Trời Sinh Một Đôi


Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura


“Triệu Phi Thúy, đừng quá phận, ngươi cũng là danh môn thục viện, động một chút là tát người, còn ra thể thống gì?” Lục hoàng tử tức giận.


Chân Tịnh che má, im lặng ngồi ở trên giường, nghe lời này, chẳng biết tại sao, cũng không cảm thấy tâm của Lục hoàng tử hướng vào nàng, mà ngược lại lại nhớ đến chuyện Chân Diệu tát nàng lúc trước.


Khi đó, Vương gia đã nói thế nào?


Má trái đã sưng phồng lên, từng đợt choáng váng đánh tới, hình như nàng cũng không nhớ rõ nữa.


Triệu Phi Thúy liếc Chân Tịnh một cái, ở trên cao nhìn xuống, giống như đang nhìn xuống một con kiến, sau đó quay mặt nhìn Lục hoàng tử, cười lạnh: “Vương gia, ngài cũng là hậu duệ của Thiên hoàng quý tộc, đêm tân hôn chạy đến phòng tiểu thiếp dây dưa lằng nhằng, lại ra thể thống gì?”


Từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ nàng chưa từng yêu thích Lục hoàng tử, thậm chí, nhìn thấy hắn ta phong lưu háo sắc, lại càng căm thù đến tận xương tuỷ. Biết được phải gả cho hắn ta, nàng đã tranh cãi, cũng đã làm ầm ĩ, nhưng đều vô dụng, cuối cùng chỉ đành phải nhận mệnh.


Hắn ta rõ ràng nhìn trúng tài lực nhà mẹ đẻ của nàng, nhìn trúng thân phận cháu gái Hoàng hậu của nàng, nhưng vẫn để cho một tiểu thiếp leo lên đầu nàng ngồi, vậy thì đã tính toán sai rồi!


Nàng không thể lựa chọn người sẽ gả, nhưng ít nhất sau khi gả, có thể lựa chọn sống như thế nào để thống khoái một chút, dù sao hắn ta là một Vương gia nhàn tản, căn bản sẽ không thể bỏ mình, về phần cử án tề mi, nên đi qua một bên ngồi hóng mát đi.


Mà Chân Tịnh thì lại mở to hai mắt, có mấy phần không thể tin.


Sao nàng ta dám nói như vậy với Vương gia, chẳng lẽ không sợ không có được sự sủng ái của Vương gia sao?


Đáy lòng nàng cười lạnh, ngược lại buông phòng bị xuống. Ngu xuẩn như vậy, không đáng để lo.


“Vương phi, là Tiểu Quận chúa khó chịu, thiếp rối loạn phân tấc, mới đi kêu Vương gia tới đây, cũng không phải là Vương gia cố ý vắng vẻ ngài. Ngài ngàn vạn lần đừng giận Vương gia, muốn trách thì trách thiếp không hiểu chuyện ——”


Lục hoàng tử bỗng quay đầu lại: “Ngươi không cần nói nữa.”



“Hức ——” Chân Tịnh chợt dừng lại, hơi khó thở, nên ngược lại nấc lên.


Vốn bầu không khí giương cung bạt kiếm, bởi vì nàng ta bị sưng một bên má và nấc không ngừng, ngược lại trở bên buồn cười.


Nhưng trên mặt Lục hoàng tử lại không có nửa ý cười, lạnh lùng nói: “Nàng quả thật không hiểu chuyện. Trân Trân chỉ bị nôn sữa, mà lại gọi Bản vương tới, chẳng lẽ ta có thể cho bú sao?”


Chân Tịnh và Triệu Phi Thúy đồng thời sửng sốt.


“Sau này nếu còn không biết đúng mực nữa, thì liền ôm Trân Trân đến chính viện nuôi đi.”


“Không được!” Chân Tịnh và Triệu Phi Thúy trăm miệng một lời nói. Nói xong hai người nhìn nhau một cái, rồi đồng thời dời mắt.


Lục hoàng tử vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay lên vuốt vuốt huyệt thái dương đang ẩn ẩn đau, mở miệng nói: “Tịnh nương, nàng cẩn thận chăm sóc Trân Trân cho tốt. Vương phi, theo ta trở về thôi.”


Triệu Phi Thúy “Hừ” một tiếng, xoay người đi ra ngoài, đi được hai bước liền dừng lại, cằm khẽ nâng: “Yểm Thúy các? Là muốn yểm hào quang của Triệu Phi Thúy ta sao? Nhường cho một tiểu thiếp?”


Nàng nhìn chằm chằm Lục hoàng tử, Lục hoàng tử thở dài một hơi: “Người đâu, tháo hoành phi xuống.”


Nhìn tận mắt tấm hoành phi bị gở xuống, lúc này Triệu Phi Thúy mới hả giận, hài lòng tiêu sái đi, cước bộ thật nhanh, chờ cũng không thèm chờ Lục hoàng tử.


Lúc Lục hoàng tử cùng đi theo sau ra ngoài, Chân Tịnh còn nghe được tiếng nói loáng thoáng của Triệu Phi Thúy truyền đến: “Vương gia, cảnh báo trước, những thứ tử, thứ nữ kia, ta sẽ không nuôi......”


Chân Tịnh siết chặt khăn, suýt chút nữa cắn nát môi.


“Chủ tử, nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt.”


“Đi ra ngoài!” Chân Tịnh tức giận mày liễu dựng thẳng, tất cả tỳ nữ hầu hạ trong phòng đều cúi đầu, im lặng đi ra ngoài, bà vú cũng ôm Trân Trân đi ra theo.



“Đợi đã, ôm Tiểu Quận chúa đến cho ta, các ngươi ra ngoài hết đi.”


Bà vú xoay người, nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống bên cạnh Chân Tịnh, lúc này mới đi ra ngoài.


Trân Trân đã ngủ rồi, đứa bé mới sáu tháng, gương mặt đã nẩy nở, tóc không thưa thớt như phần lớn những đứa trẻ khác, mà ngược lại là đen dày óng mượt, da trắng như tuyết môi đỏ mọng, vô cùng tinh xảo xinh đẹp.


Chân Tịnh lặng yên đánh giá con gái, đáy mắt là sự chăm chú mà chính nàng ta cũng chưa từng phát hiện.


Nàng ta duỗi tay, vuốt ve khuôn mặt Trân Trân, móng tay thật dài sơn màu đỏ tươi, theo ngón tay chậm rãi di động, lại có loại cảm giác nhìn thấy mà giật mình.


“Trân Trân, Phụ vương của con đối xử với con, còn để tâm hơn cả mẫu phi.” Chân Tịnh lẩm bẩm, nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của con gái, thần sắc đặc biệt phức tạp.


Chân Diệu ra khỏi Thần Vương phủ, cùng với Tống thị, lần lượt lên hai chiếc xe ngựa của phủ Trấn Quốc công.


Đánh xe cho Chân Diệu vẫn là A Hổ, Bách Linh và Thanh Đại đỡ Chân Diệu vào buồng xe, chiếc xe ngựa mà Tống thị ngồi dừng ở đằng trước đã động, A Hổ kêu một tiếng: “Đại nãi nãi, ngài ngồi vững.”


Tay hắn ta vung lên, cái roi ở giữa không trung quăng ra một đóa hoa xinh đẹp, xe chậm rãi động.


Trời đã tối, vừa vào trong xe, Bách Linh liền cầm mồi lửa, nhấc chụp đèn được gắn cố định trên vách xe lên, châm đèn, trong buồng xe lập tức sáng lên.


“Đại nãi nãi, ngài có muốn dùng mấy khối điểm tâm không ạ?” Trên tiệc mừng, phần lớn là ăn không ngon.


Chân Diệu lắc đầu: “Không cần, ta hơi mệt, nằm một chút.


Trong xe ngựa rất rộng, phân ra hai phần trước sau, dùng vách ngăn và màn để phân ra. Phần phía trước chiếm hơn phân nửa, trải thảm lông ngắn thêu ‘Cẩm tú hoa khai’ thượng hạng, được bố trí bàn và tủ âm tường cố định, phần phía sau tương đối nhỏ, là một cái giường thấp, dùng để cho chủ tử nghỉ ngơi.


Chân Diệu di chuyển vào bên trong, ra sau vách ngăn, tay chạm vào chiếc màn màu xanh da trời, bỗng nhiên dừng lại. Nàng khẽ nhíu mi, quay đầu lại hỏi: “Hôm nay buồng xe đã mở cửa sổ thông gió sao?”



Nàng không thích huân hương, hơn nữa dù sao là xe ngựa riêng, thảm, đệm chăn, còn có màn, vốn không thể thiếu mùi hương thoang thoảng, khiến cho người ta vừa bước vào, liền biết là xe của nữ quyến. Loại mùi này là lâu dài mới tạo thành, cũng không phải là hương liệu riêng, chính vì vậy, Chân Diệu rất quen thuộc với mùi ở trong xe, nhưng hôm nay, chẳng biết tại sao, nàng lại cảm thấy mặc dù mùi hương ở bên trong xe không thay đổi, nhưng so với ngày thường thì lại có thêm mấy phần lạnh thấu xương.


“Không có ạ.” Bách Linh suy nghĩ một chút, cười nói, “Nói không chừng là A Hổ mở cửa sổ thông gió.”


“Ừ.” Chân Diệu gật đầu, tay muốn vén màn lên, lại ngừng lại, xoay người nói: “Thôi, ta vẫn là đi lấy quyển sách giết thời gian đi.” Tia lạnh thấu xương như có như không kia làm cho đáy lòng nàng mơ hồ có loại dự cảm bất thường, nhưng ngẫm lại cũng thấy, loại dự cảm này của mình quá hoang đường. Chân Diệu lắc đầu, bỏ tay xuống.


Đúng lúc này, sau màn bỗng xuất hiện một bàn tay to có khớp xương rõ ràng, nhanh như tia chớp bắt lấy cổ tay của Chân Diệu, kéo nàng vào trong.


Chân Diệu sợ ngây người, ngay cả tiếng kêu sợ hãi đều quên, ngược lại Bách Linh hét lên nửa tiếng, liền nhanh chóng bụm miệng.


Thanh Đại nhẹ nhàng giống như chim én, mau lẹ vọt tới.


“Đừng động.” Màn nhẹ nhàng đung đưa, các nàng không nhìn thấy mặt của kẻ núp ở sau màn, nhưng thấy trên cổ của Chân Diệu che ở đằng trước kẻ đó có thêm một cây dao găm chặn ngang, Thanh Đại lập tức không dám làm ra một cử động nhỏ nào.


“Bách Linh tỷ tỷ, có chuyện gì sao?” Ngoài xe, tiếng của A Hổ vang lên.


Kẻ đó không mở miệng, nhưng lại quơ quơ dao găm.


Cánh tay đang che miệng của Bách Linh không ngừng run rẩy, nước mắt chảy ào ào xuống, một lúc lâu, mói khó khăn mở miệng nói: “Không có, ta không cẩn thận đụng phải vách xe......”


“Đường rất bằng phẳng mà.” A Hổ nói thầm một tiếng, nhưng tốc độ xe lại chậm dần.


“Nhanh, di chuyển ra phía sau với ta.” Kẻ đó ghé vào bên tai Chân Diệu, nhẹ giọng nói.


Hơi thở nóng rực phun vào bên tai nàng, cả người Chân Diệu lập tức nổi hết cả da gà lên. Nàng vẫn không nhúc nhích.


Bên cạnh giường thấp có một cửa bí mật, là thiết kế thường gặp trong xe ngựa của các gia đình huân quý, chính là để phòng ngừa có tình huống đột nhiên phát sinh, chủ tử có thể lén chạy ra từ cửa bí mật này. Nhưng bây giờ, cánh cửa bí mật này lại thành chỗ trí mạng!


Sao nàng dám nhúc nhích, tên này chính là muốn mang nàng đi bằng cửa bí mật này, mà một khi rời khỏi tầm mắt của đám Thanh Đại, nàng có thể còn mạng để về sao?


“Không nhúc nhích?” Giọng nói của kẻ đó mang theo vài phần cười nhạo, dao găm vừa động, trên cổ trắng nõn lập tức xuất hiện một đường mảnh màu đỏ, ngay sau đó, máu liền tuôn ra.



Thanh dao găm kia ánh màu xanh trắng, nhiễm máu, hết sức rõ ràng. Bách Linh hít vào một hơi, gắt gao che miệng mới không khóc ra thành tiếng. Sắc mặt Thanh Đại trầm tĩnh, gắt gao nhìn chằm chằm thanh dao găm đó, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.


“Đừng phản kháng, nếu không nhúc nhích, hiện tại sẽ lấy mạng của ngươi, ta là sát thủ, cũng không có tâm tư thương hương tiếc ngọc.” Giọng nói kia nhẹ nhàng, giống như đang nói lời tình yêu ở bên tai, “Nghe rõ chưa, cây đao này của ta chắc chắn sẽ dời ra sau, ngươi mà không nhúc nhích, thì cái đầu xinh đẹp này, sợ rằng phải đổi chỗ rồi.”


Tiếng nói của tên đó vừa dứt, Chân Diệu chợt cảm thấy cổ bị kéo một cái, càng đau đớn hơn.


Tên khốn này, nửa khắc cũng không chờ được!


Nàng cắn môi nhịn đau, vội vàng lui ra sau.


“Như vậy mới ngoan.”


Chợt nghe một tiếng ‘Két’ vang lên, gió lạnh ban đêm cùng với mùi hoa thổi vào, sau đó chính là tiếng thét chói tai của Bách Linh khi không nén được nữa, Chân Diệu chỉ cảm thấy phần gáy đau đớn, rồi liền ngất đi, Thanh Đại vội vã đuổi theo.


Bởi vì A Hổ thả chậm tốc độ xe, nên xe phía trước đã đi xa, nghe thấy tiếng động, hắn ta lập tức dừng xe vén rèm lên: “Sao vậy?”


Bách Linh đã xụi lơ thành bùn, ngay cả khí lực vịn vách xe cũng đã bị nỗi sợ hãi hút cạn hết, hàm răng vẫn run lập cập, gắng sức cắn đầu lưỡi một cái, đau đớn làm cho nàng khôi phục mấy phần khí lực, cắn răng nói: “Mau, Đại nãi nãi bị kẻ xấu bắt đi rồi, nhanh đi cứu ngài ấy!”


A Hổ liền trực tiếp nhảy xuống khỏi xe ngựa, phóng chân đuổi theo, rất nhanh đã không thấy bóng dáng.


Sắc trời đã tối, trên đường, người đi đường thưa thớt, thấy một màn này, tuy có người ngừng chân nhìn, nhưng người dám xen vào lại không có.


Bách Linh chật vật bò ra ngoài, chuyện đầu tiên, chính là che lại dấu hiệu của phủ Trấn quốc công đang treo trên xe, sau đó nhặt roi ngựa mà A Hổ đã ném lên, quất thật mạnh, ghìm chặt dây cương, xe ngựa liền phóng về phía trước.


Giờ khắc này, nàng vô cùng may mắn từng là con gái nhà nông, thuở nhỏ thường đi theo cha đánh xe đi chợ, không giống con của những người hầu trong gia đình kia, tuy nói là nô tỳ, có thể diện một chút lại không khác gì tiểu nương tử được nuông chiều từ bé trong các gia đình bình thường.


Xe ngựa lao nhanh trên mặt đường đá xanh, khi đến phủ Quốc công, Bách Linh đã giống như mới được vớt từ trong nước ra.


“Bách Linh tỷ tỷ ——” Người giữ cửa đã chạy tới, sợ hết hồn.


“Mau, đỡ ta đến Di An đường!”


“Cái gì, Đại nãi nãi bị kẻ xấu bắt đi?” Lão phu nhân nghe liền kinh hãi, sắc mặt lập tức thay đổi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận