Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Tả Thục Tuệ vốn là đang ở trong hồ vùng vẫy la cứu mạng, nàng là khuê các tiểu thư tự nhiên là không biết bơi, hồ nước Giang phủ không phải vô cùng sâu, nhưng đáy áo là thích hợp trồng các loại hoa sen phù sa, một chân đạp xuống không chỉ lún nửa cẳng chân.


Vì vậy, lúc Tả Thục Tuệ cảm thấy bên cạnh đột nhiên nhiều thêm một người, không quan tâm mà đưa hai tay ra ôm người chặt chẽ, đến cuối cùng hận không thể đều dán cả người lên thân thể người kia.


Giang Triệt đang ảo não không thôi, kế hoạch ban đầu của gã căn bản không phảinhư thế, ai biết kế hoạch cản không nổi biến hóa, cái này hay rồi, trước mắt baongười, tư thế này của mình và Tả Thục Tuệ, như thế nào tẩy cũng tẩy không sạch.


Gã oán hận cầm dưới cánh tay Tả Thục Tuệ, có loại xúc động dìm người chết trongnước, nhưng gã không dám làm như thế, trên bờ còn có hơn mười ánh mắt nhìnchằm chằm bọn họ, nếu gã ngay cả một nữ nhân cũng cứu không được, tuyệt đối làthành truyện cười lớn nhất ở kinh đô.


Tả Thiệu Khanh thấy hai người ở trong nước dây dưa cùng một chỗ, còn sợ tới mức kêu to: “Giang đại nhân, ngài như thế nào có thể như thế? Đại tỷ của ta thế nhưng là cô nương trong sạch chưa chồng, ngài này…này…”


Tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai, Tả Thiệu Khanh quay đầu liền chống lại đôi mắt thâm thúy, y dùng cùi chỏ chọc trên người Lục Tranh một cái, hỏi: “Chuyện gì xảy ra? Lục gia không sao chứ?”


Hơi thở ấm ám phun lên trên mặt Tả Thiệu Khanh, khiến cho y có chút không đượctự nhiên, nhưng y vẫn không dám đẩy Lục Tranh ra, rất sợ thân thể của hắn không khỏe.


“Tiểu tử Giang Triệt kia vậy mà ở trong rượu của gia hạ dược, gia chỉ là theo kếhoạch của gã muốn nhìn một chút gã sẽ làm cái gì mà thôi.” Vừa rồi dù cho Tả Thiệu Khanh không kéo lại, hắn cũng không đến mức bị một thư sinh đẩy xuống hồ nước.


“Gã làm sao dám?” Tả Thiệu Khanh hạ giọng oán hận hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai người trong hồ nước càng u ám thêm vài phần.


“Là một loại dược không màu không vị, hẳn là bôi lên chén rượu, loại dược này dượctính không mạnh, so với uống say không khác nhau lắm, chỉ là thân thể so với bìnhthường không có sức lực.”


Lục Tranh suy đoán, Giang Triệt vốn chỉ là muốn hắn quá chén, nhưng biết hắn tửu lượng tốt, lúc này mới dùng một chút dược, về phần đem người sau khi say khước làm gì, a...nhìn động tác vừa rồi của gã liền biết.


Hắn ghé vào trên bờ vai Tả Thiệu Khanh ngửi hương vị rõ ràng trên người y, trêunghẹo nói: “Xem ra, em và Giang Triệt có thể trở thành thân thích rồi.”


Tả Thiệu Khanh liếm môi, con mắt tỏa sáng cảm khải nói: “Đúng vậy, có thân thích như vậy thật làm cho người hưng phấn.”


Y đối với nội tình Giang phủ vẫn tương đối hiểu rõ, chính thê Giang Triệt xuất thân cao quý, đối với thông phòng tiểu thiếp chính là áp dụng tư thái chẳng thèm ngó tới, đối với hậu viện nam sủng của Giang Triệt càng là chưa bao giờ quản.


Giống như thông phòng tiểu thiếp cùng nha hoàn không có gì khác biệt, nam sủngcàng là thứ đồ chơi không sinh ra được con trai, nhưng nàng cũng có thứ chínhmình để ý, đối với nữ nhân có năng lực y hiếp đến nàng, nàng ra tay mới không chùntay.


Đây cũng chính là vì cái gì hậu viện Giang Triệt, nam sủng tiểu thiếp đều có, lại không có ai lên được mặt bàn quý thiếp.


Đợi Giang Triệt nửa kéo nửa dắt nữ nhân dán ở trên người lên bờ, thanh âm chung quanh ồn ào hơn rất nhiều, có người thấy mỹ nhân ở trong ngực Giang Triệt, tronglòng không thoải mái kích động nói: “Giang đại nhân, ngươi vô duyên vô cớ hủy đi sự trong sạch của cô nương này, cũng nên phụ trách.”


Tả Thục Tuệ hai chân dẫm ở trên mặt đất cứng rắn người cũng tỉnh táo không ít, chỉ là người vẫn túm chắc Giang Triệt, lúc này biết người cứu mình là Giang thị lang, càng là túm chặt không buông tay.


Lục Tranh mặc dù tốt, nhưng lại không hứng thú với nữ nhân, phủ Trấn quốc công mặc dù tốt, nhưng lại không dễ vào như vậy.


Giang Triệt mặc dù chỉ là một thị lang, nhưng chỉ xem tòa phủ đệ này liền biết Giang phủ bên trong vững chắc, hơn nữa Giang Triệt người này dáng vẻ đường đường, so với Lục Tranh nhiều thêm vài phần văn nhân văn nhã dịu dàng, gả cho gã cũng không khó chịu.


Chỉ là Tả Thục Tuệ đã quên, Giang Triệt là có chính thê, nàng muốn gả vào Giang phủ chỉ có thể làm thiếp.


Tả Thiệu Khanh thấy Tả Thục Tuệ mặt hoảng sợ, chôn chặt đầu ở trong ngực Giang Triệt, thì biết trong lòng nàng có chủ ý gì, nhịn không được cau mày khe khẽ nói: “Giang đại nhân, ngài là người đàn ông đã có vợ, sao có thể làm bậy như vậy? Chẳng lẽ muốn đại tỷ của ta làm thiếp cho ngươi sao?”


Mắt thấy thân thể Tả Thục Tuệ hơi run lên, Tả Thiệu Khanh tiếp tục kích thích nàng: “Vãn sinh biết ngài cũng là sốt ruột cứu người, nhưng này…này cũng quá bừa bãi.”


Giang Triệt mắt như đao hăm dọa nhìn Tả Thiệu Khanh, một miệng ác khí kìm nén ở trong ngực, cùng lúc trong lòng lại dâng lên một luồng cảm giác khó nói nên lời.


Gã cảm thấy, Tả Thiệu Khanh như vậy quả nhiên là so với ánh trăng sáng còn sánghơn, so với hoa mẫu đơn còn tươi đẹp hơn, khiến cho người càng thêm khó quên.


Lục Tranh chú ý tới ánh mắt nóng như lửa kia, hừ lạnh một tiếng: “Giang Triệt,ngươi ôm đủ chưa? Còn không nhanh chóng sắp xếp người thay quần áo cho Tả tiểuthư?”


Giang Triệt vẻ mặt lạnh lùng đẩy Tả Thục Tuệ qua một bên, tự có nha hoàn đỡ thânthể mềm mại của Tả Thục Tuệ đưa đi, gã hướng mọi người ôm quyền nói: “Chiêu đãi không chu đáo, kẻ hèn này cũng trước đi đổi quần áo, sau đó cùng mọi người ngắmhoa.”


Trải qua một trận náo loạn như vậy, mọi người đối với ngắm hoa cũng không có hứng thú gì nữa, nhưng vẫn là tụ tập trong hoa viên Giang phủ tùy tiện trò chuyện chút gì đó.


Lục Tranh vừa ngồi xuống, thì có một nội thị trông có vẻ vội vàng tìm đến hắn, ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu, sau đó mọi người chỉ thấy Lục công gia mày nhíu lại, liền đứng dậy cáo từ.


Hắn trước khi đi căn dặn Ẩn Nhất nhất thiết phải một tấc cũng theo sát Tả Thiệu Khanh không rời, tối nay nhất định là một đêm không an tĩnh, hắn lo lắng Tả Thiệu Khanh thế nào cũng bị người Giang gia tính kế.

Hắn trước khi đi căn dặn Ẩn Nhất nhất thiết phải một tấc cũng theo sát Tả Thiệu Khanh không rời, tối nay nhất định là một đêm không an tĩnh, hắn lo lắng Tả Thiệu Khanh thế nào cũng bị người Giang gia tính kế.


Lục Tranh vừa đi, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, tâm tư cũng bắt đầu linh lợi.


Có người nhớ tới lời đồn đãi về Tả Thục Tuệ, ánh mắt nhìn về phía cả nhà Tả giacũng có chút tìm tòi nghiên cứu: “Này sẽ không phải là có người cố ý xếp đặt thiết kế bẫy rập đi?”


Có người cảm thấy đúng, gật đầu phụ họa nói: “Khó nói, dùng con gái thân thể không trong sạch leo lên Giang phủ, mua bán này cực kì có lợi.”


“Đáng thương Giang đại nhân, chẳng phải là lòng tốt không được đền đáp sao?”




Tả Uẩn Văn bị bọn họ nói mặt đỏ tới mang tai, nhưng ông ta đại lão gia, cũng không thể chính miệng nói con gái của mình là trong sạch?


Ở trấn Vưu Khê hơn hai mươi năm, sự sắc sảo trong xương của Tả Uẩn Văn sớm bị cuộc sống mài mòn đi, ông ta có phần tự ti căn bản không dám cùng những triều thần này ho một tiếng.


Thái độ của ông như vậy dĩ nhiên là cổ vũ dáng vẻ bệ vệ của người khác, càng nói càng không tuân theo chuẩn mực, càng nói càng giống như Tả gia rắp tâm hại người, tâm thuật bất chính, mà ngay cả Tả Thiệu Khanh cũng bị người chỉ trích vài câu.


Lúc có Lục Tranh ở, mọi người tự nhiên không nói xấu Tả Thiệu Khanh, nhưng khinh miệt dưới đáy lòng là ngăn không được, lúc này nói tận hứng cũng liền khôngcố kị.


“Không nghĩ tới Tả thái phó cả đời tên tuổi anh hùng, hiện tại Tả gia sẽ lưu lạc thành như vậy.”


“Này đều bán con trai con gái, thực mất mặt văn nhân chúng ta.”




Tả Thiệu Khanh đối với nghị luận như vậy mắt điếc tai ngơ, từ lúc y quyết định cùng Lục Tranh ở bên nhau liền lường trước tình huống hôm nay, những cái này lại như thế nào? Ngoại trừ nói qua nói lại, những người này cái gì cũng không làm được gì.


Ngược lại là có một quan văn uống nhiều nhất thời nói lỡ miệng, kéo chủ đề tới trên người Lục Tranh: “Không nghĩ tới Lục công gia nam nhi đường đường chính chính vậy mà cũng như thế…” Hắn ta một câu cũng chưa nói xong, cả người liền bay ra ngoài, phát ra một tiếng “a” kêu thảm thiết.


Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt vút qua một bóng người, không đợi bọn họ thấy rõ bộ dáng hung thủ chợt nghe thấy Tả Thiệu Khanh lạnh giọng nói: “Các vị đại nhân uống quá nhiều, cái gì nên nói cái gì không nên nói đều không thể biết sao?”


Những người này nghị luận Tả gia y còn có thể coi như làm niềm vui nghe, nghị luận Tả Thiệu Khanh y cũng có thể làm người dự thính không liên quan tới mình, nhưng dám chửi bới Lục Tranh, vậy tuyệt đối không được.


Quan văn kia nặng nề ngã trên mặt đất, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân đều vỡ, hắn ta tưởng rằng Tả Thiệu Khanh động tay, chỉ vào y mắng: “Ngươi tính là thứ gì? Ngay cả cống sinh cũng không phải, cũng dám đối với mệnh quan triều đình động thủ.”


Tả Thiệu Khanh vô tội nháy mắt: “Vị đại nhân này cớ gì nói ra lời ấy, vãn sinh vẫn luôn ngồi ở chỗ này không hề nhúc nhích, lại làm sao có năng lực đạp bay đại nhân ngài?”


Quan văn kia được gã sai vặt nhà mình đỡ dậy, chật vật đứng lên, ngón tay rung rung chỉ vào Tả Thiệu Khanh: “Đồ gian nịnh, thật sự là làm dơ bẩn thanh danh người đọc sách.”


“Ba.” Một tiếng bạt tai vang vội truyền vào trong tai mọi người, lúc này tất cả mọi người nhìn rõ, ra tay đánh người chính là một nam nhân thân hình cao to, mặctrang phục thị vệ, trên cổ áo còn có kí hiệu đặc biệt chỉ có phủ Trấn quốc công có.


“To gan. Đây quả thực là coi trời bằng vung. Trấn quốc công thân phận dù cao cũng không thể tùy tiện ẩu đả mệnh quan triều đình. Bổn quan ngày mai nhất định phảithượng tấu hoàng thượng, vạch tội Lục công gia quản lý thuộc hạ không nghiêm,sủng nịch tiểu nhân…”


“Ba.” Lại một cái tát, Ẩn Nhất vung tay, dùng âm lượng tất cả mọi người đều có thể nghe thấy nói: “Tần đại nhân nếu không phải có con gái gả vào nhà tốt, làm sao cóthể thăng lên vị trí Trung Sách Xá Nhân?


Ngươi làm quan ba năm, nạp tám tiểu thiếp, nuôi mười luyến đồng, đêm qua còn cùng người đứng đầu bảng Sở Phong Lâu làm một trận, cần hay không bản quan nói tường tận Tần đại nhân đêm qua là phong lưu đắc ý như thế nào?”


Ẩn Nhất trên người nhưng có chức vị Tứ phẩm Khinh Xa Đô Úy, so với đại bộ phận quan viên ở đây đẳng cấp đều cao hơn, dạy bảo một người dễ như trở bàn tay.


Quan văn kia bị cồn làm hồ đồ nhưng trong đầu cũng không hoàn toàn là bột nhão, bị quăng hai bạt tai cũng tỉnh táo không ít, lúc này nghe thấy Ẩn Nhất thuận miệng nói ra những việc bí mật, lập tức xấu hổ đỏ mặt, hồi lâu không nói ra lời.


Tả Thiệu Khanh trong lòng thở dài, càng là người quyền cao chức trọng càng bẩn thỉu nhơ nhớp, đang ngồi chỗ này có mấy người sạch sẽ? Ăn uống chơi gái đánh bạc thật sự không tính là cái gì.


Đương nhiên, y cũng không hề có lý tưởng hào hùng thanh trừng triều đình và dân gian, mọi người là có khuyết điểm, triều thần cũng là người, muốn trên triều đìnhtừ trên xuống dưới là một mảnh trong sạch là không thể nào.


Quyền lợi khiến người sa đọa, đẩy một người ngay thẳng thành thật lên địa vị cao, cũng khó đảm bảo hắn ta sẽ không bị quyền lợi mê hoặc tâm trí.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận