Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Lục Tranh nắm chặt cánh tay, khóa chặt Tả Thiệu Khanh trong ngực, tim đập còn có chút bất ổn, vừa rồi trong nháy mắt đó, hắn thiếu chút nữa cho rằng sắp mất đi Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh có chút vô lực tựa trên ngực Lục Tranh, đêm qua chiến đấu hăng hái hồi lâu, trên người đã chịu không ít vết thương, lại suốt đêm không chợp mắt, hiện tại căn bản không có tinh thần.


“Còn ổn không?” Lục Tranh đưa tay vén tóc dài trên mặt y, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhíu mày.


Tả Thiệu Khanh lắc đầu, vừa vặn tại ngực Lục Tranh cọ xát, khàn khàn nói hai chữ: “Còn tốt.”


Nếu như đổi thành bình thường, Tả Thiệu Khanh lúc này khẳng định đã ôm chặt Lục Tranh nói hết tủi thân, một phần đau cũng phải biểu hiện ra ba phần đau, nhưng trải qua việc bị người đem làm con tin, y ngược lại không thích để cho Lục Tranh nhìn thấy một mặt yếu ớt của y, cho dù là làm bộ yếu ớt cũng không muốn.


“Gia, những người này xử trí như thế nào?” Tống Hán Lâm vừa rồi thừa dịp rối loạntrừng phạt mấy binh lính muốn chạy trốn, nói chung là hoạt động gân cốt.


“Áp giải Duệ Khánh Vương và Từ thống lĩnh vào cung, những người còn lại tại chỗtrông giữ, đợi thánh chỉ quyết định.”


Lục Tranh dặn dò xong, bỏ lại binh sĩ đầy đất cầu xin tha thứ, mang theo Tả Thiệu Khanh trở về phủ Trấn quốc công.


Cửa lớn phủ Trấn quốc công đóng chặt khác thường, trên cửa lớn màu đỏ thắm còncó vài dấu vết do binh khí để lại, nghĩ đến đêm hôm qua Duệ Khánh Vương cũng không buông tha chỗ này.


Lục Tranh một chân rảo bước vào phủ Trấn quốc công, chẳng quan tâm bọn hạ nhân quỳ trên mặt đất thỉnh an, dặn dò: “Đi gọi mấy vị đại phu trong phủ đến.”


Bọn hạ nhân lúc này cũng nhìn thấy trong ngực Lục công gia còn ôm một người,hơn nữa cũng không phải là người xa lạ, mà là Tam gia Tả gia trước kia từng ở một đêm trong phủ.


Tuy trong phủ không lưu truyền lời đồn đãi gì, nhưng trong lòng mọi người rõ như gương, cũng biết thiếu niên này đối với Lục công gia mà nói không phải bình thường.


Lục Tranh một đường ôm người tiến vào viện tử của mình, trước đi phòng tắm, trong lòng không có ý nghĩ đen tối giúp Tả Thiệu Khanh dọn dẹp sạch sẽ thân thể mới ôm người đi ra.


Ba vị đại phu tuổi tác khá lớn đã đợi ở trong phòng, trên đường bọn họ cũng đãnghe nói là xem bệnh cho ai, vì vậy đợi Lục Tranh đặt người ở trên ghế, tự phát tiếnlên bắt mạch.


Kì thật Tả Thiệu Khanh cũng không bị thương gì lớn, chính là đổ máu quá nhiềucộng thêm thân thể hư nhược mệt nhọc, ba đại phu đưa ra đáp án giống nhau, viết đơn thuốc để lại thuốc mỡ liền lui xuống.


Chỉ là một vị đại phu mặc áo bào rộng trong đó trước khi xoay người đi ra ngoài dặn dò một câu: “Lục gia, nhìn thân thể vị thiếu niên này chỉ sợ phải tu dưỡng vài ngày,mấy ngày này hai vị tốt nhất là chia phòng ngủ, không thể quá mức lao tâm lao lực.”


Tả Thiệu Khanh vốn là mặt tái nhợt gò má dâng lên một vòng đỏ ửng, thấy Lục Tranh vậy mà rất thận trọng gật đầu, có chút bất mãn đạp hắn một cái.


“Làm sao?” Lục Tranh cúi đầu nhìn y, đưa tay ở dưới viền mắt biến thành màu đen vuốt ve vài cái: “Mệt mỏi đi, ta bảo hạ nhân bưng thức ăn lên, ăn một chút lại nghỉngơi.”


Tả Thiệu Khanh xác thực vô cùng đói, vốn đêm qua ở Giang phủ không ăn thứ gì, hiện tại ngay cả thời gian ăn trưa cũng đã trôi qua, nếu không ăn cái gì chỉ sợ chờ không được mất máu quá nhiều liền trước bất tỉnh vì đói.


Trước uống một chén canh lót dạ, Tả Thiệu Khanh cũng không ăn nhiều thịt, uống hai chén cháo cá thanh đạm, lập tức toàn thân đều ấm áp lên.


Lục Tranh cùng y ăn một chút, nhìn y buông bát đũa cũng không ăn nữa, mà ômngười trở về phòng.


Tả Thiệu Khanh bị hầu hạ một đường như vậy có chút xấu hổ, kì thật y không phải không thể đi lại, chỉ là thích loại cảm giác được Lục Tranh nâng trong lòng bàn tay.


Lục Tranh ngồi ở bên giường, lột quần áo Tả Thiệu Khanh, tự mình động thủ bôi thuốc cho y, trong cả quá trình đều nhìn không chớp mắt, dưới tay cũng quy củ, sau khi băng bó kĩ càng liền kéo chăn lên cho Tả Thiệu Khanh.


Nếu không phải hắn hô hấp dồn dập hơn so với bình thường, Tả Thiệu Khanh đều sắp cho rằng thân thể của mình không có lực hấp dẫn.


“Lục gia không cần tiến cung sao?” Tả Thiệu Khanh bọc chăn tơ tằm thượng đẳng,nhìn chằm chằm vào Lục Tranh cũng bắt đầu cởi dây thắt lưng hỏi.


“Không đi, kế tiếp chẳng qua là hỏi tội phạt và luận công ban thưởng, hoàng thượng biết bản công muốn chính là cái gì.”


Tả Thiệu Khanh ngẫm lại cũng phải, Lục Tranh quan tước đã cao không thể cao hơn nữa, xác thực không có gì để thưởng.


Chẳng qua, y tò mò là: “Lục gia nghĩ muốn cái gì?”


Lục Tranh tay cởi quần áo thoáng dừng lại, sau đó ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tả Thiệu Khanh, khóe miệng mang theo một độ cung rất nhỏ, bí hiểm nói: “Qua mấy ngày nữa em sẽ biết.”


Tả Thiệu Khanh bị nhìn hơi xấu hổ, không biết vì cái gì cảm thấy ánh mắt vừa rồi của Lục Tranh quá dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến cho y có chút không quen.


“Em cũng mệt mỏi rồi, trước tiên ngủ đi.” Lục Tranh cúi đầu xuống ở trên trán của y ấn xuống một nụ hôn nhẹ, sau đó cởi bỏ nửa thân trên đi về phía phòng tắm.


Tả Thiệu Khanh đầu vừa chạm gối rất nhanh liền ngủ mất, cũng không biết ngủ mơ màng bao lâu cảm giác được có một thân thể lạnh như băng chui vào trong chăn, lạnh y chui vào giữa giường trốn.


Chỉ có điều rốt cuộc là không tránh thoát, thân thể bị người ôm chặt, chẳng qua ythật sự là vừa buồn ngủ vừa mệt, ngay cả mắt đều không mở ra được, cũng maycũng không lâu lắm thân thể kia liền nóng lên, Tả Thiệu Khanh lập tức quay lại ômhắn thoải mái ngủ.


Chờ y lần thứ hai tỉnh dậy bên ngoài trời đã tối, y vuốt vuốt đầu phát trướng, khẽ động, miệng vết thương trên cánh tay lập tức đau.


“A…” Tả Thiệu Khanh lần lượt sờ miệng vết thương trên người, chỗ nghiêm trọng đều được Lục Tranh băng bó lại, chỉ là vẫn ngăn không được đau đớn.


Lục Tranh nghe thấy thanh âm đẩy cửa tiến vào, trong tay còn bưng một bát sứ, đi đến bên giường ngồi xuống: “Tỉnh? Trước đem dược uống.”


Tả Thiệu Khanh cũng không cần hắn uy hiếp, tiếp nhận chén thuốc ọt ọt uống mấy miếng, phóng khoáng dùng tay áo lau miệng, giống như là muốn xua đi thứ gì đó trong lòng.


Lục Tranh dùng ngón tay vuốt ve bờ mơi hơi ướt át kia, trong đôi mắt mang theothâm tình khiến người không thể bỏ qua: “Sợ sao?”


Tả Thiệu Khanh biết hai chữ ngắn ngủn kia của hắn là đang hỏi cái gì, y tựađầu lên bờ vai Lục Tranh, giống nhau ngắn gọn trả lời một chữ: “Sợ.”


Lúc bị hắc y nhân chế ngự y sợ, sợ sinh mệnh thật vất vả mới lấy lại được lại sắp kếtthúc như vậy, lúc bị người mang lên tường thành y sợ, sợ chính mình rốt cuộc khôngcách nào đứng ngang hàng ở bên cạnh Lục Tranh, lúc rớt xuống đầu tường y sợ, sợchết ở trước mặt Lục Tranh.


Sau lưng có thêm một bàn tay nhẹ nhàng vỗ, bên tai là tiếng an ủi nhu hòa khó có được của Lục Tranh: “Đừng sợ, lần này là bản công chủ quan, về sau tuyệt sẽ không xảy ra loại chuyện này.”


Tả Thiệu Khanh ngủ một giấc đã xoa dịu không ít, lúc này còn có tâm nói giỡn: “Trời muốn mưa, hoàng tử muốn tạo phản, đây cũng là việc không có biện pháp, chẳng qua đợi vị hoàng tử kế tiếp đến tuổi trưởng thành có thể tạo phản, còn phải rất nhiều năm nữa.”


“Yên tâm đi, Chiến Viên Phong nếu ngay cả mấy tiểu quỷ cũng trông không được, ta xem trực tiếp thiên vị đi.”


*Thiên vị: thiên tử truyền ngôi cho người khác gọi là thiên vị.


Loại lời nói đại nghịch bất đạo này cũng chỉ có Lục Tranh có thể nói, Tả Thiệu Khanhcũng không đi phụ họa, mà tựa vào hắn hỏi chuyện trong phủ, lúc vào cửa, y đã pháthiện trong phủ bị tổn hại không nhẹ.


“Duệ Khánh Vương phái binh vay quanh phủ đệ mấy đại thần, phủ Trấn quốc công là một trong số đó, trùng hợp thị vệ trong phủ lại hơi có chút xúc động, liền đánh nhau, không cần lo lắng, chỉ là hủy hoại mấy chỗ kiến trúc mà thôi.”


Tả Thiệu Khanh nghe hắn thoải mái nói, nhưng lại biết, những binh sĩ vây quanh phủ Trấn quốc công kia chỉ sợ là hài cốt không còn.


Y con ngươi chuyển động, giống như lơ đãng hỏi: “Vậy Giang phủ như thế nào, có bị vây?”


Trên mặt Lục Tranh xuất hiện một chút vui vẻ: “Đương nhiên, Giang phủ đêm qua vừa vặn mở tiệc chiêu đãi tân khách, nửa số đại thần triều đình đều ở đó, vây quanh tòa phủ đệ kia đánh đồng với bao vây nửa kinh đô, chẳng qua Duệ Khánh Vương cũng không phải người thích giết người, mọi người bên trong bình yên vô sự.”


Tả Thiệu Khanh không nghe thấy điều mình thích nghe, thất vọng thở dài, cả nhà Tả gia đều ở bên trong, nếu ngộ thương một hai người hẳn là tốt.


“Chẳng qua…tuy người không bị thương, nhưng là nghe nói đồ bên trong bị ném đi không ít, cũng không biết là ai thừa dịp loạn ra tay.”


Tả Thiệu Khanh hối hận chính mình bị người bắt đi, nếu không có thể thừa dịp ném loạn vào bó lửa, có thể thiêu hủy vài viện tử của Giang phủ y cũng là vui vẻ.


Nhớ tới việc này, y đột nhiên kêu một tiếng: “A, nhuyễn kiếm của em còn rớt ở trong Giang phủ.”


Lục Tranh lập tức sắc mặt lạnh xuống: “Sớm biết em ngay cả dùng kiếm đều có thể chém bản thân bị thương, bản công nhất định sẽ không tặng cho em thứ đồ chơi kia.”


Lúc bôi thuốc cho Tả Thiệu Khanh hắn liền phát hiện, thương tổn trên người Tả Thiệu Khanh giống như là bị vũ khí của mình làm bị thương, khiến cho hắn nhìncũng không biết nên nói cái gì cho phải.


Tả Thiệu Khanh cũng có chút xấu hổ, dù sao loại việc hồ đồ này xác thực rất mất mặt, y nhỏ giọng giải thích: “Đây không phải còn chưa quen sao?”


“Còn có Ẩn Nhất, là thị vệ vậy mà vứt bỏ chủ tử chính mình chạy trước, quả thực là không xem nổi.”


“Đối phương người đông thế mạnh, chúng em căn bản không phải đối thủ, mục tiêucủa bọn họ lại là em, đương nhiên phải cho Ẩn Nhất đi cầu cứu binh.” Tả Thiệu Khanh biết bản tính Ẩn Nhất, căn bản không phải là người lâm trận trốn chạy.


Lục Tranh khẽ hừ hai tiếng, vẫn là không hài lòng, sớm biết như vậy hắn nên để chotám thị vệ kia một tấc cũng không rời theo sát Tả Thiệu Khanh, ít nhất lúc đánh không lại còn có thể chạy trốn được.


“Nghe Ẩn Nhất nói, bên trong thích khách có hai đội ngũ, một là người của Ngũcông chúa, phe bên kia không biết là ai, bất kể là như thế nào, bản công nhất định sẽ khiến cho Ngũ công chúa trả giá thật đắc.”


Tả Thiệu Khanh lập tức đem lời chính mình sau khi tỉnh lại nghe thấy nói cho hắn biết, trước đây y không biết Duệ Khánh Vương dã tâm lớn như vậy, hôm nay nghĩ đến, một bên thích khách khác đích thị là của Duệ Khánh Vương phái đến không thể nghi ngờ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận