Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


“Hoàng thượng, vậy theo ý của ngài, Ngũ công chúa kia…?” Ngài rốt cuộc là giúp hay không giúp?


Nếu giúp phải thừa lúc còn sớm mà hành động, nếu không giúp thực sự xảy ra chuyện gì, Ngũ công chúa đời này đoán chừng là rất khó gả ra ngoài.


Ai dám lấy một nữ nhân động một chút lại muốn mạng người?


Chiến Viên Phong không tiếp lời gã, ngược lại không đếm xỉa tới nói: “Mắt thấy sứ giả Bắc Địch sắp vào kinh, Ngũ muội nếu như đắc tội Lục Tranh quá mức, lỡ như bịhắn ném đến Bắc Địch thông gia, trẫm cũng không thể cự tuyệt.”


Giang Triệt không nghĩ tới Chiến Viên Phong đánh chính là chủ ý này, dĩ nhiên làmuốn gả Ngũ công chúa đến man di địa phương xa như vậy: “Ngũ công chúa tâmtính kiên định, lòng có dân chúng, tin tưởng nhất định nguyện ý vì Đại Ương làm racống hiến.”


Chiến Viên Phong thỏa mãn liếc nhìn Giang Triệt, hướng bên ngoài cửa hô mộttiếng, đối với thái giám dặn dò: “Đi gọi Ngũ công chúa tới, trẫm có chuyện quantrọng tìm nàng, cũng là lúc nên cho nàng học một chút quy củ.”


Thấy Giang Triệt vẫn còn đứng ở chỗ cũ, Chiến Viên Phong hạ lệnh trục khách: “Còn ở chỗ này làm gì? Lại bộ rất rảnh rỗi sao?”


“Vi thần cáo lui.” Giang Triệt vội vàng hành lễ cáo lui, sau đó một đường cưỡi khoáimã về nhà, đúng lúc ở cửa ra vào gặp thị vệ hồi phủ: “Biệt viện vùng ngoại ô pháingười đi chưa?”


Bọn thị vệ vội vàng nhảy xuống ngựa, sau khi hành lễ thị vệ đầu lĩnh kia mới trả lời: “Vâng, thuộc hạ chia một nửa người thủ ở chỗ đó.”


Giang Triệt ném ngựa cho tiểu tư ở ngoài cửa, mang người đi vào Giang phủ, vừa đi vừa dặn dò: “Ngũ công chúa tổng cộng có ba biệt viện, bên ngoài thành cũng chỉ cómột chỗ kia, dựa theo tính cách của nàng, nhất định là đem người đến chỗ đó.”


“Gia, chúng ta tại sao không trực tiếp đi chỗ đó đòi người?”


Bước chân Giang Triệt dừng lại, quay đầu lại nghiêng qua liếc thị vệ kia: “Nói nhưthế nào cũng là công chúa một quốc gia, gia cũng không muốn vì cứu một nữ nhânmà chọc tới phiền toái.”


Nếu để cho Chiến Vân Tương biết là gã đi cứu người, chỉ sợ cuộc sống sau này liền khó được an bình.


Tả Thục Tuệ sau khi tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức, cả người không thể động đậy, nàng cố gắng mở to mắt, chỉ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng.


“Ô ô…” Bên người vang lên vài thanh âm kìm nén, Tả Thục Tuệ lại càng hoảng sợ,giãy dụa muốn cởi bỏ dây trói trên chân tay, nàng nghe ra thanh âm kia là của biểu muội nàng, vội vàng dùng chân đá cái sọt bên người.


Nếu như nàng không đoán sai, chính mình giờ phút này hẳn là ở trên xe ngựa, hơn nữa bị người chứa ở trong một khoanh tròn nhỏ hẹp, chỉ là nàng chỉ có thể nghe thấy thanh âm của một mình biểu muội, nha hoàn khác lại không biết có ở trên xe hay không.

Nếu như nàng không đoán sai, chính mình giờ phút này hẳn là ở trên xe ngựa, hơn nữa bị người chứa ở trong một khoanh tròn nhỏ hẹp, chỉ là nàng chỉ có thể nghe thấy thanh âm của một mình biểu muội, nha hoàn khác lại không biết có ở trên xe hay không.


Hôm nay nàng chẳng qua là muốn đi chùa cầu phúc cho huynh trưởng, không nghĩ tới vừa ra khỏi cửa Trình phủ không bao lâu xe ngựa đã bị người chặn đứng, tiểu tư đánh xe bị ném xuống, sau đó xe ngựa chạy vào trong một đường ngõ nhỏ.


Kế tiếp, nàng chỉ nhớ rõ nhìn thấy một nam nhân sắc mặt dữ tợn xông vào, ngay tại lúc các nàng ở trên xe ngựa hét lên, không biết đối phương hướng các nàng phun ra cái gì, sau đó liền không có tri giác.


Xong rồi xong rồi, Tả Thục Tuệ vừa bắt buộc chính mình bình tĩnh lại, vừa sợ hãi nghĩ: Không biết mình sẽ bị mang đi nơi nào.


Nàng biết đây tất cả nhất định đều là nữ nhân độc ác kia sắp xếp, ngoại trừ nàng ta ai còn sẽ lớn gan như vậy, dưới ban ngày ban mặt cướp người đi.


Sớm biết sẽ như thế này, nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn ở trong Trình phủ, một bước cũng không ra khỏi cửa.


Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận, Tả Thục Tuệ ngoại trừ cầu xin thiênthượng phù hộ các nàng đều không có việc gì cũng không thể làm gì.


Xe ngựa rất nhanh liền ngừng lại, Tả Thục Tuệ chỉ cảm thấy có người di chuyển chỗ khoanh tròn của mình, còn nghe thấy bên tai có thanh âm nữ tử: “Nhẹ một chút nhẹ một chút, bên trong là trái cây rau quả thượng hạng, quý lắm, đừng để dập nát hư mất, ha ha...”


Bị người mang đi một lát, Tả Thục Tuệ bị người đặt xuống, sau đó liền có người xốclên đồ vật bên trên, ánh sáng chói mắt lập tức tràn vào.


“Hai vị tiểu thư xem như không tệ, có bị thương không?” Trước đem các nàng nhốt vào kho củi, công chúa nói trước để đói hai ngày sau đó lại nói tiếp.”


“Các ngươi…Ngũ công chúa muốn làm gì? Có còn vương pháp hay không hả?”


“Ơ, vương pháp? Tả tiểu thư thật biết nói chuyện, Ngũ công chúa chúng ta cũng không hiểu những thứ này.” Nói xong liền đẩy người vào kho củi, thuận tiện khóa lạicửa.


Tả Thục Tuệ dùng sức vỗ cửa, lớn tiếng hô vài câu, đáng tiếc bên ngoài căn bản không có người phản ứng nàng.


“Biểu tỷ…chúng ta không phải sắp chết rồi chứ?…ô ô…” Đại tiểu thư Trình gia sợ hãi khóc thành tiếng.


Tả Thục Tuệ trượt ngồi dưới đất, một tay vẫn còn vỗ cửa, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên cũng bị dọa đến không nhẹ.


Nàng nhớ tới trước đây từng nghe lời đồn đãi, nhớ tới hình ảnh tận mắt nhìn thấy Ngũ công chúa đánh chết người, lập tức toàn thân đều lạnh buốt.

Nàng nhớ tới trước đây từng nghe lời đồn đãi, nhớ tới hình ảnh tận mắt nhìn thấy Ngũ công chúa đánh chết người, lập tức toàn thân đều lạnh buốt.


Nàng cố gắng bình tĩnh, an ủi: “Biểu muội đừng sợ, người trong nhà nhất định sẽ tới cứu chúng ta.”


Nào biết đại tiểu thư Trình gia không chỉ không cảm kích, còn nhào đầu về phía Tả Thục Tuệ vừa véo vừa cắn: “Đều là ngươi làm hại, ngươi yêu tinh hại người này.…Sớm biết như vậy nhà chúng ta nhất định sẽ không thu lưu các ngươi.”


Tình cảm bồi dưỡng nhiều ngày của hai tỷ muội liền bị lúc bắt cóc này phá hư sạch sẽ.


Tả Thục Tuệ nắm chặt hai nắm tay, cố nhịn không đánh trả, thậm chí tủi thân nói: “Biểu muội, là ta làm liên lụy đến ngươi, muốn đánh muốn mắng tùy ngươi, nhưng ngươi cũng nghe thấy lời nữ nhân kia vừa nói rồi, Ngũ công chúa trước muốn bỏ đói chúng ta hai ngày, ngươi vẫn là tiết kiệm chút sức lực.”


Đại tiểu thư Trình gia cả người liền giống như bóng da đã hết hơi, tê liệt ngã xuống ở một bên, gào thét khóc lớn.


Hai người đều là tiểu thư khuê các cửa lớn không ra cổng trong không bước, lúc nào đụng phải loại chuyện này, trong lúc nhất thời đều là tinh thần bất an.


Giang Triệt đợi nhận được tin tức Ngũ công chúa tiến cung mới sai người thông tricho Tả phủ, hơn nữa lại để cho người mang bọn họ tìm đến biệt viện của Ngũ côngchúa, chuyện sau đó gã liền mặc kệ không quản.


Trước tịch dương, Tả gia lại để cho người mang đến một phần hậu lễ, thuận tiện truyền đạt lời cảm ơn của người Tả gia, nói ngày khác nhất định đến nhà nói lời cảm tạ.


Giang Triệt liếc qua danh mục quà tặng thật dài kia, cười như không cười nói: “Bổn quan muốn cũng không phải những thứ này, trở về nói cho đại gia các ngươi biết,chuyện đáp ứng bổn quan cũng đừng quên.”


Đợi người rời đi, Giang Triệt ở thư phòng ngồi trong chốc lát, sau đó thay đổi quần áo đi ra khỏi thư phòng, bảo người chuẩn bị kiệu.


Thành Tây nơi ong bướm nổi danh nhất kinh đô, bởi vì là ở dưới chân thiên tử, mỗi nhà đều buôn bán đứng đắn ở mặt tiền, bên trong mới mới che giấu giao dịch dơ bẩn xấu xa.


Giang Triệt hạ kiệu trước “quán Như Ý”, hai tiểu nhị bộ dáng thiếu niên đứng ở cửara vào chạy ra đón: “Giang đại nhân rất lâu không tới, lại đến tìm Sênh công tử sao?”


Giang Triệt ở trên mặt bọn họ nhéo một cái, cười đi vào: “Tìm cho bổn quan một gian phòng thanh tịnh một chút, trong chốc lát có khách quý muốn tới, các ngươinên hầu hạ người thật tốt.”


Hai thiếu niên kia cũng không để ở trong lòng, nghênh đón người tiến vào gian phòng thượng hạng hẻo lánh nhất ở lầu hai liền lui ra ngoài, chỉ là, lúc hai người vừa trở về cửa lớn, chỉ thấy ba con tuấn mã ngừng lại ở cửa ra vào.”


Hai người ngơ ngác nhìn nam nhân không khác gì thiên thần từ trên lưng ngựa nhảy xuống, đi thẳng vào quán Như Ý, kinh ngạc miệng đều không khép lại.

Hai người ngơ ngác nhìn nam nhân không khác gì thiên thần từ trên lưng ngựa nhảy xuống, đi thẳng vào quán Như Ý, kinh ngạc miệng đều không khép lại.


“Ta…ta không có hoa mắt chứ?”


“Ta cũng cảm thấy ta hoa mắt rồi…”


Hai người ngu ngơ chỉ chốc lát, sau đó vội vã chạy vào, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Gia…ngài…ngài tìm vị nào?”


Lục Tranh dừng bước chân, lông mày cau lại, không vui nói: “Giang Triệt.”


“Tiểu…tiểu nhân dẫn đường cho ngài.” Hai người vội vàng dẫn Lục Tranh lên lầu hai,chống đỡ một thân khí thế của Lục Tranh kiên trì đưa người đến ngoài cửa phòng kia của Giang Triệt.


Đợi người vào cửa, hai người còn không nỡ đi, dựa vào cửa ra vào giả làm gã sai vặt,thỉnh thoảng vảnh tai muốn nghe lén.


Chốc lát, thiếu niên mặc cẩm bào màu đỏ, khuôn mặt kiều mỵ đã đi tới, thấy hai giahỏa chướng mắt đứng ở đấy mỉa mai nói: “Ơ, lại là hai người các ngươi, như thếnào? Còn muốn leo lên giường Giang đại nhân? Cũng không nhìn một chút khuônmặt kia của các ngươi.”


“Hư…” Hai người kia đồng loạt dựng thẳng ngón trỏ, sau đó chỉ bên trong, há hốc mồm vô thanh nói hai chữ.


Đáng tiếc bọn họ biểu đạt quá mức khó hiểu, thiếu niên yêu mị kia cũng khônghiểu, ngược lại cho rằng hai người này đối với Giang Triệt có ý đồ, đẩy hai người ra,thò tay liền đầy cửa.


Nhưng vô luận dùng sức như thế nào, cánh cửa kia vẫn như cũ đóng chặt, thiếu niên yêu mị trong cơn giận dữ, đề cao âm lượng chất vấn: “Ai ở bên trong?”


Yêu tinh nào lại đoạt người của hắn ta?


Hắn ta tủi thân gõ cửa: “Giang đại nhân, ngài đã tới như thế nào không tìm ta? Hồ ly bên trong có thể so với ta tốt hơn sao?”


Hắn ta Sênh công tử thế nhưng là đầu bảng của quán Như Ý này, Giang Triệt lần nào đến không phải đều chọn hắn ta hay sao? Lần này lại bị người nhanh chân đến trước.


Một chiếc đũa bắn thủng cửa sổ giấy từ tai của thiếu niên yêu mị lướt qua, mang theo một đường tơ máu, chỉ nghe một giọng nam trầm thấp từ bên trong: “Cút.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận