Trời Sinh Một Đôi


Ăn uống no đủ, Lục Hoàng tử lên tiếng cáo từ.


“Thái Phi, ta cũng cáo từ.” Quận chúa Sơ Hà đứng lên theo.


Chân Thái Phi cũng không phải là người thân thiện lắm, đối với Lục Hoàng tử ngược lại lại có vẻ mặt ôn hòa hiếm hoi: “Trên đường chú ý một chút.”


Lục Hoàng tử và Quận chúa Sơ Hà không nhanh không chậm khoanh tay đi tới hành lang.


Sắc trời còn chưa tối hẳn, đèn ở Cung Lưu Ly đã sáng, thỉnh thoảng có cung nhân đi qua, yên lặng hành lễ rồi tiếp tục bận rộn chuyện của mình.


Lúc này hoàng cung lộ ra vẻ đặc biệt yên tĩnh.


Lục Hoàng tử cười nhạt mở miệng: “Hôm nay là mùng một, đường muội không trở về dùng bữa cùng Vương Phi sao?”


“Hôm qua rơi xuống nước, Mẫu phi sợ muội bị lạnh, nên để muội ở trong cung hai ngày, mai muội mới về. Ngược lại Lục hoàng huynh, hôm nay lại đến bồi Thái Phi rồi.”


Hiện tại mấy vị Hoàng tử còn chưa phong vương, vì thế tất cả đều ở trong cung, có điều ngày thường mỗi người đều có chỗ ở, đến mùng một và mười lăm sẽ đến dùng bữa với mẫu phi của mình.


Lục Hoàng tử mất mẹ từ nhỏ, ngày mùng một thường tới chỗ Chân Thái Phi, người trong cung thấy nhưng không thể trách.


Lục Hoàng tử nhướng mày cười cười: “Ta là thói quen lâu rồi, ngược lại đường muội sao cũng tới đây? A, là Chân Tứ cô nương mời muội nhỉ?”


Quận chúa Sơ Hà muốn phản bác, nhưng sự thật lại là như thế, chỉ đành khó chịu ngượng ngịu cắn môi.


Thanh danh của Chân Diệu trong nhóm tiểu nương tử chưa thành thân cũng không được tốt, Quận chúa Sơ Hà xưa nay không ưa gì nàng.


Quan hệ hai người bỗng nhiên tốt lên, với tiểu cô nương ở độ tuổi này mà nói, chỉ trong chốc lát trong lòng rất khó thay đổi được.


Lục Hoàng tử hiểu rõ bèn cười lên ha hả.


Quận chúa Sơ Hà hừ lạnh một tiếng: “Lục đường huynh, muội cảnh cáo huynh đừng có suy nghĩ nảy sinh ý đồ lung tung đấy.”


Tính tình Lục Hoàng tử phong lưu lại sáng sủa, trước giờ đều mang một khuôn mặt tươi cười với các huynh đệ tỷ muội, lại vì hắn không có mẫu tộc ủng hộ nên không cho người ta cảm giác bị uy hiếp, vì thế phần lớn mọi người khi nói chuyện với hắn đều tương đối tùy ý.


“Ta nảy sinh ý đồ lung tung cái gì?” Lục Hoàng tử sờ sờ mũi, vẻ mặt vô tội.


Quận chúa Sơ Hà lườm hắn một cái: “Lục hoàng huynh, ít giả vờ đi. Lúc ăn cơm, huynh cứ nhìn Chân Tứ làm gì? Xưa nay huynh quen làm càn, nhưng không phải nảy sinh ý đồ với ai cũng được đâu.”


Lục Hoàng tử có chút tức giận: “Sơ Hà, đây là lời người làm muội muội nói với ca ca à?”



“Vậy người làm ca ca phải làm cho tốt, thì kẻ làm muội muội mới không dám nói lung tung. Huynh cũng chẳng phải chưa từng cường đoạt dân nữ gì đó đâu.” Sơ Hà lơ đễnh nói.


Mắt Lục Hoàng tử trầm xuống trong nháy mắt.


Cường đoạt dân nữ sao?


Nói đến cũng đúng nhỉ.


Năm đó hắn vừa trưởng thành, văn thao vũ lược, coi như là nhân tài kiệt xuất trong các huynh đệ, lại biết dỗ Phụ hoàng vui vẻ, nhất thời phong quang vô hạn.


Nếu không phải Thái Phi lơ đãng nhắc nhở, lại ăn thiệt thòi đáng nhớ của mẫu tộc Thái Tử, thì sợ rằng hiện tại đã sớm không còn người gọi là Lục Hoàng tử này nữa rồi.


Trải qua chuyện đó hắn càng hiểu một cách sâu sắc, sự sủng ái của Hoàng thượng đương nhiên quan trọng, nhưng cũng không thể bỏ qua ủng hộ của những thế lực khác.


Không có quyền thế, dù cao quý như Hoàng tử, xuất sắc cũng là một cái sai!


Mượn cớ say rượu khinh bạc một nữ tử, nhét nàng vào phủ, cho tới bây giờ điều thế nhân nhớ chỉ là Lục Hoàng tử phong lưu không kềm chế được, ai còn nhớ được tiếng tăm lúc đầu đâu?


Ánh sáng tự giễu cố nén trong mắt, Lục Hoàng tử cười càng ôn nhu hơn: “Bạn tốt của đường muội, vi huynh nào dám cướp?”


Quận chúa Sơ Hà dậm chân: “Lục hoàng huynh, huynh cố ý! Người ta không phải bạn tốt của nàng ta đâu!”


Thấy Lục Hoàng tử muốn nói, nàng vội nói: “Nàng ấy đã đính hôn rồi, đường huynh làm loạn sẽ không tốt với thanh danh của huynh.”


“A ——” Lục Hoàng tử kéo dài tiếng nói, “Thì ra đường muội lo lắng cho thanh danh của ta nha, vậy vi huynh nghe lời đường muội tốt hơn.”


Lục Hoàng tử dễ dàng đáp ứng, Quận chúa Sơ Hà ngược lại không yên lòng rồi, lại hỏi lại: “Vậy sao Lục hoàng huynh lại cứ nhìn Chân Tứ?”


Lục Hoàng tử nhức đầu xoa trán: “Đường muội, muội không thấy diện mạo Chân Tứ hơi giống Thái Phi sao?”


“A, đúng vậy.” Lúc này Quận chúa Sơ Hà mới yên lòng lại.


Lục Hoàng tử đi phía trước, nhìn ngói xanh mái cong treo từng dãy đèn cung đình đỏ thẫm, như rồng lửa uốn lượn đến phương xa.


Phía chân trời, ánh sáng như lửa, như một vũng màu vẽ di động.


Hắn im ắng cười cười.



Thật kỳ diệu, thế gian này lại có một nữ tử giống Thái Phi như thế.


Bên này của Thái Phi, các cung nữ đã thu dọn sạch sẽ đống mâm chén bừa bộn, cũng đốt huân hương lên.


Lư hương hoa sen bằng đồng nguyên chất tinh xảo, lượn lờ tản ra hương sen thanh nhã.


Chân Thái Phi thở ra một hơi, bê tách trà xanh uống chầm chậm.


Chờ khi uống xong một chén trà, bà duỗi tay về phía Chân Diệu: “Diệu nha đầu, cùng theo ta ra vườn dạo đi. Có câu nói sau khi ăn xong đi trăm bước sống đến chín mươi chín tuổi, việc sống đến bao nhiêu tuổi vốn là thiện mệnh, nhưng việc ăn xong đi lại nhiều sẽ không dễ béo, giữ được vóc dáng yểu điệu lại là thật đấy.”


Chân Diệu bày ra bộ dạng thật tình lắng nghe.


Chân Thái Phi thỏa mãn gật đầu, lại càng nổi tính thích nói: “Tiểu cô nương nên đi lại nhiều, huyết khí vượng, sắc da sẽ tốt. Nếu không khuôn mặt trắng bệch, người khác nhìn cũng xui xẻo, mẹ chồng càng không thích.”


Khóe miệng Chân Diệu co rút.


Thái Phi, cả đời ngài sống trong cung, cũng hiểu được mấy thứ cong cong vẹo vẹo giữa mẹ chồng nàng dâu kia à?


Chân Thái Phi phảng phất dường như có thể đoán được Chân Diệu nghĩ gì, bà hừ một tiếng: “Trong cung này, phàm là người có chút thân phận địa vị, đâu có người nào dễ hầu hạ hơn mẹ chồng? Lời này tổ cô nãi nãi nói, cháu nghe chung quy không có chỗ nào xấu đâu.”


“Vâng ạ” Chân Diệu biết điều đáp.


“Vả lại gả cho người ta, giữa vợ chồng luôn luôn có lúc không hợp. Thân là nữ tử, thời điểm nên mềm mại thì phải mềm mại, mà cháu nghĩ đi, nữ tử dáng người mềm mại yếu đuối yểu điệu làm nũng có hiệu quả gì? Còn nữ tử khỏe mạnh như nghé(*)làm nũng sẽ có hiệu quả gì?”


(*) con nghé: chính là con bê


Con nghé. . . . . .


Chân Diệu cảm giác ánh mắt Thái Phi nhìn nàng có chút lo lắng.


“Lui vạn bước chính là không vì người khác, chỉ vì bản thân mình, đi lại nhiều, thân thể khỏe mạnh sau này có lợi cho việc sinh con đấy. Hiểu không?”


“Cháu hiểu rồi ạ.” Chân Diệu rơi lệ đầy mặt.


Chân Thái Phi lúc này mới thỏa mãn dừng lại.



Thật ra mà nói, tình cảm của Chân Thái Phi đối với Chân Diệu thậm chí còn không nhiều bằng đại cô nương Bá phủ Chân Ninh lúc bé hay đến chơi cùng bà, nhưng đối mặt với gương mặt có vài phần giống mình này, bà không nhịn được mà nói thêm mấy câu.


Chân Diệu cũng phát hiện Chân Thái Phi đối xử khác biệt với mình, chân tâm thật ý mà cảm kích : “Lời Thái Phi dạy bảo cháu sẽ nhớ thật kỹ, tuyệt không phụ lòng yêu thương của Thái Phi.”


Ngày mai phải rời khỏi rồi, mấy ngày nay Thái Phi càng chiếu cố nàng thêm, mà nàng cũng không phải là người vô tâm.


“Vậy thì tốt.” Thái Phi gật đầu, thầm nói, “Chỉ cần tưởng tượng người có khuôn mặt giống mình sau này trưởng thành khỏe mạnh như con nghé, ta ăn cũng không vô rồi.”


Chân Diệu nhịn một họng máu.


Thái Phi, giữ vững hình tượng chói lọi từ ái của ngài mà khó khăn vậy sao?


Hai người chầm chậm dạo bước, tùy ý tán gẫu trong khu vườn nhỏ.


Dưới mái hiên xanh, có một cái đu dây bằng gỗ, nhìn có phần cũ kỹ.


Nhưng Chân Thái Phi lại không ngại cũ nát ngồi lên, đung đưa mấy cái, mở miệng nói: “Cái đu dây là Lục Hoàng tử tự làm khi còn bé.”


“A?” Chân Diệu tỏ vẻ ngoài ý muốn.


Chân Thái Phi nhìn về phía nơi xa, thở dài: “Khi đó Doanh Nguyệt cũng không lớn, cô chất bọn họ thường chơi cùng nhau.”


Chân Diệu yên lặng nghe.


Chẳng biết tại sao, kể từ khi biết Lục Hoàng tử gần gũi Chân Thái Phi như thế. Nàng nghĩ đến chuyện Chân Tĩnh, đã cảm thấy tâm tình phức tạp.


Chuyện kia, vẫn không nhất định là ai tính kế ai a?


Tâm tư Chân Diệu nông cạn, dựa vào trực giác mơ hồ cảm thấy Lục Hoàng tử đối với phủ Kiến An Bá có chút khác biệt.


Có lẽ là nể mặt Thái Phi cho nên chuyện Chân Tĩnh bèn xuôi nước đẩy thuyền sao?


Dù sao có thêm một người trong phòng Hoàng tử cũng không phải chuyện gì lớn lao.


“Diệu nha đầu?” Chân Thái Phi gọi một tiếng.


Chân Diệu hồi thần.


Thôi, đó là lựa chọn của bản thân Chân Tĩnh, dù nàng từng nợ nàng ta, thì nàng ta cũng đã đòi về cái nên đòi rồi.


Chân Thái Phi lại lo lắng.


Vốn là hôm qua Chân Diệu nhắc đến chuyện về phủ, bà kéo đến ngày mai, chính là vì tối nay có thể có cơ hội tiếp xúc với Lục Hoàng tử.


Lúc trước Chân Diệu rơi xuống nước, toàn kinh thành đều biết, hơn nữa chuyện thôn trang Minh Hinh, Thái Hậu nể mặt mình mà không cố ý làm khó con bé là tốt lắm rồi. Còn muốn có ấn tượng tốt, cũng là không thể nào.



Hoàng hậu không con thì không nói, về phần Lục Hoàng tử ——


Bà không cầu Lục Hoàng tử có thể đối xử khác biệt với Chân Diệu, cùng lắm chỉ cần kết thiện duyên, tương lai đối với phủ Kiến An Bá, đối với bản thân Chân Diệu cũng có ích vô hại.


Nghĩ đến đã Thái Tử mà Hoàng hậu trước đã qua đời sinh ra, Chân Thái Phi khẽ lắc nhẹ đầu.


Nhưng nếu Chân Diệu có tâm tư khác với Lục Hoàng tử, vậy cũng không phải kết thiện duyên, mà là nghiệt duyên rồi.


Chân Thái Phi tâm tư vô cùng tinh tế sầu lo vô cùng, vờ như không quan tâm hỏi: “Diệu nha đầu cảm thấy Lục Hoàng tử như thế nào?”


“Lục Hoàng tử?” Chân Diệu nghĩ đến chuyện phiền lòng của Chân Tĩnh, lại nghĩ đến sự không thoải mái khi gặp Lục Hoàng tử vào lần đầu tiến cung, vẻ mặt vô cùng khó xử.


“Ừ! Khó xử vậy à?”


“A, Lục Hoàng tử anh minh thần võ, phong tư bất phàm.” Chân Diệu che đậy lương tâm nói.


“Cháu thật sự cho rằng như thế?” Chân Thái Phi lại càng lo lắng.


Chân Diệu có chút xấu hổ, do dự một chút rồi nói: “Thật ra thì cháu với Lục Hoàng tử hiếm khi nào cùng xuất hiện, căn bản không quen biết, nếu Thái Phi muốn biết đánh giá của người khác về Lục Hoàng tử, không bằng… tìm người khác hỏi một chút đi ạ?”


Không quen? Không quen thì tốt.


Chân Thái Phi uyển chuyển cười một tiếng: “Đi nào, ta dẫn cháu đi ngắm hoa quỳnh, ta thích nhất là nó đấy. Chỉ tiếc xưa nay không dám thức đêm nên toàn không thấy được nó nở. Hôm nay nếu đã phá lệ về chuyện ăn uống rồi, thì cũng không quan tâm đến lần này nữa.”


Nhìn đoạn cổ tay trắng nõn lộ ra của Chân Thái Phi khi nắm tay mình, Chân Diệu lặng lẽ véo mình một cái.


Cái loại cảm giác bạn thân thiết hẹn nhau cùng đi xem phim này, là chuyện gì đây chứ?


Hoa quỳnh vô cùng đẹp, một đêm không xảy ra chuyện gì.


Chân Diệu dậy sớm thu dọn thỏa đáng, đi chào từ biệt Thái Phi.


“Cô nương, hôm qua Thái Phi ngủ muộn, nói hôm nay muốn bù lại, ngài cứ đi không cần chào từ biệt đâu.”


Chân Diệu xách gói đồ nhỏ đi theo cung nhân đến chỗ Thái Hậu.


Loại tình huống đặc biệt được tĩnh dưỡng trong cung này của nàng, là ân điển của hoàng gia. Xuất phát từ lễ nghi tối thiểu, nàng đều phải đến chỗ Thái Hậu, Hoàng hậu chào.


Trong dự liệu, Thái Hậu không gặp nàng, phái cung nữ ban cho nàng đôi vòng tay xem như khen thường.


Chỗ Hoàng hậu ngược lại cũng gặp, thái độ với nàng không tệ lắm, Chân Diệu lại được một hộp châu hoa.


Cho nên bao đồ nhỏ của Chân Diệu đổi thành bao đồ lớn, tương đối thuận lợi về đến phủ Kiến An Bá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận