Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Trong đêm, Tả Thiệu Khanh đem chuyện này làm chuyện cười nói cho Lục Tranh nghe, lại không ngờ từ trong miệng Lục Tranh biết được chân tướng sự việc.


“Anh nói chuyện này là do Giang Triệt thiết kế?” Tả Thiệu Khanh ngây người hơn nửa ngày không kịp phản ứng, ngay sau đó hỏi: “Tại sao?”


“Em biết lúc trước Giang Triệt là nói như thế nào mới thuyết phục được Diêu gia đểcho Tả Thục Tuệ làm bình thê không?”


“Không phải bởi vì anh ra mặt sao?” Tả Thiệu Khanh có ngốc cũng biết sự thật không phải như vậy.


Lục Tranh hôn lên đôi môi sưng đỏ của y: “Anh tại sao phải ra mặt vì một người em ghét?”


“Không phải anh? … Vậy Giang Triệt…” Giang Triệt sẽ yên lành đồng ý Tả Thục Tuệlàm bình thê? Chỉ dùng đầu ngón chân cũng biết là không thể nào.


Giang gia và Diêu gia quan hệ mật thiết, là lúc hai nhà đôi bên cùng có lợi, Giang Triệt căn bản không thể vì một nữ nhân không thích mà đắc tội Diêu gia.


Tả Thiệu Khanh vẫn cho rằng là Lục Tranh ra mặt, mới khiến cho Giang gia nới rộng miệng, còn thường xuyên cảm thấy chẳng đáng.


“Giang Triệt và Diêu gia có hiệp nghị, để cho Tả Thục Tuệ dùng lễ nghi bình thê vàocửa, lại không thể lưu lại con nối dõi, nói cách khác, đời này Tả Thục Tuệ đều khó có khả năng lướt qua Diêu thị.”


Tả Thiệu Khanh kinh ngạc há to mồm, nửa ngày mới thở ra một hơi: “Thì ra là thế...” Xem ra y vẫn là xem thường trình độ nhẫn tâm của Giang Triệt.


“Cho nên lúc gã biết Tả Thục Tuệ mang thai thì cố ý thiết kế ra chuyện này? Nhưng gã làm sao biết Tả Thục Tuệ sẽ tự mình nhảy vào trong hồ?”


“Giang Triệt xác thực không biết Tả Thục Tuệ sẽ chọn dùng thủ đoạn gì, nhưng em đừng quên, đó là Giang phủ, dù cho Tả Thục Tuệ không dùng chiêu này, gã cũng có biện pháp để người khác làm cho miếng thịt trong bụng nàng ta không còn.”


“Đây chính là cốt nhục của gã.” Tả Thiệu Khanh cảm thấy nhận thức đời trước của mình đối với Giang Triệt còn xa mới đủ, y vẫn luôn cho rằng Giang Triệt chỉ là ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo mà thôi.


“Trước mặt lợi ích gia tộc, một đứa nhỏ chưa sinh ra tình là cái gì?” Lục Tranh chẳnghề để ý nói: “Huống chi còn là một nữ nhân gã không thích sinh.”


Tả Thiệu Khanh có hơi: “Em cho rằng gã ít nhất chỉ là không thích Tả Thục Tuệ mà thôi, ít nhất có thể duy trì cưng chiều ở mặt ngoài.”


“Trách chỉ có thể trách nữ nhân kia phương thức gả vào không đúng.” Lục Tranh ôm eo Tả Thiệu Khanh kéo đến lên người, ngửi hương vị tạo giác nhàn nhạt trên người y: “Đừng ở trước mặt bản công nhớ đến nam nhân khác.”


Tả Thiệu Khanh đẩy đầu hắn ra, đặt cằm ở trên vai hắn, mang theo vài phần vui vẻ nói: “Nói như vậy, con đường phía trước của Tả Thục Tuệ là một khung cảnh tối tắm.”Chỉ là… y sẽ không để Giang Triệt thuận tiện như vậy.


“Đúng rồi, chuyện cơ mật như vậy anh làm sao biết?” Tả Thiệu Khanh không hoài nghi năng lực của phủ Trấn quốc công, nhưng Lục Tranh ngay cả giao ước bí mật của Giang Triệt và nhà bố mẹ vợ cũng biết, khẳng định tốn không ít công sức.


“Em cho rằng bản công sẽ tùy ý một nam nhân trắng trợn có ý đồ với em sống dướimí mắt sao?”


“Khụ khụ…này…” Đôi má của Tả Thiệu Khanh hơi nóng, không biết là vì trong lời nóicủa Lục Tranh nồng đậm dục vọng độc chiếm hay là bởi vì hắn coi trọng mình.


“Được rồi, việc nhà người khác em cũng đừng quan tâm nữa.”Lục Tranh đưa tay che mắt y, ở trên khóe miệng của y hạ xuống một nụ hôn, hô hấp hơi dồn dập.


Tả Thiệu Khanh cũng rất muốn lúc này làm chút gì đó, nhưng thân thể lại không cho phép, vì vậy rời đi cái ôm ấm áp của Lục Tranh lăn qua một bên nói: “A, rất buồn ngủ, ngủ.”


Lục Tranh một lần nữa ôm người trở về, vỗ lưng y: “Ngủ đi.”


Ngày hôm sau, Tả Thiệu Khanh tảo triều xong cũng không đi Công bộ điểm danh, mà bớt thì giờ trở về Tả phủ một chuyến, nghe nói Tả gia chuyển đi rồi, y còn chưa từng đến nhà mới nữa.

Ngày hôm sau, Tả Thiệu Khanh tảo triều xong cũng không đi Công bộ điểm danh, mà bớt thì giờ trở về Tả phủ một chuyến, nghe nói Tả gia chuyển đi rồi, y còn chưa từng đến nhà mới nữa.


Đi bộ theo La Tiểu Lục đi đến nhà mới Tả phủ, vẻ mặt Tả Thiệu Khanh trắng bệch nhìn chằm chằm vào cửa son đỏ thẫm, cùng với hai sư tử đá ngồi xổm ở cửa ra vào.


Khó trách y cảm thấy cảnh vật vùng phụ cận có chút quen mắt, này không phải chính là chỗ kiếp trước y trở về diệt môn sao? Không thể tưởng tượng được quanh đi quẩn lại một vòng, người Tả gia vẫn là tiến vào sống trong nhà này.


Chỗ Tả phủ trước đây ở chỉ là Tả Thiệu Yến tạm thời tìm, vị trí không tốt, nhà cũng không lớn, vừa vặn bây giờ một trai một gái nở mày nở mặt gả ra ngoài, tự nhiêncũng nên đổi chỗ ở.


La Tiểu Lục tiến lên gõ cửa, Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm vào hoảnh phi treo cao trên cửa còn có chút hoảng hốt, nhớ rõ trong đêm hôm đó, y là từ nơi này một đường giết vào, máu tươi đầy đất, tiếng kêu thê lương thảm thiết, từng khuôn mặt sợ hãi từ chỗ sâu trong kí ức tràn ra, khiến cho toàn thân y rét run.


Sau khi sống lại, trong lòng Tả Thiệu Khanh đối với việc quỷ thần nhiều thêm vài phần kính trọng, nhưng không cảm thấy hối hận và áy náy, chỉ là lúc nhìn thấy cổng lớn quen thuộc, tâm tình rơi vào đáy cốc.


“Tiểu Lục Tử, trở về…” Tả Thiệu Khanh cũng không có tâm tư đi vào chế giễu, quayngười rời đi.


La Tiểu Lục không biết chủ tử nhà mình đang yên lành đi tới cửa lại không đi vào, nhưng thấy sắc mặt chủ tử không tốt cũng không dám hỏi.


Cổng lớn màu đỏ thẫm bị mở ra, một gã sai vặt thò đầu ra, nhận ra bóng lưng Tả Thiệu Khanh lập tức hướng vào trong hô một tiếng: “Nhanh đi báo tin cho lão gia phu nhân, Tam gia trở về.”


Thấy bước chân Tả Thiệu Khanh không dừng, gã sai vặt kia vội vàng xông lên cản người lại, quỳ xuống đất dập đầu: “Tam gia, là nô tài không đúng, động tác mở cửa quá chậm, xin thứ tội.”


Tả Thiệu Khanh hít sâu một hơi, đè xuống bực bội trong lòng, trong tiếng dập đầu không ngừng của gã sai vặt dần bình tĩnh lại.


Y nghĩ: Kiếp này đã hoàn toàn không giống không phải sao? Tả gia muốn ở chỗ nào cùng y có quan hệ gì sao? Tóm lại...Chỗ này bọn họ cũng ở không lâu được…


“Đứng lên đi.” Tả Thiệu Khanh lạnh lùng nói, đồng thời quay người đi về phía cổng lớn.


Quản gia Tả phủ nghe được tin tức đã nhanh như gió chạy đến, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh nịnh nọt lấy lòng: “Tam gia ngài đã về, lão gia phu nhân mỗi ngày đều nhắc tới ngài, nghe nói Tam gia lập công lớn, Lão gia còn muốn tổ chức tiệc chúc mừng cho ngài, đúng lúc trong phủ có thêm hai vị tiểu chủ tử…”


Tả Thiệu Khanh dừng bước, quay đầu hỏi ông ta: “Ngươi nói cái gì?” Chẳng lẽ Hà thị và Nguyệt di nương đều sinh rồi?


Tính thời gian, hình như thật đúng là như vậy.


“Đúng vậy, thiếu phu nhân hôm kia sinh, là tiểu thiếu gia, Nguyệt di nương cũng là đêm hôm đó sinh.”


“Vậy thật sự có duyên.” Tả Thiệu Khanh hơi mỉa mai nói một câu, con trai và cháutrai vậy mà sinh cùng một ngày, Tả Uẩn Văn thật sự là có bản lĩnh.


Quản gia nghe ra trong lời nói của y không vui, ha ha ha hai tiếng không dám nói tiếp, nhưng cái này không gây trở ngại ông ta đem Tả Thiệu Khanh trở thành chủ tử mà hầu hạ.


Hạ nhân Tả phủ đều biết, vị thiếu gia trước đây không được chào đón mới là người có tiền đồ nhất, không chỉ lung lạc trái tim Trấn quốc công, còn làm đến lang trung Ngũ phẩm, mặc dù chuyện lấy chồng này bị mọi người hơi phê bình kín đáo, nhưng không có ai dám lại xem thường y.


Đi vào tiền sảnh vô cùng quen thuộc, Tả Thiệu Khanh chỉ thấy Tả Uẩn Văn đã ngồi ở bên trong, nhìn thấy y hờ hững gật đầu, dạy dỗ: “Tuy ngươi đã gả ra ngoài, nhưng tóm lại là con của ta, phải thường xuyên trở về một chút.”


“Phụ thân dạy phải, chỉ là con trai gần đây thật sự quá bận rộn, cho nên không cóthời gian rảnh đến.” Y tuyệt đối là nói thật, y vội vàng đến mức có một khoảng thời gian không trở về phủ Trấn quốc công, nào có thời gian trở về thăm Tả gia?


“Ừm, nghe nói ngươi ở Công bộ làm không tệ, ngay cả hoàng thượng cũng khenngợi, ngươi còn trẻ, không thể kiêu ngạo tự mãn.”


“Vâng.” Tả Thiệu Khanh qua loa lên tiếng.


Tả Uẩn Văn hiếm thấy bắt bớ một lần, hơn nữa lần này không có Lục Tranh ở, cho nên nói nhiều vài câu, nói đến cách đối nhân xử thế trên quan trường, phải như thế nào kéo gần quan hệ với Lý thượng thư, còn như thế nào quan hệ tốt với đồng liêu.


Tuy ông ta chưa từng làm quan, nhưng lúc trước tốt xấu gì cũng là cháu thái phó, mưa dầm thấm đất một chút, nói đến rõ ràng đâu ra đấy.


Tả Thiệu Khanh cũng không ngăn cản ông ta, vừa uống trà vừa nghe ông ta lải nhải, này thật đúng là thể nghiệm mới lạ, đợi Tả Uẩn Văn thông báo một đoạn, mới cười chúc mừng: “Vừa nghe quản gia nói phụ thân cho ta thêm một đệ đệ, con trai vội vàng đến, cũng không mang lễ vật, mong rằng phụ thân thứ lỗi.”


Trên mặt Tả Uẩn Văn hiện lên một tia xấu hổ, có lẽ cũng biết con trai và cháu trai lớn bằng nhau không dễ coi.


Tả Thiệu Khanh khẽ nở nụ cười, đứa bé này có thể thuận lợi sinh ra thật sự không dễ dàng, nếu không phải thấy Hà thị còn có mấy phần thuận mắt, y sẽ không để cho Tả Thiệu Yến lưu lại hậu đại.


Chỉ có điều như vậy cũng tốt, mẹ vì con mà mạnh mẽ, y ngược lại muốn nhìn Hà thị vì con trai còn có thể tiếp tục mềm yếu hay không, mà Nguyệt di nương, chỉ sợ cũng quy củ không được bao lâu.


Hậu viện chính là như vậy, vĩnh viễn không thể thiếu đấm đá lẫn nhau, Tiết Thị vừa mất đi cháu ngoại trai, lại nhiều thêm một đứa cháu trai ruột, cũng không biết tâm trạng như thế nào.


Cũng không lâu lắm, liền có một bà tử ôm một đứa bé đi vào, nói là đặc biệt để cho Tam gia nhìn một cái.


Tả Thiệu Khanh quan sát tỉ mỉ một lát, mày nhíu chặt, y không biết đứa nhỏ vừa sinh ra là như thế này, làn da nhăn nheo, ngũ quan không rõ ràng, tuyệt đối không đẹp mắt.


Bà tử kia có lẽ là nhìn ra tâm tư của y, giải thích nói: “Tam gia, đứa nhỏ vừa sinh ra đều là như vậy, đợi nuôi đủ tháng liền dễ nhìn.”


Tả Thiệu Khanh từ chối cho ý kiến, bỗng nhiên nhớ đến vú Liễu được y sắp xếp ở điền trang tại ngoại ô, hình như vú Liễu cũng đã từng nói như vậy.


Y tiện tay từ trên lưng cởi xuống ngọc bội, nhét làm quà gặp mặt cho cháu trai, Tả Uẩn Văn nhìn động tác của y, cũng hài lòng cười.


“Ôm trở về đi, đừng để bị lạnh, đợi đứa nhỏ đầy tháng, ngươi cũng mời Lục công gia đến ngồi một chút.”


Tả Thiệu Khanh nhìn đứa bé bị ôm đi, biết Tả Uẩn Văn là muốn lợi dụng Lục Tranh tạo thế cho cháu đích tôn Tả phủ, y lập lờ nước đôi ừ một tiếng, cũng không tính làm như ý ông ta mong muốn.


Tả Uẩn Văn cũng không sai người ôm tứ thiếu gia Tả phủ ra, có lẽ là cảm thấy một thứ tử mà thôi, không cần giới thiệu long trọng.


Tả Thiệu Khanh cũng mặc kệ những thứ này, giả vờ một chút, sau đó nói đến việc của Tả Thục Tuệ.


Vẻ mặt Tả Uẩn Văn hiện lên một tia phẫn nộ: “Đây đều là Giang phủ gièm pha ầm ĩ ra, một đứa bé đang bình yên, ai…”


Tả Thiệu Khanh vô lương tâm nghĩ: Nếu y nói cho Tả Uẩn Văn biết chuyện này là Giang Triệt cố ý làm, không biết ông ta có thể hay không tức hộc máu.


Chỉ có điều tạm thời còn chưa muốn để lộ việc Lục Tranh giám thị Giang Triệt, cũng không mong muốn để cho Tả Thục Tuệ tỉnh táo lại, liền để nàng ta cho rằng còn cócơ hội cũng tốt.


“Ta hôm qua sai người đưa chút dược liệu qua, hy vọng đại tỷ sớm ngày khôi phục,nàng còn trẻ, đứa nhỏ lúc nào đó sẽ có.” Nhưng có thể sinh ra hay không, phải xem vận mệnh của nàng ta.


Tả Thiệu Khanh đột nhiên nảy sinh một ý niệm trong đầu, nếu để cho Tả Thục Tuệ thuận lợi sinh ra đứa nhỏ, vậy quan hệ của Giang gia và Diêu gia phải hay không là liền như vậy vỡ tan?


“Ai, cũng chỉ có thể như thế.” Tả Uẩn Văn im lặng, hiển nhiên không muốn cùng contrai thảo luận vấn đề xấu hổ này.

“Ai, cũng chỉ có thể như thế.” Tả Uẩn Văn im lặng, hiển nhiên không muốn cùng contrai thảo luận vấn đề xấu hổ này.


“Đúng rồi, như thế nào không thấy đại ca?” Tả Thiệu Khanh giống như lơ đãng hỏi.


“A, đại ca ngươi gần đây mới kết bạn mấy học sinh, là đệ tử quốc tử giám, vi phụ dựtính qua đoạn thời gian này để cho nó vào quốc tử giám, cũng nên vì khóa thi cử sau làm chuẩn bị.” Nhắc tới Tả Thiệu Yến, Tả Uẩn Văn tiếc hận nói: “Đại ca ngươi tài năng và học vấn là có, đáng tiếc vận mệnh không tốt, để cho nó giao thiệp với nhiềubạn cùng tuổi cũng tốt, cũng miễn cho…”


Lông mày Tả Thiệu Khanh giật giật, suy đoán lời nói còn chưa nói hết của ông ta là có ý gì, chẳng lẽ Tả Thiệu Yến vẫn chưa từ trong bóng ma lần khoa cử này thoát ra? Vậy thật sự là quá tốt.


“Phụ thân yên tâm đi, đều nói phúc họa gắn bó, nói không chừng lần sau vận maycủa đại ca liền đến.” Tả Thiệu Khanh rủ xuống tầm mắt, dấu đi lạnh lùng dưới đáymắt, trừ khi mình không còn trên thế giới này, nếu không Tả Thiệu Yến đời này cũng đừng nghĩ đậu cao trung.


Tả Uẩn Văn nghe xong lời này hiển nhiên thật vui vẻ, sai quản gia thông báo cho phòng bếp làm thêm vài món ăn, tính toán cùng Tả Thiệu Khanh ăn một bữa cơm đoàn viên, đáng tiếc Tả Thiệu Khanh không cảm kích, từ chối trong nha môn còn có việc, ngồi trong chốc lát liền rời đi.


Từ đầu đến cuối, y không hề nhìn thấy Tiết Thị, này khiến cho y có bao nhiêu tiếc nuối.


Mà Tiết Thị kì thật cũng không phải cố ý không xuất hiện, mà là thân thể không khỏe, ốm đau không dậy nổi.


Cái này đều phải quy tội việc Tả Thục Tuệ đẻ non, vị mẫu thân này quan tâm con gái đi Giang phủ chăm sóc con gái vài ngày trở về liền ngã bệnh, vốn là con dâu sinhcháu trai là việc vui, đáng tiếc không đợi mụ bật cười Nguyệt di nương bên kia cũng sinh, còn là con trai, vì vậy bệnh của mụ lúc tốt lúc xấu, vẫn luôn không khỏi hẳn.


Vốn là mụ dự tính sai người gian lận lúc Nguyệt di nương sinh, tốt nhất có thể một thi hai mệnh, thật sự không được, đi lớn giữ nhỏ cũng được, đáng tiếc khoảng thời gian kia mụ tinh lực không tốt, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.


Tả Thiệu Khanh từ Tả phủ đi ra cũng không thật sự đi nha môn, mà là rẽ vào nhà Tả Uẩn Dương, hiện tại hai nhà sống gần nhau, y vừa đi vừa đi dạo, đợi đến lúc đến quý phủ của Nhị thúc vừa vặn là thời gian ăn trưa.


Cùng cả nhà Nhị thúc ăn xong bữa cơm ấm áp, sau khi ăn xong, Tả Uẩn Dương vui sướng nói: “Vốn muốn sai người đến phủ Trấn quốc đưa thiệp cưới, vậy mà ngươi đã đến, liền mang về đi.”


Nói xong sai quản gia ở bên cạnh mang thiệp cưới tới.


Tả Thiệu Khanh cảm thấy ngày hôm nay không tệ, việc vui một việc tiếp một việc: “Là hôn sự của đại đường tỷ?”


Giữa trán Tả Uẩn Dương chính là ý cười: “Đúng vậy, thời gian định là ngày tám hai tháng sau, ý của Khúc gia là trở về trấn Vưu Khê làm tiệc rượu, ta đồng ý, qua mấy ngày nữa thì lên đường.”


Biết Tả Thiệu Khanh khẳng định không có thời gian trở về, Tả Uẩn Dương cũng không có ý bảo y nhất định phải đến trình diện.


Lúc Tả Thiệu Khanh nhàn hạ từng nghe La Tiểu Lục nhắc đến, lúc đầu Khúc gia cũng không hài lòng đoạn hôn sự này, nhưng ngại thân phận của bà mối không lập tức cự tuyệt.


Chuyện sau đó cũng có chút tính hí kịch, có một ngày Khúc Trường Thanh và bạn bè đi vùng ngoại ô dã ngoại dạo chơi, đúng lúc ở trên đường đụng phải Tả tiểu thư đi dâng hương, mặc dù chỉ là ngoài ý muốn liếc nhìn, nhưng lại kỳ tích mà vừa mắt hợp duyên hắn ta.


Về sau cũng không biết hắn ta là nói như thế nào thuyết phục phụ mẫu trong nhà, Khúc phu nhân sau khi gặp Tả tiểu thư cảm thấy các phương diện cũng không tệ, cộng thêm hỗ trợ từ phủ Trấn quốc công, sự việc dần dần liền thành.


“Vậy cũng phải chúc mừng Nhị thúc rồi, Khúc huynh nhân phẩm lương thiện chínhtrực, nhất định sẽ đối xử tử tế với đại đường tỷ.”


“Hy vọng như vậy.” Tả Uẩn Dương thoải mái cười to, có thể dùng thân phận con gáithương nhân gả cho mệnh quan triều đình, ông liền vô cùng thỏa mãn.


“Vậy ta nên trở về chuẩn bị lễ trọng cho đại đường tỷ.” Lúc trước y xuất giá, Tả Uẩn Dương tốn không ít tiền, tuy trên miệng ông nói đó là tiền lãi của Tả Thiệu Khanh,nhưng trong lòng y vẫn là cảm ơn ông.


“Ha ha, vậy Nhị thúc thay đại đường tỷ ngươi nhận.” Tả Uẩn Dương cũng không từchối, ông là biết tài lực hiện tại của Tả Thiệu Khanh, hơn nữa có một phủ Trấn quốccông tại, không cần lo lắng hầu bao của cháu trai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận