y, kéo người vào trong ngực, hôn vành tai y: “Cườicái gì?”


“Không có.” Tả Thiệu Khanh thu hồi bộ dáng tươi cười, nghiêm túc nói:” Lục công gia kiến thức sâu rộng, tiểu sinh bội phục.”


Lục Tranh cắn vành tai của y mài mài răng, chuyển chủ đề hỏi: “Hôm nay ai hẹn gặpmặt em?”


“Thông phán Hạc Thành.” Tả Thiệu Khanh đưa hộp gỗ của Hạ thông phán chuyển đến trước mặt, ở trước mặt Lục Tranh mở ra.


Chỉ thấy ngọc bội màu sắc oánh nhuận nằm trên vải nhung màu đỏ, là kiểu dáng đứa nhỏ thường mang, quả nhiên là đưa cho Tả Tiểu Lang.

Chỉ thấy ngọc bội màu sắc oánh nhuận nằm trên vải nhung màu đỏ, là kiểu dáng đứa nhỏ thường mang, quả nhiên là đưa cho Tả Tiểu Lang.


Tả Thiệu Khanh đặt khóa vàng trong lòng bàn tay ước lượng: “Thành thực, trọng lượng còn rất nặng.”


Lục Tranh thuận tay cầm miếng ngọc bội dày nặng nhìn một chút: “Là noãn ngọc, không tệ.” Nói xong trực tiếp đeo ngọc bội lên cổ Tả Tiểu Lang.


Tả Tiểu Lang không thích trói buộc, thật vất vả mặc quen cả bộ quần áo, nhưng trên cổ treo một sợi dây thừng thì cảm thấy không thoải mái.


Bé vừa muốn động thủ kéo xuống liền bị Lục Tranh quát ngừng lại: “Không cho phéptháo xuống, đeo.” Phủ Trấn quốc công tự nhiên là không thiếu những vật này, nhưnglúc bọn họ đi ra ngoài không biết sẽ nhặt được con trai về, bởi vậy cũng không chuẩn bị những thứ này.


Noãn ngọc có lợi với thân thể, thực tế thân thể Tả Tiểu Lang không được tốt lắm, mang cái này xác thực phù hợp.


Tả Tiểu Lang ngậm miệng không dám phản kháng, nhưng đôi mắt to tròn lại giống như cầu cứu nhìn Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh vuốt mái tóc ngắn đâm tay của bé: “Con trai ngốc, cái này là đồ tốt, ngày nào đó nếu con đi lạc thì dùng nó đổi thịt ăn, nhớ kĩ chưa?”


Đổi thịt Tả Tiểu Lang vẫn là nghe hiểu, vì vậy vui vẻ gật đầu, sờ lên ngọc bội trơnnhẵn, giống như bảo bối nhét vào trong quần áo.


Lục Tranh đối với phương thức dạy dỗ của Tả Thiệu Khanh đã không muốn nói thêmcái gì nữa: “Vậy em nên đeo lên người nó nhiều đồ một chút, nếu không nó có thể dùng một miếng ngọc bội đổi một miếng thịt.”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút, tưởng tượng tình cảnh Tả Tiểu Lang lại dùng một miếng ngọc bội giá trị ngàn lượng đổi một miếng thịt hai mươi đồng, lập tức hối hận lời vừa mới nói.


Sau khi Tả Tiểu Lang cất kĩ ngọc bội, thấy khóa vàng trong hộp sáng lóng lánh, liền đưa tay xoay quanh, khách quan thì so với ánh sáng trong ngọc bội thì hiển nhiên khóa vàng càng hấp dẫn người hơn.


Tả Thiệu Khanh tiện tay vứt hộp gỗ qua một bên, một góc vải nhung đỏ bay bay, lộ ra một đoạn giấy trắng.


“Ồ?” Tả Thiệu Khanh nhặt hộp gỗ về, xốc vải nhung lên, chỉ thấy bên dưới là mộtchồng ngân phiếu chỉnh tề, mỗi một tờ có giá trị một ngàn lượng, tất cả đều là ngânhàng tư nhân Đại Thông.


“Nhìn không ra họ Hạ này ra tay hào phóng như vậy, vừa ra tay liền hơn vạn lượng.”Tả Thiệu Khanh chậc chậc hai tiếng, nghĩ đến phải chăng nên thuận theo thu nhậnngân phiếu này.


“Hạc Thành giàu có và đông đúc, không chỉ là nơi tụ tập buôn bán trên biển, đồng dạng là chỗ thương nhân buôn bán muối nhiều nhất, chút tiền ấy không tính là gì.”Từ xưa nơi có thương nhân bán muối thì khó có thể duy trì thanh bạch liêm khiết,nếu nói Hạ thông phán này là thanh quan, Lục Tranh chẳng hề tin.


“Cũng phải, chỉ có điều nghe ý của hắn là muốn tiếp tục ở lại Hạc Thành làm quan.”Tả Thiệu Khanh đem chuyện hai người tối nay nói kể từng chi tiết cho Lục Tranh nghe, cuối cùng bĩu môi nói: “Hạ Mân này đầu óc có chút thông minh, người như vậy không thể không đề phòng.”


“Vậy thăm dò hắn một chút, nếu hắn ngay cả Lâm Chí Hào cũng phản bội, ngườinhư vậy giữ lại không được, nếu hắn còn có một chút tâm trung nghĩa, giúp hắnmột tay cũng không sao.”


“Em cũng có ý nghĩ này, người thông minh không đáng sợ, nhưng sợ chính là người sẽ dễ dàng phản bội chủ nhân, hôm nay nếu hắn có thể phản bội Lâm Chí Hào, ngày khác có thể phản bội chúng ta.”


Tả Thiệu Khanh thấy vật nhỏ cầm khóa vàng nhét vào trong miệng, vội vàng từ trong tay bé đoạt lấy khóa vàng, bất đắc dĩ dạy dỗ: “Độ cứng hàm răng của con, thứ đồ chơi này cũng không chịu được con cắn.”


Tả Tiểu Lang bị đoạt lấy đồ chơi cũng không tức giận, leo lên đùi Tả Thiệu Khanh, chậm rãi nằm sắp xuống nhắm mắt lại.


Tả Thiệu Khanh trông thấy tư thế ngủ của bé giống như sói con, buồn cười lại tức giận gõ gõ cái trán trơn bóng của bé, sau đó nhẹ giọng nói: “Chuyện của Vương gia điều tra rõ rồi.”

Tả Thiệu Khanh trông thấy tư thế ngủ của bé giống như sói con, buồn cười lại tức giận gõ gõ cái trán trơn bóng của bé, sau đó nhẹ giọng nói: “Chuyện của Vương gia điều tra rõ rồi.”


Nhớ tới bởi vì đi ra ngoài còn chưa xem phần tư liệu kia, ánh mắt Tả Thiệu Khanh nhìn về phía Tả Tiểu Lang mang theo vài phần kiên định.


Lục Tranh làm sao không rõ ý của y: “Yên tâm đi, vật nhỏ đã đến nhà chúng ta, thì không cho phép bất luận kẻ nào tổn thương nó.”


Tả Thiệu Khanh gật đầu, lấy một tấm thảm đắp lên trên người Tả Tiểu Lang.


Trở lại Tào bang, Tả Thiệu Khanh từ trong phòng lấy ra một cái hộp đưa cho Lục Tranh: “Trước đây anh để cho em thống kê tiền tài của Tào bang có thể sử dụng, đều ở chỗ này, cộng thêm một vạn lượng ngày hôm nay, tổng cộng là mười vạn.”


“Ừm.” Lục Tranh gọi Ẩn Nhất ở ngoài cửa vào, giao hộp cho hắn ta.


Tả Thiệu Khanh mãi cho đến khi Ẩn Nhất rời khỏi mới tò mò hỏi:”Anh dùng số tiền này làm cái gì?‘


Lục Tranh ôm y vào thùng tắm, cởi sạch quần áo y nhét người vào trong thùng tắm: “Vừa tắm vừa nói.”


Tả Thiệu Khanh mặt nóng lên, sau đó nghĩ đến hai người kết hôn đã lâu, thật sự không cần phải thẹn thùng, vì vậy thoải mái ngồi ở trong thùng tắm, lộ ra nửa cái cổ trắng nõn.


Lục Tranh thay y vén mái tóc dài lên, ngón tay ở trên gáy y nhẹ nhàng vuốt ve: “Thành lập thủy sư là vì để phòng ngừa địch nhân hải ngoại, đã như vậy, không thể đối với biển cả cái gì cũng không biết, vô luận là phụ cận vùng biển phụ cận biển hải ngoại của các nước, đều cần tăng cường biết rõ.”


“Xác thực như thế, trong tay hải thương hoặc ít hoặc nhiều đều có một phần bản đồ không hoàn chỉnh, ngày mai em bảo Kha Hữu Lương đi tìm, sau này hiệu buôn Đại Sinh ra khơi, cũng thuận tiện để cho bọn họ vẽ hải đồ rõ một chút, về phần hải ngoạicác nước, hôm nay em ở trên đường thấy được mấy nhân sĩ hải ngoại, tướng mạocủa bọn họ cùng với Đại Ương khác biệt rất lớn, muốn thuận lợi xếp người vào chỉ sợrất khó.”


Tả Thiệu Khanh lần đầu tiên nhìn thấy những người kia lúc đó còn cảm thấy lạ lùng, những nhân sĩ hải ngoại này màu da thiên về đen, ngũ quan có loại cảm giác quỷ dị nói không ra lời, khiến người vừa liếc mắt thì có thể nhìn ra bọn họ khác biệt.


“Chúng ta cũng không phải muốn xuất binh đánh chiếm những địa phương chậthẹp kia, chỉ cần dùng thân phận thương nhận nhập trú, chú ý hướng đi là đủ.”


Tả Thiệu Khanh cũng cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, những vấn đề này Lục Tranh không thể nào không chú ý: “Tay của anh sờ ở chỗ nào vậy?”


Sau lưng một trận tê dại, thân thể Tả Thiệu Khanh run lên, rụt vào trong nước, xoay người lại trừng mắt Lục Tranh tác oai tác quái.


“À, ta đang giúp em kì lưng, em không biết sao?” Lục Tranh nghiêm trang trả lời.


“Kì lưng? Chỉ dùng tay chà?” Vừa rồi lực chú ý của Tả Thiệu Khanh đều đặt trên cuộcnói chuyện của hai người, cũng không biết bị Lục Tranh chiếm được bao nhiêu tiệnnghi.


“Dùng tay chà càng sạch hơn.” Lục Tranh trợn tròn mắt nói mò, có chút tiếc nuốithiếu chút nữa thì mò đến hai cánh mông đầy thịt.


Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nhìn không ra chút tục tĩu và dâm ô trong mắt người nọ, cắn răng nói: “Vậy phải đa tạ Lục gia.”


Nhớ lúc đầu quen người này, y suốt ngày bị coi như gã sai vặt mà sai bảo, hôm nay có thể để cho Lục công gia động thủ chà lưng cho y cũng không tệ.


Y ném khăn vải vào trong tay Lục Tranh, nằm sấp trong thùng tắm: “Đã muốn kì lưng, vậy tiếp tục đi.”


Ngáp một cái, đầu óc Tả Thiệu Khanh bị nước ấm hun có chút mệt mỏi mơ mơ màng màng nghĩ: Sớm nên hưởng thụ Lục công gia hầu hạ.

Ngáp một cái, đầu óc Tả Thiệu Khanh bị nước ấm hun có chút mệt mỏi mơ mơ màng màng nghĩ: Sớm nên hưởng thụ Lục công gia hầu hạ.


Lục Tranh nhíu mày, thấy y không hề phòng bị lộ ra cái lưng trơn bóng, ngược lại có phần không dám hạ thủ.


Chờ hắn động tác máy móc giúp y chà lưng xong, Lục Tranh mới phát hiện mìnhtoàn thân khô nóng, hận không thể cởi quần áo cũng chìm vào trong nước.


“Nước lạnh rồi, đi ra đi.” Lục Tranh thanh âm khàn khàn nói.


Tả Thiệu Khanh mở hai mắt ra, giật giật sau lưng, phát hiện không có gì khó chịu, chắc là không bị Lục Tranh lau đi một lớp da.


Lục Tranh mắt thấy xương bướm tinh xảo ở trước mặt mình nhích tới nhích lui, hít một hơi thật dài, nhấc chân bước vào thùng tắm, ôm eo y để y ngồi lên trên đùi mình.


“A…” Tả Thiệu Khanh bất thình lình bị hắn ôm bị dọa sợ, cảm nhận được người sau lưng ngay cả quần áo cũng không cởi, cười mắng: “Anh không phải tắm rửa rồi sao?”


“Ừ…” Lục Tranh thè đầu lưỡi ra liếm lưng y, mút ra một ấn kí tím xanh, dưới tay cũng không hề thành thật mà nâng cặp mông của Tả Thiệu Khanh lên vuốt ve.


Khoảng thời gian này bởi vì có thêm Tả Tiểu Lang, thời gian thân mật của hai ngườicũng trở nên ít đi, hôm nay khó có được Tả Tiểu Lang đã ngủ, Lục Tranh căn bản không có ý định buông tha cho y.


Tả Thiệu Khanh đã cảm nhận được cây côn chống đỡ phía sau mình, tại khe hở cọ qua cọ lại, cách một tầng vải ngứa ngáy nói không ra lời.


Y nghĩ, này có lẽ chính là gãi không đúng chỗ ngứa, vẫn luôn gãi không đúng chỗ, trong cơ thể một trận hư không.


Lục Tranh hôn men theo xương cột sống của y một đường xuống dưới, sau đó độtnhiên nhấc eo Tả Thiệu Khanh, đẩy khe mông y ra, dùng đầu lưỡi miêu tả chỗ kia.


“Không…không cần như vậy…” Tả Thiệu Khanh nửa người lộ ra ở bên ngoài thùngtắm, y không thể nhìn thấy động tác của Lục Tranh nhưng lại hoàn toàn có thểtưởng tượng ra hình ảnh kia, khiến cho mạch máu trong người phun trào.


Đầu lưỡi ướt át linh hoạt có chút thô ráp, lướt qua chỗ mẫn cảm trên người khiếnchothân thể run rẩy, giống như nhiệt độ toàn thân đều tập trung đến phía sau, cảm giác trống rỗng trong cơ thể càng mạnh hơn.


“Thoải mái sao? …Hửm?…” Lục Tranh xấu xa dùng đầu lưỡi đỉnh vào, nghe thấy Tả Thiệu Khanh thét một tiếng cao vút chói tai, trong thanh âm không cách nào che dấu động tình.


“Đừng…mau vào…” Tả Thiệu Khanh toàn thân màu hồng nhạt, cũng không biết làngâm nước nóng hay là bị kích thích thân thể nóng lên, hai tay nắm chặt mép thùngtắm, để lại một vệt dấu tích.


Lục Tranh cười nhẹ ra tiếng, ngả ngớn hỏi: “Quần áo của bản công còn chưa cởi…phải làm sao?”


“Anh…tự mình cởi..” Tả Thiệu Khanh lay động eo, không tiếng động thúc giục hắn nhanh lên.


Cảnh đẹp sáng ngời ở trước mặt, Lục Tranh cũng có chút không kìm chế được, hắn đứng lên, cởi quần, không thể chờ đợi được nữa mà xâm nhập vào dũng đạo chặtchẽ kia.


“A…” Tả Thiệu Khanh kêu rên một tiếng, khoái cảm to lớn từ bên dưới lủi lên trên, hư không trong cơ thể được lấp đầy, thoải mái khiến người thán phục.


Lục Tranh hơi dừng lại một chút, sau đó liền một trận mưa to gió lớn, bọt nước văng khắp nơi, kích tình bắn ra bốn phía.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận