Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Lúc chạng vạng tối, Tả Thiệu Khanh nhận được lời truyền gọi từ Lý thượng thư, người đến truyền lệnh là một thanh niên, sau khi vào phủ Trấn quốc công vẫn cẩn thận từng chút một.


Bên ngoài có lời đồn đại, trong phủ Trấn quốc công cơ quan tầng tầng lớp lớp, người dám xông vào thường không cần những hộ vệ lợi hại kia động thủ, ngay cả mép nội viện cũng sờ không được.


Chẳng qua lời đồn đãi là thật là giả, thanh niên mỗi một bước đều đi vô cùng cẩnthận, theo sau gã sai vặt dẫn đường, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.


Đợi lúc nhìn thấy vị phu nhân Trấn quốc công trong truyền thuyết kia, cũng chính là Tả lang trung công bộ của bọn họ, thanh niên kia ngẩn ngơ một lát mới nói rõ mục đích đến.


Hắn ta thầm nghĩ: Khó trách thiếu niên trước mắt này có thể được Trấn quốc công vừa ý.


Tả Thiệu Khanh cả người mặc bộ trường bào hưu nhàn màu trắng, lười biếng tựa ở trên giường mỹ nhân, sau lưng là vườn hoa dâm bụt đang nở hoa tươi đẹp, ánh chiều tà nhàn nhạt rải ở trên người y, phủ lên một tầng vầng sáng nhàn nhạt, cảnh đẹp như vậy làm cho người khác nhìn không rời mắt.


“Canh giờ này, Lý đại nhân vẫn còn ở nha môn?” Tả Thiệu Khanh nhìn chiều tà ở phía tây, không rõ Lão thượng thư kia từ trước đến nay tinh lực không tốt như thế nào còn sẽ ở lại trong nha môn.


Chẳng lẽ công bộ xảy ra chuyện lớn gì?


“Đúng vậy, lúc tiểu nhân rời khỏi nha môn đại nhân vẫn còn ở.”


Tả Thiệu Khanh phất tay để cho người dâng trà khổ qua lên, mời thanh niên kia ngồi xuống: “Vậy ngươi trước tiên ở chỗ này ngồi một lát, đợi bổn quan thay quan phục cùng nhau đi nha môn.”


Thanh niên kia liên tục nói không dám, chết sống cũng không dám ngồi lên ghế hoa lê tinh xảo, đối với chén trà đưa tới trước mặt hắn ta ngược lại là cẩn thận nhận lấy.


Tả Thiệu Khanh thay xong quần áo lại đi thư phòng báo cáo với Lục Tranh một tiếng, lại không nghĩ tới Lục Tranh nghe xong trực tiếp đứng dậy đi về phía y: “Ta đưa em đi.”


“Không cần đâu.” Tả Thiệu Khanh hơi có chút không được tự nhiên, cái này để chongười khác nhìn thấy Lục Tranh đưa y đi nha môn, còn nghĩ rằng y quá yếu ớt.


“Được rồi, được rồi, ta cũng muốn đi nhìn xem Lý lão đầu tìm em có việc gì.”


Đợi hai người cùng lúc xuất hiện ở trước mặt thanh niên kia, hai tay đang bưng lytrà của thanh niên thiếu chút nữa rớt xuống, hắn ta vội vàng hành lễ, thỉnh an Lụccông gia.


Sai người chuẩn bị xong xe ngựa, Tả Thiệu Khanh không để ý ánh mắt uy hiếp của Lục Tranh kéo người lên xe ngựa, ôm eo hắn giải thích: “Từ nơi này đến nha môn Công bộ phải đi qua phố xá náo nhiệt, ngài cũng không muốn dọc đường đều bị người vây xem chứ?”

Sai người chuẩn bị xong xe ngựa, Tả Thiệu Khanh không để ý ánh mắt uy hiếp của Lục Tranh kéo người lên xe ngựa, ôm eo hắn giải thích: “Từ nơi này đến nha môn Công bộ phải đi qua phố xá náo nhiệt, ngài cũng không muốn dọc đường đều bị người vây xem chứ?”


Lục Tranh từ trước đến nay đi ra ngoài đều cưỡi ngựa, khoảng thời gian lúc đầu hắn trở lại kinh, mỗi lần đi ra ngoài, đám người trên đường phố đều dừng chân vây xem, bây giờ thời gian dài ngược lại còn đỡ, ít nhất sẽ không từ cửa thành đuổi tới cửa phủ.


Kéo Tả Thiệu Khanh vào trong ngực, Lục Tranh cúi đầu cắn chớp mũi y: “Bọn họ muốn nhìn thì để bọn họ nhìn, em còn sợ bọn họ nhìn hay sao?”


Tả Thiệu Khanh đẩy mặt của hắn ra, sờ mũi, lau nước miếng bên trên, nghiêng qua liếc hắn: “Cây to đón gió, trong kinh đô này có khối người muốn lấy tánh mạng của chúng ta, làm gì rêu rao khắp nơi, làm bia ngắm công khai?”


Nhắc đến việc này, Tả Thiệu Khanh phát hiện, từ lúc y quen Lục Tranh, y trước sau cũng đã trải qua ba lần ám sát, nếu không phải y đời này có chút công lực, nói không chừng sớm đã đi đầu thai.


“Địch nhân sẽ không bởi vì em ngồi xe ngựa liền bỏ qua em, em coi huy hiệu trên xe ngựa là trang trí sao?” Vén một lọn tóc của Tả Thiệu Khanh lên, Lục Tranh thấp giọng nói: “Là đinh thì nên nhanh chóng nhổ, nếu không thời gian dài luôn khôngtránh được có lúc bị đâm chân.”


Tả Thiệu Khanh không phải không biết Lục Tranh ở trong tối làm một vài việc không để cho người biết, nhưng y cho tới bây giờ chưa từng truy hỏi đến cùng, dựa theo y biết, trong phủ Trấn quốc công có một địa lao, nhưng lại không biết bên trong giam giữ là ai.


“Kỳ thật ta muốn nói, địch nhân là vĩnh viễn diệt không hết, triều đình to như vậy,có người ngay cả lòng trung thành cũng là giả, huống chi là lá mặt lá trái giữa đồngliêu? Hôm nay là bạn tốt ngày mai là địch nhân, chỉ cần chúng ta là vật cản trên con đường tiến về phía trước của người khác, thì không thể nào ít kẻ thù.”


“Giống như Tào đại ca của em?” Khóe miệng Lục Tranh hơi nhếch lên một đườngcong lạnh như băng.


“Hắn? Hắn có thể không tính là địch nhân của em.” Từ lúc ban đầu trù tính khiếncho hắn ta và Tả Thục Tuệ từ hôn, Tả Thiệu Khanh sẽ không đem hắn ta trở thành địch nhân mà đối đãi, ngược lại là đối với cảnh ngộ của hắn ta có chút đồng tình.


“Hừ, em nên may mắn lúc trước Duệ Khánh Vương không tín nhiệm hắn, nếu không lúc ấy em cũng không phải là bắt đi mà là bị người lừa gạt đi.”


Tả Thiệu Khanh vẫn luôn xem việc này làm vết bẩn trong cuộc đời mình, không được tự nhiên vùi mặt vào trong ngực Lục Tranh: “Nói đến việc này, sau đó Hoàng thượng xử lý hắn như thế nào? Sao khoảng thời gian này em vẫn luôn hỏi thăm không được tin tức của hắn?”


“Có lẽ là bí mật hành hình đi, ai biết được?” Lục Tranh giọng điệu hờ hững trả lời.


Tả Thiệu Khanh mới không tin hắn không biết, lúc trước ở trước mặt Lục Tranh vì Tào Tông Quan cầu tình, bởi vì biết dựa vào tội danh của Tào Tông Quan, cũng không cấu thành tử tội.


“Em rất quan tâm hắn?” Lục Tranh khóa chặt cánh tay hỏi.


“Quan tâm thì chưa tới, chỉ là không muốn hắn chết.” Đó là một trong những người kiếp trước đối tốt với y, Tả Thiệu Khanh không muốn thiếu nợ tình nghĩa.


“Vậy bản công có thể nói cho em biết, hắn còn sống, em có thể không cần nhớthương hắn.”


Tả Thiệu Khanh đổi một tư thế thoải mái, gối lên đùi Lục Tranh, cầm một ngón tay Lục Tranh xoa nhẹ, trên mặt hiện ra ý cười nồng đậm.


Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay truyền vào trong lòng, Lục Tranh đẩy ngón tay vàotrong miệng Tả Thiệu Khanh, quấn lấy cái lưỡi mềm mại, cảm nhận được nóng ẩmmềm mại trong khoang miệng.


Đuôi lông mày Tả Thiệu Khanh chau lên, hơi mở ra đôi môi, chủ động liếm láp đầu ngón tay hắn, đầu lưỡi phấn hồng như ẩn như hiện.


Lục Tranh rút ngón tay ra, bàn tay nâng ót y, dùng sức hôn lên.


Mút, quấn quít, hơi thở và hơi thở hòa hợp, mềm mại và mềm mại đụng chạm, khiến cho người không tự giác ngừng lại hô hấp.


Lúc một tay Lục Tranh không tự chủ được khoác lên đai lưng Tả Thiệu Khanh, ngoài xe ngựa vang lên thanh âm cứng nhắc của Ẩn Nhất: “Gia, đã đến.”


“A…” Tả Thiệu Khanh nghe được âm thanh vội vàng ngăn cản bàn tay đang làm loạn của Lục Tranh, ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm vào vẻ mặt chưa thỏa mãn dục vọng của Lục Tranh.


Đương nhiên, y lúc này so với Lục Tranh không tốt hơn bao nhiêu, hạ thân hơi trướng đâu, nhiệt độ toàn thân đem da dẻ đốt ra màu hồng diễm lệ.


Y liếm đôi môi sưng đỏ, hạ giọng nói: “Anh đừng xuống xe.” Một người bờ môi sưng đỏ coi như xong, để cho người nhìn thấy y và Lục Tranh đều là bộ dáng này, cam đoan không thể không nghĩ rằng bọn họ ở trong xe ngựa đã làm cái gì.


Trên thực tế bọn họ cũng chỉ là nhẹ nhàng trao đổi một nụ hôn mà thôi.


Lục Tranh dùng tay áo lau chất lỏng ở khóe miệng của y, nhẹ nhàng ở trên môi y mổ mổ: “Nếu không dẹp đường trở về phủ.”


Tả Thiệu Khanh vội vàng đẩy người ra, tự mình ngồi thẳng sửa sang lại quần áo mất trật tự, hít sâu vài hơi đè xuống dục vọng, lúc này mới nói: “Cũng đến nơi rồi, nếu bây giờ trở về như thế nào khai báo với Lý thượng thư?”


Lục Tranh tựa ở trên vách tường, hai tay ôm ngực nhìn chằm chằm vào đôi má đỏ tươi của Tả Thiệu Khanh: “Bản công muốn làm cái gì còn phải khai báo với hắn?”

Lục Tranh tựa ở trên vách tường, hai tay ôm ngực nhìn chằm chằm vào đôi má đỏ tươi của Tả Thiệu Khanh: “Bản công muốn làm cái gì còn phải khai báo với hắn?”


“Phải phải phải, ngài là Trấn quốc công, tiểu nhân kẻ kém cỏi này, chỉ là một langtrung, tự nhiên nên nghe lời bảo ban của quan trên.”


Dùng tay vuốt đôi má, Tả Thiệu Khanh kiểm tra bản thân cẩn thận một phen lúc nàymới xuống xe ngựa.


“Khụ khụ…đêm qua bận rộn công sự ngủ không ngon, không nghĩ tới vậy mà ở trên xe ngựa ngủ mất, ha ha…”


Tả Thiệu Khanh có lẽ cũng biết lý do của mình không có bao nhiêu sức thuyết phục, xấu hổ cười, tiên phong đi vào nha môn Công bộ: “Đi thôi, Lý đại nhân nhất định đợi đên sốt ruột rồi.”


Thanh niên kia theo sau y, ngoan ngoãn đi, nghĩ thầm: Cũng không biết là ai vừa rồi ở trong xe ngựa lề mề cả buổi không đi ra.


Đợi gặp được Lý thượng thư, Tả Thiệu Khanh đã khôi phục bộ dáng tuấn tú nho nhãnhư ngày xưa, chấp tay hành lễ, hỏi: “Không biết đại nhân gọi hạ quan đến đây cóchuyện gì quan trọng?”


Y làm bộ không thấy Kha Thành đứng ở sau lưng Lý thượng thư, một bộ ngoan ngoãn nghe lời dạy bảo.


“Tả lang trung…” Lý thượng thư thanh âm ồm ồm truyền vào trong tai Tả Thiệu Khanh: “Ngươi vào Công bộ cũng đã một khoảng thời gian, cảm thấy thế nào?”


Tả Thiệu Khanh hơi ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, không rõ câu hỏi này khởi đầu tốt hay là khởi đầu xấu.


Bất kể như thế nào, Tả Thiệu Khanh trả lời: “Bẩm đại nhân, hạ quan mới vào quantrường, học thức có hạn, khoảng thời gian này đã học được rất nhiều thứ, theo hạ quan thấy, Công bộ chính là nha môn làm nhiều việc nhất trên dưới triều đình, từngchút từng giọt đều là dựa vào các vị đại nhân tay nắm tay sáng tạo ra, tất cả tiếnhành đều là vì lợi nước lợi dân, mà những đều này là do Lý thượng thư dạy bảo màhoàn thành, hạ quan may mắn đi theo đại nhân, là phúc phận của hạ quan.”


“Ha ha…Tả lang trung thực rất biết nói chuyện.” Lý thượng thư lộ ra hàm răng khônghoàn chỉnh cười nói: “Thành tích của ngươi bổn quan đều nhìn ở trong mắt, bổn quan cũng không nghĩ tới ngươi tuổi như vậy vậy mà so với các lão thần ngâm ởtrong Công bộ hơn mười năm còn làm tốt hơn.”


“Đại nhân quá khen, hạ quan không dám nhận.” Tả Thiệu Khanh trong lòng oánthầm: Lão nhân này thổi phồng y lên trời là muốn làm cái gì? Cũng không thể cố ý gọi y đến để khen thưởng y chứ?


“Được rồi, ngươi cũng đừng khiêm tốn, bản tấu của ngươi dâng lên cho hoàngthượng lão phu cũng đã xem, không khoa trương nhiều lời, không đoạt công, rấttốt.”


“Cảm tạ đại nhân tán thưởng.” Tả Thiệu Khanh vừa vái chào, vừa nghĩ: Nhanh vào chủ đề chính, y còn muốn chạy về nhà dùng bữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận