Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Còn không mau đỡ Nguyệt di nương dậy, lỡ như khối thịt trong bụng nàng mất,người ngoài chẳng phải là lại muốn nói ta chủ mẫu này ác độc tàn nhẫn?” Tiết thị nói xong nghiêng qua liếc Tả Uẩn Văn.


Hai bà tử đi lên cầm chặt cánh tay Nguyệt di nương kéo người dậy, không để ý nàng phản kháng đơn giản là đẩy người đến một cái ghế ngồi xuống.


Nguyệt di nương vừa dùng tay áo lau nước mắt, vừa “ôi ôi” kêu to, tư thái kia làm cho Tiết thị chán ghét vứt ánh mắt sang một bên.


Quét mắt một vòng hạ nhân đứng trong đại sảnh, Tiết thị giọng điệu không tốt hỏi: “Tả Thiệu Khanh đâu? Đại ca của y sống chết không rõ, chẳng lẽ còn xem sách?”


Tả Uẩn Văn rốt cục mở miệng: “Thiệu Khanh gần đây đều là rạng sáng mới ngủ, không đến sau giờ ngọ sẽ không tỉnh.”


Tiết thị từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ: “Y ngược lại là rất cố gắng, cũng không biết có thể hay không đoạt được vị trí người đứng đầu trở về cho lão gia.”


Tiết thị xoắn khăn tay trong tay, trong lòng lo lắng thân thể Tả Thiệu Yến, đồng thời cũng thầm hận: Vì cái gì người gặp chuyện không may không phải Tả Thiệu Khanh?


Tả Thiệu Khanh cũng không có ngủ, mà là vểnh chân nghe Ẩn Nhất miêu tả tình huống trong phòng, kể cả bệnh tình của Tả Thiệu Yến.


“Đại tẩu thật đúng là có chút bản lĩnh, vậy mà có thể kiếm ra được loại dược vậthiếm có này, có thể làm cho đại ca ngủ say không tỉnh lại không đến mức làm tổnthương thân thể của hắn.”


“Loại dược này tên là ba ngày say, vốn dĩ cũng không phải là độc dược, mà là một vu y miêu cương vì người bệnh nặng mà phân phối ra loại thuốc hay, ngàn vàng khó cầu.”


Tả Thiệu Khanh lập tức đối với ba ngày say này cảm thấy hứng thú: “Có thể tra ra nàng từ chỗ nào lấy được dược này không?”


Ẩn Nhất đứng bất động, không nhanh không chậm nói: “Thứ này phủ Trấn quốccông liền có, ngài nếu muốn chỉ cần nói một câu thì được rồi.”


“Ngươi không phải nói ngàn vàng khó cầu? Phủ Trấn quốc công có không kì lạ,nhưng đại tẩu ta tuyệt đối không có năng lực này.”


“Mẫu thân Tả thiếu phu nhân đã từng là nhân sĩ võ lâm, về sau lúc bị kẻ thù diệt môn thì trốn thoát, vừa lúc được Hà huyện lệnh cứu, nghĩ đến có một chút đồ vật kì quái truyền cho con gái cũng không kì lạ quý hiếm.” Đối với người Tả gia bất cứ chitiết nào, Ẩn Nhất cũng biết rõ ràng.


Tả Thiệu Khanh kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày mới lắc đầu nói: “Thực nhìn không ra…” Đại tẩu ngày thường dịu dàng kia là nữ hiệp.


Chỉ sợ là nàng nửa phần cũng không di truyền được bản lĩnh của mẫu thân nàng,nếu không cũng không đến nổi ở Tả gia biến thành bộ dạng như vậy.


Ẩn Nhất nhìn nét mặt của y thì biết rõ y đang nghĩ gì, tiếp tục thuộc lòng tư liệu: “Hà phu nhân lúc lẩn trốn thân thể bị trọng thương, sống không qua vài năm liền chết,những năm còn sống kia cũng là ốm đau bệnh tật.”


Tả Thiệu Khanh cảm khái: “Khó trách Hà huyện lệnh chỉ có một người con gái, còn cưng chiều vô cùng, thay nàng ngàn chọn vạn lựa chọn ra Tả gia này, lại không nghĩ rằng đó căn bản là đưa con gái vào hố lửa.”


Chỉ trách Tả gia ở trấn Vưu Khuê tiếng tăm quá lớn, lại có Tả thái phó biển chữ vàngnày, người muốn trèo lên luôn không ít.


Thấy Tả Thiệu Khanh không tiếp tục đặt câu hỏi, Ẩn Nhất bóng người lóe lên, tiếp tục đi nghe góc tường.


La Tiểu Lục nghe xong đần độn u mê, đợi Ẩn Nhất vừa đi mới chịu không nổi hiếu kì hỏi: “Gia, đại gia sở dĩ vẫn chưa tỉnh lại là bị đại thiếu phu nhân hạ dược?”


Tả Thiệu Khanh liếc mắt nhìn nó, cười như không cười gật đầu, nếu không phải y vẫn luôn chú ý Hà thị, chỉ sợ cũng không nghĩ ra nàng sẽ có thủ đoạn như thế.


Về phần những người khác thì càng không nghĩ đến, ai sẽ tin tưởng một người vợ sẽ ám hại chồng mình?


“Thế nhưng không phải bên ngoài đồn là do Nguyệt di nương hạ độc sao?” Vừa rồi Nguyệt di nương bị hai bà tử áp đến đại sảnh, rất nhiều hạ nhân đều thấy.


“Chẳng qua là cừu non thế tội mà thôi.” Tả Thiệu Khanh nhìn có chút hả hê cười,đồng thời thầm khen một câu: “Hà thị thông minh.”


Y còn lo lắng Hà thị không có biện pháp giải quyết tốt hậu quả, không nghĩ tới căn bản không cần mình đem việc kết thúc của Hà thị sắp xếp ổn thỏa, thật đúng là xem thường nàng.


La Tiểu Lục nghĩ nửa ngày cũng không hiểu rõ, hỏi thẳng: “Vậy thiếu phu nhân là làm sao hãm hại Nguyệt di nương?”


“Nguyệt di nương muốn nịnh bợ Tả Thiệu Yến, thuốc bổ của hắn mỗi ngày đều là do nha đầu của Nguyệt di nương đưa qua, trên đường muốn làm một chút động tác rất đơn giản.” Nha đầu của Nguyệt di nương chỉ là ở bên ngoài vừa mua về, chỗ nào biết rằng trong hậu viện lục đục với nhau? Căn bản không có tâm phòng bị.


“Vậy phu nhân có thể tin là Nguyệt di nương muốn ám hại đại gia sao?”


“Vì cái gì không tin?” Tả Thiệu Khanh tà tà cười: “Nguyệt di nương đang bụng lớn, cóchút suy nghĩ không an phận cũng là bình thường.”


Theo y biết, sau này Nguyệt di nương thế nhưng giựt dây Tả Uẩn Văn đưa nàng lên làm quý thiếp, cũng không nhìn xuất thân của nàng, làm quý thiếp?


Đại sảnh yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, Tiết thị đợi một khắc lòng nóng như có lửa đốt, cũng không tâm tình lại đối phó với sự châm chọc khiêu khích của Nguyệt di nương.


Đợi gã sai vặt rốt cục dẫn một đại phu tiến vào, Tiết thị vèo đứng lên, chỉ là lúc nhìnthấy tuổi tác của vị đại phu kia sắc mặt có chút lúng túng.


“Vị…tiểu đại phu này không biết là cao đồ y quán nhà ai?” Đại phu tuổi còn trẻ như vậy thật sự là đã xuất sư rồi hả?


Nghi vấn này tất cả mọi người ở đây đều có, Nguyệt di nương càng là cười nhạo một tiếng: “Vị tiểu ca này cập quan chưa? Cho dù từ trong bụng mẹ bắt đầu học y cũng mới bao biêu năm, có thể trị bệnh gì?”


Gã sai vặt mang vị đại phu trẻ tuổi kia đến đỏ mặt, cúi đầu nói: “Lão gia phu nhân,vị đại phu này nói hắn am hiểu nhất chính là phương diện độc dược, muốn đến xem bệnh cho đại gia.”


Tiết thị trừng mắt Nguyệt di nương, sắc mặt càng nặng nề hơn: “Chính hắn nói?” Ánh mắt Tiết thị nhìn về phía đại phu trẻ tuổi kia lộ ra nghi vấn mười phần.


“Tả lão gia, Tả phu nhân có lễ, tại hạ tuy kinh nghiệm không nhiều, nhưng đối vớichất độc có thể nói là hiểu biết rất rõ, không bằng để cho tại hạ trước khám bệnh cho đại gia Tả gia?”


Đại phu trẻ tuổi rút ra khăn tay lót lên bọc giấy, cẩn thận từng li từng tí mà mở ra,bộ dáng như lâm đại địch khiến cho tất cả mọi người ở chỗ này nghi vấn càng sâuthêm vài phần.


“Xem xong chưa? Trong phòng ta làm sao có thể sẽ có độc dược? Gói đồ này ta căn bản chưa từng thấy, cũng không biết lúc nào xuất hiện.” Nguyệt di nương nói xongcòn hướng ánh mắt tủi thân về phía Tả Uẩn Văn.


Tiết thị đối với đôi cẩu nam nữ “mắt đi mày lại” này làm như không thấy, con mắt nhìn chăm chứ đại phu trẻ tuổi kia, thấy sắc mặt đối phương biến hóa thất thường, không nhẫn nổi thúc giục hỏi: “Như thế nào? Là cái gì?”


Ngay tại lúc mọi người cho rằng thanh niên này sẽ biết khó mà lui, hắn ta đột nhiên nói: “Có thể để cho tại hạ đi xem người bệnh không?”


“Tại hạ tuy nhìn ra gói đồ này là thứ gì, lại không dám khẳng định người bệnh có phải hay không là bởi vì dược vật này mà lâm vào mê man, nếu là dựa vào lời miêu tảcủa gã sai vặt của quý phủ, tám chín phần mười rồi.”


Tiết thị kích động đứng lên, vội vàng tự mình mang theo hắn ta đi vào phòng của Tả Thiệu Yến.


Trong phòng Tả Thiệu Yến, Hà thị đang lo lắng đi tới đi lui, Nhuế Lan thiếp thân nha hoàn của nàng vừa lau mặt cho Tả Thiệu Yến vừa an ủi: “Tiểu thư không cần nóng vội, tóm lại tra không đến trên đầu của chúng ta.”


“Ta biết, ngươi nói…nếu là có đại phu nào đó có thể giải được dược tính này thì tínhlàm sao bây giờ?” Một phen tính toán của nàng chẳng phải là uổng phí rồi sao?


“Tiểu thư, ngài không nhớ rõ phu nhân từng nói rồi sao? Dược này chỉ khiến ngườimê man lại sẽ không đối với người có hại, nếu là cưỡng ép đánh thức người mê manngược lại sẽ có hại…” Nghe ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân, Nhuế Lan vội vàngngậm miệng lại.


Chủ tớ hai người chủ động đi ra ngoài, Hà thị lo lắng nhìn về phía Tiết thị: “Nương,đại phu mời đến rồi?”


Sắc mặt của nàng rất khó coi, mặc cho ai nhìn cũng nhất định cho rằng nàng là vì lo lắng cho đại gia mà thành như vậy. Tiết thị khó có được đối với nàng hơi ôn hòa, an ủi: “Phải để cho vị đại phu này xem mới biết được.”


Hà thị thuận theo ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy một thiếu niên mặt mày sáng sủa đi ở sau lưng Tiết thị, toàn bộ đại phu trước đây đến đều nói không ra nguyên do, chẳng lẽ thanh niên chưa đến hai mươi này có thể?


Đại phu trẻ tuổi kia chỉ liếc nhìn Hà thị, dừng bước lại nói: “Vị phu nhân này sắc mặt vàng như nến, thân hình gầy, hai mắt sưng huyết, vừa nhìn chính là trong lúc mangthai không có bố trí điều dưỡng tốt, khuyên phu nhân tốt nhất thoải mái, thả lỏngtinh thần, ít suy tư ít lo lắng, nếu không đối với thai nhi không tốt.”


Hà thị cảm thấy cả kinh, vuốt bụng lắp bắp nói: “Đại phu nói thật sao, thiếp thân nhất định nhớ kĩ trong lòng.”


Đại phu trẻ tuổi tùy ý khoát tay, lướt qua nàng đi về phía giường, trước là quan sát sắc mặt và tướng ngủ của Tả Thiệu Yến một lát, sau đó mới ngồi xuống bắt mạch,cuối cùng đưa ra kết luận: “Mạch tượng như bình thường, vị công tử này cũng không đáng lo ngại.”


Quần chúng đồng loạt xem thường xùy một tiếng, ngay lúc Tiết thị sắp nổi giận, đại phu trẻ tuổi kia bổ sung một câu: “Các vị không cần lo lắng, hắn ngủ ba ngày ba đêm liền tự nhiên sẽ tỉnh, tại hạ dám dùng đầu người đảm bảo, hắn sau khi tỉnh lại tất cả đều bình thường.”


“Vậy…con trai ta là xảy ra chuyện gì?” Người bình thường nào sẽ vô duyên vô cớ ngủ ba ngày, còn sét đánh không tỉnh sao?


Thanh niên kia câu môi cười cười, chỉ chỉ chính là bọc giấy trước đây: “Vật này tên là ba ngày say, một khi dùng, nhất định sẽ vô tri vô giác ngủ say ba ngày, ba ngày sau bình an không có việc gì mà tỉnh dậy,cũng không phải độc dược, đối với thân thể cũng không có chỗ nào có hại.”


Tiết thị trước mắt choáng váng, ba ngày, ba ngày sau thi hội liền trôi qua một ngày, nói cách khác, Tả Thiệu Yến là đuổi không kịp kì thi hội lần này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận