Trời Sinh Một Đôi


Có câu nói rất hay, thà làm vợ người nghèo chứ không làm thiếp nhà giàu.


Tiểu nương tử xuất thân tốt đẹp không phải là nghĩ như vậy


Không nói đâu xa, như Đại bá thân là Thế tử Kiến An bá thì thế nào, rõ ràng thương yêu Lam di nương nhưng đâu có dám lộ ra trước mặt Đại bá nương?


Chính là hôn nhân của Chân Tĩnh, cũng phải dụ dỗ, van xin để cho Đại bá nương cân nhắc kỹ một chút.


Những người làm quan, tập tước, có mấy kẻ dám công khai ái thiếp diệt thê ?


Nực cười, không biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào vị trí của ngươi đây này.


Rồi hãy nói phụ thân, là một người hồ đồ, người kia thanh lâu tới tự cho mình có thủ đoạn, nâng cao bụng vào cửa, có phụ thân che chở thì thế nào, thực ngây thơ, còn không phải nói bán thì bán.


Phụ thân bị mất quan chức, cả ngày lưu luyến bụi hoa, nhưng lại không dám động đậy đến một đầu ngón tay của mẫu thân.


Ít nhất, không dám động, bởi vì nếu dám thì tổ mẫu sẽ đập chết ông!


Chân Nghiên suy nghĩ chuyện trước nay, lại nghĩ tới chuyện của Chân Tĩnh, càng nghĩ càng tức, mắng : “ Thật là đồ bại hoại, cũng không phải thanh niên tài tuấn gì, lại vội vàng đi làm thiếp”


Là hoàng tử thì như thế nào, chỉ cần không ngồi lên vị trí kia, ngoại trừ chính phi, những thứ thiếp thất khác lại để cho người khác xem thường, từ nay về sau, sinh nhi nữ từ huyết mạch thì thấp hơn người ta một cấp, cả đời không trở mình được.


Có thể suy ra, đợi Chân Tĩnh tiến vào phủ Lục hoàng tử, tầng lớp quý tộc sẽ chê cười phủ Kiến An bá như thế nào đây.


Chân Diệu yên lặng lấy trâm Bảo Châu Hồ Điệp bằng vàng ra, lại thêm một cây trâm cài giống mấy tỷ muội, nói : “Đợi lát nữa ta sai nha đầu đưa cho Tam tỷ. ”


Chân Nghiên quét mắt một vòng, thản nhiên nói : “Nàng nên được, đưa đi thì đưa đi đi, có điều Tứ muội, ngày sau muội cách xa muội ấy một chút, tháng sau ta phải lấy chồng rồi, không quan tâm muội được nữa”.


Chân Diệu gật đầu : “Nhị tỷ yên tâm, vô luận trưởng bối tính toán an trí Tam tỷ như thế nào, chắc trong thời gian này sẽ không để cho tỷ ấy bước ra khỏi cửa phòng, ta có muốn nhìn cũng chẳng được.”


Chân Nghiên nhấp khóe môi : “Muội nghĩ cũng đừng nghĩ, chỉ cần vừa nghĩ tới quý phủ chúng ta lại có tỷ muội đi làm thiếp, ta muốn nôn cũng không được.”


“Đúng, đúng” Chân Diệu vội vàng gật đầu, nghĩ đến Chân Nghiên sẽ sớm lấy chồng rồi, từ cổ tay tháo vòng bạch ngọc xuống, “Nhị tỷ, tỷ sắp lấy chồng rồi, muội muội cũng không có vật gì tốt, tỷ hãy cầm lấy cái vòng tay này đi.”



Chân Nghiên khước từ không thu: “Vòng tay này vô luận tốt xấu thế nào, cũng là của tổ mẫu thưởng cho muội, nào có đạo lý nào đưa lại qua tay ta. Ta không phải đã được một cái trâm cài à. Nếu muội còn ngại không đủ, đợi ngày ấy cho ta thêm trang, làm chút ít túi thơm, khăn các loại là được rồi, thủ nghệ của muội tốt hơn ta nhiều”


Chân Diệu le lưỡi: “Ta không dám thêu khăn nữa”


Dựa vào lệ cũ cho tỷ muội thêm trang, mấy tỷ muội chưa lấy chồng cũng đều đưa chút ít túi khăn thơm, hoặc đồ chơi nhỏ không quý trọng.


Nàng đã sớm mang đồ vật cho Chân Nghiên, nghĩ tới thêm trang hôm đó nếu đưa đồ quá quý trọng thì khiến cho trưởng bối khó làm, lại để cho những người ngang hàng không thoải mái.


Thấy Chân Nghiên không chịu thu, Chân Diệu cũng không có ép buộc, thầm nghĩ, mấy ngày nữa đi ra ngoài, phải đi Bảo Hoa lâu, chọn vài món đồ trang sức đeo tay là được, đến lúc đó dù sao cũng không còn lý do để từ chối.


Nghe Chân Diệu nhắc tới khăn, Chân Nghiên nghĩ tới Chân Tĩnh thì lại càng não thêm vài phần, không hề đề cập đến nàng ta nũa, nói lời ong tiếng ve rồi đứng dậy cáo từ.


Chân Diệu phân phó Tiểu Thiền đưa đồ trang sức đeo tay cho Chân Tĩnh.


Tiểu Thiền lanh lợi đi Tạ Yên các, lại đụng trúng Lưu má má trong sân Lão phu nhân.


“Là Tiểu thiền trong nội viện Tứ Tiểu thư a, có chuyện gì thế ? Tam Tiểu thư bị bệnh, không thể gặp khách.”


Mặc dù thể diện của Lưu má má kém hơn Vương má má, nhưng ở Ninh Thọ đường cũng có tiếng nói, có thể đi đến được một bước này, đương nhiên ma ma là người khôn khéo giỏi giang đấy, đều biết rõ nha hoàn có đẳng cấp của mỗi vị chủ tử


Thầm nghĩ Tiểu Thiền trong tiểu viện của Tứ tiểu thư, cực kì cơ trí nhanh nhẹn, chẳng lẽ Tứ tiểu thư nghe được tin gì, phái nàng đến nghe ngóng tin tức ?



Nghĩ tới đây âm thầm lắc đầu, cảm thấy Chân Diệu hơi không hiểu chuyện rồi.


Một tiểu thư chưa lấy chồng, các trưởng bối không muốn cho ngươi biết chuyện, lại trăm phương ngàn kế nghe ngóng, có vẻ hơi nhiều chuyện .


Đối mặt Lưu ma ma, Tiểu Thiền thành thật trả lời, bưng lấy hộp nhỏ nói :”Lưu má má, đêm thất tịch ngày ấy, Tiểu thư nhà ta tham gia tỷ thí, có người cùng Tiểu thư đánh cuộc, mấy vị Tiểu thư đều thêm tặng thưởng, Nhị tiểu thư, Ngũ tiểu thư, Lục tiểu thư đã lấy đồ trang sức về rồi, đây là của Tam tiểu thư đấy, Tiểu thư nhà ta sai ta mang tới. “


“Hóa ra thế, vậy thì hãy giao cho ta đi, ta thay ngươi đưa cho Tam tiểu thư. “


“Ách, đa tạ Lưu ma ma rồi.” Tiểu Thiền cười ngọt lấy hộp nhỏ đưa cho Lưu má má, thấy bà đi vào rồi, tròng mắt đảo lòng vòng.


Đêm thất tịch ngày ấy Tam tiểu thư rất khỏe, làm sao lại bị bệnh, không nhìn thấy được người, chắc là có bí mật?


Nghĩ đến mình làm mất Cẩm Ngôn ở chỗ Tiểu thư, Tiểu Thiền nhìn xung quanh, lặng lẽ chạy đến phía sau Tạ Yên các.


Chố đó, nàng nhớ rõ chỗ kia có một lỗ chó.


Lưu ma ma nâng hộp mở cửa đi vào, Chân Tĩnh đang ngồi trước bàn trang điểm, từng chút từng chút, tỉ mỉ tô vẽ lông mày .


Không biết sao, nhìn nàng mặc một bộ quần áo đỏ, tỉ mỉ vẽ lông mày, trong lòng Lưu ma ma lạnh lẽo.


“Làm sao vậy?” Chân Tĩnh chậm rãi quay đầu lại, nhìn qua Lưu má má.



Ngày mùa hè trời nóng, cửa sổ được chống lên, trốn ở dưới cửa, Tiểu Thiền lặng lẽ dò xét, thấy rõ bộ dạng Chân Tĩnh , gắt gao che miệng lại, thiếu chút nữa hô to.


Tam Tiểu thư lấy lược chải toàn bộ mái tóc, lộ ra cái trán bóng trơn loáng, giữa trán điểm hoa mai trang, đuôi mắt mang theo nhàn nhạt đỏ tươi, một bộ quần áo đỏ thẫm, vẻ đẹp mê hoặc lòng người.


Này Tam tiểu thư không phải trong miệng mọi người nói bệnh nặng sao, không, không, chính là thường ngày thì Tam tiểu thư cũng không có khỏe mạnh như vậy.


Nếu không phải ở chỗ này thấy thì nàng sẽ không nhận ra!


Tam tiểu thư, hiển nhiên đã thay đổi!


Lưu má má giống như trước ngắn ngủi thất thần, nâng hộp đến trước mặt Chân Tĩnh : “Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư sai tiểu nha đầu đưa tới đồ trang sức đeo tay cho người, nói là tặng thưởng”


“Để đó đi.” Chân Tĩnh nói xong quay đi.


Lưu má má để hộp xuống, liếc nhìn chằm chằm phía sau lưng Chân Tĩnh, lặng lẽ lui ra ngoài.


Chân Tĩnh mở hộp ra, trừ cây trâm Hồ Điệp, còn có thêm một cái trâm cài rất quý giá, lấy nó ra ngoài.


Chân Diệu, ngươi thật tốt, lần lượt đè ép ta làm náo động đây.


Người nọ, vào thời điểm đó, rõ ràng còn hỏi người được bình luận tuyệt phẩm kia có phải là tỷ muội của nàng không.


Nàng không quên được khi người nọ nói lời này thì trong mắt ánh lên hào quang, cái kia là ánh mắt cảm thấy hứng thú của nam nhân, tuy nhiên, thân phận của hắn như vậy, không thể nào động tâm, nhiều lắm thì chỉ là chơi đùa mà thôi giống như đối với nàng vậy.


Nhưng chỉ là làm đồ chơi, chẳng lẽ Chân Diệu cũng muốn xếp hạng trước mặt mình!


Làm sao nàng cam lòng chứ!


Vì ngày đó, nàng hạ quyết tâm như thế nào, lại bỏ ra một cái giá lớn như thế nào!


Còn có Di nương, Lão phu nhân rõ ràng sai người tại trước mắt nàng, đánh di nương hai mươi bản.


Chân Tĩnh càng nghĩ càng hận, giơ tay lên, ném trâm cài ra phía cửa sổ đi.


Đột nhiên biến cố xuất hiện, Tiểu Thiền hoảng hốt thét lên.


“Ai!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận