Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Xác thực đi theo Lương Tề học tập một khoảng thời gian ngắn, Tả Thiệu Khanh mới biết được vị thị lang đại nhân lười nhát này một khi nghiêm túc là cỡ nào điên cuồng, y đã mười ngày không nhìn thấy mặt trời rồi.


Công xưởng quân khí của Công bộ ẩn giấu trong một ngọn núi lớn ở ngoại ô kinh đô, Tả Thiệu Khanh lần đầu tiên tiến vào bị bịt mắt mang vào, không chỉ có y nhưthế, ngoại trừ Lương Tề những quan viên Công bộ khác cũng là bị đối xử như vậy.


Cũng may sau khi vào trong, mức độ tự do hơi lớn một chút, ngoại trừ mấy nhà khocơ mật có trọng binh canh gác, chỗ còn lại đều tùy ý y đi tham quan, đáng tiếc y căn bản không có thời gian.


Lương Tề không biết có phải hay không là thật vất vả tìm được người nối nghiệp, bởi vậy tận tâm tận lực dạy, đương nhiên, trong đó không thể thiếu nguyên nhân Tả Thiệu Khanh nhẫn nhục chịu khó.


Lúc khát nước đưa một chén nước, lúc trời nóng nực đưa khăn ướt vân vân, y làm việc thoả đáng, so với gã sai vặt lúc trước còn tri kỉ hơn.


Quan trọng hơn là, cấp dưới tri kỉ này còn là người giúp việc thông minh cơ trí, bất luận bản vẽ gì đến tay y, chỉ cần chỉ dạy một chút có thể dùng tốc độ nhanh nhất nghiên cứu thấu đáo, so với chính mình năm đó cũng không thua gì.


Có y bên cạnh giúp đỡ, hiệu suất của Lương Tề cũng nâng cao hơn, bởi vậy tâm tình đặc biệt dễ chịu, ngay cả thái độ đối với Tả Thiệu Khanh cũng ngày càng hòa nhã.


Cấp dưới còn lại vốn là đối với Tả Thiệu Khanh đến rất không thân thiện, nhất làmột vị lang trung khác theo Lương Tề nhiều năm, âm thần giật dây mọi người bài xích y, đáng tiếc Tả Thiệu Khanh đã trải qua hai đời, tâm tính sớm cũng không phảithiếu niên 14 tuổi lỗ mãng xúc động, thủ đoạn cũng không giống như mặt ngoàithiện lương của y, nhẹ nhàng linh hoạt giải quyết trở ngại này.


Vị lang trung kia cho đến khi bị đuổi ra khỏi công xưởng quân khí còn ồn ào không rõ mình làm sai cái gì, hắn ta chẳng qua là cố ý bỏ một chút thuốc xổ vào trong nước trà của Tả Thiệu Khanh mà thôi, nhưng ai biết được màn đêm buông xuống Tả Thiệu Khanh vậy mà sốt cao không ngừng, bờ môi tím tái, sau khi thái y chuẩn đoán bệnh phát hiện vậy mà trúng độc.


Mà lúc hắn ta lén lúc hạ dược lại trùng hợp bị người nhìn thấy, lại từ chỗ ở của hắn ta tìm ra độc dược, nhân chứng vật chứng đều có, dù là hắn ta nói rách miệng cũng vô dụng.


Đối với Tả Thiệu Khanh mà nói, đây chỉ là chướng ngại nhỏ trong tiền đồ của y màthôi, sau khi tính kế đuổi người đi, y lại mạnh khỏe như rồng như hổ bắt đầu khôngngừng nghỉ quá trình học tập.


Hại Lương Tề thỉnh thoảng dùng ánh mắt nhìn kĩ y, giống như y tùy thời sẽ ngã xuống.


Ở chung lâu, Lương Tề liền phát hiện trên người thiếu niên này có tính bền dẻo kì lạ, hoặc nói là chấp nhất, hắn ta căn bản không cách nào lý giải thiếu niên ở loại tuổi này, loại thân phận này tại sao lại có chấp nhất như vậy.


Nhiều lúc hắn ta nửa đêm thức dậy đều có thể nhìn thấy y khêu đèn đọc sách, đọc những tư liệu cơ mật mình ủy quyền cho y, giống như là cái động không đáy không ngừng hấp thu tri thức mới.


Chẳng lẽ đây là nguyên nhân Lục công gia nhìn trúng y? Lương Tề trăm mối vẫn không có cách giải, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng hắn ta đem Tả Thiệu Khanh trở thành hạt giống tốt bồi dưỡng.


Một tháng sau, võ đài phía sau sơn thể đột nhiên phát ra một tiếng vang thật lớn, cả ngọn núi đều hơi lắc lư một chút, chim thú trong rừng thất kinh, chạy trốn bốn phía.


Tả Thiệu Khanh trợn mắt há hốc mồm nhìn xem khe núi nhỏ bị san bằng thành bình địa, không thể tin được thứ này chính là đồ vật bọn họ trong khoảng thời gian này cả ngày lẫn đêm nghiên cứu ra.


“Ha ha…cuối cùng thành công rồi…” Lương Tề điên cuồng cười lớn ra tiếng, đầu tóc rối bời cùng với mặt mũi tràn đầy râu ria khiến cho hắn ta thoạt nhìn già hơn mườituổi.


Nhưng trong ánh mắt của mọi người không có một tia khinh thường, ngược lại đối với hắn ta sinh ra lòng kính ngưỡng.


Tả Thiệu Khanh trong lòng cũng có chút xúc động, không có khoảng thời gian sống chung này y chỉ sợ vĩnh viễn nhìn không thấy một mặt chuyên nghiệp như vậy của Lương Tề.


Y lau mặt một cái, dưới đáy mắt một tầng quầng thâm dày đặc, nhưng ánh mắt của y lại đặc biệt sáng trong, ngay cả hai tay dính đầy than đen cũng quên, bôi khuôn mặt thành mặt mèo đen.


Một canh giờ trước, y còn tự tay thêm than củi vào trong viên hỏa dược, trong nháy mắt nó liền ở trong tầm mắt của mình nổ tung lên, hơn nữa còn nổ tung phá hủy một khe núi nhỏ ba mét, loại cảm giác này thực sự không phải thỏa mãn bình thường.


“Tốt.” Cửa vào võ đài, mấy vị trọng thần chẳng biết lúc nào đứng ở nơi đó, lên tiếng khen là Binh bộ thượng.


Mà ánh mắt Tả Thiệu Khanh lại toàn bộ rơi vào trên người nam nhân đứng ở vị trí đầu tiên, cẩn thận tính toán, bọn họ vậy mà có hơn nửa tháng không gặp, cho dù là nửa tháng trước gặp mặt cũng là vội vàng.


Tả Thiệu Khanh không đi về phía Lục Tranh, mà thối lui đến sau lưng Lương Tề, biểu hiện kính cẩn giống như một cấp dưới bình thường.


Lương Tề không khỏi nhìn y nhiều thêm vài lần, càng cảm thấy thiếu niên này vô cùng cổ quái, biểu hiện căn bản không giống người thường, chẳng nhẽ loại thời gian lâu rồi không thấy trượng phu không phải nên chạy đến trước mặt biểu đạt nhớ thương sao?


Y không sợ Lục Tranh trong khoảng thời gian y không có mặt bị nam nhân khác câu dẫn đi mất sao?


Lục Tranh đối với lần nghiệm thu hỏa dược này cũng rất hài lòng, tuy từ mấy trămnăm trước thì có hỏa dược xuất hiện, nhưng vẫn chỉ dùng ở trên phương diện quân sự khó có thể đạt được tiến triển, trước đây chiến sự Bắc Cương nếu có thể có nhiềuhỏa dược, chỉ sợ sớm đã đuổi Bắc Địch ra khỏi biên giới.


Lúc này hỏa dược chỉ là dùng quặng ni-trát ka-li, lưu hoàng, than củi đơn giản phốihợp mà thành, xác suất thành công nhỏ, có khi người mình bị hỏa dược làm bịthương, bởi vậy rất ít người dám dùng.


Hắn vững bước đi đến trước mặt Lương Tề, vỗ bờ vai của hắn ta, đơn giản nói mộtchữ: “Tốt.”


Lúc ánh mắt Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn, Lục Tranh kéo y từ sau lưng Lương Tề đến bên cạnh mình, từ trên xuống dưới đánh giá người một lần,lông mày không tự giác nhíu lại.


Hình tượng lúc này của Tả Thiệu Khanh thật sự không thể nói đẹp được, vải bôngtoàn thân màu đen bao ở trên người lộ ra gầy yếu rất nhiều, đôi má đen trắng xennhau cũng so với trước gầy hơn rất nhiều, lộ ra cặp mắt to sáng ngời có thần đặc biệtrõ ràng, nếu như xem nhẹ đáy mắt màu tím xanh của y, Lục Tranh còn có tâm tìnhthưởng thức nhiều một chút.


Hắn dùng tay áo thô lỗ lau tro trên mặt Tả Thiệu Khanh, vẫn nhìn không thấy màu gốc, vì vậy tâm tình càng thêm không tốt.


“Chuyện sau đó liền giao cho Lương thị lang, một tháng sau, bản công muốn nhìnthấy thứ này xuất hiện ở trên chiến thuyền.”


“A…” Lương Tề há to mồm kêu rên một tiếng, hắn ta muốn nói, hắn ta cũng đã rất lâu không nghỉ ngơi thật tốt, hắn ta cũng muốn trở về giường cao gối ấm, mỹ nhântrong ngực.


Đáng tiếc lời này dưới vẻ mặt có thể nói lạnh lùng như băng của Lục Tranh cứ thếmà nuốt trở về, chỉ có thể nhìn phu phu hai người tay trong tay rời đi.


Tả Thiệu Khanh cho đến khi lên xe ngựa còn cảm thấy không được tự nhiên, chuyện đầu tiên sau khi lên xe chính là lấy khăn dính nước trà lau mặt và tay sạch sẽ.


Lúc y vào Công bộ chỉ là đầu mùa hè, bây giờ mùa hè đã trôi qua, mùa hè đầu tiên ở kinh đô của y còn chưa kịp cảm nhận nhiệt độ nóng hầm hập thì đã nhảy qua.


Đều nói ở trong núi không biết ngày tháng, cổ nhân thật không lừa ta.


Một mùa hè không làm sao phơi nắng mặt trời, Tả Thiệu Khanh lau mặt gần trắng bạch trong suốt, hưng phấn qua đi cảm giác mệt mỏi tập kích, cả người đều bày ra bộ dáng bệnh trạng.


Lục Tranh kéo người vào trong ngực, đưa tay nắm chặt tay y, lập tức có một dòngnước ấm đi qua bàn tay nắm lấy nhau vào trong thân thể Tả Thiệu Khanh, khiếntrăm mạch tứ chi đều chìm đắm trong hơi thở ấm nhuận.


Tả Thiệu Khanh kinh hãi: “Em không sao, vô duyên vô cớ làm sao lại truyền nội lực cho em?”


Tuy y đã quen Lục Tranh dùng nội lực điều trị thân thể cho y, nhưng bình thường cũng chỉ là mát xa hoặc nhuận mạch, như lần này trực tiếp truyền nội lực cho y vẫn là lần đầu tiên.


“Câm miệng.” Lục Tranh khẽ quát một tiếng, vẻ mặt âm trầm đáng sợ.


Tả Thiệu Khanh biết tâm ý của hắn đã định, vì vậy không hề phản bác, nhắm mắt lại, dẫn nội kình tới đan điền của mình, đợi sau khi Lục Tranh rút tay ra lại ngồi trông chốc lát mới mở to mắt.


Khóe miệng của y kéo ra bộ dáng tươi cười, tựa ở trong ngực Lục Tranh, cọ xát lồngngực của hắn nói: “Lục gia, anh vừa rồi hung dữ với em.” Chẳng lẽ là dục vọng chưathỏa mãn?


Lục Tranh giữ chặt cánh tay, cảm nhận được thân thể trong ngực trở về nhiệt độ bình thường, trên mặt cũng thêm chút huyết sắc, lúc này nới nhẹ nhàng thở ra.


Tả Thiệu Khanh không biết, bộ dáng vừa rồi của y thật sự dọa người, tuy hắn không cấm đoán Tả Thiệu Khanh bận rộn không biết ngày biết đêm, nhưng tuyệt đối không cho phép y lấy thân thể của mình ra đùa giỡn.


Lương Tề là tính tình gì hắn hiểu rõ nhất, tên điên kia từng ba ngày ba đêm không chợp mắt vì cải tiến khung xe bắn đá, mà Tả Thiệu Khanh dưới sự dẫn dắt của hắn ta, tránh không được cũng phải mất ăn mất ngủ.


Tả Thiệu Khanh biết hắn là đau lòng mình, nhưng y và Lục Tranh cũng không phải người chịu không nổi một chút khổ, so với một chút lao lực ấy của y, Lục Tranh trên chiến trường chịu khổ so với y còn nhiều hơn.


Y ôm eo Lục Tranh, đôi má ở trên ngực Lục Tranh chậm chạp quấy rầy, cho đến khi cảm nhận được thân thể của hắn biến hóa mới cười làm lành nói: “Gia, em muốn…”


“A…” Cằm bị nâng lên, đôi môi cực nóng phủ lên môi của y, đầu lưỡi nóng như lửa không thể chờ đợi được mà cạy mở hàm răng của y xông vào, tiếp theo là càn quétthô bạo một phen.


Tả Thiệu Khanh dùng hai tay ôm cổ Lục Tranh, đem thân thể của mình chặt chẽ dán lên, nhắm mắt lại hưởng thụ thân mật lâu ngày không gặp này.


Cho đến khi người bị đẩy ra, Tả Thiệu Khanh còn đắm chìm trong hôn hít kịch liệt, ytủi thân nhìn về phía Lục Tranh.


“Đến bên kia ngồi xuống. Đừng tùy tiện câu dẫn bản công.” Lục Tranh hổn hển dùng vạt áo che khuất lửa nóng dưới háng, hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng đè lại mãnhthú đang phá lồng ở trong lòng.


Tả Thiệu Khanh lông mày nhíu lại, cũng không để ý mệnh lệnh của hắn, tự ý gối đầu lên đùi của hắn, ngửi hương vị quen thuộc ở trên người Lục Tranh, rất nhanh liền rơi vào ngủ sâu, trong lúc ngủ mơ, khóe miệng còn cong lên độ cong đẹp mắt.


Lục Tranh thỉnh thoảng dùng ngón tay lướt qua gương mặt của y, thực tế sờ soạng quầng thâm xanh tím ở dưới mắt, im lặng thở dài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận