Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thiệu Khanh khống chế độ mạnh yếu dưới tay, sợ dùng sức một cái liền đem kim kê tương lai làm cho tàn, chỉ có điều tất cả miệng vết thương lớn nhỏ trên người Lục Tranh quả thực nhiều, có mới có cũ, máu thịt dính kết trên làn da, phí hết sức lực y mới dọn dẹp sạch sẽ.


Lúc lau đến nửa người dưới Tả Thiệu Khanh hơi khó xử, quần dài đã bị cởi, hai cái đùi cũng bị lau sạch sẽ, nhưng phía trên, y có phần không ra tay được.


Y khẽ cắn môi, thầm nghĩ: Đều đến một bước này rồi, cũng không kém một bước kia: “Đắc tội.” Tả Thiệu Khanh cởi tấm vải cuối cùng trên người Lục Tranh, hô hấp lập tức cấp bách.


Y tận lực khống chế ánh mắt không được rơi trên thứ đồ vật kia, dùng tốc độ nhanh nhất lau một lần, sau đó mặc quần lót mới mua cho hắn, mới thở ra một hơi thật dài.


Lúc bản thân để cho gã sai vặt hầu hạ tắm rửa không có cảm giác xấu hổ, nhưng đốitượng đổi thành Lục Tranh, vậy mà cảm giác giống như y đang bị chiếm tiện nghi.


Toàn bộ quá trình Lục Tranh đều trầm mặc nhìn, nên nhấc chân liền nhấc chân, nên giơ cánh tay liền giơ cánh tay, hoàn toàn đem Tả Thiệu Khanh trở thành thiếp thân sai vặt của mình.


Đổi dược cho miệng vết thương của hắn, Tả Thiệu Khanh lại hầu hạ đem quần áomặc cho hắn, mặc xong mới phát hiện quần áo quá nhỏ cũng quá ngắn, tuy dặn dò La Tiểu Lục mua theo dáng người của Tả Thiệu Yến, nhưng hiển nhiên vị gia nàythân hình có tính áp bách hơn.


“Huynh đài chấp nhận mặc đi, đợi mấy ngày nữa có thể xuống giường vãn sinh mang chút quần áo đến.” Dù sao đều là nằm trên giường, nhỏ hay không nhỏ cũng không quan trọng.


Lục Tranh không nói chuyện, chỉ là lông mày cau lại tỏ rõ sự bất mãn của hắn, lại cũng không quá khó xử Tả Thiệu Khanh, cái này khiến cho ấn tượng của Tả Thiệu Khanh đối với hắn có chỗ chuyển biến tốt đẹp.


Tuy y hạ quyết tâm đem vị gia này hầu hạ tốt, để lại ấn tượng tốt với hắn, cũng không có nghĩa là Tả Thiệu Khanh sẵn lòng làm trâu làm ngựa cho hắn sai khiến.


Đem đồ vật mang đến đơn giản sắp xếp một chút, Tả Thiệu Khanh mệt mỏi đến độ eo cũng không đứng thẳng được, những việc làm của đời trước cộng lại cũng khônglàm nhiều như hôm nay, hầu hạ người này thật không dễ dàng.


“Gia muốn đi nhà xí.”

“Gia muốn đi nhà xí.”


Đi nhà xí? Làm sao đi?


Tả Thiệu Khanh trừng lớn đôi mắt kinh hãi quét nhìn nửa người dưới của Lục Tranh: “Cái này…làm sao bây giờ?” Giúp đỡ ăn uống, y chỉ nghĩ đến hai cái trước, lại quên đi hai hạng mục đau khổ phía sau.


Lục Tranh bình tĩnh nhìn y thời gian nửa nén hương, xác định Tả Thiệu Khanh sẽ không giống như gã sai vặt bưng tới ổng nhổ cho mình, đành phải dùng cánh tay trái không bị thương chống đỡ thân thể chậm rãi ngồi xuống, vén chăn lên, di chuyển một chân chậm rãi xuống giường.


Tả Thiệu Khanh không biết động tác như vậy của hắn phải nhẫn nại bao nhiêu đau đớn, năm đó mình cũng từng chịu loại thống khổ kinh mạch đi ngược chiều, nam nhân trước mắt này thương thế tuyệt đối không nhẹ hơn y khi đó.


Nhưng Lục Tranh cũng chỉ lay động hai cái liền ổn định thân thể, khuôn mặt tuấn tú vốn dĩ không có huyết sắc lại càng tái nhợt hơn, trên trán cũng bởi vậy mà đổ mồ hôi.


Không có thời gian nghĩ nhiều, Tả Thiệu Khanh chạy tới đỡ lấy người, ý định đemcánh tay tinh tế xuyên qua dưới nách của hắn, bất đắc dĩ thân thể không đủ cao, chỉcó thể hai tay vòng chặt eo hắn, miễn cưỡng chống để nửa trọng lượng thân thể hắn.


Lục Tranh vẻ mặt khẽ đổi, cúi đầu xuống, ánh mắt thâm thúy đánh giá nửa bên mặt của Tả Thiệu Khanh, lầm bầm một câu: “Thực thấp.” Sau đó nhón một chân chậm rãi di chuyển đi ra ngoài.


Tả Thiệu Khanh cúi đầu giả bộ không nghe thấy, nếu không y không xác định chính mình còn có thể tiếp tục chịu đựng việc giàu tính khiêu chiến này không.


Ra cửa chính là hoang sơn dã lĩnh, Lục Tranh tâm tính cẩn thận, mượn ánh trăng quét một vòng hoàn cảnh chung quanh, có chút kinh ngạc độ cao của gian phòng này, từ nơi này, lờ mờ có thể trông thấy thị trấn nhỏ dưới chân núi.


Trong đêm im ắng, tiếng nước chảy đặc biệt rõ ràng, Tả Thiệu Khanh ánh mắt dao động nhìn chằm chằm vào một thân cây, trong đầu toàn là hình ảnh nhìn thấy trước đó lúc lau người cho nam nhân.


Da thịt màu mật ong, cơ bắp căng đầy, đôi chân dài thẳng băng hữu lực, còn có cơ bụng rắn chắc… trong cơ thể dấy lên một luồng khô nóng quen thuộc, Tả Thiệu Khanh oán hận nghĩ: Y hiện tại mới mười ba tuổi, nghĩ những thứ này có thể hay không hơi quá sớm?

Da thịt màu mật ong, cơ bắp căng đầy, đôi chân dài thẳng băng hữu lực, còn có cơ bụng rắn chắc… trong cơ thể dấy lên một luồng khô nóng quen thuộc, Tả Thiệu Khanh oán hận nghĩ: Y hiện tại mới mười ba tuổi, nghĩ những thứ này có thể hay không hơi quá sớm?


Y lúc này còn chưa ý thức được, vì cái gì sau khi sống lại, y sẽ đối với thân thể một người nam nhân có phản ứng?


“Được rồi.” Lục Tranh dùng một cánh tay sửa sang lại xong quần áo, nhẹ nhàng véo vành tai Tả Thiệu Khanh.


Chủ ý là nhắc nhở Tả Thiệu Khanh hắn xong viêc rồi, nhưng độ ấm và cảm xúc lưulại trên tay khiến hắn dừng lại thêm một chút, cảm giác mềm mại nóng bỏng, là hắntrước kia chưa bao giờ nhận thức.


“Này…ngươi…” Tả Thiệu Khanh bỗng nhiên quay đầu lại, trong mắt mang theo đề phòng nồng đậm, y cũng không quên tính hướng nam nhân, chẳng lẽ hắn đối với mình nổi lên tâm bất chính?


“Ngươi đỏ mặt.”


“…Nóng.” Một trận gió thổi qua, Tả Thiệu Khanh rất không có hình tượng hắt hơi một cái.


“Ta lạnh.”


Đợi Tả Thiệu Khanh dìu hắn trở lại trên giường, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Ngươi vừa rồi là dùng tay nào mò ta?”


Lục Tranh đem một cánh tay có thể động mà giơ lên, ở trước mặt y quơ quơ.


Không biết có phải hay không là Tả Thiệu Khanh ảo giác, y rõ ràng từ đáy mắt namnhân nhìn ra một chút vui vẻ, phải biết rằng Lục tiểu công gia nổi danh mặt liệt giống như trình độ vũ kỹ của hắn, không người nào có thể siêu việt giống như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận