Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tăng thái phó lúc còn trẻ cũng là khách quen của thanh lâu sở quán, hẹn vài người bạn cùng chung chí hướng, tìm một đào kép tướng mạo đẹp lại thấu tình đạt lý đón tiếp, hồng tụ thêm hương* rất vui sướng.


*Hồng tụ thêm hương: Câu này là câu thành ngữ cổ, Hiểu ngắn gọn là “Hồng nhanthêm hương”, Hồng tụ: nói về những thiếu nữ áo quần xinh tươi diễm lệ. Nghĩa ban đầu là thư sinh trong thời gian dùi mài kinh sử có hồng nhan bên cạnh giúp đốtthêm hương. Ý chỉ nhưng người có nữ nhân xinh đẹp bên cạnh.


Ngày tháng như vậy cùng với tuổi tác dần lớn từ từ ít đi, hôm nay chắt trai của ông ta cũng đã có, tự nhiên sẽ không lại tự cho là phong lưu, suốt ngày chạy đến thanh lâu.


Bởi vậy, cho nên lúc ông ta biết cháu ngoại của mình bị Lục công gia giam giữ ở Xuân Phong Đắc Ý lâu, khuôn mặt già đỏ rực.


Đứa cháu ngoại không nên thân này ngày thường cũng gây không ít phiền toái cho ông ta, đáng tiếc lão thê vô cùng yêu thương, cưng chiều che chở, tính cách đượcnuông chiều thành không học vấn không nghề nghiệp.


Ông ta không phải không biết Tăng gia không người kế tục, nhưng cả đám đều trưởng thành như vậy, ông ta có thể có biện pháp gì?


Nhớ tới vẻ mặt đắc ý của Thương Hiển Dương lúc nhắc tới con cháu nhà ông ta, Tăng thái phó liền đầy bụng nước đắng.


“Lão thái gia, ngài vẫn là đi nhìn một cái… tôn thiếu gia bị thương ở mệnh căn, đại phu nói đời này sợ là…sợ là…”


“Cái gì?” Tăng thái phó đập bàn, tức giận: “Đến cùng chuyện gì xảy ra? Lục công gia đang êm đẹp, tại sao sẽ làm nó bị thương nặng?”


Quản gia báo tin vẻ mặt đau khổ trả lời: “Không phải Lục công gia làm bị thương, là...là phu nhân của hắn, tôn thiếu gia hình như...hình như đắc tội y.”


Râu ria lông mi của Tăng thái phó giật giật, thanh âm bình tĩnh hỏi: “Là nam thê không biết xấu hổ kia?” Thấy quản gia gật đầu, ông ta hừ lạnh một tiếng: “Đi, lão phu ngược lại muốn nhìn, y cái thứ dựa vào nam nhân cưng chiều có thể đem cháu của Tăng gia ta làm thế nào.”


Quản sự kia khom lưng đi theo sau ông ta, trong lòng nhịn không được oán thầm: Mặc kệ thân phận của y như thế nào, đến cùng phía sau có Lục công gia làm chỗ dựa, huống chi lần này còn bị một nam nhân đùa giỡn, sợ là Lục công gia cũng nuốt không trôi cơn tức này.


Lúc Tăng thái phó đến, khách nhân trong lầu rời đi hơn phân nửa, các cô nươngtrốn trong phòng mở cửa sổ vụng trộm nhìn tư thế oai hùng của Lục công gia.


Trước đây Lục công gia chưa thành hôn, các nàng đã từng tưởng tượng, nếu là Lục công gia ngày nào đó có thể cùng những quan viên khác tới chỗ này giao hợp, dù đưa tiền ngược lại cũng đáng.


Đáng tiếc vị gia này sau đó lấy nam thê, tất cả mọi người biết hắn không gần nữ sắc,lúc này mới hết hy vọng.


“Lục công gia, nghịch tử đại bất kính, còn xin giơ cao đánh khẽ.” Tăng thái phó liếc qua cháu ngoại trai còn hôn mê, chịu đựng cơn giận dữ nói.


Lục Tranh ngồi trên ghế thái sư, bên cạnh bày trà nước, mà sau lưng hắn, Tả Thiệu Khanh ân cần bóp vai, thỉnh thoảng nắn hai cái.


Lục Tranh đặt mạnh chén trà xuống, âm thanh lạnh lùng nói: “Xưa nay nghe thấy Tăng gia dạy con cháu không nghiêm, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền.”


Mặt già của Tăng thái phó đỏ lên, tuy đây là sự thật, nhưng bị người ở trước mặt mọi người phê bình như vậy, còn là người nhỏ hơn mình hai bối phận, sao mà chịu nổi?


“Bất kể nghịch tử đắc tội tôn phu nhân như thế nào, nó đã bị trừng phạt lớn nhất,kính xin Lục công gia không trách lỗi xưa.” Ánh mắt sắc bén của Tăng thái phó rơi vào trên người Tả Thiệu Khanh, xấu hổ tức giận đan xen.


Tả Thiệu Khanh từ trong giọng điệu của ông ta thì biết ông ta không phải thứ gì tốt, từ khi y được bổ nhiệm vị trí Công bộ thị lang, mọi người chỉ sẽ gọi y là “Tả lang trung, Tả đại nhân”, nhưng lão thất phu này lại cứng rắn gọi một câu “tôn phu nhân“, làm sao không đáng hận?

Tả Thiệu Khanh từ trong giọng điệu của ông ta thì biết ông ta không phải thứ gì tốt, từ khi y được bổ nhiệm vị trí Công bộ thị lang, mọi người chỉ sẽ gọi y là “Tả lang trung, Tả đại nhân”, nhưng lão thất phu này lại cứng rắn gọi một câu “tôn phu nhân“, làm sao không đáng hận?


Y thay đổi vị trí, đứng ra hướng về phía Tăng thái phó hành lễ, nghiêm mặt nói: “Thái phó đại nhân, hạ quan đường đường là mệnh quan triều đình, lại bị đứa nhỏ không có tri thức này trước mắt mọi người nhục nhã, đối phướng còn đưa ra điều kiện quá đáng không biết xấu hổ, cái này làm sao hạ quan có thể đáp ứng? Hạ quan cũng là xuất phát từ tự bảo vệ mình mới lỡ tay làm bị thương lệnh tôn, nếu như ngài thật muốn truy cứu trách nhiệm hạ quan cũng không thể nói gì hơn.”


Tả Thiệu Khanh vừa nói, liền đổ tất cả tội lỗ lên người cháu ngoại trai Tăng gia, chính mình chỉ là người bình thường bị ức hiếp bị nhục nhã không thể không đánh trả mà thôi.


Chẳng qua sự thật cũng xác thực như vậy, chỉ là độ mạnh yếu khi phản kích của yhơi lớn mà thôi.


Đương nhiên, y là tuyệt đối sẽ không thừa nhận điểm này: “Hạ quan cũng là bối rốimới trong chốc lát lỡ tay, nếu biết vị công tử này là cháu ngoại trai của Thái phóngài, hạ quan nhất định đánh không đánh trả mắng không cãi lại, về phần…về phậnlệnh tôn đưa ra yêu cầu vô lý, thứ cho hạ quan dù chết cũng không thể theo.”


Tăng thái phó nhớ tới cái gọi là yêu cầu vô lý, hàm răng liền trở nên đau, liền dựa vào chuyện này, cháu ngoại trai của ông ta chết chưa hết tội.


Hơn nữa từ thái độ của Lục công gia, chỉ sợ sự việc không dễ dàng xử lý như vậy,ngoại trừ bản thân nuốt xuống thiệt thòi này thì ông ta không còn cách nào khác.


“Là bổn quan quản giáo không nghiêm, khiến cho phu nhân kinh hãi.” Tăng thái phó lần đầu tiên cúi đầu mình xuống.


Ông ta và Lục Tranh đều là quan nhất phẩm, một người là ngôi sao sáng giới văn, một người đứng đầu quan võ, nhưng bối phận của ông ta cao hơn Lục Tranh, Tăng thái phó trước đó cũng không cảm thấy bản thân mình thấp hơn Lục Tranh một bậc, hôm nay vì đứa cháu ngoại trai không nên thân này, lại phải ăn nói khép nép bồi tội với một nam thê ti tiện.


Thiệt thòi này có thể nuốt xuống, nhưng cơn giận này khó có thể nuốt xuống.


Tả Thiệu Khanh đối với cả nhà này đều không có thiện cảm, lúc này thấy dáng vẻ kiêu ngạo của Tăng thái phó tản đi một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên, Lục Tranh ở bên cạnh cười lạnh nói: “Trời tạo nghiệp chướng còn có thể tha thứ, tự gây nghiệt không thể sống.”


Ngực Tăng thái phó phập phồng dữ dội, khuôn mặt già cứng nhắc nói: “Ngày khác bổn quan nhất định mang nghịch tử đến nhà tạ tội.”


“Đến nhà thì không cần, bản công cảm thấy lệnh tôn sợ là không có cơ hội này.”Lục Tranh hất tay, một thị vệ ở sau lưng lập tức đưa một quyển sổ cho Phủ doãn kinh đô.


Phủ doãn kinh đô phẩm cấp không cao bằng hai người, Tăng thái phó đến sau khi hành lễ thì lui qua một bên trở thành phông nền, đang tìm cơ hội chạy đi, không nghĩ tới liền nhận được thứ gì đó.


Trên quyển sổ hơi mỏng liệt kê ra từng tội trạng, trộm cắp cái gì, ức hiếp nam cường bạo nữ cái gì, còn có dung túng cho thuộc hạ đi đả thương người, một cái thì cũng không có gì, nhưng cộng tất cả lại cũng đủ cho vị cháu ngoại trai của Tăng gia này ngồi ngục giam.


“Này…” Phủ doãn kinh đô khó xử nhìn Tăng thái phó, chờ ông ta tỏ thái độ.


“Như thế nào? Tội trạng trên đó còn chưa đủ để dẫn người về quy án sao?” Lục Tranh bình thản hỏi.


“Không…không phải, này…chỉ là phạm nhân bây giờ hôn mê, hạ quan nghĩ phảichăng nên đợi người tỉnh lại mới truy bắt.”


“Phủ doãn đại nhân nhân ái thiện lương độ lượng, hạ quan thật sự bội phục.” Tả Thiệu Khanh hướng hắn ta vái lạy, sau đó nhấc ấm trà đi đến trước mặt mập mạp đang hôn mê, giơ ấm trà lên đổ xuống.


Nước trong ấm trà chỉ là nước ấm, Tả Thiệu Khanh nghiêng qua một bên đổ nước xuống ngưng tụ nội lực ở đầu ngón tay, lặng lẽ điểm ở trên ngực mập mạp.


Mọi người đều bị động tác bất thình lình của Tả Thiệu Khanh dọa sợ, Tăng thái phó nhảy ra quát lớn: “Tả Thiệu Khanh, đừng khinh người quá đáng, lão phu còn chưa có chết.”

Mọi người đều bị động tác bất thình lình của Tả Thiệu Khanh dọa sợ, Tăng thái phó nhảy ra quát lớn: “Tả Thiệu Khanh, đừng khinh người quá đáng, lão phu còn chưa có chết.”


Tả Thiệu Khanh vứt ấm trà không, quay người hướng về phía ông ta chớp mắt: “Tăng thái phó cớ gì nói ra lời ấy? Hạ quan chỉ là muốn gọi phạm nhân tỉnh lại mà thôi, chẳng lẽ nói…Tăng thái phó muốn vì tình riêng mà làm việc trái pháp luật, không để cho lệnh tôn bị mang đi?”


Trước mắt bao người, Tăng thái phó là người quý trọng danh dự làm sao có thể tự hủy thanh danh, nặng nề hít một hơi nói: “Đương nhiên không phải, nhưng ngươi tại sao lại đối xử với người bất tỉnh như vậy?”


Mắt thấy cháu ngoại trai của mình vẻ mặt mơ màng nhìn ông ta, Tăng thái phó không đành lòng, liếc mắt qua chỗ khác không nhìn gã.


Phủ doãn kinh đô thấy người tỉnh, rốt cuộc không có lý do trì hoãn, đành phải sai người ép vị cháu ngoại trai của Tăng gia đưa về nha môn.


“Không…các ngươi muốn làm gì?….Ông ngoại cứu ta…mau buông bổn thiếu gia ra….” Cho đến khi thanh âm biến mất trong màn đêm, Tăng thái phó mới chậm rãi quay đầu lại, nhìn cửa lớn đến phát ngốc, sau đó đối với Tả Thiệu Khanh hừ lạnh một tiếng phất tay áo rời đi.


Tả Thiệu Khanh sờ mũi, cảm thấy không hiểu sao mình lại bị hừ, tai họa như vậy giải quyết sớm cũng tránh khỏi liên lụy gia tộc, không phải là việc tốt sao?


Đợi người Tăng gia và nha môn rời đi, trong hành lang cũng nhanh chóng vắng vẻ,những người ở lại xem náo nhiệt cũng lo lắng tai bay vạ gió, cũng vội vã rời đi.


Lục Tranh đứng dậy, không nói lời nào xoay người rời đi.


Tả Thiệu Khanh hướng Tưởng Hằng Châu ôm quyền: “Tưởng huynh, hôm nay quấy rầy nhã hứng của ngươi, ngày khác tiểu đệ làm chủ bồi tội với Tưởng huynh.”


Tưởng Hằng Châu đem ánh mắt từ trên người Lục Tranh thu về, không được tự nhiên cười nói: “Được, thời gian không còn sớm, vi huynh cũng nên cáo từ.”


Tả Thiệu Khanh cũng chỉ là khách khí một chút, nghe xong lời này liền chạy chậm đuổi theo Lục Tranh, tiếp theo y nhỏ giọng nói lời hay, ý đồ xua tan tức giận của Lục Tranh.


“A ha, Tăng gia kia đều không phải là thứ gì hay, nhìn bộ dạng kia của Tăng thái phó sẽ không phải là ghi hận chúng ta rồi đi?”


“Chỉ có điều dựa vào bản lĩnh của gia khẳng định không cần sợ ông ta, lại nói Tả gia chúng em và Tăng gia còn có thù, ngài vậy cũng tính là trả thù cho Tả gia.”


Thấy Lục Tranh thờ ơ lên ngựa, Tả Thiệu Khanh vặn ngón tay chờ mong nhìn hắn, đợi hắn như thường ngày kéo y lên.


Đáng tiếc lần này Lục Tranh không hề mang y theo như dự tính, một mình giụcngười rời đi. Tả Thiệu Khanh thở dài, cướp ngựa của một hộ vệ, không quá thuầnthục cưỡi ngựa đuổi theo.


Đợi đi song song với Lục Tranh, y tới gần Lục Tranh mệt mỏi nói: “Chút việc nhỏ này không đáng để anh tức giận? Tức giận làm hư thân thể làm sao khỏe mạnh được?”


“Lục công gia, ngài đại nhân đại lương, bỏ qua cho tiểu nhân lần này đi?”


“Ai nha, tối nay ánh trăng thật đẹp…” Tả Thiệu Khanh lén lút đưa tay cầm chặt tay Lục Tranh, thấy hắn không phản đối, vui vẻ khẽ ngâm điệu hát dân gian.


Đợi đến bên ngoài cửa phủ Trấn quốc công, Tả Thiệu Khanh vừa xuống ngựa đã bịngười chặn ngang khiêng lên, đầu hướng xuống đất, máu lập tức xông lên não, mặtthoáng cái liền đỏ.


“Lục gia…Lục Tranh…mau buông em xuống…” Nhiều người nhìn như vậy, quá mấtmặt rồi.

“Lục gia…Lục Tranh…mau buông em xuống…” Nhiều người nhìn như vậy, quá mấtmặt rồi.


Lục Tranh không có động tĩnh, khiêng y đi qua tiền sảnh, đi về phía Khanh Lộ Uyển của mình, bọn hạ nhân phủ Trấn quốc công còn cho rằng Lục công gia là vội đến mức không chịu đựng nổi, dồn dập cúi đầu nghẹn cười.


Một cước đạp mở cửa phòng, Lục Tranh khiêng Tả Thiệu Khanh tới phòng tắm, một tay ném vào trong nước, trầm giọng căn dặn: “Tắm sạch sẽ rồi đi ra.”


Tả Thiệu Khanh uống một miệng nước, đấm ngực ho khan, sau đó lau nước trên mặt trừng mắt nhìn bóng lưng Lục Tranh rời đi.


Y nhấc tay lên ngửi ngửi, quả nhiên mùi vị son phấn hắc vào mũi, trộn lẫn mùi rượu quả thực khó ngửi, khó trách vẻ mặt Lục Tranh so với lúc trước càng tệ hơn.


Ai, tự gây nghiệt không thể sống. Tả Thiệu Khanh sâu sắc cảm nhận, quyết định sailầm nhất sau khi sống lại có lẽ chính là việc này.


Cởi quần áo ướt sũng, Tả Thiệu Khanh chìm vào trong nước, vốn cảm giác say khôngrõ ràng lắm bị ngâm nước nóng, đầu cũng có ba phần choáng váng.


Ở trong bồn tắm lề mề thời gian một nén nhang, Tả Thiệu Khanh vẫn không dám đi ra, ngâm cho đến khi trên làn da mềm mại đều đỏ lên mới từ trong nước đi ra.


Tả Thiệu Khanh ở trong phòng tắm vòng vo hai vòng, sau đó khẽ cắn môi từ bình phong lấy xuống một bộ voan mỏng mặc lên, dùng thắt lưng mỏng tùy ý buộc vào, xoa nhẹ mặt, mỉm cười đi ra ngoài.


Ánh nến chập chờn, Lục Tranh đang cầm sách khoác áo mỏng dựa vào đầu giường,lông mi rũ xuống khiến cho người nhìn không rõ, càng đoán không ra hắn phảichăng đang tức giận.


Tả Thiệu Khanh rót chén trà chậm rãi đi qua, đưa ly tới bên miệng Lục Tranh, nịnh nọt nói: “Gia, khát nước đi? Uống chén trà.”


Lục Tranh liền uống sạch ly trà trên tay y, từ đầu tới đuôi, ánh mắt đều đặt trên sách, không hề liếc mắt nhìn y.


Tả Thiệu Khanh dùng nội lực ném ly lên bàn, kéo voan mỏng trên người, ở bên giường lắc lư vài vòng, khẽ cắn môi rút quyển sách trên tay hắn, cười nói: “Gia, ngài có nóng hay không? Tiểu nhân cởi áo cho ngài.”


Lục Tranh ngẩng đầu, ánh mắt nhanh chóng ở trên người y quét một vòng, trong mắt hiện lên ánh sáng, nhanh đến mức khiến cho Tả Thiệu Khanh xém chút nữa không bắt được.


Hắn tự tay túm lấy Tả Thiệu Khanh mang người đến trên giường, ánh mắt thâmthúy nói nhỏ: “Xem ra đi thanh lâu đã học được không ít thứ, bên trong có không ítthứ thưởng thức đi?”


Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới sắc dụ không những không thành công còn hoàn toàn ngược lại, nằm sấp trên ngực Lục Tranh mè nheo: “Anh đừng oan uổng em, em từ đầu đến cuối đều không hề liếc mắt nhìn.”


Ngón tay Lục Tranh lướt qua hai má y, trầm giọng nói: “Muốn khiến bản công nguôi giận, chỉ như thế này là không đủ.”


Tả Thiệu Khanh vừa nghe có cửa, ngẩng đầu ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm hắn: “Vậy phải như thế nào?”


Lục Tranh ghé vào lỗ tai y nhỏ giọng nói câu gì đó, con mắt xuyên qua liếc nhìn từng tấc từng tấc thân thể Tả Thiệu Khanh.


Khuôn mặt tuấn tú của Tả Thiệu Khanh bạo hồng, thiên nhân giao chiến một trận,cảm thấy chủ động một chút cũng không có gì, biến hóa tư thế cũng không có gì,kêu to tiếng một chút cũng không có gì, lại không phải…lại không phải là lần đầutiên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận