Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Trong đêm vừa mưa một trận, nhiệt độ sáng sớm liền giảm xuống một chút, hơi mát mẻ, Tả Thiệu Khanh phủ thêm áo choàng, theo Lục Tranh ra ngoài, đồng hành còn có Lương Tề và các tướng lãnh, mà Tả Tiểu Lang bị y để lại Tào bang, nhờ Dương Dịch chăm sóc.


Bến cảng Hạc Thành rất lớn, ít nhất so với bến cảng trước đấy Tả Thiệu Khanh từngthấy đều không cách nào sánh bằng, trên bến cảng neo đậu rất nhiều thuyền, xa xanhìn qua, biển người di chuyển lắc lư, cánh buồm mọc lên san sát như rừng, vô cùng đồ sộ.


Tả Thiệu Khanh hai tay chống trên cột buồm xa xa nhìn qua, mặt biển xuất hiện trong tầm mắt càng khiến cho y thán phục, rộng lớn bao la, bọt biển dao động, sông ngòi trước đây từng thấy dù rộng ở trước mặt biển cả cũng không đáng nhắc tới.


Có thanh âm thương nhân hét to truyền đến, người đàn ông cường tráng mặt áongắn hoặc nửa thân trần khiêng hàng hóa đủ để đè cong sống lưng người từng bước dỡ hàng hóa xuống, xa xa giống như có thể nhìn thấy hai gò má che kín gió sương và đôi mắt tràn trề lòng hăng hái.


“Đi thôi.” Lục Tranh cỡi ngựa dẫn người đi về phía Bắc, chỗ này cũng không phải mục đích của chuyến đi này.


Khoảng chừng qua nửa canh giờ, trước mặt mọi người xuất hiện một bến cảng khác, chỉ là so với bến cảng náo nhiệt trước đó thì không giống, chỗ này vô cùng yêntĩnh, mấy chiếc thuyền lớn tĩnh mịch đậu ở bờ biển, thỉnh thoảng có chim biển baylên, ngay cả thanh âm vui vẻ khi giương cánh đều có thể truyền vào trong tai.


Xa xa nhìn thấy mấy trạm gác, còn có thân ảnh binh sĩ tuần tra.


Đứng tại chỗ, chỉ thấy một đội binh sĩ từ xa đến gần chạy đến, nhưng lại không mặc áo giáp cứng rắn, mà là đằng giáp sát người mỏng nhẹ.


Người tới đồng loạt quỳ xuống một gối hành lễ, Lục Tranh gật đầu, để cho bọn họ đi đằng trước dẫn đường, đi về phía bến cảng thuyền đậu.


Đến càng gần, mấy chiếc thuyền ở trong tầm mắt Tả Thiệu Khanh nhìn càng lúccàng lớn, đợi lúc y đứng ở trên thuyền, chỉ cảm thấy bản thân dù cho ngẩng đầuthành chín mươi độ cũng không thể nhìn thấy đỉnh đầu cột buồm chính.


Con thuyền trước mắt này ước chừng dài 30 trượng, thân thuyền giống như cao ốc,năm cột buồm đứng thẳng, cao thấp không giống nhau, cánh buồm màu xám trocuốn cao cao, chỉ đợi khoảng khắc giương buồm mà rời đi.


Tất cả thuyền mà Tả Thiệu Khanh từng thấy phần lớn là thuyền chuyên chở hàng hóa trong nội hà của Tào bang, độ dài sáu bảy trượng, bọn họ trước đây từ kinh đô xuất phát ngồi thuyền quan cũng khá lớn, chừng mười trượng, nhưng hiển nhiên, so với quái vật khổng lồ trước mắt này vẫn là thua kém rất xa.


Một lão giả tóc trắng mang theo mấy thanh niên cường tráng đợi ở bên cạnh thuyền, từ cách ăn mặc của bọn họ có thể nhìn ra không phải là binh sĩ thủy sư, nhìn thấy đám người Lục Tranh, lão giả bước nhanh đi qua, khom lưng xúc động nói: “Lục công gia, lão hủ không phụ nhờ vả, lúc sinh thời có thể nhìn thấy chiến thuyền Đại Ương, lão hủ dù chết cũng không hối tiếc.”


“Ừ, vất vả.” Lục Tranh ánh mắt nhìn chăm chú con thuyền kia không hề dời mắt, hắn dẫn đầu đi lên thuyền, mũi chân điểm nhẹ, nhảy lên boong tàu cao nhất, ngắm nhìn biển cả xa xa.


Tả Thiệu Khanh đi theo, đứng ở bên cạnh hắn, hít một hơi thật sâu không khí mang theo hương vị biển, nhắm mắt lại nói: “Người đứng ở chỗ này mới biết bản thân có bao nhiêu nhỏ bé.”


Lục Tranh cầm chặt tay y, chỉ vào mặt biển rộng lớn: “Bản công sẽ khiến cho biển cả rộng lớn này lại không tiếp tục trở thành uy hiếp của Đại Ương, sẽ khiến cho vùng biển này trở thành thủ vệ thiên nhiên che chở cho Đại Ương, ngăn cản tất cả địch nhân mưu toan xâm chiếm.”


Tả Thiệu Khanh khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt từng chút từng chút sáng lên, quay đầu nhìn sườn mặt cương nghị của Lục Tranh, cảm giác tự hào tự nhiên sinh ra, đây chính là nam nhân của y, phu quân của y, đồng thời cũng là thần thủ hộ Đại Ương.


Y không thể dũng cảm làm việc lớn giống như Lục Tranh, nhưng y sẽ ủng hộ mỗi quyết định của hắn, dù cho không cách nào sánh vai, cũng sẽ vĩnh viễn đứng ở sau lưng hắn, trở thành trợ lực đáng tin cậy nhất của hắn.


Hai người từ trên cao đi xuống, lão giả tóc trắng mang bọn họ đi tham quan conthuyền: “Dựa theo yêu cầu của ngài, đầu thuyền đuôi thuyền đều lắp đặt loại cungnỏ cỡ lớn nhất, cung nỏ nhất định phải có hai chiếc sĩ đồng thời xuất lực mới có thể vận hành và thao tác.”


Tay Lục Tranh sờ lên cung nỏ lạnh buốt, thân mũi tên to giống như cánh tay trẻ con hiện ra tia sáng đen nhánh, mũi tên bén nhọn tuyệt đối có thể phá vỡ bất luận phòng ngự gì của chiến thuyền.

Tay Lục Tranh sờ lên cung nỏ lạnh buốt, thân mũi tên to giống như cánh tay trẻ con hiện ra tia sáng đen nhánh, mũi tên bén nhọn tuyệt đối có thể phá vỡ bất luận phòng ngự gì của chiến thuyền.


“Rất tốt.” Lục Tranh tích chữ như vàng, nhưng lại dùng từ rất tốt để biểu đạt tâmtình của hắn.


“Đáng tiếc loại cung nỏ này rất chiếm diện tích, tiêu tốn vật liệu cũng nhiều, nếu cóthể ở hai bên cũng lắp đặt, tuyệt đối có thể khiến cho bất luận chiến thuyền gì cũng không dám đến gần.”


Lục Tranh lắc đầu: “Nếu bàn về uy lực, cung nỏ so ra kém hỏa dược, luận độ linh hoạt cũng so ra kém cung nỏ liên phát, chẳng qua mọi thứ có một tác dụng riêng, thiếu một thứ cũng không được.”


Tả Thiệu Khanh cũng bị đại gia hỏa đen nhánh này làm chấn động, y có thể tưởng tượng, nếu như thứ đồ chơi này bắn trúng là thân thể người, chỉ sợ là để lại một lỗ thủng thật to.


Quay đầu nhìn thấy Lương Tề ôm đại gia hỏa kia vừa sờ vừa thở dài, y buồn cười trêu ghẹo nói: “Nếu không phải có chút không đúng, hạ quan còn cho rằng Lương đại nhân đang ôm đầu bài Xuân Phong Đắc Ý Lâu.”


“Ngươi không hiểu…” Lương Tề híp mắt hưởng thụ vuốt ve tên nỏ lạnh như băng: “Đây chính là bổn quan cực khổ hao phí ba tháng trời không thấy mặt trời mới làmra, so với nữ nhân còn quý bấu hơn nhiều.”


Nói đến cái này, Lương Tề miệng không chịu ngồi yên, hắn ta giữ chặt Tả Thiệu Khanh giới thiệu: “Ngươi đừng nhìn thứ này cồng kềnh, kì thật cũng rất linh hoạt.”


Hắn ta đưa tay ở dưới cái bệ giật giật, sau đó cung nỏ kia liền vang lên tiếng két kétthay đổi phương hướng.


“Bổn quan từng suy nghĩ, hải chiến không thể so với lục chiến, một chiếc thuyền lớn như vật tuyệt đối không cách nào tùy ý nhanh chóng thay đổi phương hướng, bởi vậy chỉ có thể ở dưới cái bệ động thủ.”


Tả Thiệu Khanh sâu sắc biểu đạt tán thành, đừng nói là một chiếc thuyền lớn như vậy, chính là chiếc thuyền nhỏ như vậy muốn thay đổi phương hướng cũng phải tốn một phen sức lực.


“Trình độ của Lương đại nhân trên phương diện cơ quan khiến lão hủ cảm thấy vôcùng bội phục.” Lão giả tóc trắng nhớ đến vũ khí được trang bị trên thuyền, đối vớithanh niên trước mắt này có chút tôn kính.


“Hứa lão đừng nói như vậy, chỉ bằng vào tay nghề chế tạo trang bị kỹ thuật của ngài,Công bộ liền không có người có thể so sánh bằng.”


“Ha ha…Lão hủ chỉ là một thợ thủ công nhỏ bé, cũng không thể cùng các vị đại nhân so sánh.” Từ xưa đến này, triều đình xem trong văn chương luân lý, xem nhẹ phương kỹ công nghệ, địa vị thợ thủ công so với thương nhân cũng không cao hơn bao nhiêu.


Lục Tranh ngăn lại chủ đề của hai người, dẫn người tiếp tục tìm hiểu chiếc thuyền này.


Tiến vào khoang thuyền, tầng đầu tiên là phòng nghị sự và phòng sinh hoạt của các tướng lĩnh, tầng thứ hai mới là chỗ ở của binh sĩ thông thường, mà tầng cuối cùng của thuyền là nhà kho và nơi đóng quân của thủy thủ.


Hai bên thuyền đều là trang bị cửa bảo hộ, từ bên ngoài căn bản nhìn không thấymái chèo, mà ở hai bên boong tàu, lắp đặt một tấm kim loại rỗng, là tấm chắn chiến đấu cự ly xa, mà dưới mỗi lỗ trống thì chính là vô số cung nỏ liên phát cỡ nhỏ cự ly bắn xa.


“Chuẩn bị chút dầu hỏa, lúc cần thiết hỏa tiễn mới càng có tác dụng hơn.”


Chiến thuyền bằng gỗ, dù có chắc chắc cũng chịu không được lửa thiêu, tướng lĩnh ở bên cạnh lập tức đồng ý một tiếng.


Tả Thiệu Khanh đưa tay gõ tấm bảo hộ dày kia, sau đó sờ sờ ngón tay phát đau.


“Thuyền này nhìn lớn, nhưng đồ vật lắp đặt ở trên thuyền thì không nhẹ, độ sâungậm nước quá sâu, trên thuyền chỉ sợ không cách nào chở được quá nhiều chiến sĩ.”


“Ừ.” Lục Tranh cũng không lo lắng cái này, đối thủ trước mắt của bọn hắn chỉ là cướp biển vùng phụ cận, nhân số chắc chắn không quá nhiều, huống chi ở trên biển tácchiến, cũng không phải nhờ vào người nhiều.


Từ trong ánh mắt tò mò kinh ngạc thán phục của các tướng lĩnh, Lục Tranh biết một chiếc thuyền thế này đã vượt qua dự tính của mọi người, nhưng Lục Tranh lại cảm thấy chưa đủ, lực công kích quá yếu.


Chỉ có điều tất cả còn phải thử qua mới biết, Lục Tranh hạ quyết tâm đợi mấy chiếcthuyền khác tạo ra xong liền mang người ra khơi, vô luận là chiến thuyền này hay làthủy sư mới huấn luyện đều phải trải qua thử thách khói lửa chiến tranh.


“Con mẹ nó, lần trước nếu có loại thuyền này, chúng ta lúc đó đánh cướp biển nhất định dễ như trở bàn tay tiêu diệt bọn nó toàn bộ.” Tống Hán Lâm vỗ thân thuyền haha cười lớn nói.


“Đắc chí? Ngươi một con vịt cạn đã vào biển khơi không khác gì cá lên bờ, đều là tìm chết.” Lương Tề vừa xem bản đồ cấu trúc chiến thuyền trong tay, vừa đả kích nói.


“Xùy, ngươi một quan văn mềm yếu không có năng lực lại làm sao có thể hiểu đượclợi hại của bổn tướng quân? Ngươi cho rằng mấy tháng luyện tập của chúng tôi đềulà vô ích sao?”


Lương Tề thu hồi bản vẽ trong tay, quay đầu cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào Tống Hán Lâm, sau đó bỗng nhiên phát lực, đạp người rớt xuống thuyền, chỉ nghe thấy một tiếng “bịch” vang lên, trên thuyền liền ít đi một người.


Hắn ta thu hồi chân, ưỡn ngực từ trước mặt đám người chết lặng rời đi.


“Chưa từng nghĩ Lương đại nhân cũng có lúc lộ ra khí phách như vậy.” Tả Thiệu Khanh cười lắc đầu, y sớm đoán được Lương Tề cũng không phải quan văn bìnhthường, từ động tác vừa rồi của hắn ta liền nhìn ra, chỉ sợ nội lực cũng không cạn.


Một đạp kia nhìn như đơn giản, nhưng muốn đem một võ tướng quanh năm luyện tập, thân thể đã hình thành thói quen tự vệ đạp xuống nước, không chỉ có sức lực.


“Rào rào…” Một đầu người đen sì từ trong nước chui ra, Tống Hán Lâm hừ phun haimiệng nước, xông lên thuyền quát: “Lương Tề, ngươi một con dê con bị cắm sừng*,thư sinh không biết xấu hổ. Lão tử không chơi với ngươi.”


*Vương bát cao tử (con dê con bị cắm sừng): là một loại mắng chửi người ở phương Bắc. Bình thường con rùa là chỉ vợ ngoại tình cho chồng đội nón xanh liền gọi chồnglà con rùa, vương bát cao tử chính là vợ cùng người khác sinh đứa nhỏ.


“Hừ, chả lẽ lại sợ ngươi.” Lương Tề trên cao nhìn xuống nhìn hắn ta, nếu không phải xung quanh quá nhiều người, việc không biết xấu hổ hơn hắn ta đều đã từng làm ra.


Đợi Tống Hán Lâm từ trong nước bò ra, cả người quần áo ướt nhẹp dán ở trênngười, hình dáng không những không chật vật, còn khiến cả người cơ bắp đầy đặn bạo lộ trước mặt người.


Hắn ta vừa tiến lên liền đuổi theo Lương Tề, từ đầu thuyền chạy đến đuôi thuyền, lạitừ đuôi thuyền chạy đến đầu thuyền, ngược lại khiến cho quần chúng xung quanhrõ ràng nói chẳng thành tiếng.


Tả Thiệu Khanh đứng ở bên cạnh Lục Tranh, dùng bả vai đẩy hắn một cái, thấp giọng hỏi: “Lương thị lang này đến cùng có địa vị gì?”


Quan văn bình thương dù cho có bản lĩnh cũng chỉ giới hạn trong võ thuật cỡi ngựa bắn cung, giống như Lương Tề một quan văn như vậy có thể cùng võ tướng ngang sức cũng không nhiều.

Quan văn bình thương dù cho có bản lĩnh cũng chỉ giới hạn trong võ thuật cỡi ngựa bắn cung, giống như Lương Tề một quan văn như vậy có thể cùng võ tướng ngang sức cũng không nhiều.


Lục Tranh nghiêng đầu nhìn y, đưa tay sửa sang tóc trên vai y bị gió thổi lộn xộn: “Bổn quan chưa nói cho em biết sao? Phụ thân của Lương Tề là cận vệ, vốn dĩ hắn nên là cận vệ của bổn quan, chỉ là chí của hắn không ở chỗ này.”


Tả Thiệu Khanh mặc dù biết quan hệ hai người này không tầm thường nhưng không nghĩ tới là như thế này, hơn nữa y nhớ Lương Tề không hề sống ở phủ Trấn quốc công.


“Vậy phụ thân hắn…?”


“Chết rồi…chết ở Bắc Cương.” Thanh âm bình tĩnh của Lục Tranh truyền vào trongtai Tả Thiệu Khanh, nhưng không hiểu sao lại mang theo mấy phần cảm khái.


Những năm kia, người chết ở trên chiến trường thật sự quá nhiều, có người quen, cũng có người lạ, cảm giác nhìn người bên cạnh từng người rời đi chẳng hề dễ chịu, nhưng Lục Tranh nhìn quen sống chết chẳng hề có thời gian thương cảm xuân thu.


Ngay tại lúc một chân Lương Tề sắp đá vào cái giá cung nỏ, một miếng gỗ bay sượt qua mắt cá chân hắn ta, cắt một lớp bên ngoài ống quần, lộ ra một đoạn cổ chân trắng nõn.


“A…” Lương Tề ôm chân nhảy dựng lên, cẩn thận nhìn lại nhìn, xác định không có vếtthương mới nhẹ nhàng thở ra.


Hắn ta vô tội mà mờ mịt nhìn về phía Lục Tranh ra tay: “Gia, ngài ra tay cũng quá độc ác, hơi lệch một chút, cái chân này của hạ quan liền tàn phế.”


Lục Tranh lạnh lùng nhìn hắn ta: “Nếu là làm hư dụng cụ trên thuyền này, bản công liền phế đi hai cái chân của ngươi.”


Lương Tề cảm thấy cổ chân bị cắt lạnh lẽo, nhịn không được rùng mình một cái, nịnh nọt trả lời: “Dạ dạ, hạ quan về sau tuyệt đối sẽ không động thủ ở trên thuyền.”


Tống Hán Lâm thấy chủ tử của mình ra tay, cũng không thể tiếp tục đuổi theo Lương Tề, hắn ta không hề cố kị ở trước mặt mọi người cởi áo ngoài vắt khô nước, lại mặc lên người, hướng về phía Lương Tề hừ lạnh một tiếng.


Lương Tề hất cằm đáp trả hắn ta bằng một nụ cười hung hăng càn quấy, sau đó ngâm nga điệu hát dân gian đi tìm lão giả tóc trắng thương nghị việc.


Tuy năng lực chế tạo thuyền của hắn ta không thể so với lão đầu kia, nhưng tốt xấu gì cũng chìm đắm trong khí giới nhiều năm, một chút ý kiến vẫn là có thể đề xuất ra.


Tả Thiệu Khanh ở bên cạnh làm thính giả, thỉnh thoảng như có điều suy nghĩ gật đầu, cho đến khi cảm giác ánh sáng dần trở nên tối, y mới giật mình cảm giác thời gian trôi qua.


Chiều tà trên biển rất đẹp, đó là một loại đẹp rung động lòng người, mặt trời cỡmâm tròn tô điểm ở trên đường chân trời, từng chút từng chút lướt xuống, ánhchiều tà tịch dương chiếu vào trong nước biển, làm nổi bật ra một vùng ánh sángnước lóe lên màu đỏ.


Tả Thiệu Khanh tìm được vị trí của Lục Tranh, hướng về phía hắn trưng ra bộ dáng tươi cười, nhận được ánh mắt nghi hoặc của Lục Tranh.


Y quay đầu, sâu sắc biết rõ bộ dáng tươi cười vừa rồi của mình nhất định rất ngu, nhưng vậy lại làm sao?


Cho đến khi nắng chiều hoàn toàn không còn, đoàn người mới từ trên thuyền xuống, lúc cưỡi ngựa đi qua bến cảng phồn hoa trước đó, nhịn không được xuốngngựa đi dạo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận