Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân


Trong Đinh Lan Uyển, Tiết thị giận dữ nhìn đôi má sưng đỏ của con gái, tức giận đập hư mấy vật trang trí: “Ngũ công chúa này cũng khinh người quá đáng, không được, vấn đề này nhất định phải làm cho Lão phu nhân biết.”


Tả Thục Tuệ kéo tay áo Tiết thị, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Nương, Lão phu nhân thế nhưng là cô nàng ta, chúng ta thực đấu qua được nàng ta sao? Hôm nay...con gái tận mắt nhìn thấy nàng ta quất roi một cung nữ đến chết, nữ nhân độc ác kia…còn uy hiếp con gái…”


Tả Thục Tuệ hôm nay thật sự bị dọa không nhẹ, nàng vốn cũng không muốn đi gặp mặt, nhưng là thiếp mời của Ngũ công chúa muốn cự tuyệt cũng không có lý do, hơn nữa nghe nói mời cũng không chỉ mời một mình nàng, Ngũ công chúa dù điêu ngoa cũng không thể ở trước mặt công chúng làm khó dễ nàng được?


Nào biết được vị kim chi ngọc diệp này quả nhiên là to gan lớn mật, giữa ban ngày đánh chết người cũng không nói, vậy mà còn đối với nàng lạnh lùng ám chỉ châm biếm, trong lời nói lộ vẻ uy hiếp.


Trên mặt đất còn nằm một cỗ thi thể lạnh băng, mà các đại tiểu thư chung quanh ngay cả liếc mắt nhìn cũng không có, vẫn trò chuyện vui vẻ, giống như chỉ có nàng một nha đầu nông thôn chưa từng thấy qua các mặt của xã hội.


Tả Thục Tuệ tự nhận không phải là người nhân từ nương tay, lúc dạy dỗ hạ nhân cũng có nặng có nhẹ, nhưng chưa bao giờ tự tay muốn mệnh ai, trường hợp như vậy đả kích sâu sắc thần kinh của nàng.


Chỉ là, ngoài sợ hãi, nàng còn có chút hưng phấn mơ hồ, cái này là quyền thế. Cáinày là quyền thế cao cao tại thượng khống chế sống chết của người khác, khiến cholòng người nóng lên.


Nếu như nàng có thể thuận lợi gả cho Lục Tranh, thân phận Ngũ công chúa cao thìnhư thế nào, còn có thể bắt nạt đến trên đầu phủ Trấn quốc công sao?


Tiết thị thay nàng thoa dược, an ủi: “Đừng sợ đừng sợ, nàng ta chính là hù dọa con một chút, đại tiểu thư Tả gia chúng ta làm sao có thể cùng cung nữ ti tiện so sánh, nàng ta dù hung ác cũng không dám xuống tay với con, chỉ là…”


Tả Thục Tuệ khôi phục tinh thần, chờ mong nhìn Tiết thị: “Chỉ là cái gì?”


“Chỉ là chúng ta phải nghĩ biện pháp tránh đầu gió, hai ngày này người gửi thiếp mời cho con nhiều lắm, chúng ta cũng không phân được những cái nào là thật tâm cái nào là muốn hại con, dứt khoát tìm một lý do né đi.”


Tả Thục Tuệ cũng hiểu được có lý, hai ngày này nàng cảm nhận được không ít địch ý, những người kia ánh mắt nhìn nàng luôn mang theo hâm mộ và ghen ghét, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.


Chỉ cần nàng một ngày chưa gả vào phủ Trấn quốc công, người bên ngoài tuy kiêng kị lại không sợ hãi, như Ngũ công chúa quyền thế ngập trời, càng là dám mở miệng đe dọa.


Nhớ tới trước đây nghe trộm được, Ngũ công chúa này từng hại chết thiên kim tiểuthư nhà ai, Tả Thục Tuệ sởn hết cả gai ốc, đề nghị nói: “Nương, nếu không chúng ta đến nhà dì đi?”


“Được thì được, nhưng đại ca con…” Tiết thị có chút không yên lòng con trai trưởng đang chuẩn bị thi, không ở trong nhà luôn cảm thấy trong lòng không vững bụng.

“Được thì được, nhưng đại ca con…” Tiết thị có chút không yên lòng con trai trưởng đang chuẩn bị thi, không ở trong nhà luôn cảm thấy trong lòng không vững bụng.


“Nương, trong nhà có đại tẩu, nếu không làm được việc ngài để Chu má má ở lại,quản gia cũng ở, cho dù có việc cũng cách có mấy con đường.” Ngày đó ở phủ Trấn quốc công, hai mẫu tử hỏi được địa chỉ dì nhỏ, sở dĩ hiện tại còn chưa đến thăm,chẳng qua là bởi vì hai mươi năm không có qua lại, trong lòng kinh sợ mà thôi.


Tiết thị ngẫm lại cũng đúng, gọi quản sự trong phủ đến, chuẩn bị sắp xếp thật kĩ một lần, về phần việc La Tiểu Lục và Tả Thiệu Khanh vừa ồn ào qua, mụ cũng không có thời gian quan tâm.


Chỉ cần con gái của mụ có tiền đồ lớn, còn sẽ để ý một thứ tử không được thu hút sao? Đến lúc đó muốn dạy dỗ như thế nào còn không phải chỉ một câu của mụ thôi sao?


Tiết thị bên này gây ra động tĩnh tuy không lớn lại cũng không thể giấu được người, Tả Thiệu Khanh rất nhanh liền nhận được tin tức, y vẫn cúi đầu viết một quyển sách luận sâu sắc, dặn dò nói: “Lại đi thăm dò một chút các nàng muốn đi mấy ngày.”


Lúc trước y còn nói muốn chế tạo cơ hội cho Hà thị, kết quả phương pháp còn chưanghĩ ra, bên kia liền đưa gối đầu đến cho y, thật sự là không muốn vui cũng không được.


La Tiểu Lục được giao nhiệm vụ, lại vui vẻ bừng bừng đi ra ngoài.


Tỷ muội Tiết thị hai mươi năm không liên hệ, muốn nói quan hệ thân thiết cũng không thể nào, Tiết thị trước viết thư gửi qua, đại ý nói mụ tưởng niệm tình cảm với muội muội, sau đó lại nói con gái trong nhà tịch mịch, muốn cùng các muội muội liên hệ tình cảm.


Tiểu Tiết thị trở thành phu nhân quan nhiều năm như vậy, trong lòng cũng không đơn giản, kết hợp với những chuyện xảy ra gần đây liền biết vị tỷ tỷ này cùng cháu gái là đến tị nạn.


Bà có chút do dự, phải biết rằng bởi vì một câu của Ngũ công chúa, cháu gái bàchẳng khác nào đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, cũng đừng chưa nhấc lên liên hệtình cảm liền trước hết vạ lây không may.


Cuối cùng bà và trượng phu bàn bạc, cảm thấy Tả Thục Tuệ nếu quả thật có thể gả vào phủ Trấn quốc công, đối với Trình gia bọn họ mà nói tuyệt đối có lợi ích rất lớn,thăng quan phát tài ở trong tầm tay, xuất hiện một chút mạo hiểm cũng đáng.


Tin tức truyền về Tả gia, Tiết thị bắt đầu thu dọn đồ đạc, mụ bên này cũng cùng Tả Uẩn Văn thông báo, ít nhất cũng phải ở nửa tháng, đợi Tả Thiệu Yến đậu cao trung, lực lượng của bọn họ cũng đủ một chút.


Cùng ngày, Chu thị lén lút nói cho mụ biết bên ngoài có người đang truyền, đại giacùng một vị thiên kim triều thần quan hệ mật thiết, sợ là bỏ vợ tái giá.


Tiết thị kinh hãi thất thủ làm rơi một miếng ngọc như ý tốt: “Lời này nói như thế? Nhanh đi gọi đại gia đến.”


Tiết thị nửa hoảng sợ nửa vui vẻ, kinh sợ loại lời đồn đãi này đối với thí sinh mà nói là trí mạng, bỏ vợ tái giá, cái này mặc kệ đặt ở trên đầu ai cũng là phải bị đâm cột sống.

Tiết thị nửa hoảng sợ nửa vui vẻ, kinh sợ loại lời đồn đãi này đối với thí sinh mà nói là trí mạng, bỏ vợ tái giá, cái này mặc kệ đặt ở trên đầu ai cũng là phải bị đâm cột sống.


Vui tự nhiên cũng là có, mụ đối với xuất thân của Hà thị vẫn luôn không hài lòng, cộng thêm nhiều năm không có gì vượt trội, nếu sớm vài năm đến kinh đô, mụ đã sớm đem người hưu về nhà, nhưng nàng ta hiện tại mang thai, trong bụng nhưng là đứa cháu vàng đầu tiên của mụ.


Tả Thiệu Yến qua rất lâu mới đến, gã ta từ trong miệng Chu thị nghe được nguyên do, bởi vậy không cần Tiết thị hỏi liền tự mình khai báo sự việc từ đầu đến cuối.


Hóa ra, Tả đại gia ngày hôm sau sau khi vào kinh, cùng một đám học sinh ra ngoài dạo chơi, đúng lúc cứu được thiên kim phủ nào đó nữ giả nam trang đang bị kẻ xấu vơ vét tài sản.


Nàng kia đối với Tả đại gia vừa gặp đã thương, về sau vẫn luôn gạt trong nhà vụngtrộm đi tìm gã ta, nàng tự cho là nữ giả nam trang không có sơ hở, nào biết đượccon mắt thế gian đều là sáng như tuyết, không dùng được mấy lần, lời đồn liềntruyền ra.


Tiết thị hiện tại nhưng là một chút vui mừng cũng không có: “Nữ giả nam trang? Còn lén lút đi ra ngoài? Cô nương này dù thân phận cao chúng ta cũng không cần.”


Mụ cũng không muốn con dâu Tả gia tương lai hồng hạnh xuất tường gây ra chuyệncười, gia thế dù tốt cũng phải tuân thủ quy cũ mới được.


Tả Thiệu Yến mặt không biểu tình: “Nương, con đã có chính thê, ngài đừng nghĩ nhiều.”


Tiết thị trong mắt lóe ra ánh sáng tính toán, sau khi nghe được tin tức này, trước mắt của mụ giống như mở ra một cánh cửa lớn, nếu như con gái thực có thể thuận lợi gả vào phủ Trấn quốc công, vậy bọn họ không thể cần con gái của tri huyện thất phẩm làm dâu.


Huống chi hiện tại con thứ hai nhất định không có con nối dõi, mạch máu cả nhà đều dựa vào con trai cả truyền thừa, trong bụng Hà thị xác thực trọng yếu, nhưng lỡnhư là con gái…lỡ như khó sinh…


“Được rồi, việc này trước không nói, nương và muội muội con đến nhà dì nhỏ vài ngày, con ở nhà chăm chỉ ôn bài, nương bớt thì giờ sẽ trở về.”


Tả Thiệu Yến không phải đứa nhỏ ba tuổi, không cần loại dặn dò này, chỉ là đáp ứng một câu liền trở về.


Trong đêm, Tả Thiệu Khanh nằm ở trên giường mượn ngọn đèn nhìn sách, đang định ngủ liền bị Ẩn Nhất kéo lên, lại để cho y rời giường mặc quần áo.


Tả Thiệu Khanh kinh ngạc hỏi: “Phải đi ra ngoài? Đi làm gì?” Chẳng lẽ Lục Tranh nhớ y?


Không để ý ánh mắt mong chờ của Tả Thiệu Khanh, Ẩn Nhất nói: “Gia dặn dò, đểcho thuộc hạ dạy ngài tập võ.”

Không để ý ánh mắt mong chờ của Tả Thiệu Khanh, Ẩn Nhất nói: “Gia dặn dò, đểcho thuộc hạ dạy ngài tập võ.”


“A…” Tả Thiệu Khanh nhớ tới Lục Tranh đúng là đã nói lời này, chỉ là y cho rằng chuyện này sẽ kéo dài vô hạn, mà không phải hơn nửa đêm móc người từ trong chăn ấm áp ra huấn luyện.


Y kêu rên một tiếng, đáng thương hỏi: “Ẩn Nhất, có thể đợi thời tiết ấm áp một chút lại bắt đầu không? Ngươi xem bên ngoài gió lạnh như vậy.”


Ẩn Nhất cũng không thèm nhìn y, lấy quần áo Tả Thiệu Khanh thường ngày mặc ném tới cho y, lạnh như băng trả lời: “Lời này ngài có thể cùng gia nói, thuộc hạ chỉ là theo lời dặn dò mà làm việc.”


Tả Thiệu Khanh đối với thái độ phục vụ của hắn ta rất bất mãn, chẳng qua nghĩ đếnngười này chỉ sợ cũng chưa từng hầu hạ Lục Tranh mặc quần áo, làm không đượcloại công việc của tiểu tư cũng là bình thường.


Tả Thiệu Khanh mặc quần áo vào, nhưng bước chân vẫn đứng tại chỗ, tuyệt khôngmuốn đi ra ngoài hong gió: “Vậy chúng ta thương lượng được không? Lúc Lục giahỏi đến ngươi liền nói ta mỗi ngày bớt thì giờ luyện một canh giờ.”


Ẩn Nhất rất không khách khí đả kích nói: “Gia nói, Tam gia tính tình lười nhát, nếu không phối hợp liền cưỡng chế.”


Tả Thiệu Khanh còn muốn cò kè mặc cả, chợt nghe Ẩn Nhất lại nói một câu: “Gia cònnói, nếu Tam gia trong vòng một tháng luyện tốt một bộ quyền, có thể qua đượcmười chiêu của thuộc hạ, có phần thưởng lớn.”


“Thưởng ngươi hay thưởng ta?” Tả Thiệu Khanh khôi phục một chút tinh thần hỏi.


Ẩn Nhất không hiểu ra sao cả nhìn y: “Ngài là chủ mẫu phủ quốc công, còn cần phầnthưởng sao?”


Tả Thiệu Khanh vừa nghe đến hai chữ “chủ mẫu”, sắc mặt liền trở nên quái dị, lại không biết sửa chữa như thế nào, ngẫm lại nếu như y thực phải lập gia đình, về sau sợ là không thoát khỏi loại xưng hô này.


Y hít thật sâu một hơi hơi lạnh, cảm thấy mình dầu gì cũng là phu nhân quốc công tương lai, không thể chỉ là một thư sinh tay trói gà không chặt, càng không thể chỉ dựa vào cưng chiều của Lục Tranh.


Hơn nữa y cũng không thể trở thành phiền toái của Lục Tranh, ít nhất tương lai lúc gặp nạn phải có năng lực tự bảo vệ mình, nếu không y chết Lục Tranh chẳng phải làtiện nghi người khác sao?


Nghĩ thông suốt những đều này, ý chí đối kháng rét lạnh của Tả Thiệu Khanh liền kiên định một chút: “Đi thôi.” Y hiên ngang lẫm liệt trước mở cửa đi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận