Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Hai người yên tĩnh ăn xong bữa cơm, thức ăn phủ Trấn quốc công màu sắc hương vị đều tốt, mỗi đĩa đều trọng lượng tràn đầy, hơn nữa chủ yếu là món mặn, Tả Thiệu Khanh mở bụng ăn hai chén cơm mới tính xong.


Đợi y cơm nước xong xuôi, thì vừa nghiên cứu khẩu vị của Lục Tranh vừa gắp thức ăn cho hắn, nhìn hắn không hề e dè ăn thức mình gắp cho, hơi có cảm giác lão phulão thê.


Nhìn Lục Tranh ăn cơm là việc rất hưởng thự, mỗi một món hắn ăn dường như hương vị rất ngon, hơn nữa hiếm có không kén ăn, so với công tử ca bình thường không biết dễ nuôi biết bao nhiêu lần.


Đợi ăn uống no đủ, để cho hạ nhân dọn xuống, Lục Tranh mang theo Tả Thiệu Khanh đi thỉnh an Lão phu nhân.


Tả Thiệu Khanh có chút lo sợ bất an, dựa theo cấp bậc lễ nghĩa, khi y vào cửa trước hết nên đi thỉnh an, chẳng qua là lúc đó bị Lục Tranh làm rối loạn tâm thần, căn bản nghĩ không ra chuyện này.


Đợi đến lúc y nghĩ đến, hai người đã ngâm mình trong bể tắm, việc đại sự cũng phải dịch ra phía sau.


Phủ Trấn quốc công rất lớn, bản thân Lục Tranh sống ở viện tử lớn có ba cổng vào, bên ngoài viện tử là một hoa viên lớn, trong hoa viên còn có một hồ nước quy mô không nhỏ.


Tả Thiệu Khanh một đường đi thẳng cũng không chạm mặt được mấy hạ nhân, so với quý phủ người ta thông thường nô bộc thành đàn tình cảnh một trời một vực.


Cho đến khi đi vào Noãn Hương Các chỗ ở của Lão phu nhân, mới dần dần có nhân khí, bà tử trông coi ở ngoài cửa nhìn thấy Lục Tranh dồn dập hành lễ: “Vấn an Lục gia, vấn an Tả tam gia.”


Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới mình cũng có loại đãi ngộ này, y chỉ ghé qua phủ Trấn quốc công một lần, lần thứ hai ngay cả cửa lớn cũng chưa vào, những bà tử này vậy mà cũng có thể nhận ra y, hiển nhiên là có người trước đó đã thông báo.


Vừa bước vào sương phòng, chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cười trong sáng, trung khí mười phần, vừa nghe chính là thanh âm đặc sắc độc nhất của Lão phu nhân.


“Nương, chuyện gì cười vui như vậy?” Lục Tranh ở trước mặt Lão phu nhân luônnhiều hơn vài phần tùy ý.


Tiếng cười của Lão phu nhân dừng lại, Tả Thiệu Khanh nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của bà nhạt xuống trong lòng giơ ngón giữa, chẳng lẽ lại là trách tội mình thất lễ?


“Con trở về rồi à? Như thế nào không trước nghỉ ngơi một đêm rồi lại đến?”


Tả Thiệu Khanh nghe ra chế nhạo trong giọng nói của bà, nhớ tới việc vừa rồi hai người vừa vào cửa liền chui vào trong phòng, khí nóng dần dần bốc lên đôi má, trong lòng bàn tay bị Lục Tranh nắm cũng toát ra mồ hôi.


Lục Tranh ngược lại là không thèm để ý, lôi kéo Tả Thiệu Khanh ngồi lên một ghế dựa khác: “Một đường gấp gáp trở về có chút mệt, trước qua thăm nương một chútrồi lại đi nghỉ ngơi.”


Lão phu nhân khóe miệng co rút, có phần không cho là đúng, bà chuyển ánh mắt tớitrên người Tả Thiệu Khanh, thấy y ngoan ngoãn an phận ngồi bên cạnh Lục Tranh,bề ngoài hai người xuất sắc như nhau, chỉ là Lục Tranh dương cương tuấn lãng, Tả Thiệu Khanh thanh tú tuyệt luân, nhìn ngược lại là cực kì xứng đôi.


Đáng tiếc là nam, trong lòng Lão phu nhân âm thầm thở dài một hơi.


Bà hướng Tả Thiệu Khanh vẫy tay, trên mặt khôi phục bộ dáng tươi cười nói: “Nghenói Thiệu Khanh thi hội đứng đầu, tuổi còn nhỏ liền tiền đồ như vậy, ta còn định saingười tặng quà chúc mừng.”


Nói thật, kết quả như vậy cũng là vượt qua ngoài dự đoán của Lão phu nhân, mặc dù biết Tả Thiệu Khanh là thư sinh, còn là thư sinh học thức không tệ, nhưng ở tuổi này có thể đạt được thủ khoa, vậy liền không phải thư sinh bình thường có thể làm được.


Chẳng qua nghĩ lại cũng phải, nếu y không có chỗ đặc biệt, làm sao có thể khiến cho Lục Tranh khăng khăng một mực?


Lão phu nhân càng nhìn Tả Thiệu Khanh càng thuận mắt, cộng thêm cảm thấy ytuổi như vậy đã bị con trai mình bắt cóc mang đi trên con đường không cao quý này,nhiều ít cũng có phần tình cảm thương tiếc.


Tả Thiệu Khanh đi đến trước mặt Lão phu nhân, khom lưng, nịnh nọt một câu: “Lão phu nhân mấy ngày không gặp mặt mày càng rạng rỡ.”


“Đứa nhỏ này miệng thật ngọt.” Lão phu nhân nắm tay y, nhét một khối ngọc tứ phương vào trong tay y: “Này, hôm qua có người đưa tới thứ này, lấy về khắc con dấu chơi.”


Ngọc thạch vào tay ấm áp trơn bóng, là một khối thạch điền hoàng tốt nhất, Tả Thiệu Khanh cũng không từ chối, cẩn thận cất kĩ cười nói: “Tạ Lão phu nhân thưởng.”


Y nhớ rõ Lão phu nhân lúc còn trẻ cũng là tài nữ có chút danh tiếng, vừa vặn có thể dùng khối thạch điền hoàng này khắc con dấu tặng cho bà, ngay cả Tả Thục Tuệ cũng có thể nhớ rõ mỗi một bài thơ từ của Lão phu nhân, y cũng không thể quá nông cạn.


Trong lòng tính toán như vậy, lại trông thấy Lão phu nhân vẻ mặt nghiêm nghị hỏi: “Như thế nào mấy ngày không gặp, ngay cả nương cũng không chịu kêu?”


Tả Thiệu Khanh lập tức biết nghe lời phải đổi giọng gọi nương, loại cảm giác này rất kì diệu, giống như người phiêu bạt không ổn định đột nhiên ở miếng đất này mộc rễ, so với Tả phủ, chỗ ngày ngược lại càng giống nhà hơn.


Lão phu nhân hài lòng, lại để cho nha hoàn dâng lên một ly trà sâm cho y và Lục Tranh: “Hai đứa một đứa bận tiêu diệt cường đạo, một đứa bận khoa cử, cũng đừng bận đến mức làm hư thân thể.”


Tả Thiệu Khanh phát hiện, bà nhanh giận cũng nhanh nguôi, hình như việc gì cũng không để tâm, rồi lại cái gì cũng sắp xếp thỏa đáng.


Tỷ như nhét cho mình khối thạch điền hoàng, ngược lại như chén trà sâm trong lòng bàn tay này, mặc dù biết mình là dính ánh sáng của Lục Tranh, nhưng vẫn có thể làm cho người ấm áp đến trong lòng.


Nghĩ đến trong khố phòng trấn bảo các có vài thứ có thể lấy ra, Tả Thiệu Khanh chuẩn bị lần tới mang đến hiếu kính lão nhân gia bà.


Trong lòng an ổn, Tả Thiệu Khanh bắt đầu quan sát người trong phòng này, quản gia và Chung má má là y từng gặp, mặt khác còn có mấy nha hoàn trẻ tuổi, mỗi người đều tướng mạo không tầm thường, chẳng qua các nàng thân thể đoan chính, mặt mày trong sáng, ngược lại là không có một chút khí chất nữ tử kiều mỵ, ngược lại cả đám tư thế hiên ngang.


Trừ những người này ra, còn có hai bé gái, bốn năm tuổi, được sửa soạn vô cùng đáng yêu, hai đứa nhỏ đang ngồi ở trên mặt thảm dày đặc chơi bao cát.


Lục Tranh thấy y nhìn chằm chằm vào nha hoàn trong phòng, lông mày nhướng lên,kéo người đến ngồi xuống bên cạnh: “Đang nhìn cái gì?”


Tả Thiệu Khanh quay đầu hướng hắn nháy mắt, chỉ hai tiểu nha đầu trên mặt đất hỏi: “Như thế nào trong nhà có có đứa nhỏ nhỏ như vậy…” Y không biết thân phận hai bé gái này, cũng không biết nên xưng hô như thế nào.


Nếu không phải biết Lục Tranh đời trước không con, y cũng sắp hoài nghi hai cô bé đáng yêu này là quận chúa phủ Trấn quốc công.


“A, đó là lão bà tử vừa tuyển hai nha đầu, chuẩn bị mang theo bên người nuôi, chờhai đứa kết hôn, cũng nên chọn người thừa kế cho trong phủ.” Lão phu nhân giànhtrước trả lời.


Tả Thiệu Khanh hai mắt lập tức trừng to, ngực nhảy bịch bịch lợi hại, loại việc này... còn có thể giải quyết như vậy sao?


Từ xưa tuy cũng có tiền lệ cá biệt nam tử và nam tử kết hôn, nhưng chưa từng nghe nhận con thừa tự để thừa kế gia đình như thế.


Y còn lo lắng tương lai phải đối mặt với tiết mục mẹ chồng bức bách con dâu nạp thiếp cho con trai hoặc là trực tiếp nhét thông phòng cho con trai, hóa ra đều là mình buồn lo vô cớ?


Lão phu nhân gọi hai tiểu nha đầu gọi đến bên người, giới thiệu lẫn nhau một phen,Tả Thiệu Khanh chú ý tới, Lão phu nhân vẫn như cũ dùng xưng hô chính thức “Lục gia”, cũng không quá mức thân mật.


“Ta nhìn trúng tam tiểu tử con vợ cả nhà Nhị đường thúc, năm nay hai tuổi, lớn lên khỏe mạnh kháu khỉnh, nhưng thông minh, con nếu có ý, ta liền mời bọn họ đến nóichuyện.”


Mấy chục năm này, bởi vì phủ Trấn quốc công nhất mạch tương truyền, thân thích cũng là càng ngày càng xa, có thể tìm được đứa nhỏ phù hợp lại có huyết mạch giống nhau thật không dễ dàng.


Cũng có mấy thân thích nhìn bọn họ huyết mạch đơn bạc, luôn tìm cách đưa contrai vào, dù cho tương lai không kế thừa được tước vị, cũng có thể mưu cầu đượctiền đồ tốt.


Lỡ như vận may tốt một chút, con trai thân sinh duy nhất của phủ Trấn quốc công xảy ra chuyện, vậy con của bọn họ có thể danh chính ngôn thuận, đến lúc đó toàn bộ phủ Trấn quốc công chính là của mình.


“Lúc này không gấp.” Lục Tranh cau mày: “Con cùng Thiệu Khanh còn trẻ, sớm như vậy bồi dưỡng người thừa kế chuyện xấu quá nhiều.”


Theo như cách nghĩ của Lục Tranh, ít nhất chờ lúc bọn họ ba mươi tuổi lại lo lắng vấn đề này, bồi dưỡng hơn mười mấy hai mươi năm, là thành rồng hay là thành trùng liền xem vận mệnh của nó.


Nuôi quá sớm, đợi bọn họ lớn lên không chừng còn phải trải qua một trận dưỡng phụ và con nuôi tranh đấu quyền lực.


Ngôi vị hoàng đế sở dĩ cạnh tranh lợi hại như vậy, đơn giản chính là các hoàng tử cả đám lớn lên, tâm cũng theo lớn lên.


Lão phu nhân nghiêng qua liếc con trai, mệt mỏi nói: “Tùy con.” Dù sao không phảicháu ruột, sớm vài năm và muộn vài năm khác nhau không lớn lắm.


Tả Thiệu Khanh khóe miệng giương lên một đường cong không dễ nhìn ra, cúi đầu không lên tiếng, lúc y còn chưa chính thức trở thành một thành viên trong nhà, loại vấn đề này vẫn là không tham dự thì tốt hơn.


Lão phu nhân phất tay: “Được rồi được rồi, nên làm gì thì đi làm đi, đừng đứng ỳ ởchỗ lão bà tử nữa, nhìn thấy các ngươi liền phiền muộn trong lòng.”


Lục Tranh thuận thế chào một tiếng liền mang Tả Thiệu Khanh đi, không hề chậmchạp, sau đó Tả Thiệu Khanh truy hỏi một câu: “Anh ngày thường đối mặt với Lão phu nhân đều là loại thái độ này?” Nói đến là đến nói đi là đi?


Lục Tranh vân vê lòng bàn tay y hỏi: “Loại thái độ này làm sao?”


Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Vào cửa đi ra lên tiếng thăm hỏi cũng không hành lễ, hơn nữa nhìn tình huống, chỉ sợ ngay cả quy định sớm chiều thăm hỏi cũng là không có, như vậy thật sự sẽ không bị Ngự sử dâng tấu chương vạch tội “bất hiếu”?


Y ở trước mặt Lục Tranh luôn biểu hiện vô cùng trực tiếp, muốn cái gì đều ghi ở trên mặt, Lục Tranh cũng xem như hiểu rõ nghi hoặc không nói ra của y, dạy bảo: “Mẹ con ruột thịt, cần gì quá mức trói buộc lễ tiết?”


Lục Tranh cũng đã thấy không ít thế gia phong tục lễ nghi rắc rối, mẹ con từ nhỏ không thân, chỉ có quy định sớm chiều thăm hỏi mới có thể gặp mặt, mẹ ruột còn không thân thiết bằng vú nuôi.


Lục Tranh lúc nhỏ là Lão phu nhân tự mình nuôi nấng, tuy mười một tuổi liền lênchiến trường, thế nhưng đều là thân nhân duy nhất của đối phương, phần thân tìnhnày càng đủ trân quý hơn.


Tả Thiệu Khanh nhất thời không thể lý giải được, chỉ là cho là thân phận của mình và mẹ ruột đặc thù, không thể làm ra phần tùy tính này mà thôi.


Gió có chút mát, còn mang theo một chút ẩm ướt, Lục Tranh mang theo y đi dạo hoa viên một vòng, sau đó ở giữa hồ dừng chân nghỉ ngơi.


Sai hạ nhân lấy áo choàng ra, Lục Tranh tự mình khoác lên cho Tả Thiệu Khanh, hôn bên mặt y nói: “Đợi hoa sen nở hoa đầy hồ, em có thể mời bạn tốt đến ngắm hoa.”


Tả Thiệu Khanh tưởng tượng cảnh đẹp hoa sen đua nở, ánh mắt lập tức sáng lên: “Đến lúc đó có thể chèo thuyền mang em đi du hồ?” Điểm chú ý của Tả Thiệu Khanh hiển nhiên không giống.


“Chuyện này có gì khó? Muốn đi hiện tại có thể.”


Tả Thiệu Khanh vội vàng lắc đầu, văn nhã nói: “Lúc này gió lạnh rét mướt, không phải mùa tốt nhất du hồ.” Mùa hè nóng bức, ban đêm ở hồ nước chèo thuyền hóng mát, như vậy thanh thản dễ chịu biết bao?


Có lẽ tương lai sinh hoạt quá tốt đẹp, Tả Thiệu Khanh trong lúc nhất thời đều đã quên thời gian, càng đã quên y bây giờ còn là người Tả gia.


Trong Tả gia, Tả Uẩn Văn lúc Tả Thiệu Khanh bị mang đi liền luống cuống, một mình đắn đo một phen sau đó đi Đinh Lan Uyển tìm Tiết thị, định để cho mụ đi Trình phủ tìm người giúp đỡ.


Nào biết được Tiết thị hừ lạnh một tiếng: “Lão gia, không phải thiếp thân không chịu giúp đỡ, chỉ là làm rối kỉ cương khoa cử này có thể lớn có thể nhỏ, lỡ như Thiệu Khanh thật sự phạm vào việc này, chẳng phải là hai nhà chúng ta bị liên lụy cũng không đảm bảo được.”


Tả Uẩn Văn trong lòng tức giận: “Thiệu Khanh làm sao có thể sẽ ăn gian? Nó chỗ nào có đề thi?”


“Biết người biết mặt không biết lòng, lão gia chuyện ngài không biết còn khá nhiều.” Tiết thị những lời này vốn chỉ là muốn nói, Tả Thiệu Khanh những ngày này chiếmthân phận cử nhân rất là cao ngạo,trước mặt Tả Uẩn Văn giả vờ ngoan ngoãn, đối với người khác cũng không khách khí như vậy.


Không nghĩ tới mụ một câu thành châm, hai phu thê cọ xát mồm mép hai canh giờ,liền nghe nói sự tích ở trên công đường của Tả Thiệu Khanh, nhất là tin tức Tam gia Tả gia bị Lục công gia mang đi.


Phu thê Tả thị khiếp sợ tột đỉnh, thậm chí vừa mới bắt đầu còn mừng rỡ cho rằng hành động lần này của Lục công gia là vì Tả Thục Tuệ, yêu ai yêu cả đường đi.


Nhưng đợi bọn họ tỉnh táo lại liền biết không được bình thường, cộng thêm bên ngoài bắt đầu đồn đãi có chút không hay, hai người sau khi nghe xong tức giận đến đỉnh đầu bốc khói.


Tả Uẩn Văn tức giận chính là, nam nhân Tả gia bị người chửi bới như thế, mặc kệ là thật là giả, đối với thanh danh nhất định là có trướng ngại.


Tiết thị thầm hận: Quả nhiên là do hồ ly tinh sinh, rõ ràng ngay cả nam nhân cũng câu dẫn, còn có một chút liêm sỉ hay không?


“Lão gia, ngài nói phải làm sao bây giờ?” Tiết thị hung ác cắn răng, khóe miệng khẽ động giễu cợt nói: “Ngài phải hay không cảm thấy, dù sao cũng là quan hệ thông gia,là con trai hay con gái đều không sao cả?”


Tả Uẩn Văn nghe xong những lời này sắc mặt càng là đen như đáy nồi, khó được ác thanh ác khí mắng một câu thô tục: “Phóng thí con mẹ nó.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận