Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Lục lội nửa buổi, Tả Thiệu Khanh rốt cục tìm được một cây đao khắc mà thợ mộc để lại, còn có chậu than và than ngân sương trước đó La Tiểu Lục chuẩn bị.


Đem người chuyển đến trên giường, Tả Thiệu Khanh đắp chăn cho hắn, lại đốt lửathan, sau đó lao ra ngoài cửa, đi xung quang tìm tử châu thảo cầm máu, y nhớ rõ lầntrước leo cây nhìn thấy dưới gốc cây có.


Đợi chuẩn bị sẵn sàng, Tả Thiệu Khanh dùng ấm trà ở trong phòng đi múc một bìnhnước, may mà La Tiểu Lục nhớ rõ y thích uống trà, còn chuẩn bị ấm trà cho y.


Đem đao khắc hơ ở trên lửa, Tả Thiệu Khanh hít sâu một hơi mới vén chăn lên.


“Vị huynh đài này, tiểu đệ cũng là lần đầu tiên cứu người, nếu như là không cẩn thận làm ngươi chết, mong rằng chớ trách.” Nói xong điểm ma huyệt của nam tử.


Cảm giác lợi khí cắm vào thân thể khiến tay Tả Thiệu Khanh run rẩy, ánh mắt của y có chút hoảng hốt, loại cảm giác này y quá quen thuộc, kiếp trước y chính là dùng một thanh đao giết chết hơn mười miệng ăn của Tả gia.


Tả Thiệu Khanh hung ác cắn môi dưới, đau đớn khiến cho lí trí quay trở về, y lưu loát cắt xẻ da thịt bên cạnh miệng vết thương, đem hai mũi tên kia đào lên, sau đó đem thảo dược giã nát đắp lên.


Trái phải xem xét, Tả Thiệu Khanh phát hiện mình quên chuẩn bị vải rồi, chỉ đành cởi áo trong trên người nam tử, dùng dao găm cắt thành mảnh rồi cột vào trên miệng vết thương.


Đợi làm xong những cái này, Tả Thiệu Khanh phát hiện sau lưng lạnh lẽo, trong đêmmùa đông vậy mà ôi bức ra cả người mồ hôi.


Y nhìn chằm chằm vào hai miệng vết thương kia một phút, xác định máu đã ngừng chảy mới thở ra một hơi, nói thật, y căn bản không có kinh nghiệm trị bệnh cứu người, ngựa chết chữa trị thành ngựa sống, có thể sống hay không liền xem lực sinh mệnh của người này rồi.


Đem nước trong ấm trà đổ vào vải vóc còn lại, Tả Thiệu Khanh tùy tiện xoa xoa tay,nhìn chằm chằm vào nửa người trên xích lõa của nam nhân nằm ở trên giường, áorách quần manh bắt đầu phát sầu.

Đem nước trong ấm trà đổ vào vải vóc còn lại, Tả Thiệu Khanh tùy tiện xoa xoa tay,nhìn chằm chằm vào nửa người trên xích lõa của nam nhân nằm ở trên giường, áorách quần manh bắt đầu phát sầu.


Chỉ bằng ngoại thương trên thân người này, không qua mười ngày nửa tháng tuyệt đối không xuống giường được, huống chi y mới vừa rồi còn phát hiện nam nhân này bị nội thương rất nặng, hiện tại phải làm sao?


Cũng không thể cứ như vậy đem người ném trên chân núi? Đây chẳng phải là cứu vô ích sao?


Tả Thiệu Khanh nắm chặt quyền, phẫn nộ nghĩ: “Không nghĩ tới ta Tả Thiệu Khanh sống lại một đời, chuyện xấu chưa làm thành, chuyện tốt trước lại làm một cọc, xem ra ông trời cũng ghét bỏ ta kiếp trước giết chóc quá nặng sao?


Xoay người rời khỏi nhà tranh, Tả Thiệu Khanh vận khởi khinh công xuống núi, leo tường tiến vào hậu đường thư viện, quen thuộc tiến vào phòng bếp, từ bên trong lồng hấp lấy ra hai cái màn thầu lạnh như băng lại trở về trên núi.


Đem hai cái bánh bao đặt ở gối đầu bênh cạnh nam nhân, Tả Thiệu Khanh xoayngười nhặt hầu bao rơi trên mặt đất lúc cởi quần áo cho hắn, hướng về phía ngườitrên giường nói: “Mặc kệ trong này có cái gì, bây giờ là của ta, coi như là ngươi trả phí xem bệnh.”


“Không nói lời nào ta coi như người đồng ý.” Tả Thiệu Khanh cầm hầu bao thêu thủ công tinh xảo kia nhìn xem, chậc chậc lưỡi: “Cái này nếu để cho Tả đại tiểu thư trôngthấy, chỉ sợ liền sẽ không cả ngày vênh váo tự đắc cho là mình thêu công đệ nhấtthiên hạ, thật sự là ếch ngồi đáy giếng.”


Kéo nút thắt hầu bao, Tả Thiệu Khanh đem tất cả đồ vật đổ vào trên mặt bàn, cầm đao khắc gẩy gẩy.


Bạc…không có!


Ngân phiếu…không có!


Mà ngay cả ngọc bội phú quý người ta bình thường hay mang theo đều có cũng không có.

Mà ngay cả ngọc bội phú quý người ta bình thường hay mang theo đều có cũng không có.


Tả Thiệu Khanh hơi chút thất vọng, y hiện tại chính là người nghèo một đồng cũng không có, nếu như rời Tả gia, y chỉ sợ nửa bước cũng khó đi.


Hay là muốn từng bước từng bước đến, Tả Thiệu Khanh không đếm xỉa tới mà đêmnhững thứ không ra gì trên mặt bàn từng cái nhặt lên.


Một khối đen sì như than giống như mộc bài, trên có khắc đồ án kì quái lại nhìn quen mắt, Tả Thiệu Khanh lật qua lật lại nhìn mấy lần, không thể nhìn ra môn đạo gì, vì vậy vứt qua một bên.


Một hạt châu hoàn toàn trong suốt, nhắm ngay ngọn đèn nhìn, bên trong vậy mà nở ra một đóa hoa màu đỏ, đồ vật kì lạ quý hiếm, Tả Thiệu Khanh bỏ vào trong túi.


Một tờ giấy viết hai chữ “Xương Bình”, chữ viết ngoáy, nếu không phải Tả Thiệu Khanh quá quen thuộc với hai chữ này xém chút nữa là nhận không ra, Tả Thiệu Khanh như thế nào nhìn cũng nhìn không ra tác dụng của tờ giấy, vì vậy ném vào chậu than.


Đồ vật sau cùng Tả Thiệu Khanh nhìn nửa ngày cũng không nhận ra, giống như làchìa khóa lại không giống, Tả Thiệu Khanh xem nó bộ dạng không quá đắt, némchung chỗ với mộc bài.


“ Xem ra người này không phải phú quý đơn giản như vậy.” Tả Thiệu Khanh biết rõ,nếu như trong ví chứa chính là tiền bạc, cái kia không có gì đặc biệt, nhưng hết lần này tới lần khác bên trong một đồng cũng không có, nói rõ người này có thói quen không mang theo tiền, vậy nhất định có tùy tùng chuyên môn trả tiền.


“Có thể cất vào trong hầu bao mang theo bên người, chắc hẳn đều là vật trọng yếu,trước thu rồi lại nói sau.” Tả Thiệu Khanh vui thích mang thứ đó thả vào hầu bao nhét vào trong lòng ngực mình, hạ quyết tâm lấy làm của riêng.


Thấy sắc trời gần sáng, Tả Thiệu Khanh không hề dừng bước, quay đầu lại liếc nhìn nam tử đang hôn mê, phi thân chạy về Tả phủ.


Trở lại tiểu viện vừa vặn vừa qua khỏi giờ dần, vú Liễu còn chưa thức dậy, Tả Thiệu Khanh giải huyệt ngủ của La Tiểu Lục ngã đầu vào giường nằm ngủ.

Trở lại tiểu viện vừa vặn vừa qua khỏi giờ dần, vú Liễu còn chưa thức dậy, Tả Thiệu Khanh giải huyệt ngủ của La Tiểu Lục ngã đầu vào giường nằm ngủ.


Ngủ một giấc trực tiếp cho tới trưa, nhưng y ngủ cũng không an ổn, luôn nằm mơ, trong mộng tất cả đều là sự tình phát sinh ở đời trước, quấy nhiễu tâm thần y có chút không tập trung.


“A…” Tả Thiệu Khanh vèo từ trên giường ngồi xuống, che ngực thở, đầu đầy mồ hôi lạnh cũng chẳng quan tâm lau mồ hôi.


“Đồ án kia…” Tả Thiệu Khanh kinh sợ kêu một tiếng, vén chăn lên xuống giường,vòng vo hai vòng lại quay trở về trên giường, từ dưới gối lấy ra hầu bao tinh mĩ kia,sau đó gấp gáp khó dằn nổi mà đem mộc bài đổ ra.


Tả Thiệu Khanh ngây ngốc nhìn chằm chằm vào đồ án giống như hùng ưng kia, phía dưới là một đoàn hỏa diễm, cùng hình ảnh trong mộng cảnh trùng khớp, y si ngốc ngơ ngác mà lầm bầm lầu bầu: “Còn…thật đúng là…cái kia…người kia chẳng lẽ là…không thể nào đâu?…”


Y nhớ rõ người kia đến Tả gia cầu hôn còn hơn mười ngày sau, đúng lúc thời gian y tham gia thi hương, ngày đó y từ Xương Bình trở về liền nghe được tin tức kinh người kia, chỉ là người kia đến Tả gia nói hai câu liền đi, cho đến khi y và Tả Thục Tuệ kết hôn cũng chưa từng xuất hiện.


“Chẳng lẽ kiếp trước trong lúc hắn tại trấn Vưu Khê dưỡng thương biết được Tả gia,cho nên mới nghĩ ra quyết định sẽ cùng Tả gia kết thân?” Tả Thiệu Khanh cảm thấy nhất định là như vậy, nếu không đường đường là trấn quốc công làm sao lại muốn đến chỗ thật xa này còn cùng với Tả gia?


Vậy làm sao bây giờ? Y tối hôm qua đá người nọ mấy cước, còn lấy hầu bao của hắn, đốt đi chữ của hắn, mà ngay cả lúc đào mũi tên ra đều ra tay không nặng nhẹ, thật muốn tính sổ, cái ân nghĩa cứu mạng nhỏ bé kia hoàn toàn chống đỡ không được những cái đó.


Hơn nữa Tả Thiệu Khanh biết rõ, cho dù không phải mình cứu hắn, cũng sẽ có người khác, cho nên cái gọi là ân cứu mạng kì thật không tính là cái gì.


Kết quả là, trước đó vẫn là hầu bao ấm tay giờ đột nhiên trở nên phỏng tay, hận không thể bây giờ liền nhét trở lại trong ngực của Lục Tranh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận