Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Duệ Khánh Vương đứng trên đầu tường, nhìn thấy nhân mã từ xa đến gần, khôngcần nhìn kỹ cũng biết là một vạn nhân mã Kinh Kì Doanh.


“Không nghĩ đến bốn cửa thành phòng thủ nghiêm mật như vậy, Lục Tranh lại vẫncó thể chui ra, chẳng lẽ hắn thuộc họ chuột hay sao?”


“Vương gia, theo thuộc hạ thấy, trong thành này tất nhiên có mật đạo ra khỏi thành,nếu không Lục công gia võ công dù cao cũng không thể yên lặng không một tiếng động ra khỏi thành.”


“Đúng rồi, bổn vương từng nghe nói trong nội cung có mật đạo, chỉ là không nghĩ đến hoàng huynh thậm chí ngay cả chuyện bí ẩn như vậy cũng nói cho hắn biết.”


Từ Trạch Cương cúi đầu xuống, nhịn không được oán thầm: Mệnh sắp không còn, còn sống chết để giữ lấy mật đạo làm gì?


Tống Hán Lâm nhìn thấy Lục Tranh đã đến vội vàng nghênh đón, nói tình huống trước mắt một chút, há mồm liền hỏi: “Gia, công thành không? Thuộc hạ rất muốn nhìn một chút tường thành kinh đô này đến cùng chắc chắn đến trình độ nào, khửa khửa...”


Lục Tranh liếc hắn ta: “Tường thành kinh đô rộng ba mét, cao 20 mét, ngươi cho là dễ tấn công như vậy?” Cho dù cuối cùng đánh thắng, cũng là kết quả hai bên cùng thiệt hại, Lục Tranh không cho phép đem binh lực tốt tiêu hao ở chỗ này.


Tống Hán Lâm xấu hổ sờ mũi, thừa nhận chính mình quá lâu không có đánh nhau, ngứa tay.


“Vậy làm sao bây giờ? Hoàng thượng còn bị nhốt ở trong cung.”


Lục Tranh quan sát tình huống trên tường thành trong chốc lát, hạ xuống đạo mệnh lệnh: “Xuống ngựa, hạ trại.”


Lúc này đã qua giờ Tý, bầu trời không hề có ánh trăng ánh sao, trong ngoài toàn bộ cửa thành chỉ có bó đuốc hơi chiếu sáng mỗi chỗ một chút, độ sáng như vậy căn bản không thích hợp công thành.


Người trên tường thành không nghĩ tới đối phương vậy mà không đánh, ngược lại dựng doanh trại, đây là ý định trường kì kháng chiến.


“Hừ, bổn vương còn tưởng Trấn quốc công này có bao nhiêu bản lĩnh, xem ra cũng làhữu danh vô thực*.”


* Hữu danh vô thực: Chỉ có tiếng nhưng trong thực tế không có gì.


Từ Trạch Cương không lạc quan như hắn ta, gã ta cau mày gắt gao nhìn chằm chằm vào hai vạn đội ngũ bên ngoài, hai vạn người vậy mà không hề phát ra thanh âm, vẻ mặt cũng không thấy lo lắng, ngược lại tác phong quân đội chỉnh tề, trật tự.


Hắn ta lo lắng nói: “Vương gia, ngài nói Trấn quốc công có thể hay không đánh chủ ý ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi?”


Duệ Khánh Vương tâm tư khẽ động, lông mày cũng nhíu lại: “Bổn vương tốt xấu gìcũng là hoàng tử, Lục Tranh tính là cái gì?”


Từ Trạch Cương há to miệng, không có đem lời muốn nói nói ra miệng, nếu Lục Tranh đợi vị trong hoàng cung kia băng hà lại ra tay, có thể đánh tiếng cờ hiệu trả thù cho vua, quang minh chính đại báo thù, đến lúc đó ai sẽ nói Trấn quốc công cũng là mưu phản?


Tờ mờ sáng hôm sau, Lục Tranh binh sĩ bên này đã ăn no, cả đám tinh thần phấn chấn bắt đầu luyện tập thể dục buổi sáng.


Người Kinh Kì Doanh chưa quen thuộc thứ này, nhưng nhìn Hộ quốc quân võ thuật vô cùng dũng mãnh, cũng nhịn không được luyện theo.


Người trong thành khẩn trương một đêm, lúc này vừa vặn là lúc mệt mỏi nhất, nhìn thấy dưới thành thao luyện, mới miễn cưỡng nâng lên tinh thần quan sát.


Chỉ là càng nhìn càng kinh hãi, càng xem càng hướng về, trong lòng cũng đã dự tínhmuốn lui lại.


Con đường tạo phản này cửu tử nhất sinh, không phải ai cũng dám làm, đêm quacũng có người muốn vụng trộm đi mở cửa thành, nhưng còn chưa thành công đã bịtâm phúc Từ thống lĩnh bắt được, bị chém ở trước mặt người, răn đe.


“Gia, chúng ta phải đợi tới khi nào?” Tống Hán Lâm tính tình nóng nảy, đợi một đêm đã có chút không kiên nhẫn được nữa.


“Đợi bên trong bắt đầu loạn lại nói.”


“Bản lĩnh Từ Trạch Cương không tệ, chỉ sợ không loạn lên nổi.”


Lục Tranh ôm hai tay nhìn binh sĩ mồ hôi đầm đìa: “Đợi cấm vệ quân giải quyết những người ở ngoài hoàng cung, chúng ta lại đến trong ngoài phối hợp.”


Tống Hán Lâm nhớ đến một ngàn tinh binh đi đầu kia, đại khái đoán được những người này đã vào thành, có bọn họ, muốn đánh bất ngờ nhiễu loạn ván cục thật sự quá dễ dàng.


Đợi đã hơn nửa ngày, Tống Hán Lâm rốt cục nhìn thấy đạn tín hiệu quen thuộctrong thành bay lên, khóe miệng nhếch lên, nhanh chóng đi mật báo cho Lục Tranh.


Cùng lúc nhận được tuyến báo còn có Duệ Khánh Vương và Từ Trạch Cương, Duệ Khánh Vương nghe xong Cửu vệ kinh đô ngoài hoàng cung thương vong hơn phânnửa, giận dữ: “Dựa vào bản lĩnh kia của cấm vệ quân vậy mà có thể đột phá phongtỏa hoàng cung?”


“Bẩm vương gia, thuộc hạ cũng không biết người ở đâu xuất hiện, cả đám vô cùng dũng mãnh, bọn họ không chính diện đột kích, mà là thỉnh thoảng tập kích, luận năng lực cá nhân, căn bản không có người nào qua được.”


Hoàng cung lớn như vậy, một vạn người vây hoàng cung kì thật là binh lực rất yếu, cứ như vậy bị tiêu diệt từng bộ phận.


Nhưng vào lúc này, bên ngoài thành vang lên tiếng kèn, Từ Trạch Cương nắm hai tay nói: “Đối phương bắt đầu công thành.”


Duệ Khánh Vương cắn răng, hướng tâm phúc liếc mắt ra hiệu, sau đó không sợ bước lên tường thành.


Hai vạn binh mã chỉnh tề đứng ở ngoài thành, lưỡi dao sắc bén trong tay giơ lên cao,thế như chẻ tre, người nhìn hoa mắt chóng mặt.


Duệ Khánh Vương nhắm mắt lại, bước ra một bước, hướng xuống dưới hô: “Lục Tranh, ngươi muốn cùng bản vương đối nghịch?”


Trường thương trong tay Lục Tranh xa xa nhắm ngay não hắn ta, mỗi chữ mỗi câu nói: “Loạn thành tặc tử, mọi người đều phải chém chết.”


Duệ Khánh Vương oán hận nhìn hắn: “Ngươi cũng đừng hối hận.” Sau đó vung taylên: “Dẫn lên.”


Bốn hắc y nhân áp Tả Thiệu Khanh đi đến tường thành, đưa y đẩy đến bên người Duệ Khánh Vương, Tả Thiệu Khanh vừa kịp nhìn thấy diện mạo vị Vương gia này đã bị một thanh đao đặt ngang trên cổ.


Lông mày y hơi chau lại, sau đó chuyển ánh mắt hướng xuống dưới thành, liếc mắt liền thấy được nam nhân oai hùng bất phàm kia ở phía trước đội ngũ.


Tả Thiệu Khanh hướng hắn nặn ra nụ cười khó coi, ngược lại trừng Duệ Khánh Vương, y cảm thấy mình hiện tại đặc biệt mất mặt, cảm giác khuất nhục còn nhiều hơn so với kiếp trước bị giam giữ.


Loại cảm giác liên lụy Lục Tranh này, so với để cho y chết còn khó coi hơn.


Duệ Khánh Vương một tay bắt lấy cằm của y, chống lại đôi mắt trong suốt mangtheo ảo não kia, hơi sửng sốt một chút, có phần hiểu rõ Lục Tranh tại sao phải đối xử đặc biệt đối với thiếu niên này.


Toàn quân xôn xao, trong Hộ quốc quân có vài người nhìn thấy Tả Thiệu Khanh, đại khái đoán được thiếu niên này đối với Lục công gia mà nói là không giống, nhưng là tại lúc quốc nạn ập xuống, tình cảm cá nhân rõ ràng là nhỏ nhặt không đáng kể.


Huống chi còn là một nam nhân, không ít người đều vì Duệ Khánh Vương tìm một nam nhân đến uy hiếp Lục công gia xùy cười ra tiếng.


Lục Tranh gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh quen thuộc ở trên tường thành, quần áo vẫn là bộ quần áo đêm qua, cũng đã vừa bẩn vừa rách, vốn là mái tóc đen dài cũng mất trật tự phủ trên bả vai, nhìn xem quả thật có chút chật vật.


Hắn nắm chặt trường thương trong tay, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh, thanh âm trầm thấp lạnh như băng truyền khắp trong ngoài: “Ngươi cho rằng dựa vào một mình y có thể khiến cho bản công nối giáo cho giặc?”


“Có thể hay không, thử một lần sẽ biết.” Duệ Khánh Vương tăng thêm độ mạnh yếu dưới tay, lưỡi đao sắc bén ở trên cổ Tả Thiệu Khanh cắt ra một vết máu, Tả Thiệu Khanh đau đến cắn nát bờ môi.


Y lặng lẽ chuyển động hai tay giấu trong tay áo, đầu óc nhanh chóng hoạt động, làm sao có thể bắt được người lại sẽ không làm tổn hại đến tính mạng của mình?


Tả Thiệu Khanh vẫn là rất yêu quý tính mạng của mình, thật vất vả sống lại một lần, ngày tháng tốt đẹp của y và Lục Tranh còn chưa bắt đầu, đương nhiên sẽ không hào phóng đến mức huy sinh bản thanh thanh toàn tập thể.


Hơn nữa hôm nay việc này y nếu không làm cái gì chỉ chờ Lục Tranh đến cứu, về sau càng là không thoát được tội danh hại nước hại dân.


Duệ Khánh Vương cũng không biết chuyện Tả Thiệu Khanh biết võ, mấy hắc y nhân bắt y tới cũng không có nhắc đến việc này, nếu không hắn ta tuyệt sẽ không cùng Tả Thiệu Khanh dựa vào gần như vậy.


“Đem cung tiễn đến.” Lục Tranh vứt bỏ trường thương trong tay, tiếp nhận cung tiễn cấp dưới đưa tới, thuần thục giương cung cài tên, híp mắt điều chỉnh phươnghướng.


Mọi người cho rằng hắn đây là muốn bắn chết con tin trước mặt, lập tức sinh lòng không nỡ, cả đám cũng xấu hổ không còn mặt mũi nào, sôi nổi hò hét: “Đồ vô sỉ, có dũng khí liền quang minh chính đại mà đánh một lần. Dùng thủ đoạn hạ lưu này quả thực làm bẩn thể diện hoàng thất.”


Duệ Khánh Vương một tay kéo Tả Thiệu Khanh qua đem người chắn ở trước mặtmình, trong lòng cũng không phải không khiếp sợ, hắn ta cho rằng Tả Thiệu Khanh đối với Lục Tranh mà nói là không giống, không nghĩ tới đôi phương mắt cũng không nháy một cái liền có thể hạ thủ.


“Không biết cảm tưởng của Tả công tử bây giờ là gì?” Duệ Khánh Vương tại một khắc Lục Tranh lắp cung tiễn thì biết rõ kế hoạch của mình tính sai.


Tả Thiệu Khanh nhìn mũi tên nhắm vào chính mình bình tĩnh không ngờ, không biết vì cái gì vậy mà không hề sợ hãi, y thấy không rõ ánh mắt và vẻ mặt của Lục Tranh, nhưng giống như tâm linh tương thông, chính là biết đối phương sẽ không tổn thương chính mình.


Tự tin như vậy cũng không biết ở đâu ra, y híp mắt, nhếch môi nói: “Lục gia đại nghĩa, không đành lòng vãn sinh trở thành tội nhân Đại Ương, vãn sinh nên cảm tạ hắn mới đúng.”


“Chậc, tài ăn nói không tệ, cũng không biết đợi lát nữa mũi tên nhọn xuyên qua ngực ngươi, ngươi có thể hay không bình tĩnh như vậy.”


“Đúng vậy, vãn sinh cũng đang nghĩ vấn đề này…” Tả Thiệu Khanh ở trên mu bàn tay Duệ Khánh Vương cắn một cái, cùng lúc giẫy ra dây trói hai cánh tay, thừa dịp đối phương đau đớn nắm cánh tay của hắn ta ném qua vai.


Mà Lục Tranh tại một khắc y hành động cũng đột nhiên điều chỉnh phương hướng mũi tên, buông ra dây cung “vèo”, mũi tên nhọn hướng về phía vị trí Từ Trạch Cương phá vỡ không trung mà đi.


Động tác Tả Thiệu Khanh quá đột ngột, quá bất ngờ đến người bình thường cũng không kịp phản ứng, mà duy nhất Từ thống lĩnh kịp phản ứng sau khi nhìn thấy mũitên cấp tốc bay tới lựa chọn bảo vệ mình.


Vị trí chỗ đứng của Tả Thiệu Khanh đã là chỗ gần tường thành nhất, Duệ Khánh Vương bị y ném qua bả vai, cả người đều đặt ở ngoài tường thành, chỉ là hai tay hắn ta vẫn nắm chặt Tả Thiệu Khanh, hai người trong thời gian nháy mắt liền đồng loạt rơi xuống đầu tường.


Nhân mã hai bên đều không nghĩ tới một thư sinh thoạt nhìn nho nhã yếu ớt cũng dám làm ra hành động to gan như vậy, trong lúc nhất thời vừa bội phục vừa thương tiếc.


Mà Lục Tranh sau khi bắn ra mũi tên kia liền từ trên lưng ngựa bay lên không trung, ở giữa không trung đạp một phát chuẩn xác không sai đón được thân thể Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh lúc rơi xuống bị Duệ Khánh Vương kéo lấy cổ chân, sợ tới mức ngay cả kêu thảm thiết một tiếng cũng quên hô, chờ lúc y bị Lục Tranh kéo vào trong ngực, mới ý thức một màn vừa rồi có bao nhiêu mạo hiểm.


Tường thành cao 20 mét, nếu như Lục Tranh không đón được người, dù là phía dưới có một đệm lưng, chỉ sợ cũng té đến ngũ tạng lệch vị trí.


Từ Trạch Cương dùng mặt đao ngăn trở mũi tên, lại vẫn bị sức lực của mũi tên đẩy đến phía sau trượt vài bước, cho đến khi chống đỡ lên bức tường lạnh như băng cứng rắn mới ngừng lại.


Một loạt động tác liên mạch này, dùng tất cả bản lĩnh mới thở ra mấy hơi, chờ hắn ta nhổ ra một bụm máu tươi, trên đầu tường sớm đã không có thân ảnh Duệ Khánh Vương.


Sự cố xảy ra quá nhanh quá đột ngột, mọi người chỉ kịp phát ra vài tiếng thán phục, sau đó chỉ thấy Trấn quốc công ôm con tin giạng chân ở trên lưng ngựa, mà Duệ Khánh Vương cùng rơi xuống bị hắn ném cho thị vệ bên cạnh: “Trói lại, mang về hoàng cung giao cho hoàng thượng xử trí.”


Phía sau cửa thành đóng chặt vang lên tiếng động lớn náo loạn ầm ĩ: “Từ thống lĩnh, cấm vệ quân đã giết qua tới đây.”


“Khụ khụ…” Từ Trạch Cương nhìn thấy Duệ Khánh Vương bị bắt, tự biết không thểcứu vãn, có mấy tâm phúc cấp dưới của Duệ Khánh Vương còn nghĩ buông tay đánhcược một lần, lại bị đám binh sĩ muốn lập công chuộc tội lần lượt giết chết.


Cửa thành từ trong mở ra, binh sĩ Cửu vệ kinh đô trong thành chỉnh tề quỳ trên mặt đất, cả đám mặt xám như tro tàn, binh khí ném đầy trên mặt đất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận