Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Khúc Trường Thanh và Tưởng Hằng Châu liếc nhìn nhau, cùng lộ ra nụ cười khổ,sau đó vội vàng đuổi theo.


Lục Tranh ôm người đến tiền sảnh, mặc kệ phu thê Tả Uẩn Văn có ở hay không, trên phương diện lễ tiết bọn họ đều phải trước bái biệt trưởng bối mới có thể ra khỏi cửa.


Chỉ là không nghĩ tới, lúc bọn họ đến tiền sảnh vậy mà nhìn thấy Tả Uẩn Văn và Tiết Thị an ổn ngồi ở vị trí chủ vị, ngoại trừ phu thê Tả Uẩn Văn, mấy nhà bàng chi ở kinh đô đều có mặt.


Mấy người nhà này vẫn là sau khi biết được tin Tả Thiệu Khanh đậu trạng nguyên mới tìm tới cửa, năm đó lúc Tả phủ bị đuổi ra khỏi kinh đô, bọn họ không muốn bị liên lụy tự nguyện thoát ly khỏi Tả gia, hôm nay lại có thể mặt dày tìm đến cửa làm thân, cũng thiệt thòi bọn họ da mặt dày.


Ánh mắt Tả Thiệu Khanh nhanh chóng hiện lên một tia lạnh lùng, mà Lục Tranhhoàn toàn là gương mặt lạnh lùng, toàn thân tản ra hơi thở người lạ chớ lại gần.


Người trong sảnh thấy Lục công gia vậy mà ôm người ra ngoài như vậy đều không biết nên phản ứng như thế nào, cười lại không phải, không cười lại không phải, mà Tả Uẩn Văn càng vô cùng xấu hổ, lắc lắc thân thể ngồi không an ổn.


Lục Tranh đặt Tả Thiệu Khanh lên ghế tựa bên cạnh, đứng trước mặt mọi người nói: “Chân không được chạm vào đất, đây là quy cũ.”


Này...không chạm đất làm sao có thể dập đầu? Vốn Tả Uẩn Văn và Tiết Thị cũng chỉ tính toán tiếp nhận lễ của Tả Thiệu Khanh, nhưng khi nhìn thấy ý này của Lục công gia, có vẻ như cũng không tính để cho Tả Thiệu Khanh quỳ lạy.


Tả Thiệu Khanh lúc nhìn thấy phu thê Tả Uẩn Văn liền âm thầm cười trào phúng, đối với hành vi của Lục Tranh cũng không phản kháng, cứ như vậy ngồi nói: “Ta còn cho rằng phụ thân mẫu thân bận quá đến không kịp? Để cho hai người già đi tới đi lui bôn ba là con trai bất hiếu.”


Tiết Thị vốn định châm chọc y vài câu, nhưng vướng bận Lục Tranh lại lần nữa không dám mở miệng, ngược lại dùng khăn chấm khóe mắt nói: “Thiệu Khanh cũng biết, đại ca nhị ca ngươi đều ốm đau ở trên giường, trong nhà loạn thành một đám, mẫu thân lúc này thật sự là lực bất tòng tâm, chậm trễ hôn sự của ngươi thật là không phải với ngươi.”


Tả Thiệu Khanh bĩu môi, không muốn nịnh nọt mụ, chỉ là nói: “Ta có nhị thúc giúp đỡ là được.”


Lúc này quần chúng mắt sáng như tuyết, tự nhiên biết rõ hôn sự của Tả Thiệu Khanhlà do một tay Tả Uẩn Dương xử lý, mà phụ mẫu chân chính của y cái gì cũng khônglàm, vì vậy ánh mắt nhìn về phía phu thê Tả thị liền tương đối quỷ dị.


“Được rồi, thời gian không còn sớm, đi thôi, đừng để trễ giờ.” Lục Tranh không đợi Tả Uẩn Văn mở miệng, trực tiếp ôm Tả Thiệu Khanh, quay người muốn đi ra ngoài.


“Này…” Người chăm sóc nàng dâu chưa từng thấy nghi thức xuất giá đơn giản nhưthế, bà thậm chí ngay cả lời nói may mắn đều chưa nói ra một câu.


Sự khuất nhục chợt lóe lên trên vẻ mặt Tả Uẩn Văn, nói thầm một câu: “Cứ như vậy đi ra ngoài, cũng không sợ người cười đến rụng răng.”


Tả Uẩn Dương híp mắt cười trả lời: “Thiệu Khanh thế nhưng là phu nhân Trấn quốc công, ai dám chê cười y? Ngược lại là…ha ha…”


Tiết Thị chưa từng bị Tả Uẩn Dương chống đối như vậy, trong lúc nhất thời sắc mặt trầm xuống, chỉ có điều Tả Uẩn Dương hiện tại căn bản không có thời gian phản ứng mụ, mà lao người xuống quát: “Đừng thất thần nữa, nhanh mang đồ cưới đi theo. Tuyến đường Lục công gia định chính là đi quanh thành một vòng, đừng để mất dấu.”


Tiết Thị vốn muốn đi, nhưng nghe thấy hai chữ “đồ cưới” lại nhếch miệng, tiếp tục bình tĩnh ngồi, mụ ngược lại muốn nhìn vị Nhị thúc “giàu có” này có thể lấy ra đồ cưới quý giá gì cho nghiệt chung kia.


Dựa theo hiểu biết của mụ, Tả Uẩn Dương chỉ là một thương nhân tiền bạc dù nhiềuhơn nữa ở kinh đô cũng không thể mua được cái gì tốt, huống chi cũng không phảicon gái ruột của ông ta xuất giá, chỗ nào sẽ thật tâm làm? Đơn giản là gom góp mộtchút đồ ở trong thùng mà thôi.


Nhưng từng rương đồ cưới từ hậu đường khiêng ra, mụ liền kinh hãi nói không ra lời, không chỉ có mụ, tất cả người ngoài nhìn thấy rương đồ cưới kia đều kinh ngạc.


Dựa theo phẩm cấp Vương gia, đồ cưới vương phi là 124 đài, trừ khi là gia đình vôcùng giàu có, nếu không thật đúng là gom góp không ra nhiều đồ vật như vậy.


Dù cho có, cũng phần nhiều là trống rỗng, dưới đáy rương tùy tiện nhét ít đồ, trênmặt làm đẹp mắt mà thôi, nhưng những đồ cưới này của Tả Thiệu Khanh rõ ràng không giống.


Không cần hỏi vì cái gì bọn họ khẳng định như vậy, bởi vì rương đầu tiên vậy mà khiêng ra hai rương lớn chế phẩm hoàng kim, cả bộ chén vàng đũa vàng, còn có một số vật trang trí điêu khắc bằng vàng, một con chó nhỏ ngựa vàng lớn và nhỏ thiếuchút nữa sáng ngời mù mắt mọi người.


Đều có thể đem vàng đơn độc đánh thành vật trang trí, vậy trong mấy rương phía sau còn có thể chỉ làm ở mặt ngoài thôi sao?


Đợi từng thứ trong rương bị mở ra, tất cả mọi người đều cảm thấy mình hoa mắt,rất nhiều bảo vật bọn họ từng thấy xếp thành rương, mà ngay cả trân châu bìnhthường rất khó mua được vậy mà cũng xếp thành rương, mà mặt chăn gấm đồ vậtlớn như thế chỉ là tùy ý nhét vào rương như vậy cũng không có.


Càng đừng nhắc đến trong đồ cưới đồ dùng trong nhà chiếm khoản lớn, vậy mà mộtcái cũng không có, 124 đài đồ cưới này, nhưng tất cả đều là chân kim bạch ngân, kìchân dị bảo chồng chất đi ra.


Một hợp bảo bạch các loại từ trước mắt Tiết Thị lướt qua, kích thích mụ hai tay nắm chặt, ngay cả móng tay đâm rách lòng bàn tay cũng không hề hay biết, đầy trong đầu đều là tiếc hận và phẫn hận.


Mụ ảo não: Nếu hôm nay gả cho Trấn quốc công là con gái mụ thì tốt biết bao? Những bảo vật vô giá này chính là của con gái mụ.

Mụ ảo não: Nếu hôm nay gả cho Trấn quốc công là con gái mụ thì tốt biết bao? Những bảo vật vô giá này chính là của con gái mụ.


124 đài đồ cưới mỗi một đài cầm ra đều đủ để so sánh với một tiểu phú hào, mà những cái này…những cái này vậy mà đều là của hồi môn của Tả Thiệu Khanh. Mụ phẫn hận cắn chặt răng.


Trong lòng người ngoài hiện lên một tia nghi hoặc: Tả Thiệu Khanh chỗ nào lấy ra những vật này? Y là một thứ tử không được yêu thương, ngày thường ngay cả ăn mặc cũng đều dựa vào trong nhà trợ cấp, bạc chỗ nào ra đặt mua đồ cưới vẻ vang như vậy?


Hơn nữa, cho dù lấy ra toàn bộ gia sản Tả gia, cũng chưa chắc có thể gom góp ra đồcưới phong phú như vậy.


Tiết Thị liên tục không ngừng lên tiếng mỉa mai: “Thật là khí thế. Chỉ sợ là phủ Trấn quốc công lấy ra đưa cho y bổ sung thể diện đi?”


Mọi người nghe xong, hiểu rõ “a” một tiếng, cái này cũng rất có thể, nếu không một thứ tử không thu hút, cho dù có một Nhị thúc là phú thương, cũng khẳng định không thể mua sắm được những đồ cưới này.


Tả Uẩn Dương cười hì hì, cũng không giải thích, sai người nhanh chóng mang những thứ này theo lên đường.


Vì nâng những đồ cưới này, ông cố ý từ Tào bang mượn đàn ông trẻ tuổi đến khuân vác, hơn hai trăm người mang đồ cưới đi ra ngoài, cùng đội ngũ đón dâu trước mặt nghênh đón nhau, giống như đầu rồng, thấy đầu không thấy đuôi, xác thực là mười dặm hồng trang.


Đường phố từ Tả phủ đến phủ Trấn quốc công đều bị hộ quốc quân dọn dẹp, cứ cáchmỗi hai bước chân đều có một binh sĩ duy trì trật tự, chắn đám người xem náo nhiệt ở hai bên đường.


Các bách tính duỗi dài cổ nhìn xung quanh phương hướng đoàn đón dâu, đợi đếnlúc hàng dài đội ngũ đồ sộ xuất hiện trong tầm mắt, rốt cuộc không cách nào bảo trì bình tĩnh nữa.


Bởi vì là hai nam tử kết hôn, Tả Thiệu Khanh cũng không ngồi kiệu hoa, mà là được Lục Tranh ôm cưỡi ở trên con ngựa đỏ thẫm, một đường đón lấy ánh mắt nóng bỏngcủa mọi người, cho dù là khinh thường, xem thường, y vẫn tươi cười như hoa.


Đợi 124 đài đồ cưới theo thứ tự từ trước mắt mọi người lướt qua, mọi người liềnchẳng quan tâm thảo luận hai nam nhân kết hôn là tốt hay xấu, đôi mắt hận khôngthể dính chặt vào những kỳ trân dị bảo kia.


“Cái này…đồ cưới này không khỏi quá mức long trọng đi?” Từng rương hoàng kimbạch ngân, trân châu bảo thạch kia, coi như là đại hôn của thái tử cũng chẳng qua như thế này.


Kì thật không chỉ đám bọn họ tò mò, mà ngay cả mọi người trong phủ Trấn quốccông cũng không nghĩ tới vị phu nhân không để lộ tài năng, im hơi lặng tiếng này vậy mà làm ra nhiều đồ cưới khiến người đỏ mắt như vậy.


Lão phu nhân lúc cầm được danh sách đồ cưới cũng cho rằng con trai mình cầm tiềncho con dâu giữ mặt mũi,nhưng từng mục đồ cưới này nhìn xuống liền biết rõ không phải, dù sao trong khố phòng phủ Trấn quốc công có bao nhiêu bạc bao nhiều đồ bà là người rõ ràng nhất.


Cây san hô cao bằng người kia, là thứ mà ngay cả phủ Trấn quốc công cũng khôngcó, cho dù muốn mua, cũng không phải trong chốc lát có thể mua được, càng đừngnhắc đến rương chân trâu lớn nhỏ đủ loại kiểu dáng kia, tuyệt đối là được tuyểnchọn kĩ càng.


Những vật này chỉ sợ dốc hết toàn bộ Tả gia cũng là không thể chuẩn bị được, xem ra con dâu bà thật sự là có chút bản lĩnh.


Từ xưa tập tục gả con gái liền có kèm theo đồ cưới, cái này không chỉ liên quan đến vấn đề thể diện, còn là có thể từ trong đồ cưới nhìn ra gia cảnh nhà gái, địa vị trong nhà...


Từ trong đồ cưới dày đặc này, tâm tính của toàn bộ người phủ Trấn quốc công đối với vị tân phu nhân này đều đã có sự chuyển đổi nhỏ bé, tuy trước kia bọn họ cũng không xem thường vị nam phu nhân này, nhưng là không thể nói tới mức kính sợ.


Hiện tại không giống, vị tân phu nhân này 14 tuổi liền đậu Trạng Nguyên, nói rõ y làngười có tài kinh thế, lại có thể dễ dàng lấy ra đồ cưới phong phú như vậy, nói rõ y có phương pháp quản lý nhà cửa, vừa nhìn như vậy, sánh đôi với Lục công gia của bọncũng không chệnh lệch lắm.


Tả Thiệu Khanh nếu biết đồ cưới của mình có thể mang đến chuyển biến lớn như vậy, đoán chừng trở về chuyện đầu tiên chính là khen thưởng Kha quản sự một lần, dù sao những vật này đều là Kha Hữu Lương thay y chuyển đến.


Dọc theo đường chính của kinh đô, đội ngũ đón dâu trở về phủ Trấn quốc côngtrước buổi trưa, không giống với Tả phủ vắng vẻ, lúc này phủ Trấn quốc công đã là khách quý chật nhà, tiếng chiêng trống vang trời, cả phố Chu Tước đều bày lên tiệccơ động.


Người chăm sóc nàng dâu ở trước cửa lẩm bẩm nói, vốn dĩ nên do bà dìu tân nương vào cửa, lại bởi vì tân nương là nam mà hết cách.


Lục Tranh ôm người từ trên lưng ngựa xuống, một chân sải bước đi qua chậu than ở cửa ra vào, hấp tấp đi vào đại đường.


“Lục gia…Lục gia, cái này không hợp quy cũ…” Người chăm sóc nàng dâu theo phía sau mông Lục Tranh chạy chậm, bà làm người chăm sóc nàng dâu nhiều năm như vậy, chưa từng thấy tân lang trực tiếp ôm tân nương đi bái đường.


“Chỗ nào ra nhiều quy củ như thế?” Lục Tranh lo lắng bà lại làm ra tập tục huynh đệtiễn đưa xuất giá các loại, trước trực tiếp ôm người đến lễ đường mới buông xuống.


Tả Thiệu Khanh lần này không có giãy dụa, chỉ là một đường đỏ mặt tùy ý hắn ôm đi tới đi lui, y nghĩ, dù sao trước khi đi ra ngoài đã ôm một lần, thêm lần này cũng không khác gì, tuy khách nhân ở chỗ này rõ ràng nhiều hơn vô số lần.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận